Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 2
Buổi tối, Mai Lang Vương rốt cuộc cũng nhận được công văn
giải trình của Phong Xuân. Trong công văn, hắn bảo rằng chuyện Phong Thu làm ra
hắn không hề hay biết, hắn cũng chẳng biết gì về phong ấn thuật có tên gọi 'Sao
đen' mà nàng ta sử dụng. Trước khi gây ra mọi chuyện, Phong Thu đã bị Bản Thủ
Thành khai trừ khỏi nội bộ. Nàng ta đã trở thành phản thần của Đông Bắc, vì thế
việc mà nàng ta làm không liên quan gì đến Tam Phong còn lại cùng Đông Bắc và
An Dương Vương.
Mai Lang Vương đọc xong lời giải trình của hắn, đôi mắt
nâu lặng xuống, sa sầm. Chàng chẳng biết trong công văn này có bao nhiêu phần
thật, bao nhiêu phần giả. Dù gì chuyện cũng đã rồi, phía họ muốn nói gì mà chẳng
được? Chàng lại không tìm thấy bằng chứng.
Mai Lang Vương thoạt tiên báo cáo hết mọi chuyện về Cổ
Loa, gửi kèm theo báo cáo lời giải trình của Phong Xuân. Sau đó, chàng truyền lệnh
đến Nhuận, bảo chàng ta sửa sang quân bị sẵn sàng. Việc làm của phía Đông Bắc
đã đánh mất niềm tin của chàng. Bây giờ họ có nói gì chàng cũng không tin tưởng
tuyệt đối nữa, chàng sẽ chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc đối đầu.
Chiến tranh đã không thể ngăn chặn được nữa, nó đã được
châm ngòi rồi. Nó có thể bùng lên bất cứ lúc nào.
Khi chàng vừa xử lý công việc xong thì Sao tỉnh giấc. Vẫn
như lần tỉnh gần đây nhất, em thấy người mình đau đớn rã rời. Mai Lang Vương bế
em dậy cho em ăn. Sau khi ngậm kẹo mà chàng đưa, cơn đau thuyên giảm nhanh
chóng và em lại buồn ngủ.
Mai Lang Vương bế em trở lại giường, cởi áo ngoài của
mình ra mặc cho em. Áo của chàng rất lớn so với cơ thể Sao, em mặc nó mà vai trễ
xuống luộm thuộm. Tay áo cũng dài hơn tay em, Mai Lang Vương xắn chúng lên để vết
thương của em không bị ảnh hưởng. Xong việc chàng đỡ em nằm xuống còn bản thân
thì cởi khăn đóng ra, tháo tóc rồi nằm xuống ngay bên cạnh.
Sao thấy chàng ngả lưng ngay đó, lập tức giãy nãy:
- Gì thế?! Ai cho ngài nằm đây?!
Mai Lang Vương nhìn em một cách khó hiểu:
- Trong hang chỉ có một giường rơm, em muốn độc chiếm một
mình để ta nằm dưới đất hửm?
Sao không cãi được nữa, em nhích vào trong và cách xa
chàng một khoảng. Mai Lang Vương nằm nghiêng, mặt quay về phía em, tay chàng
vén lấy một lọn tóc mềm mượt, say sưa hôn lấy.
- Ngài tránh ra đi, đừng chạm vào em!
Chàng cười nhẹ:
- Đừng căng thẳng quá như vậy, tay em nát ra thế kia rồi,
ta còn làm gì được chứ?
Sao nghe chàng nói vậy mới yên tâm, em không tranh cãi nữa
mà nhắm mắt lại. Mai Lang Vương choàng tay qua eo em, Sao giãy giụa từ chối,
chàng sợ em sẽ động đến vết thương nên không ép nữa mà quay ra ngoài, dần nhắm
mắt ngủ.
Đến nửa đêm, đột nhiên có thứ gì cứ thúc vào lưng chàng,
khiến chàng phải tỉnh giấc. Mai Lang Vương mơ màng quay lại, liền thấy Sao đang
rúc vào lưng chàng. Người em co rúm và trán lấm tấm mồ hôi, có lẽ em đang mơ thấy
ác mộng. Thuở em còn nhỏ cũng vậy, khi em ngủ trong lòng chàng, thỉnh thoảng
chàng cũng bị em đánh thức như thế này.
Mai Lang Vương cẩn thận ôm em vào lòng để em không choàng
tỉnh. Khi em nằm yên trong lòng chàng, chàng lại hôn lên trán em và dùng hơi ấm
để vỗ về em. Sao dần ngủ yên, em vùi mặt vào lòng chàng, bộ dạng thật an hòa.
Chàng nghe lòng bừng sáng, vì vậy dễ dàng ngủ trở lại hơn.
Sớm hôm sau, khi em tỉnh giấc và thấy mình bị bao bọc
trong vòng tay to lớn, em lập tức nhăn mày phản ứng. Mai Lang Vương vẫn chưa thức,
chàng vùi vào tóc em khiến hơi thở mạnh mẽ cứ vờn trên đỉnh đầu, nhộn nhạo. Sao
không cử động bàn tay được nên không thể nhấc cánh tay đang vòng qua eo mình
đi. Lưng em dính sát vào người chàng, đầu còn gối lên tay chàng nữa, rõ ràng
đêm qua, trước khi ngủ, hai người đã nằm cách nhau một khoảng mà?
Sao cựa quậy khe khẽ, cố gắng thoát khỏi chàng. Mai Lang
Vương bị những cử động rất nhỏ ấy làm cho tỉnh giấc. Khi biết mình đã làm ảnh
hưởng đến giấc ngủ của chàng, Sao hơi khựng lại, không dám động đậy gì nữa.
Mai Lang Vương không nằm thêm, chàng ngồi dậy búi tóc
lên. Sao tựa vào vách đá, nhìn chàng chăm chăm. Mai Lang Vương vừa quấn khăn
đóng vừa nghi hoặc hỏi em:
- Sao lại nhìn ta bằng ánh mắt giận dỗi đó?
Sao trỏ tay vào chàng, ấm ức bắt bẻ:
- Ngài nhân lúc em ngủ rồi tiếp cận em!
Mai Lang Vương phì cười, ngữ điệu đùa bỡn:
- Kẻ tiếp cận lúc người ta đang ngủ là em thì có.
- Gì chứ?!
- Đêm qua em mơ thấy gì?
Mai Lang Vương chỉnh lại tay áo, từ tốn đáp:
- Nửa đêm nửa hôm lại rúc vào lưng ta, khiến ta giật mình
tỉnh giấc đấy. Nếu ta không ôm em vỗ về thì em không yên được. Giờ còn bắt bẻ
ta hửm?
Sao nghe đến đây, bừng tỉnh, ngượng chín mặt.
Đêm qua… Em đã mơ thấy cảnh tượng kinh hoàng lúc tảng đá
rơi xuống…
- Được rồi, giờ ta sẽ đưa em ra suối.
Chàng nói và tiến đến cởi áo ngoài mà em đang mặc ra.
Mai Lang Vương vừa tháo những chiếc cúc bấm vừa ngắm em một
cách thích ý. Sao ngoảnh mặt đi, không thèm quan tâm chàng. Mai Lang Vương cởi
được nửa chừng, lại đột nhiên dừng tay, ôm em thật chặt.
- Vương!
- Em mặc áo ta trông xinh đấy nhỉ?
- Gì chứ?!
Em cựa quậy dữ dội.
Mai Lang Vương thì thầm bên tai em:
- Buổi sáng thức dậy, trông thấy vợ mặc áo của mình… Đúng
là một thú vui đấy…
- Ai thèm áo của ngài hả?!
Sao bực mình vì không thể đấm chàng.
Mai Lang Vương ăn mặc chỉnh tề rồi thì bắt đầu đưa em ra
suối. Hang đá cách suối không xa, từ cửa hang đến đó có lẽ tầm hơn mười mét là
cùng. Chàng đặt em trên một tảng đá rồi cúi xuống vắt khăn. Sao không cử động
tay được nên chỉ có thể ngồi yên ở đó mà nhìn chàng.
Mai Lang Vương giúp em lau mặt trước sau đó cởi áo em ra
và chuẩn bị lau người. Khi chàng vừa bật cúc áo thứ hai, Sao liền phản đối. Mai
Lang Vương hết cách, lấy ra một đóa mai. Chàng nắm đóa mai ấy trong tay, chậm
rãi rút ra, đóa mai đã biến mất hoàn toàn, trên tay chàng là một tấm khăn lụa
dài.
Mai Lang Vương bịt khăn lên mắt sau đó tiếp tục cởi áo
em.
Sao bấy giờ không phản ứng nữa, em cũng chẳng làm gì được.
Dù không nhìn thấy gì nhưng động tác của chàng rất thuần phục. Từng lớp vải
trên người em cứ bị chàng kéo xuống, chiếc khăn được điều khiển bởi những ngón
tay thon dài ấy thành thạo lướt dọc từ trên xuống tận dưới, từ bả vai đến cổ
tay.
Sự uyển chuyển và thông thạo ấy khiến Sao chỉ muốn đập đầu
vào gối chết phứt cho xong.
Xong việc, chàng bế em lên định đưa em về hang. Trên đường
đi, Sao rất thắc mắc, em bảo chàng:
- Ngài không tắm rửa gì ư? Ở bẩn thế?
Đây là Sao định trêu chọc chàng, nhưng em đã phát biểu ngớ
ngẩn. Mai Lang Vương dừng bước, nhìn em hồi lâu, sau đó cười giễu:
- Vốn định đưa em về sau đó mới quay lại thư giãn một
mình nhưng em đã nói thế thì…
Chàng vừa nói vừa chuẩn bị quay lưng, bế em trở về suối.
- Oái! Em đùa thôi!
Sao suýt cắn lưỡi vì thẹn, em rối rít ngăn chàng.
Mai Lang Vương cười mỉm, vì em bị thương nên hôm nay chàng
phá lệ, không bắt nạt em đấy nhé.
Chàng mang em về hang và thật sự trở ra bờ suối. Sao ban
đầu được chàng đặt lại giường nhưng sau đó, em rón rén tiến ra cửa hang để ngắm
cảnh cho quang đãng tâm trạng. Mắt em lướt qua phong cảnh mờ xa rồi len lén rơi
lên suối. Lễ phục đã được gấp cẩn thận trên mõm đá, Mai Lang Vương ngâm mình dưới
suối, mái tóc dài xổ tung đổ xuống nước, đen huyền tuyệt đẹp.
Mai Lang Vương lặn xuống để làm ướt tóc sau đó ngoi lên,
chàng vuốt mặt cho bớt nước rồi vén tóc qua vai trái. Sao che lấy má, tim đập
thình thịch. Trông chàng thật thư giãn khi tắm, chàng tựa vào vách đá và nghỉ
ngơi một lúc thay vì tập trung kì cọ. Cơ thể nam tính đồ sộ như một khối thép.
Chốc sau, chàng chợt ngẩng lên và hướng mắt về phía em.
Sao giật thót. Ở khoảng cách như vậy mà ánh mắt họ vẫn có thể chạm vào nhau.
Mai Lang Vương cười ý vị khi biết em nhìn trộm chàng từ nãy đến giờ. Sao chín mặt
rồi, nhưng em không quay đi được. Vì hành vi sai trái bị lật tẩy nên em quá ngượng,
cơ thể trở nên gượng gạo như que củi.
Mai Lang Vương đưa tay lên, chậm rãi xua xua. Sao không
hiểu ý chàng, em vẫn trố mắt nhìn chàng mãi. Mai Lang Vương hết cách, chàng
đành đứng hẳn dậy. Khi hông chàng sắp thoát ra khỏi mặt nước, Sao mới thông tỏ
vấn đề, em lập tức quay phắt đi như phải bỏng. Mai Lang Vương vắt bớt nước trên
tóc đi rồi liếc mắt nhìn về cửa hang, khi thấy em đưa lưng ra ngoài, người rúm
lại run rẩy thì chàng lại không nhịn được, cười mỉm.
Sao đang bối rối ngồi một góc thì nghe thấy tiếng guốc
ngày một đến gần. Em không dám đối diện với chàng, Sao chỉ một mực quay vào
vách đá. Mai Lang Vương đi vào hang, rơi mắt lên người em, trêu chọc:
- Xem trộm người ta tắm hửm? Ta vốn định chờ cưới về rồi
mới cởi mở hẳn với em nhưng mà… Nếu em tập quen sớm thì cũng không sao. Kiểu gì
sau này chẳng thấy cả?
- Còn… Còn khuya nhé! Ai xem trộm ngài tắm chứ?
Sao chối tội một cách khiên cưỡng.
- Em… Em chỉ ngắm cảnh thôi!
Mai Lang Vương cười nhẹ, không chấp nhặt.
Chàng lại ngồi vào bàn tre tập trung phác họa các bản vẽ.
Sao bấy giờ đã bớt ngượng rồi, em ngơ ngẩn ngắm mây trời. Từ hang đá nhìn ra có
thể thấy một cánh rừng bạt ngàn tươi xanh. Xa xa thấp thoáng núi non điệp
trùng. Quả là một chốn non nước hữu tình. Mai Lang Vương ngắm em một lúc, khi
thấy em yêu thích phong cảnh của nơi này, chàng cảm thấy rất nhẹ lòng. Chàng gọi
em đến xem các bản thiết kế, Sao không thèm di chuyển. Mai Lang Vương chuẩn bị
đến bế em, Sao bấy giờ mới ngoan ngoãn vâng lời.
Em thả người xuống, nhìn mấy bản vẽ trên bàn. Đó đều là
những bản thiết kế công phu và tao nhã, dù là nhà sàn hay nhà trệt nhiều gian
thì cũng đều tinh xảo vừa mắt. Mai Lang Vương hỏi em thích bản vẽ nào? Chỉ cần
em thích chàng sẽ chiếu theo bản vẽ đó mà dựng nhà ngay.
- Ngài đùa dai thật đấy.
Sao cười khổ.
Mai Lang Vương chẳng buồn giải thích với em nữa. Sao lắc
đầu và gác các bản vẽ lại rồi trở về giường rơm. Em nằm xuống, quay lưng vào
trong mà mãi chẳng nói gì.
Hai người ở lại đó thêm vài ngày. Mai Lang Vương rất bình
thản, chàng chỉ dành thời gian cho các bản thiết kế. Sao thì không được bình
tâm như vậy, hai người càng nán lại đây lâu dài thì em càng bứt rứt. Chỉ cần
nghĩ đến bộ dạng điên cuồng làm việc mỗi lần tăng ca của chàng là em đã thấy bồn
chồn rồi.
Chiều ngày thứ ba, khi Mai Lang Vương đưa kẹo đến cho em,
Sao không ăn nữa. Chàng trầm mặc nhìn em, Sao rớt nước mắt. Mai Lang Vương sững
người, vội vàng đưa tay lau. Em ấm ức nức nở một lúc rồi gật đầu, bảo với chàng
rằng:
- Đặt ấn đi!
Mai Lang Vương ngẩn ra một lúc, cõi lòng như có một quả
bóng vừa nổ tung. Chàng cười thư thái, đôi mắt nâu lấp lánh sáng nhìn em không
rời. Sao không dời mắt đến chàng dù chỉ một lần, Mai Lang Vương cũng không bận
tâm. Chàng kéo áo em xuống, cắn lên xương quai xanh thanh mảnh, nhẹ nhàng lưu
luyến vị trí đó một chốc.
Sao run lên, nơi chàng vừa điểm vào như thể nảy nở chồi
non. Mai Lang Vương bấy giờ mới rời ra, nhìn xương quai xanh của em bằng ánh mắt
tràn ngập yêu thích. Sao hướng mắt xuống, trên đó đã hiện lên một dấu ấn. Nó có
hình dạng của một đóa mai đương nở rộ, không khuất trong linh hồn như dấu ấn của
Quan Lang mà hiện rõ mồn một trên da như một hình xăm.
Cùng lúc với sự xuất hiện của dấu ấn mới ấy, hình ảnh người
mặt trang phục lông chim nhảy múa trên trán em cũng vỡ tan. Sao không còn nghe
thấy âm thanh loan báo của nó nữa, thay vào đó là một luồng hơi ấm êm dịu. Dấu ấn
mới khiến linh hồn em luôn được bọc trong hơi ấm.
- Đó là một dấu ấn đặc biệt.
Mai Lang Vương chợt nói.
Sao ôm lấy xương quai xanh, ấm ức và bất lực.
Mai Lang Vương bế em lên, rời khỏi hang núi. Đúng như những
gì chàng nói trước đó, khi em chấp nhận cho chàng đặt ấn thì chàng sẽ đưa em về.

Nhận xét
Đăng nhận xét