Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 3
Lúc hai người vừa ra đến cổng thông hành của vùng đất ấy
thì chạm mặt ngay Nùng Tậu, Mỹ Tiên và những người khác. Dù được Mai Lang Vương
gửi thư thông báo trước nhưng vì quá lo lắng, không ai có thể yên tâm trở về
Mai Viện được mà quyết định đứng ở ngoài đợi hai người. Nùng Tậu lao đến bên cạnh
Sao, lo lắng sốt vó, Sao giải thích mọi chuyện và trấn an chàng rằng không sao
đâu, em đã khỏe nhiều rồi.
Các vị Hoa tiên gần như choáng váng khi trông thấy đôi
tay quấn đầy băng trắng của em. Sau khi nghe Mai Lang Vương nói rằng tay của em
đã bị giập nát, các nàng càng lảo đảo hơn. Mỹ Tiên công chúa đứng bên cạnh Mai
Lang Vương im lặng quan sát mọi chuyện. Nàng thương em đấy nhưng không lưu tâm
nhiều lắm. Dù gì em cũng không phải là người mà nàng đặc biệt chú ý.
- Quan Lang.
Trong lúc mọi người xót xa thăm hỏi thì Mai Lang Vương lập
tức thẳng thắn nói rõ với Nùng Tậu:
- Từ nay Sao sẽ không phục vụ ngài nữa, em ấy đã trở
thành tiểu đồng của ta.
- Cái gì?!
Nùng Tậu trừng mắt, dữ dội rít.
Mai Lang Vương cười nhạt, lướt mắt qua Sao một cái rồi
chiếu mắt về phía Nùng Tậu, nói rõ hơn:
- Ta đã cởi bỏ ấn của ngài và đặt ấn của mình lên người
em.
Dừng một chút, chàng nhấn mạnh:
- Đó là 'Ấn kí đặc biệt'.
Nùng Tậu sững người. Chàng nhìn như thiêu đốt lên người
Mai Lang Vương rồi rì rịch chuyển mắt xuống em, Sao không dám đối diện với đôi
mắt hung tợn đó, em chỉ ôm lấy xương quai xanh, mặt vừa đỏ, vừa thẹn, vừa ái ngại.
Các vị Hoa tiên nhìn nhau sâu lắng. Mỹ Tiên công chúa bấy giờ không còn bình thản
được nữa, nàng thẫn thờ, lùi lại một bước, nhìn Mai Lang Vương và em với ánh mắt
bàng hoàng.
- Thế đấy.
Mai Lang Vương thông báo xong mọi chuyện thì cũng không
nán lại đó nữa, chàng bế em lướt qua Nùng Tậu.
Quan Lang giật mình vội giữ họ lại, chàng cay đắng đứng
trước mặt Sao hồi lâu. Dáng vẻ ngông cuồng bị ai đập vỡ mất, chỉ còn lại một
bóng hình bi thương. Sao tránh né chàng một lúc nhưng rồi chợt nghĩ ra điều gì,
em phải ngẩng lên mà kéo tay Nùng Tậu, nói rõ:
- Quan Lang, ấn bị phá rồi nhưng lương tháng này ngài
chưa trả cho em, nhớ trả cho em nhé!
Nùng Tậu ngớ người.
Sao tiếp tục nhắc nhở:
- Cả thưởng tết nữa.
Không gian thoắt chốc lặng yên như tờ. Nỗi đau của Nùng Tậu
bay mất tích.
- Ừ, biết rồi.
Chẳng hiểu sao Quan Lang lại có thể bật cười trong hoàn cảnh
đó.
Chàng xoa đầu Sao, cười tự tin:
- Đợi đi, ta sẽ mang em trở về. Khi nào em còn muốn nhận
lương từ ta thì khi ấy, ta sẽ không thả em ra đâu.
Sao đối đáp:
- Em chỉ cần lương ngài đang thiếu thôi.
- Ừ.
Nùng Tậu gật đầu, cho qua.
Mai Lang Vương nghe cuộc đối đáp của họ, cười khẩy liếc
Nùng Tậu như thể một lời thách thức ngầm rằng: 'Mang em về? Nằm mơ giữa ban
ngày hửm?'. Nùng Tậu không chấp nhặt nụ cười khích bác ấy, chàng chỉ cao ngạo
nhếch môi:
- Ba mươi chưa phải là tết, chỉ là một cái ấn, đặt lên được
thì gỡ ra được thôi!
Mai Lang Vương không buồn đứng đó đôi co với chàng ta nữa,
chàng bế Sao đi. Mỹ Tiên bấy giờ đã suy sụp tột độ rồi, nàng nhìn theo bóng hai
người họ dần khuất xa, người vô lực như một cánh hoa héo úa. Nùng Tậu thở dài
trông nàng, chàng chỉ biết nói vài lời khuyên nhủ để nàng dần nguôi ngoai.
Thuyền của mọi người vẫn neo đậu gần đó, Mai Lang Vương
đưa em lên thuyền trước còn những người khác thì chậm bước theo sau. Trên đường
đi, chàng hỏi em rằng Quan Lang trả lương cho em thế nào. Sao thành thật khai
nhận với chàng những thỏa thuận mà em và Quan Lang đã bàn bạc với nhau từ hồi
em mới đi theo ngài.
Mai Lang Vương rất thích ý vì Sao tính toán rạch ròi với
Nùng Tậu. Chàng lại hỏi em:
- Em đòi Quan Lang trả lương, thế có đòi ta trả lương
không?
Sao phụng phịu má trong lòng chàng.
Em sống ở Mai Viện lâu như vậy, hiển nhiên nắm được
lương thưởng của các tiểu đồng. Tiểu đồng hầu hạ ở Mai Viện nhận lương định kì
theo tháng, mỗi tháng năm viên ngọc trai, vậy thì tính ra một năm chúng cũng kiếm
được hơn năm mươi ngọc chứ chẳng ít, đó là còn chưa kể đến các trợ cấp khác. Nếu
em trở thành tiểu đồng của chàng, chiếu theo lý em cũng sẽ được nhận khoản
lương ấy, tuy nhiên, từ khi em còn bé đến khi em mười bảy, mọi người không hề đề
cập đến vấn đề lương bổng này.
Hơn nữa… Ai mà đòi lương chàng cho được chứ?
- Ai lại đi đòi lương ân nhân của mình?
Sao trả lời chàng.
Chàng có ơn cưu mang em, em hầu hạ chàng bao nhiêu cho
đủ? Mặt mũi nào mà đòi hỏi lương lộc ở chàng? Đã vậy, chàng nuôi em còn tốn kém
hơn nuôi các tiểu đồng nhiều. Sao tuy gọi là tiểu đồng nhưng thật ra được cung
phụng chẳng khác gì tiểu chủ nhân của Mai Viện, từ phục trang đến vật dụng, rồi
cả những chuyến đi chơi, những món quà vặt của em đều do một tay chàng chi trả.
- Giả như em có đòi thì ta cũng chẳng trả cho đâu.
Mai Lang vương cười nhẹ.
Sao nghe chàng nói vậy, em cũng chẳng ý kiến gì. Em chỉ
buồn buồn than thở:
- Thế đấy, giờ thì em mất hết thu nhập rồi.
Khi bị chàng đặt ấn, em sẽ không còn tự do. Em cũng
không thể làm tỳ nữ cho Quan Lang, nói cách khác là bị cho thôi việc. Công việc
hầu hạ cho Quan Lang chính là nguồn thu nhập chính của em, giờ em không làm nữa
thì sẽ không thể kiếm thêm tiền từ đó. Hiện tại em chỉ còn có thể trông chờ vào
tiền nhuận bút mà Nhã Lang trả cho thôi.
Mai Lang Vương nghe thấy em u oán than thở, chàng nghi
hoặc cau mày:
- Em ở Mai Viện có thiếu thốn thứ gì đâu? Tại sao cứ
phải chăm chăm kiếm thu nhập?
- Ngài chẳng biết gì cả, dù hiện tại em không lo cái
ăn cái mặc nhưng vẫn phải tạo ra thu nhập cho mình chứ? Tích cóp tài sản để sau
này còn có vốn làm ăn. Sống mà không có tiền trong tay thì vất vả đau đầu nhiều
lắm đấy ạ.
- Ừm.
Mai Lang Vương đồng ý, chàng chợt nói với em:
- Ta sẽ giao chìa khóa hòm tiền[1] của ta cho em.
Im lặng một chốc, chàng chậm rãi nói:
- Ngay từ đầu ta đã không có ý định trả lương cho em,
bởi vì mọi thứ của ta đều là của em.
- Ngài nói gì lạ vậy?!
Sao chưng hửng, sau đó giãy nãy:
- Ai thèm chìa khóa của ngài? Thứ gì của ngài thì ngài
tự đi mà giữ, đưa cho em làm gì?!
Mai Lang Vương dừng lại, nhìn em chằm chằm, Sao lại
không ngần ngại nói thêm:
- Tiền của ngài thì ngài đưa cho chị Đào Hoa giữ. Chẳng
phải chị ấy mới có quyền hạn định đoạt mấy chuyện đó ư? Em chỉ là người qua đường
thôi, khi ngài kết hôn với chị thì em sẽ rời khỏi Mai Viện, ngài đừng gán mấy
trách nhiệm vớ vẩn lên người em.
Chàng nghe ngực nghẹn lại, lạnh buốt giá. Đôi mắt nâu
rơi lên em sa sầm. Sao chợt thấy xương quai xanh nhói đau, trong tâm thức lan
truyền một cảm giác nhoi nhói, khó tả. Em sững ra, dấu ấn này… Dường như…
Mai Lang Vương không nói chuyện với em nữa, chàng im bặt
và tập trung đưa em lên thuyền.
Về đến Mai Viện, Mai Lang Vương đưa em về nhà và bản
thân chàng cũng dọn sang đó để tiện chăm sóc em. Các vị Hoa tiên bây giờ không
còn ngăn cấm chàng nữa, Mai Lang Vương có thể ở bên cạnh em bao lâu tùy chàng.
Sao bị thương, không thể kháng cự được. Mà giả em có kháng cự thì cũng bằng thừa
thôi.
Quan Lang bị ngăn bên ngoài, không được đến thăm em dù
chỉ một chút. Nùng Tậu ức chế lắm, Mai Lang Vương thậm chí còn bảo rằng từ nay,
chàng sẽ không cho em tiếp xúc với Nùng Tậu nữa. Quan Lang giận dữ nhưng không
làm được gì cả, chỉ còn cách ngày ngày hậm hực phóng rìu lên thân cây, hi vọng
có thể phát tiết phần nào bức bối. Còn Mỹ Tiên, nàng đã ngã bệnh, đã vậy còn chẳng
chịu ăn uống gì, Mai Lang Vương chỉ sai tiểu đồng sang thăm hỏi chứ không đến gặp
nàng.
Những ngày đó, Mai Lang Vương hầu như đều dành hết thời
gian cho công việc và cho em. Ngày chàng đi làm, trưa thì về phòng em, cùng em
chung sống hệt như lúc em bị thương ở Vàm Thuật vậy. Có điều, lúc đó em hôn mê
nên chàng được ngủ chung giường cùng em tùy ý. Còn giờ, em tỉnh táo, vì vậy
chàng phải ngủ ở sập.
Ngày ngày, Mai Lang Vương đều tự tay cho em ăn, tự tay
đưa kẹo tới. Đôi khi, để trêu chọc em, chàng thậm chí đã dùng môi để đút kẹo.
Sao luôn đẩy mặt chàng ra rất gay gắt nhưng Mai Lang Vương một mực lướt đến. Cuối
cùng em phải chịu thua, phải há miệng tiếp nhận.
Ngày thứ hai sau khi trở về Mai Viện, Mai Lang Vương
đã đeo dây chuyền của mình lên người em. Đó là sợi dây chuyền với mặt dây là miếng
cẩm thạch rất lớn mà lúc em còn nhỏ, chàng đã tặng cho. Sao kiên quyết không nhận
dây chuyền, Mai Lang Vương lập tức trừng mắt, dọa nạt:
- Im lặng! Đeo nó cho ta! Cấm cởi xuống!
Bộ dạng hung hãn đó khiến em sợ, em không dám chống đối
gì nữa, câm như hến mà tiếp nhận dây chuyền.
Sau một tháng dài không thể gặp em, Nùng Tậu quyết định
lén xông vào nhà Sao để gặp em bằng được. Mai Lang Vương đã trùm kết giới lên
nhà em rồi, Nùng Tậu cố tình phá kết giới lẻn vào. Nào ngờ vừa mới nhô đầu vào
trong, Quan Lang đã chạm phải ngay tà áo thêu hoa. Mai Lang Vương khoanh tay đứng
đó, sa sầm nhìn chàng. Trên tay Mai Thần cắp theo sách, có lẽ đang đứng ngoài
sân đọc sách thì bắt gặp chuyện tày đình.
Mai Lang Vương không thô bạo hất Nùng Tậu khỏi nhà em
mà lịch thiệp mời chàng nán lại uống trà. Chỉ có điều, Nùng Tậu phải ngồi ở
ngoài sân và còn khuya mới trông thấy em. Sao đang nghỉ ngơi trong phòng, dù em
đi lại bình thường được đấy nhưng Mai Lang Vương luôn cấm không cho em rời khỏi
phòng nửa bước. Vì thế, Quan Lang không thể nhìn thấy em.
Sự việc này… Khiến Nùng Tậu liên tưởng đến những gì mà
chàng đã gây ra cho tên Mai Thần đó trước kia. Khi ấy, Sao một mực không chịu gặp
hắn và chàng đã giúp đỡ em, khiến hắn không sao tiếp cận em được. Giờ thì chàng
đã hiểu tại sao vẻ mặt hắn lúc đó lại khổ sở và tơi tả như vậy. Không được gặp
người mà mình nhớ mong… Cảm giác đó… Thật là khó chịu, thật là bức bối.
- Ngươi đặt ấn lên người em nhưng chỉ có ấn thì không
có tác dụng gì!
Nùng Tậu dằn chén trà xuống, tức giận nói.
Mai Lang Vương không buồn đối đáp, chàng ngồi yên đó lật
giở sách.
- 'Ấn kí đặc biệt' tuy là ấn kí có sự ràng buộc cao nhất
trong các loại ấn kí nhưng nếu chỉ đặt ấn mà không có quan hệ thật sự thì cũng
vô nghĩa thôi!
'Ấn kí đặc biệt' mà Mai Lang Vương đặt lên người em là
một dạng ấn kí do giới đàn ông tạo ra. Đó là ấn mà họ dùng để đặt lên vợ của
mình, nhằm thể hiện sự chiếm hữu. Thuở xưa, khi Thần giới còn giữ quy định cho
phép đàn ông được tam thê tứ thiếp thì loại ấn kí ấy rất thịnh hành. Những ông
chồng có quá nhiều vợ thường đặt lên thê thiếp loại ấn kí này để kiểm soát sự
'chính chuyên' của các nàng.
Tuy nhiên, cách đây vài năm, Thần giới không còn cho
phép đàn ông được tam thê tứ thiếp nữa. Quy định này áp dụng cho mọi tầng lớp,
đặc biệt khắt khe với những người được gọi là 'công bộc'. Những người nắm địa vị
cao trong bộ máy hành chính nếu nảy sinh quan hệ không đứng đắn với phụ nữ bên
ngoài thì sẽ bị cắt tư cách công bộc và đày xuống làm cư dân bình thường. Đó là
lý do mà Vĩnh Nghiêm lo lắng cho Mai Lang Vương lúc chàng cùng Sao ngủ chung một
phòng. Vĩnh Nghiêm sợ địa vị của Mai Lang Vương sẽ bị ảnh hưởng.
Khi đàn ông không còn được phép có nhiều vợ nữa thì 'Ấn
kí đặc biệt' cũng không được sử dụng rộng rãi như xưa. Nó bị biến đổi công dụng
đôi chút, trở thành ấn kí tượng trưng cho tình nghĩa phu thê. Khi hai cư dân Thần
giới kết hôn với nhau, người chồng nhận được sự đồng thuận của người vợ thì sẽ
được quyền đặt ấn lên người nàng. Ấn đó sẽ duy trì mối liên kết tâm hồn giữa cả
hai, người vợ không thể gỡ nó xuống và không thể nảy sinh sự tiếp xúc với đàn
ông khác nữa. Nàng sẽ phải vĩnh viễn thờ chồng.
Tất nhiên, ấn kí đó được đặt ra dưới sự đồng thuận của
người vợ. Hơn nữa giữa người đặt ấn và người nhận ấn phải tồn tại mối quan hệ
hôn nhân. Nếu hai người không có quan hệ gì mà gã đàn ông đặt ấn kí đặc biệt
lên người cô gái thì ấn đó sẽ không có sự ràng buộc tuyệt đối. Nếu cô gái không
đồng thuận, thì sự ràng buộc của ấn sẽ giảm xuống bằng không.
Nói cách khác, chỉ cần Sao không muốn ấn đó tồn tại nữa
thì em có thể tìm một người có thần lực cao hơn Mai Lang Vương và nhờ họ gỡ ấn
hộ. Chỉ khi nào em và chàng kết hôn thì ấn đó mới có hiệu lực thật sự. Những lời
mà Mai Lang Vương nói với em khi hai người ở hang đá đều là lời chọc ghẹo, trêu
đùa em.
- Bây giờ chưa có hiệu lực nhưng sau này sẽ có.
Mai Lang Vương bình thản nói.
- Hừ, tự tin nhỉ?
Nùng Tậu nâng chén trà, cười nửa miệng.
- Sao đã từ chối ngươi rồi. Tính tình em ấy ra sao
ngươi còn không hiểu ư? Một khi em ấy đã quyết điều gì thì sẽ rất kiên định.
Ngươi đã bị em ấy loại vĩnh viễn rồi.
[1] Lấy ý trong câu ca dao 'Bây giờ tiền hết gạo không, anh ơi trở lại mà
trông lấy hòm/Bao giờ tiền có gạo còn, bấy giờ tôi lại giữ hòm cho anh'. Ngày
xưa người ta hay cất tiền và những thứ quý giá vào những chiếc rương gỗ, gọi là
hòm. Chìa khóa của những chiếc hòm này, theo ca dao thường được mẹ hoặc vợ giữ:
'Hỏi chàng chìa khóa ai cầm, giang sơn ai giữ, việc tảo tần ai lo?/Chìa khóa có
mẹ anh cầm, giang sơn anh giữ, việc tảo tần em lo'.

Nhận xét
Đăng nhận xét