Mai nở dưới Sao: Chương 28: Bí mật của 'Vì Sao Lõi' - Phần 4
Mai Lang Vương và Sao lên đường ngay sau khi dùng xong bữa
sáng. Hai người đứng trước sân, cúi chào hai ông bà rồi chậm bước rời đi. Khi họ
cúi đầu, cụ ông có chút hoảng hốt nhưng Mai Lang Vương vẫn nghiêm trang giữ tư
thế đó một lúc lâu, khiến ông ấy đành phải nhận.
Hai người lên đường đến khu rừng, từ nhà hai ông bà đến
đó cũng không bao xa. Trên đường đi họ lại tiếp tục la cà, Sao phải thừa nhận một
điều rằng đi cùng Mai Lang Vương thích hơn đi cùng Quan Lang rất nhiều. Nếu đi
cùng Quan Lang, em sẽ là người chăm sóc chàng ta, còn đi cùng Mai Lang Vương
thì người được chăm sóc chính là em. Khi đi cùng Quan Lang, em phải tự lo cho
thân mình, còn đi cùng Mai Lang Vương thì chuyện gì chàng cũng lo sẵn rồi.
Mai Lang Vương là người đàn ông khiến cho phụ nữ có thể
tin cậy dựa dẫm.
Cuối cùng cũng đến được bìa rừng, Mai Lang Vương thuê
thuyền nhỏ để cả hai tham quan khu rừng thuận tiện hơn. Thuyền của hai người
bay là là, rẽ qua bao tán cây tươi tốt. Cây trong rừng mọc với mật độ không quá
dày, khoảng cách từ cây này đến cây kia rất vừa phải, vì vậy nếu dùng thuyền nhỏ
thì có thể di chuyển giữa những tán cây một cách mượt mà thong dong. Sao bám
lên mạn thuyền mê mải dõi nhìn khắp nơi, khi thì là những tán cây trắng ngà xếp
kề nhau liên tiếp, khi thì là mặt đất trải đầy những thảm dương xỉ xanh ngời
hoang sơ. Mai Lang Vương tựa vào mạn thuyền đối diện, nhắm mắt khoanh tay,
trông chàng như đang ngủ.
Đến giữa trưa thì Sao đột nhiên đói bụng, Mai Lang Vương
bấy giờ mới hé mắt ra một chút, thả lên tay em mấy củ khoai. Sao ngớ người
không hiểu ở đâu chàng lại có được thứ ấy, Mai Lang Vương bảo là bà cụ cho. Ban
sáng, khi chàng đang đứng ngắm mấy ngọn cỏ mọc ngoài hàng rào thì bà đến và dúi
vào tay chàng số khoai ấy, bảo chàng cầm theo mà ăn trên đường. Mai Lang Vương
nhận cho bà vui, nào ngờ bây giờ lại cần đến thật.
Sao bóc vỏ khoai, đưa lại cho chàng một củ. Mai Lang
Vương nhìn củ khoai trên tay em đến thất thần. Sao cũng ngây người hồi lâu. Trong
khoảnh khắc, không gian thời gian bao quanh họ như đã đứng yên hẳn lại.
Sao bỗng rụt tay về, không đưa khoai cho chàng nữa. Mai
Lang Vương giật mình, vội giữ tay em. Sao cố giằng tay ra nhưng chàng đã lấy được
củ khoai rồi. Mai Lang Vương cầm củ khoai trên tay, nhìn em mà đôi mắt nâu dập
dờn rung chuyển, Sao quay vội đi, né tránh.
- Sao
Chàng chợt lên tiếng.
- Vâng?
- Mấy tiêu chí của em đấy, ta cảm thấy chúng không hợp lí.
- Gì chứ?
Sao nghe chàng nói vậy thì lập tức quay phắt lại, khó chịu.
Mai Lang Vương đủng đỉnh nói:
- Tiêu chí đầu tiên không nói nhưng ba tiêu chí còn lại
ta cảm thấy có nhiều bất cập.
- Bất cập thế nào?
Em vặn hỏi.
- Như tiêu chí thứ hai, không lấy người có địa vị chẳng hạn,
đúng là lấy người có địa vị quá cao thì sẽ chịu nhiều ràng buộc nhưng cũng
không nên lấy một gã không nghề không ngỗng gì đúng không? Em nên lấy một người
có công việc ổn định để người đó đảm bảo cuộc sống cho em và con em sau này.
Sao nghe vậy, chợt thông tỏ hẳn. Ừ nhỉ… Em thì có thể
không lo nhưng nhỡ có con thì sao? Có thêm một đứa trẻ nghĩa là sẽ có thêm rất
nhiều thứ phải lo. Nếu chồng không có nghề nghiệp ổn định thì cuộc sống sẽ rất
vất vả và em không thể theo đuổi sở thích của mình nữa.
Mai Lang Vương nhận thấy sự thay đổi trên khuôn mặt em,
chàng lại cười mỉm, tiếp tục nói:
- Tiêu chí thứ tư thì rất khiên cưỡng, em bảo là lấy một
người hài hước thì sẽ gắn kết gia đình tốt hơn nhưng không phải chỉ có người
hài hước mới có thể gắn kết gia đình.
Sao im lặng.
- Người nghiêm nghị cũng có thể gắn kết gia đình mà. Hơn
nữa họ còn có thể nuôi dạy con cái nên người. Lấy một người nghiêm nghị thì lề
lối phép tắc sẽ được gìn giữ, trong nhà sẽ êm ấm và hạn chế xảy ra xáo trộn.
- Vâng, ngài nói đúng nhưng mà…
Sao suy ngẫm.
- Giờ thì ta phù hợp với các tiêu chí đó rồi nhé.
Chàng đột nhiên kết luận.
- Gì cơ?!
Sao bàng hoàng, em sững sờ ngẩng phắt lên, chẳng hiểu sao
chàng có thể khẳng định như vậy.
Mai Lang Vương vẫn nhìn em không rời, thản nhiên nói:
- Địa vị của ta không cao lắm, chỉ là công bộc bình thường,
làm công ăn lương. Ta có thu nhập khá ổn định, có thể lo được cho em. Ta cũng
có thể đưa em đi ngao du khắp nơi. Dù ta là người nghiêm nghị và khắt khe nhưng
ta hứa sẽ gắn kết gia đình và nuôi dạy con cái thật tốt. Ta sẽ không hà khắc với
con của chúng mình đâu.
Sao lùi xa khỏi chàng vài tấc, giờ thì em đã hiểu được mục
đích của chàng:
- Cách nói của ngài nghe thật sai trái.
Mai Lang Vương nhích đến gần em một chút, cười hiền:
- Vì ta phù hợp với em như vậy nên chúng mình kết hôn
nhé?
Sao không thương tiếc đẩy chàng ra.
Chuyến 'du xuân' vui vẻ nhanh chóng kết thúc, Mai Lang
Vương phải quay trở về với công việc. Sao thu thập được khá nhiều thông tin và
tổng hợp được một tệp bản thảo nho nhỏ, tuy nhiên, chỗ đó vẫn còn ít để viết
nên cuốn thứ tư.
Đúng như những gì Nhã Lang nói, qua tết, quyển ba thật sự
đã được xuất bản. Như thường lệ chàng gửi cho em một bản để duyệt trước, Sao rất
hài lòng, đợi sách xuất bản rồi em cố tình đặt riêng hai cuốn để tặng cho Lãm
và Mai Lang Vương.
Lãm rất vui vì nhận được sách từ em, còn Mai Lang Vương,
chàng tỏ ra khá ngạc nhiên khi thấy em đứng đó, cúi người và dâng sách bằng hai
tay cho chàng. Sau khi nghe Sao lý giải nguyên do của việc tặng sách, rằng muốn
cảm ơn chàng vì đã giúp đỡ em rất nhiều trong quá trình nghiên cứu tư liệu, Mai
Lang Vương liền cười mỉm êm dịu.
Chàng đón sách từ em, lật giở vài trang sau đó nhếch mép,
đôi mắt nâu sáng lên như thể vừa nghĩ ra trò trêu chọc gì:
- Chỉ tặng sách không như thế này thì hơi đơn điệu nhỉ?
- Gì nữa ạ?
Sao lập tức căng thẳng.
Mai Lang Vương đặt sách lên giường tre, gọi tiểu đồng đi
lấy bút mực sau đó giao bút cho em, cười cười:
- Kí tặng ta đi.
- Gì cơ?
Chàng vô cùng thản nhiên:
- Ta cũng là một người hâm mộ của em, ta muốn có chữ kí của
tác giả mà ta yêu mến, thế nào hửm? Không cho à?
Sao ái ngại đón lấy bút, chẳng hiểu sao em lại thấy gió
rét đang quét qua người. Sao kí tên mình lên trang đầu tiên của quyển sách rồi
định đóng lại trao cho chàng, xem như đã hoàn thành nhiệm vụ. Mai Lang Vương
chóng cằm ghé lại, ý kiến:
- Gì thế? Có mỗi tên thôi à? Ghi vài dòng tình cảm cho
người ta nữa chứ? Tác giả giao lưu với người hâm mộ kiểu này đây à?
Sao run rẩy cầm bút, em phải cố gắng kiềm chế bản thân để
không trở nên kích động. Sao lại cẩn thận nắn nót ra mấy chữ 'Thân tặng Mai
Vương'. Mai Lang Vương nhìn nhìn dòng em ghi, mặt vẫn tỏ vẻ không hài lòng, thở
dài:
- Thêm vào hai chữ 'của em' đi nào. Viết gì mà xa cách thế?
Dừng một chút, chàng lại suy tư bảo:
- Lúc nhỏ em rất hay vẽ kí tự có hình 'trái tim' lên những
món mà em yêu thích ấy nhỉ? Nếu không ghi vào 'của em' thì vẽ kèm kí tự 'trái
tim' đó cũng được.
Sao thật sự chỉ muốn quẳng phứt bút đi cho xong nhưng rốt
cuộc, em đã thêm vào bốn chữ 'trưởng bối của em', khiến dòng ký tặng trở thành:
Thân tặng Mai Vương trưởng bối của em.
Mai Lang Vương đọc xong thì cụt hứng.
Hôm sau, Lãm đến nhà Mai Lang Vương để uống trà sớm, vừa
bước chân vào nhà, chàng ta đã thấy Mai Thần ngồi trên giường tre, chăm chú đọc
quyển tập san số mới nhất vừa ra hôm nay của Văn Phủ. Chàng ta lập tức chân nam
đá chân chiêu, xiêu vẹo đi đến giường tre, tay bám lên thành giường trước cho vững
rồi mới từ từ ngồi vào vị trí được.
- Gì vậy? Ngài đâu có đọc mấy cái tập san này?
Lãm run rẩy hỏi. Cuốn tập san vừa ra mà ông Mai Thần đã cầm
trên tay rồi thì có nghĩa là ổng đã đặt định kỳ, vì đặt định kỳ cho nên ngay
khi nó xuất xưởng, người ta sẽ giao đến luôn.
- Ừm.
Mai Lang Vương đáp mà mắt vẫn không rời khỏi trang báo,
chàng đang đọc bài cảm nhận của độc giả về quyển sách thứ ba vừa ra kia. Trong
bài cảm nhận đó có vài dòng nhận xét về 'Đá mặt trăng'.
- Ta xem để ủng hộ vợ ấy mà.
Chàng giải thích ngắn gọn.
Lãm lập tức phun bắn nước trà ra.
Sau khi khiếp đảm, ớn lạnh, rùng mình hồi lâu, Lãm cuối
cùng cũng bình tĩnh được. Chàng bấy giờ đã tập quen với chuyện rùng rợn mà mình
đang thấy. Mai Lang Vương xem xong quyển báo thì gác nó lên gối trái dựa và bắt
đầu uống trà. Chàng vừa hớp trà vừa suy tư:
- Ta có nên gửi một vài bài viết đến đó để ủng hộ vợ
không nhỉ?
- Thôi đi, sến sẩm vừa thôi!
Lãm sau cùng nhịn không được phải lên tiếng ngăn chặn.
Hai người đang nói đến đây thì thuộc hạ trong viện hiện
thân. Người đó quỳ dưới sân và dâng lên cho Mai Lang Vương một chiếc hộp nhỏ bằng
gỗ mun hoa. Bốn góc hộp cẩn ngọc thạch, bề mặt được chạm trổ công phu và còn phủ
sơn mài. Lãm vừa trông qua đã biết vật chứa bên trong hẳn là vật quý giá tột
cùng rồi.
Tuy nhiên, thứ khiến chàng ta quan tâm nhất không phải là
chiếc hộp đó mà là con dấu của phủ Thần Lúa đính trên chiếc khóa bằng đồng thau
ở phía trước hộp.
- Mang vào thư phòng đi.
Mai Lang Vương hạ lệnh.
- Vâng.
Thuộc hạ dần lui.
- Vương, chuyện gì vậy? Tại sao Thần Lúa lại…
- Là ta khẩn cầu ngài ấy đấy.
Mai Lang Vương buông giọng, sau đó không nói thêm gì nữa,
đôi mắt nâu sắc lên sáng lóe.
Bộ dạng nguy hiểm thâm trầm đó khiến Lãm im bặt. Chàng ta
cũng không tiện hỏi nhiều. Lãm hiểu rõ Mai Thần, một khi ông ấy đã nói kiểu lấp
lửng đó thì có nghĩa là ổng không muốn tiết lộ thêm thông tin nữa.

Nhận xét
Đăng nhận xét