Bạch Mai trong gió: Chương 1: Khởi đầu - Phần 2
Khi hoàng hôn rải đều lên sân nhà cũng là lúc Bạch Lang đọc xong quyển sách. Cậu chưa vội gấp sách ngay, người tựa vào gối, tư lự suy ngẫm. Dù Bạch Lang còn nhỏ nhưng đã toát lên dáng vẻ nghiêm trang hệt như cha. Cậu lúc nào cũng chìm vào thế giới của văn thư.
Sao thu dọn các vật dụng
và nhìn sang Bạch Lang:
- Bông, đi thôi, mẹ tắm
cho con.
- Vâng ạ.
Bạch Lang đáp rồi rời khỏi
chiếu.
Sao chuẩn bị trang phục
và đưa cậu vào nhà tắm. Bạch Lang ngồi trên ghế tre nhỏ, ngoan ngoãn chờ mẹ gội
tóc cho. Sao cởi khăn đóng quấn quanh mái đầu bé nhỏ ra, kéo búi tóc gọn gàng
sau đầu xuống. Mái tóc đen mượt mềm mại liền xổ tung.
Sao cẩn thận dùng nước
làm ướt mái tóc ấy, sau đó dùng hỗn hợp vỏ bưởi và bồ kết đã đun sôi rưới lên.
Em dịu dàng gội tóc cho con trai, ánh mắt tràn ngập yêu thương cưng chiều. Bạch
Lang dịu êm mỉm cười, cậu ngồi yên đó, hợp tác tuyệt đối. Kỷ luật và chỉnh chu
vô cùng.
Tắm cho con xong, Sao cẩn
thận lau người cho cậu bé và giúp Bạch Lang mặc trang phục. Bạch Lang xỏ tay áo
vào, đứng yên chờ mẹ cài khuy. Vì giờ này đã chiều rồi nên cậu không cần phải mặc
bộ áo bằng gấm với hoa văn cầu kì ban sáng nữa. Áo mà cậu mặc hiện tại cũng là
áo dài nhưng được may bằng lụa trơn, nó rộng và mát, thoải mái hơn bộ áo cầu kì
mặc ban sáng nhiều.
Hai mẹ con lại rời ra
sân trước. Bấy giờ những vị khách đều đã về cả nên nhà chính trở nên yên tĩnh hẳn.
Sao bảo Bạch Lang ngồi trên mép giường tre còn em thì ngồi phía sau lau tóc cho
cậu nhóc. Vì được mẹ lau rất tỉ mỉ nên chẳng mấy chốc mái tóc đen dài của Bạch
Lang đã sắp khô.
Mai Lang Vương vừa giải
quyết công việc trong thư phòng xong, mệt mỏi tiến ra nhà trước. Khi thấy hai mẹ
con ngồi ngoài giường tre, đôi mắt nâu lập tức bừng sáng. Chàng yêu nhất chính
là khoảnh khắc này, được nhìn thấy vợ và con vui vầy bên nhau. Khung cảnh đó
khiến bao nhiêu căng thẳng mệt mỏi của chàng đều lùi xa đi.
Chàng đi đến giường tre
và ngồi xuống. Sao và Bạch Lang vừa trông thấy chàng, khuôn mặt liền tươi cười.
Sao đẩy khay trà sang cho chàng, Mai Lang Vương rót ra một chén. Hương trà lãng
đãng bay lên, bị ánh hoàng hôn đượm vào, trở nên hồng nhuận bềnh bồng.
Mai Lang Vương ngắm Sao say sưa. Đôi mắt nâu
dần dời xuống, rơi lên khuôn mặt non nớt mũm mĩm của Bạch Lang. Lòng chàng êm
ái như một dòng chảy dềnh dàng. Chàng nâng chén trà lên môi, khẽ hớp một ngụm.
Tay lướt đến, chạm vào mái tóc đen dài vẫn còn ẩm ẩm ướt.
Mặc dù dung mạo của Bạch Lang có thể được xem
là di truyền phần lớn từ chàng. Thế nhưng khóe môi cùng màu mắt của thằng bé
thì giống hệt mẹ. Mai Bạch Lang sở hữu mày kiếm cùng đôi mắt tuấn mĩ tuyệt tác.
Mắt của thằng bé to hơn chàng một chút, đồng tử đen tuyền, to tròn lay láy.
Môi Bạch Lang cũng nhỏ hơn môi chàng. Đó là một
làn môi xinh xắn. Nó khiến Bạch Lang không mang vẻ nghiêm nghị trầm lặng mà có
nét đáng yêu hoạt bát hơn chàng hẳn. Thằng bé là sự kết hợp hài hòa giữa chàng
và Sao.
Đặc biệt nhất chính là mái tóc. Bạch Lang
không sở hữu mái tóc chắc khỏe cứng cỏi của chàng mà lại thừa hưởng những lọn
tóc mềm mại bồng bềnh từ mẹ. Tóc Bạch Lang mềm và mảnh, từng lọn xoăn nhẹ đan
vào nhau, đen óng ánh. Mai Lang Vương vô cùng thích mái tóc ấy, hệt như niềm
yêu thích mà chàng dành cho mái tóc của Sao vậy. Thế nên chàng rất thích chạm
vào tóc thằng bé.
- Tóc khô rồi.
Sao nói và kéo những lọn tóc buông rũ trước
vai Bạch Lang xuống, thả ra phía sau.
- Đọc hết quyển sách chưa hửm?
Mai Lang Vương véo má thằng nhóc.
- Rồi ạ!
Bạch Lang hơi nhăn mày khi bị cha véo má, dù
vậy không hề phản ứng.
Mai Lang Vương thích thú cười, đôi mắt nâu bừng
sáng, cứ thế véo má thằng nhóc suốt.
- Sắp tới gia đình mình sẽ có một chuyến du
ngoạn đấy.
Chàng thông báo.
- Thật ạ?!
Sao và Bạch Lang đồng thanh thốt lên.
Mai Lang Vương trông biểu cảm của hai người họ,
không khỏi buồn cười. Hai mẹ con giống hệt nhau, mắt mở to sáng lấp lánh và môi
thì nhoẻn cười hết nấc. Chàng gật đầu, tựa lưng vào gối xếp, xác nhận:
- Ừm.
- Mai Lang!
- Cha!
Sao xúc động rưng rưng. Bạch Lang cũng vô
cùng mừng rỡ. Hai mẹ còn liền ào vào lòng chàng. Mai Lang Vương đón lấy vợ và
con, bao bọc hai người trong vòng tay to lớn. Sao ôm lấy Bạch Lang và choàng
tay qua người chàng, Mai Lang Vương đặt lên trán em một nụ hôn. Gia đình ba người
ôm chầm lấy nhau dưới ánh chiều tà.
Bạch Lang tựa vào bờ ngực to lớn của cha và cảm
nhận hơi ấm êm dịu từ mẹ, nhắm mắt mỉm cười. Tuy cha cậu là một người vô cùng bận
rộn nhưng ông luôn dành thời gian quan tâm đến gia đình và thường xuyên đưa cậu
cùng mẹ đi đây đi đó dạo chơi. Bạch Lang vô cùng yêu thương gia đình nhỏ của
mình, vô cùng yêu thương cha và mẹ.
Đối với cậu, gia đình mang nhiều ý nghĩa biết
bao. Đó là mái ấm, là chốn an hòa tuyệt đối.
Hoàng hôn dần lụi tắt và trời tối hẳn đi. Một vòm trời xanh
sẫm bao trọn lấy Mai Viện. Sắc trời trở nên mát mẻ. Những vì sao lấp lánh được
tạo hóa phẩy lên, điểm xuyết khắp trời.
Gia đình Mai Bạch Lang không còn ở giường tre trước hiên nhà
trái nữa, mọi người rời vào nhà chính dùng cơm. Trên bộ tràng kỷ bệ vệ đặt ở
gian giữa của nhà chính, Sao ngồi cạnh Mai Lang Vương, liên tục gắp thức ăn cho
cha con chàng.
- Ăn nhiều một chút đi, Mai Lang, Bông!
Em tươi cười hớn hở, gắp cho Mai Lang Vương một miếng rồi lại
gắp cho Bạch Lang miếng tương tự.
Hai cha con ngoan ngoãn ăn hết những gì em gắp. Dáng vẻ một
lớn một nhỏ hệt như nhau, nghiêm trang và cặm cụi, tập trung vào bát cơm. Sao rất
hài lòng với sự vâng lời của chồng và con. Hai cha con lúc nào cũng ăn hết những
gì em gắp cho như vậy cả, khiến em vô cùng yêu thương, vô cùng vừa ý.
- Em cũng ăn nhiều vào.
Mai Lang Vương nói rồi gắp cho Sao những món mà em thích.
- Vâng ạ!
Sao cười tít mắt, ríu rít dùng bữa và kể cho chàng nghe vô
vàn chuyện vui. Mai Lang Vương êm đềm nghe em kể chuyện, môi thi thoảng lại
cong lên. Bàn ăn rộn rã tiếng cười.
Bạch Lang không nói gì, chăm chỉ dùng cơm. Câu chuyện của mẹ
vang vào tai cậu, Bạch Lang thưởng thức nó như thưởng thức một bản nhạc vậy.
Sau khi cả nhà dùng cơm xong, Sao và các tiểu đồng phụ trách
dọn dẹp còn Bạch Lang và Mai Lang Vương vào thư phòng. Thư phòng của Mai Lang
Vương rất lớn, bên trong chứa đầy sách. Mai Lang Vương thả người xuống thư án,
tay điều chỉnh độ sáng của đèn dầu. Bạch Lang bê ghế nhỏ đến đặt bên cạnh
chàng, sau đó đi lấy sách vở.
Hai cha con bắt đầu giờ học. Mỗi buổi tối, Mai Lang Vương
luôn dành thời gian dạy Bạch Lang học hành. Lúc thằng bé còn nhỏ, chàng dạy cho
nó đánh vần và rèn chữ, khi Bạch Lang lớn hơn, chàng dạy thằng bé tiên thuật và
lục nghệ. Nhờ có sự rèn dạy của cha mà Bạch Lang có kiến thức nền vững chắc từ
rất sớm. Cậu cũng thông minh mẫn tiệp nên học đâu hiểu đó, tuổi còn nhỏ mà đã bộc
lộ nhiều khả năng xuất chúng.
Trong lúc hai cha con ngồi học, Sao thỉnh thoảng lại đi
ngang qua. Em không tiến vào vì không muốn làm phiền. Em thường nán lại ở cửa,
nhìn Mai Lang Vương và Bạch Lang ngồi học bên nhau với ánh mắt vui sướng hạnh
phúc. Mỗi lần như vậy, Bạch Lang lại trông thấy khóe môi cha cong lên. Mai Lang
Vương biết là Sao đang ở ngoài nhìn vào nhưng chàng không hề ngẩng đầu. Chàng
chỉ âm thầm mỉm cười như vậy. Đôi mắt nâu lấp lánh dịu dàng.
Sao đứng ngắm hai cha con một lúc thì lại rời đi. Khi Sao vừa
đi khuất, Mai Lang Vương mới hướng mắt lên nhìn theo bóng lưng em. Mai Lang
Vương và Sao luôn dành cho nhau tình cảm nồng nàn. Dù họ không hề bày tỏ điều ấy
ra thành lời nhưng ánh mắt mà cả hai dành cho nhau luôn chất chứa yêu thương.
Bạch Lang cảm thấy rất hạnh phúc. Cha mẹ luôn rất yêu thương
nhau và yêu thương cậu.
Đến cuối giờ tuất thì hai cha con học xong, Bạch Lang cùng
cha thu dọn sách vở cẩn thận rồi mới rời ra ngoài. Hai cha con đi vào phòng cậu,
Sao cũng đang ở đó. Vừa nghe thấy tiếng guốc của hai người gõ trên hành lang,
em đã reo lên:
- Xong rồi à?
Mai Lang Vương cười mỉm, khoác vai Bạch Lang đi vào phòng,
đáp 'ừm'. Sao đang chuẩn bị chăn gối cho Bạch Lang, hai cha con đi đến gần em,
đứng bên giường đợi. Sao chuẩn bị một chút là xong rồi, Mai Lang Vương liền bảo
Bạch Lang mau đi ngủ.
Bạch Lang vâng lời cha, ngồi xuống mép giường và tháo khăn
đóng. Cậu tỉ mỉ gập chiếc khăn lại đặt lên đầu tủ sau đó cởi thêm những món
trang sức khác. Xong việc, cậu ngoan ngoãn nằm xuống giường. Sao và Mai Lang
Vương ngồi bên cạnh cậu. Sao cúi xuống, đặt lên má phải cậu một nụ hôn, cười hiền
từ:
- Con trai cưng của mẹ ngủ ngon nhé!
- Vâng ạ!
Bạch Lang đáp.
- Ngủ ngon.
Mai Lang Vương cũng cúi xuống đặt lên má trái cậu một nụ
hôn. Bạch Lang nhắm mắt hưởng thụ cái thơm má của cha. Đó là một chiếc hôn rất
dịu dàng. Môi cha không mềm mại thơm nồng như môi mẹ mà rắn rỏi ấm áp. Đặc biệt
khi ông cúi xuống, hơi thở mạnh mẽ lại phả lên má, khiến Bạch Lang cảm thấy vô
cùng an tâm.
Chúc con ngủ ngon xong, hai vợ chồng còn nán lại đó để trông
cậu nhóc thêm một lúc. Đến khi Bạch Lang đã thiêm thiếp giấc nồng, hai người mới
khẽ khàng rời đi. Mai Lang Vương ghé lại bên bàn điều chỉnh đèn dầu nhỏ xuống một
chút, Sao thì ra cửa đợi. Khi Mai Lang Vương đi ra, chàng nhẹ nhàng khép cửa lại
cho Bạch Lang.
Hai vợ chồng đứng ngoài cửa phòng Bạch Lang nhìn nhau. Ánh mắt
của em và chàng đều êm ái. Nhìn một lúc, Sao bỗng trở nên thẹn thùng. Đó là vì
em phát hiện ra những làn khói mờ mịt đang dần dâng lên trong đôi mắt nâu của
chàng. Sao quay đi, nhanh chân tránh xa chàng. Mai Lang Vương cười nhếch, ngay
lập tức giữ tay em lại.
Chàng cúi xuống thì thầm bên tai, ngữ điệu ám muội trầm thấp.
Khuôn mặt góc cạnh kề sát vào má, thân hình khôi vĩ bao bọc lấy em. Chiếc bóng
to lớn đổ ập lên người, khiến em cảm giác như đã bị chàng tóm vào lưới, tim liền
đập rộn ràng căng thẳng.
- Về phòng thôi nào.
Sao bị Mai Lang Vương mang về phòng, chàng bế em bằng một
tay và tay còn lại đóng cửa cài then. Khi hai người đi qua thư án, Mai Lang
Vương dừng lại để tắt đèn. Ngọn lửa đang tưng bừng nhảy múa thoắt chốc tắt ngúm.
Bóng tối bao trùm căn phòng.
Hai vợ chồng đứng yên ở đó một lúc, ánh trăng đang len lỏi
theo song cửa mà vào phòng. Ánh trăng phủ lên sập gỗ, lên tràng kỷ, lên một phần
giường. Khung cảnh yên tĩnh và thanh lạnh.
Chàng bế em về giường. Những họa tiết khảm trai trên chiếc
giường thất bảo lớn bị ánh trăng chiếu vào sáng lóe trong đêm. Giường thất bảo
của chàng được làm từ gỗ trắc và lót đến sáu tấm đá cẩm thạch bên dưới. Đó là một
chiếc giường rất lớn, chiều dài hơn ba mét và chiều rộng hơn hai mét. Trên giường
của hai người luôn được trải một tấm nệm bọc gấm mềm. Sao không thích nằm trên
những bề mặt cứng. Em luôn than vãn rằng những bề mặt cứng như gỗ hoặc chiếu
khiến lưng em rất ê ẩm. Ngay từ khi còn nhỏ em đã quen ngủ trên nệm rồi.
Mai Lang Vương thả Sao xuống nệm, khuôn mặt tuấn mĩ kề đến,
quyến luyến môi em. Sao bị chàng ôm trong tay, không thể thoát được, cơ thể em
cứ theo nụ hôn mê hoặc ấy mà dần dần buông lỏng. Mai Lang Vương đột nhiên nâng
chân em lên, đôi tay to lớn khẽ lướt, mọi thứ của em tức khắc phơi bày trước mắt
chàng, làn da mềm mại trắng hồng như những cánh hoa ban.
Chàng hôn em say sưa hơn và thuần phục quấn lấy thắt lưng bé
nhỏ. Sao choàng quanh cổ chàng, tận hưởng yêu thương của chàng. Những nụ hoa
trên cơ thể nở rộ triệt để.
Ánh trăng len vào song cửa, phủ lên tấm lưng trần rắn chắc
đang nhấp nhô. Sao bám lấy chiếc hông săn gọn, tận hưởng những tiếng thở dốc mê
say đang phả bên tai.
Em rất hạnh phúc vì được chàng yêu thương. Em kiêu hãnh vì
khiến chàng say sưa mê đắm như vậy. Sao vuốt ve chiếc gáy to lớn, luồn những
ngón tay bé nhỏ vào tóc chàng. Mái tóc cứng cỏi đen tuyền rơi lên người em, đổ
lên bờ vai mảnh mai. Ánh trăng trắng xanh trải lên những lọn tóc đang lồng vào
nhau của hai người, khiến một vài sợi tóc bừng sáng.
Giữa lúc đang cao trào, Sao chợt thổn thức.
- Mai Lang, Mai Lang, em yêu ngài!
Mai Lang Vương hơi dừng một chút, chàng thì thầm vào tai em,
lời nói truyền vào tai kèm theo những tiếng thở nóng bỏng.
- Đừng gọi ta là ngài nữa, gọi là chàng đi nào.
- C… Chàng á?
Sao sực tỉnh, em hơi quay mặt đi, xấu hổ ngượng nghịu.
- N… Nhưng em quen gọi ngài là 'ngài' rồi, không sửa được!
Không gọi ngài là 'chàng' đâu… Xấu hổ lắm!
Mai Lang Vương hôn lên trán em, dỗ ngọt.
- Xấu hổ gì nữa hửm? Cũng lấy nhau hơn cả trăm năm, có với
nhau một mặt con rồi. Em định gọi ta là 'ngài' đến bao giờ?
- Nhưng…
Sao vẫn không vượt qua được nỗi thẹn trong lòng.
Chàng nói đúng, em và chàng đã lấy nhau rất lâu, cũng có
cùng nhau Bạch Lang. Theo lí, em nên từ bỏ những kính ngữ và cư xử bình đẳng với
chàng như bao đôi vợ chồng khác. Thế nhưng Sao không thể làm vậy được. Tiếng
'ngài' đã ăn quá sâu vào tiềm thức em. Em vốn là một đứa trẻ nghèo khổ được
chàng nhặt về. Chàng nuôi nấng và dưỡng dục em, vì thế tận sâu trong lòng em
luôn thường trực một niềm tôn kính đối với chàng. Em cũng đã quen gọi chàng là
ngài như từ bé đến giờ em vẫn gọi. Em không thể thay đổi cách gọi ấy được.
Mai Lang Vương thấy em cứ ngại ngùng, đôi mắt nâu hơi rũ xuống.
Chàng nắm chặt chân em và mạnh bạo tấn công. Sao giật sững, người choáng váng.
Em run rẩy ôm lấy chàng, không thốt nên lời. Sau khi khiến em mụ mị, chàng liền
kề đến và hỏi:
- Có gọi là chàng không hửm?
Sao chần chừ, Mai Lang Vương lại tiến công dữ dội hơn, Sao
không nín nhịn được nữa, em vùi vào ngực chàng, rên rỉ.
- Mai Lang, Em… Yêu… Chàng…
Mai Lang Vương thỏa mãn cười mỉm, đôi mắt nâu bừng sáng tia
nắng. Chàng hòa vào em chặt chẽ. Sao bám lấy chàng, lênh đênh hệt như chiếc lá
nhỏ giữa muôn trùng sóng khơi. Em cứ quấn quanh chàng và gọi 'chàng' mãi.
Mai Lang Vương hạnh phúc tột cùng, hôn em thật dịu êm, không
muốn rời em ra nữa.
Hôm sau, khi mặt trời nhô lên khỏi rặng núi, đôi mắt mơ màng
của Sao mới chậm chạp mở ra. Em vẫn nằm trong vòng tay chàng. Đêm qua hai vợ chồng
quyến luyến rất lâu nên chẳng ai dậy sớm được cả.
Mai Lang Vương vẫn còn ngủ, chàng tựa lên trán em và hiền
hòa ngủ yên. Khuôn mặt tuấn mĩ thanh tĩnh hẳn. Sao giương mắt lên ngắm chàng.
Mai Lang Vương luôn rất kỷ luật và chỉnh chu, thuở trước chàng rất ít khi dậy
muộn. Thế rồi từ khi có vợ, chàng không còn dậy sớm như lúc trước nữa. Dù là
ngày làm việc hay ngày nghỉ chàng đều nán lại giường và ôm em ngủ thêm một lúc.
Sao nghịch nghịch đôi má góc cạnh, Mai Lang Vương hơi nhíu
mày, giữ tay em lại và mơ màng cười, tiếp tục chìm vào giấc mộng. Sao khúc khích,
em không trêu chàng nữa, trốn vào ngực chàng ngủ vùi thêm một lúc.
Thêm hai khắc trôi qua thì vợ chồng họ mới quyết định thức dậy.
Mai Lang Vương ngồi bên mép giường chỉnh lại mái tóc. Sao cẩn thận mặc lại áo.
Chàng đi đến gương quấn khố và mặc trang phục. Sau khi đã ăn mặc chỉnh tề,
chàng đi ra sau nhà tắm rửa.
Sao thu dọn chăn gối khi chàng đi. Khi em hoàn tất công việc
thì chàng trở vào. Sao mang trang phục đã chuẩn bị sẵn đến cho chàng, Mai Lang
Vương cười êm đềm, khoác áo và chờ em cài khuy cho.
- Khăn đóng của ngài đây.
Sao nói rồi dâng khăn đóng lên cho chàng.
Mai Lang Vương đón khăn đóng em đưa, khuôn mặt tuấn mĩ hướng
về em, nhìn em suốt một lúc. Sao gãi gãi má khó hiểu. Gì vậy? Tại sao chàng lại
nhìn em chằm chằm như thế?
Mai Lang Vương thở ra một hơi bất lực, quấn khăn đóng lên và
chỉnh lại lễ phục cẩn thận. Chàng không nói gì với em cả, chỉ bước ra gian
ngoài. Sao nhìn theo bóng chàng, em chẳng hiểu tại sao chàng lại thở dài nữa.
Mai Lang Vương bước ra cửa và đi ngang phòng Bạch Lang, bấy giờ
cậu cũng đã chuẩn bị cá nhân xong, đang từ phòng đi ra ngoài. Hai cha con chạm
mặt nhau, Bạch Lang nghiêm trang chào:
- Cha.
- Ừm.
Mai Lang Vương gật đầu, đặt tay lên khăn đóng của cậu, xoa
nhẹ. Hai cha con cùng tiến ra giường tre. Tiểu đồng chuẩn bị bàn ghế cho Bạch
Lang, cậu im lặng ngồi ở đó đợi bữa sáng mang ra và tranh thủ đọc thêm vài
trang sách. Trên giường tre, Mai Lang Vương cũng mở sách ra và chăm chú đọc.
Hai cha con đọc được ít sách thì Lãm từ cổng tròn đi vào. Tà
áo xanh lay động trong gió và đôi mắt một mí hấp háy sáng. Lãm ngồi lên giường
tre bên cạnh Mai Lang Vương, rót trà. Mai Lang Vương bấy giờ đã xếp sách lại,
cùng chàng ta phiếm chuyện.
- Tôi nghe nói bọn phản loạn dạo gần đây có những động tĩnh
bất thường, có phải không?
Lãm chợt hỏi.
- Ừm.
Mai Lang Vương đáp nhẹ.
- Bọn chúng đang âm mưu chuyện gì chứ?
- Dường như chúng muốn chiếm một vài vùng đất để làm vùng đệm.
Chúng đang nhắm đến các khu vực đầu não của chúng ta.
- Nói vậy là…
Mai Lang Vương cười lạnh, đôi mắt nâu sắc lên, ánh nhìn sâu
thẳm.
- Bọn chúng chắc chắn sẽ tấn công quanh những phủ Vương lớn.
Mai Viện cũng nằm trong tầm ngắm đấy.
- Lại một cơn mưa máu gió tanh rồi.
Lãm nhăn mày, thở than.
- Chịu thôi. Đó là chuyện diễn ra như cơm bữa ở thế giới
này.
Mai Lang Vương và Lãm còn bàn bạc rất nhiều nữa nhưng Bạch
Lang chỉ nghe đến đó rồi chìm vào suy tư mông lung. Cậu biết bọn chúng, bọn phản
loạn mà chú Lãm nhắc đến. Ngay từ khi cậu có hiểu biết, cha đã luôn cảnh báo cậu
về chúng.
Bạch Lang nghe cha kể rằng bọn phản loạn đó vốn là những vị
thần xuất thân từ Thần giới Việt. Bọn họ là nhóm Phong Tiên ở Đông Bắc, từng
làm việc dưới trướng Phong Thần Phong Luân. Thuở trước, Thần giới Việt không được
yên bình như bây giờ, Đông Bắc và Tây Bắc cứ đánh nhau suốt, rất nhiều cuộc
xung đột đã diễn ra khiến cho máu chảy thành sông.
Cha còn nói rằng gia đình của cha cũng bị mất trong cuộc chiến
ấy, sau đó cha được tam vị trưởng bối nhặt về và nuôi dạy.
Đỉnh điểm của cuộc tranh đấu ấy chính là trận tử chiến giữa
Hoa Thần Ban Cơ và Phong Thần Phong Luân, hai người họ một người là Lạc tướng mạnh
nhất dưới trướng vua Hùng, một người là thuộc hạ đắc lực nhất của An Dương
Vương. Thực lực của cả hai tương đương nhau nên khi họ quyết chiến đã không
phân được thắng bại. Cuối cùng Hoa Thần trọng thương hi sinh còn Phong Thần thì
bị Hoa Thần phong ấn.
Hai vị thần lớn của hai phía đánh nhau đến lưỡng bại câu
thương, điều này khiến cho nguyên khí của cả hai bên tổn hao trầm trọng. Hùng
Duệ Vương và An Dương Vương không còn muốn đấu đá gì nữa. Một thời kì yên bình
kéo dài. Thế rồi cho đến một ngày, 'Vì sao lõi' lại bị đánh rơi.
'Vì sao lõi' là vị thần gốc có sức mạnh rất đặc biệt, người
đã luôn hiện hữu ở đỉnh Phan Xi Păng để trông chừng 'Cánh cửa cấm'. Cánh cửa cấm
ấy là nơi giam giữ những bọn Vương thần sa ngã. Nó được tạo nên từ thời Kinh
Dương Vương, cha của Lạc Long Quân. Bọn ác thần phía sau cánh cửa luôn tìm cách
phá nát cánh cửa để thoát ra ngoài. Kinh Dương Vương và Lạc Long Quân đã gia cố
cánh cửa một lần, sau đó khi hai vua chìm vào giấc ngủ, 'Vì sao lõi' vì không
yên tâm về cánh cửa ấy nên đã tình nguyện trở thành chiếc khóa khóa chặt cửa lại.
Vốn dĩ 'Vì sao lõi' đã luôn ở đó trông giữ cánh cửa. Nhưng
chẳng biết chuyện gì xảy ra mà người lại bị đánh rơi và trở thành mẹ cậu. Cha bảo
rằng 'Vì sao lõi' hóa thành con người là để bảo vệ 'Cánh cửa cấm' kĩ lưỡng hơn.
Nhiệm vụ của ông là bảo vệ hóa thân con người của ngài - Cũng chính là mẹ cậu,
an toàn.
Sau sự việc của 'Vì sao lõi', Hùng Duệ Vương và An Dương
Vương quyết định bỏ hẳn những tranh đấu mà bắt tay hòa bình cùng nhau. Giao ước
hòa bình giữa hai phía Đông Bắc - Tây Bắc được thành lập. Mai Lang Vương thì
lãnh nhiệm vụ bảo vệ và nuôi dạy 'Vì sao lõi' trưởng thành.
Trong quá trình Mai Lang Vương bảo vệ Sao, có một thế lực
bóng tối đã luôn tìm cách tấn công hai người. Sau thời gian vất vả điều tra thì
rốt cuộc Mai Lang Vương cũng biết được chân tướng của thế lực đó, thì ra chúng
chính là nhóm Tứ Phong Đông Bắc – Vốn là thuộc hạ dưới trướng An Dương Vương.
Mai Lang Vương vô cùng tức giận khi biết bọn Phong tiên đó đứng
phía sau tất cả mọi chuyện. Giao ước hòa bình giữa Đông Bắc và Tây Bắc sờ sờ ở
đó thế mà chúng lại dám manh động như vậy, dám động vào Sao hết lần này đến lần
khác. Mai Lang Vương và chúng có một cuộc chạm trán kịch liệt, chàng thậm chí
đã tóm được cả Phong Thu - Thiếu nữ duy nhất trong Tứ Phong. Thế nhưng chàng chẳng
tra khảo được gì thì nàng ta đã tự động lao vào kiếm của chàng rồi ngậm chặt miệng
mà chết. Sau cái chết của Phong Thu, Tứ Phong cũng không còn ở yên Đông Bắc nữa.
Chúng đã phản lại An Dương Vương và rời bỏ Thần giới Việt chạy sang phương
khác. Kể từ đó, chúng bị Đông Bắc và cả Tây Bắc xem là phản thần. Các thế lực cầm
quyền của hai bên đều muốn tiêu diệt chúng.
Mai Lang Vương cứ ngỡ bọn Tứ Phong ấy là chủ mưu tất cả mọi
chuyện nhưng trong một cuộc trò chuyện với Phong Đông - Một trong Tứ Phong,
chàng được biết rằng đứng sau mọi hành động của chúng còn có kẻ khác… Cơ duyên
giúp Mai Lang Vương có thể khai thác được những thông tin ấy từ Phong Đông cũng
rất diệu kỳ. Phong Đông tình cờ trúng phải tiếng sét ái tình với Đào Hoa - Người
từng là hôn thê của Mai Lang Vương. Hai người họ nhanh chóng nảy sinh tình yêu
và vì Đào Hoa, Phong Đông chấp nhận từ bỏ Tứ Phong, rời xa những tranh đấu,
cùng nàng ẩn cư sơn lâm yên bình sống hết phần đời còn lại. Trước khi bỏ trốn để
ẩn cư cùng nhau thì họ đã tìm đến Mai Lang Vương và cung cấp cho chàng bí mật
này.
Theo những gì Phong Đông nói, kẻ đứng phía sau giật dây cho
Phong Thần Phong Luân sau đó đến Phong Thu và giờ là Phong Xuân là một thế lực
ngầm bí ẩn có tên là 'những người bạn hữu'. Mai Lang Vương đồ rằng chúng chính
là thuộc hạ tàn dư của bọn phản thần bị nhốt sau 'Cánh cửa cấm'. Mục đích của
chúng khi khuấy đảo mọi chuyện rất rõ ràng, chúng muốn làm Sao 'cảm động'. Bạch
Lang chưa từng được biết về việc cảm động ấy nhưng qua lời kể của cha, đại để
cách khiến sự cảm động diễn ra chính là kích thích tâm trí mẹ bằng cái chết hoặc
bằng nỗi đau khổ. Cha còn bảo rằng khi mẹ bị cảm động liên tiếp năm lần thì bà
sẽ trở thành 'Vì sao lõi'. Nếu giết được bà trong hình hài ấy thì chiếc khóa
trên cánh cửa cấm sẽ bị phá vỡ và bọn phản thần phía sau cánh cửa sẽ thoát ra
ngoài.
Bọn chúng luôn nhắm đến việc phá bỏ chiếc khóa đó.
Sau khi âm mưu bị lật tẩy, bọn Phong Tiên Đông Bắc bao gồm:
Phong Xuân, Phong Hạ và Phong Hương buộc phải rời khỏi Thần giới Việt để đến
phương trời khác ẩn náu chờ thời cơ. Thế lực có tên là 'Những người bạn hữu'
kia đã thu nạp chúng. Từ bấy đến nay đã hơn trăm năm trôi qua, chúng vẫn âm thầm
nuôi dưỡng dã tâm xâm phạm Thần giới Việt và tấn công Sao, khiến chiếc khóa
trên 'Cánh cửa cấm' vỡ tan. Để làm được điều đó, chúng đã thực hiện rất nhiều
cuộc công kích vào Thần giới Việt, quấy rối trật tự xã hội và cả kinh tế đối
ngoại. Mai Lang Vương và các vị Vương thần khác luôn phải đón đường, rào trước
để chặn đứng các âm mưu của chúng.
Giờ đây, có lẽ chúng đã chuẩn bị đủ lực lượng, chúng muốn
chiếm một vài vùng đất để làm bệ phóng tấn công lên các cơ quan đầu não khác.

Nhận xét
Đăng nhận xét