Mai nở dưới Sao: Chương 29: Vẫn bị em khước từ - Phần 7
Kể từ sau lần nhận được chiếc tò he, Sao không còn trao
quà cùng Lãm nữa, dường như em đã ngửi thấy mùi bất thường từ chỗ quà và chỗ
thư ấy. Sao quay về việc dệt lụa, kĩ thuật thêu của em đã rất thuần phục và các
vị Hoa tiên bắt đầu dạy sang kĩ thuật dệt. Lần trước Sao đã dệt được một chiếc
khăn, bây giờ em chuẩn bị chuyển sang dệt gấm. Em đang tập dệt những hoa văn
trên trang phục chàng.
Vì ở Mai Viện chỉ có một khung cửi, nó lại nằm ở khu Hoa
tiên, thế nên Sao phải dành thời gian ở đó nhiều hơn. Mai Lang Vương làm việc
xong, không thấy em trong nhà, chàng lại dáo dác đi tìm. Khi sang đến khu Hoa
tiên, thấy em ngồi sau khung cửi, chàng chợt thấy lòng lặng xuống, bình yên.
Mai Lang Vương tiến đến, đứng một bên mà nhìn em chăm chú, con thoi trên tay em
đưa đi chậm chạp, Sao mất thời gian gấp ba lần so với các chị để dệt được một
đoạn gấm ngắn. Em vẫn còn bỡ ngỡ nhiều lắm, chưa thuần phục hoàn toàn.
- Dệt vải để may áo cho ta hửm?
Chàng cúi xuống thì thầm bên tai em. Tất nhiên chỉ đơn giản
là thế vì họ đang ở khu Hoa tiên, chàng không dám làm gì quá trớn.
- Vâng, không thể cứ dùng vải các chị dệt để may áo cho
ngài mãi được. Đã đến lúc em phải tự dệt vải rồi.
Em đáp rất bình thản.
- Ừm.
Mai Lang Vương gật đầu.
Chàng đứng bên em thêm một lúc thì tiểu đồng đến báo có
khách viếng thăm. Mai Lang Vương rời ra nhà trước làm việc còn Sao thì ở lại đó
tiếp tục dệt vải.
Nhiều ngày sau, khi em sang nhà chàng để hầu hạ như thường
lệ thì bỗng thấy ở nhà trái từ lúc nào đã xuất hiện một khung cửi mới. Khung được
làm từ gỗ xoan đào, sơn phết kĩ lưỡng và còn được trang trí vỏ trai cùng những
hoa văn điêu khắc tinh xảo. Sao ngỡ ngàng ngắm nó hồi lâu, thật sự không cần phải
trang trí khung cửi đến mức này. Một chiếc khung dệt đẹp như thế, ai nỡ lòng mà
ngồi vào rồi kéo gập mạnh tay chứ?
Mai Lang Vương chẳng biết xuất hiện bên cạnh em từ lúc
nào, chàng khoanh tay ngắm khung cửi đó rồi chiếu mắt sang em, cười mỉm:
- Thích không?
Sao không trả lời, chàng lại giở trò ve vãn, ôm lấy eo em
và kéo em vào lòng:
- Ta làm nó cho em đấy, từ nay có dệt thì dệt ở nhà ta. Đừng
sang khu của các vị trưởng bối nữa, kẻo lại làm phiền họ.
- Em biết rồi ạ.
Lần đầu tiên Sao ngoan ngoãn vâng lời đến vậy.
- Ừm.
Sự vâng lời đó khiến chàng rất vừa ý.
Sao chuyển sang dệt ở nhà chàng từ đó, Mai Lang Vương
không cần phải đi tìm em vất vả nữa. Mỗi khi chàng rời khỏi thư phòng, tiến ra
nhà chính vài bước chân thì sẽ nhìn thấy em. Lúc chàng ngồi ở giường tre thưởng
trà đọc sách thì lại được nghe tiếng em kéo khung dệt đều đặn. Sự yên bình đó
khiến Mai Lang Vương cảm giác như đang được mơ một giấc mơ êm dịu. Chàng mong rằng
phút giây này sẽ kéo dài vĩnh viễn.
Thuở ban đầu, Sao không dệt được sản phẩm đạt chất lượng
nào. Em cứ dệt chăm chỉ rồi khi được một mét vải thì lại cắt bỏ, không dệt tấm
lụa đó nữa. Những sản phẩm lỗi bị em bỏ sang một bên, nằm lăn nằm lóc. Các tiểu
đồng thấy thế bèn đến thu dọn chúng, định đem vứt đi. Khi chúng mang số lụa hỏng
đó ra sân sau thì chạm phải Mai Lang Vương, chàng liền hỏi chúng tại sao lại
đem vứt số lụa này. Các tiểu đồng thành thật báo cáo, chàng nghe xong, cười nhẹ
nhàng, bảo chúng cứ đem hết vào thư phòng cho chàng.
Mai Lang Vương cẩn thận gấp số lụa hỏng của em lại, an
bài vào một chiếc hộp vừa phải rồi cất vào chỗ bí mật. Đó là nơi chàng giữ các
món quà mà mình vòi vĩnh được từ em. Chúng giống như một bộ sưu tập của chàng vậy,
khi rảnh rỗi chàng lại đem chúng ra ngắm, vừa ngắm vừa hồi tưởng lại từng khoảnh
khắc, từ khi em chỉ là một cô bé lon ton đi guốc không quen, chậm chạp tiến đến
nắm lấy tay chàng cho đến khi em trở thành một thiếu nữ đoan nhã, xinh đẹp đằm
thắm khiến chàng không thể rời mắt.
Bầu không Mai Viện bình yên được tầm vài tháng thì Đào
Hoa lại xuất hiện. Nguyên do của sự ghé thăm này là vì, từ sau kì họp thường
niên diễn ra ở phủ Thần Lúa, tin đồn tình cảm của Mai Lang Vương lại nổi đình nổi
đám khắp nơi. Lần này tin đồn bùng lên còn dữ dội hơn ban đầu vì dính đến Quan
Lang, Thần Lúa, Lim Lang Vương rồi cả Thảo Thần vừa nhậm chức nữa. Tin đồn lao ầm
về Khau Phạ, khiến quê nhà chao đảo một phen. Ai cũng tìm đến nàng hỏi thăm, rằng
tình cảm giữa nàng và Vương giờ thế nào rồi, làm cho Đào Hoa tức điên lên được.
Chính vì vậy nàng quyết định đến Mai Viện để dạy dỗ con bé không biết điều một
phen.
Lúc Đào Hoa đến, Mai Lang Vương đã đi làm và Sao thì đang
dệt vải trong nhà. Đào Hoa vừa đi vào sân đã thấy khung cửi nằm chễm chệ bên
nhà trái, máu lại xông lên đầu. Nàng tức thì lao đến, định tát em. Sao đang tập
trung dệt, chợt nghe tiếng guốc, em giật mình quay lại.
- Con nhỏ ti tiện!
Đào Hoa chửi rủa rồi hạ tay xuống.
Sao nhanh nhẹn né tránh, tuy em tạm thời không thể khởi động
thần lực được nữa nhưng tuyệt nhiên không còn là con nhóc ngờ nghệch mà năm ấy
nàng muốn bắt nạt thế nào cũng được. Sau khi đi cùng Quan Lang, thân thủ của
Sao đã có sự nhạy bén nhất định, em dễ dàng tránh được những đòn tấn công ở khoảng
cách gần.
Đào Hòa tát hụt, giận run người. Nàng thậm chí đã định
dùng thần lực để tấn công em. Sức mạnh vận lên đến tay, một cơn gió chợt thốc
qua mặt nàng, lạnh buốt giá. Đào Hoa dừng hẳn lại, liếc mắt sang, trên chiếc cột
phía sau đã cắm chặt một đóa mai hoa.
- Vương!
Đào Hoa hướng về cổng tròn.
Mai Lang Vương sầm mặt đi vào, theo sau chàng còn có Lãm.
Đôi mắt nâu dâng tràn cơn giận, dữ dội nghiêm lãnh khiến Đào Hoa bất giác lùi lại,
chân run lẩy bẩy, trán toát mồ hôi. Mai Lang Vương nhìn sang em, Sao tỏ ra rất
bình thản. Em nghiêm trang cúi chào Đào Hoa trước mặt chàng:
- Phu nhân, xin tha lỗi cho em vì đã không thi lễ với người
trước.
Đào Hoa trừng mắt, không thèm đối đáp với em. Sao cũng
không nể nang gì nàng, em tiếp tục ngắn gọn nói: 'Em xin lui ạ!' rồi đi mất
hút. Đào Hoa nghiến răng ken két trông theo bóng em còn Mai Lang Vương thì cau
mày. Ngực chàng vừa lan tỏa một cơn đau xiết. Tại sao sự bình thản và có phần
cung kính mà em dùng để ứng xử với Đào Hoa kia lại khiến chàng đau như vậy?
Mai Lang Vương không ép Đào Hoa quay về Khau Phạ nhưng
không cho phép nàng đến gần khu nhà của Sao. Nàng cũng lưu trú tại khu Hoa tiên
chứ không còn được ở cùng em như trước nữa. Đào Hoa hiển nhiên bực tức nhưng
chàng đã thẳng thừng an bài như vậy thì nàng còn biết làm gì? Con bé đó đã trở
về với chàng, chàng càng lúc càng mê muội nó, đến nỗi không bận tâm đến thể diện
của bản thân nữa! Ngay từ lúc nàng nghe thấy việc chàng công khai hờn ghen trước
mặt Thần Lúa và bao vị Vương thần khác là nàng đã biết chàng hết thuốc chữa rồi!
Thế nên, Đào Hoa sẽ không xen vào giữa chàng và nó nữa,
nàng sẽ trực tiếp trừ khử nó. Đào Hoa âm hiểm suy tính, một là giết phứt nó đi,
hai là hủy hoại dung nhan nó. Chỉ cần cướp đi những thứ quý giá nhất của nó thì
nàng sẽ để lại khổ đau trong đời hai người mãi mãi. Đến lúc đó, dù được sống
bên nhau thì chàng và nó cũng sẽ không thể hạnh phúc được nữa. Nàng không có được
chàng ư? Thế thì cũng sẽ không ai yên bình mà có được chàng đâu!
Đào Hoa đã hạ quyết tâm như thế, hiềm nỗi không có cơ hội
ra tay. Hiện tại nàng không tiếp cận con bé dễ dàng như trước được. Đào Hoa
tính toán rồi lén đi sang nhà chàng vào lúc chàng đang làm việc. Đó là thời cơ
duy nhất để nàng ra tay.
Lúc nàng đi vào, Sao đang ngồi ở giường tre đau đầu tính
toán các khoản chi. Đào Hoa lê kiếm lên sân, làm vang lên tiếng kim loại va chạm
sắc lẹm. Sao ngẩng lên nhìn, bắt gặp bộ dạng man rợ đó, em tái xanh mặt. Đào
Hoa không cho em có thời gian động đậy, nàng lập tức vung kiếm chém về phía em.
Kiếm của nàng gãy đôi. Một tấm khiên hoa mai vững chãi
che chở em tuyệt đối. Đào Hoa sững người, nhìn như khoan vào sợi dây chuyền
trên cổ em. Đó chính là kỉ vật mà mẹ chàng đã để lại cho chàng. Mai Lang Vương
đeo nó từ khi chàng còn nhỏ cho đến khi chàng trưởng thành, suốt bốn trăm năm
qua chưa từng cởi ra lần nào.
Đào Hoa suy sụp, buông kiếm. Vật quý giá như vậy mà chàng
sẵn sàng trao cho nó ư? Còn kiềng vàng mà nó đang đeo kia, tại sao cũng tỏa ra
mùi thần lực của chàng? Ha… Đào Hoa cười bàng hoàng… Chàng dùng thần lực của
mình để làm trang sức cho nó ư?
Mai Lang Vương… Còn chuyện gì mà chàng không thể làm cho
nó nữa hay không? Tại sao chàng lại u mê nó như vậy? Rốt cuộc nó đã bỏ bùa mê
gì cho chàng? Rốt cuộc thì… Nàng và nó khác nhau ở điểm nào?
Sao trông bộ dạng suy sụp tột độ đó, tựa như đã hiểu được
gì. Bộ mặt khốn khổ ấy… Thật giống em quá…
Sao rũ mắt, im lặng hồi lâu rồi định sẽ nói rõ với nàng mọi
suy nghĩ của em. Em định đính chính rằng, dù hiện tại em bị trói chân ở đây
nhưng lời hứa năm đó em vẫn sẽ giữ, sẽ không xen vào mối duyên tình giữa nàng và
Vương, vì vậy nàng đừng tìm em gây sự nữa.
Sao chưa kịp mở miệng thì từ trên cao đã có một bóng người
bất ngờ đáp xuống. Tà áo thêu hoa bay lật phật gấp gáp, tiếng guốc đáp lên bề mặt
gạch nghe thật chát chúa và nôn nóng. Mai Lang Vương tức thì dời mắt sang em để
kiểm tra, khi thấy em lành lặn an toàn, chàng mới dịu dần đi. Đôi mắt nâu lại dời
sang Đào Hoa, ánh mắt lạnh thấu xương. Đào Hoa không còn sức nói gì nữa, nàng
chỉ lùi dần, lùi dần rồi ngã bệt xuống. Mai Lang Vương siết chặt tay, không nói
một lời. Các thuộc hạ của Mai Viện vừa báo tin cho chàng.
Ba người im lặng một lúc rồi Mai Lang Vương ra lệnh cho
thuộc hạ giải Đào Hoa đi. Nàng bàng hoàng vô hồn, mặc tình cho mọi người đưa
sang nơi khác. Các vị Hoa tiên lúc này cũng đã biết chuyện, thở dài ảo não nhìn
vẻ mặt bần thần của Đào Hoa. Các nàng cũng đi theo nhóm thuộc hạ đang áp giải
nàng, Mai Lang Vương chưa có lệnh trừng phạt cụ thể nên trước mắt, các nàng cần
giúp Đào Hoa bình tĩnh lại đã.
Đào Hoa bị đưa đi rồi, Sao lại cúi đầu trầm ngâm. Cuối cùng
thời khắc này cũng tới, mối tơ vò rắc rối ba năm trước lại tái diễn. Em cau mày
nhìn những khoản thu chi mà mình đang tính toán, cố gắng hướng sự chú ý vào
chúng và xua đuổi những chuyện rắc rối vừa rồi đi. Mai Lang Vương chậm bước tiến
đến gần em, khi hai người không còn khoảng cách nữa, chàng đột nhiên cúi xuống
ôm em thật chặt.
- Vương!
Sao phản ứng.
- Sao.
Mai Lang Vương không bận tâm đến những cú đánh, cú đẩy
thô bạo của em. Chàng chỉ một mực ôm em trong vòng tay, lặp đi lặp lại 'Sao,
Sao' một cách tha thiết.
Sao không đánh chàng nổi nữa, những cảm xúc mà em đang ém
xuống cùng lúc trào tuôn. Ngực em rất đau, em khóc nghẹn ngào, vừa khóc vừa đẩy
chàng ra. Mai Lang Vương ôm em chặt hơn, sau đó bế em mang vào phòng. Sao kịch
liệt thoát đi nhưng không được. Chàng đặt em lên giường và ôm lấy em, hai người
dính chặt vào nhau như lúc ở hang đá ấy, em vùi vào ngực chàng còn chàng thì
vùi vào tóc em.
Chẳng biết đã qua bao lâu, dường như em đã ngủ quên mất.
Khi em mơ màng tỉnh dậy, em thấy mình vẫn nằm trong lòng chàng. Sao cựa quậy,
em cảm thấy người hơi ê ẩm. Dường như em không còn nằm trên giường nữa, em đang
tựa vào ngực chàng. Sao định thần nhìn kĩ lại, thì ra em và chàng đang ở thư
phòng. Mai Lang Vương ôm em bằng một tay còn tay kia thì lả lướt phê duyệt công
văn. Hóa ra chàng đang làm việc, phải rồi, ban sáng khi sự việc kia xảy ra
chàng vẫn đang trong giờ hành chính mà? Em dụi dụi mắt, da trán chợt truyền đến
cảm giác mềm mại quen thuộc, chàng vừa hôn lên trán em.
- Tỉnh rồi hửm?
- Vâng.
- Đói không?
- Không ạ.
Mai Lang Vương dừng bút và đưa kẹo đến cho em ngậm, sau
đó im lặng giải quyết công việc thêm một lúc. Sao không quấy rối sự tập trung của
chàng, em còn buồn ngủ nên nũng nịu vùi vào người chàng mà gà gật. Mai Lang
Vương phì cười, vòng tay choàng qua eo em khẽ siết. Em được bao bọc trong hơi ấm
của chàng, dấu ấn trên xương quai xanh lúc này chợt nhộn nhạo, lan truyền đến
em một nỗi hân hoan khó tả.
Đến cuối giờ dậu thì chàng giải quyết xong công việc, Mai
Lang Vương không thả em xuống mà bế em ra sau nhà. Sao thắc mắc hỏi chàng đưa
em đi đâu thế? Mai Lang Vương cười cưng chiều, đáp rằng 'Đưa em đến hồ Độn.'
Sao nghe đến đó thì vỡ òa, mừng rỡ. Em vừa rối rít cảm ơn
vừa hỏi tại sao chàng lại tự dưng cao hứng như vậy? Đưa em đi xa thế? Mai Lang
Vương giải thích là do lần trước, chàng bị thương nên em không thể nán lại đó
nghiên cứu kĩ lưỡng được, chàng vẫn luôn muốn bù đắp cho em. Chàng còn nói rằng
từ nay chàng sẽ thường xuyên đưa em đi đây đi đó. Chuyến đi đến hồ Độn lần này
chỉ là khởi đầu thôi.
Khi hai người ra đến sân sau, ở đó đã neo sẵn một chiếc Mông
đồng lớn. Chiếc Mông đồng này rất khác so với những chiếc mà em từng thấy trước
đây. Nó bệ vệ với phần thân được bọc đồng tinh vi, đầu thuyền và đuôi thuyền
kín bưng, trang trí đầu sư oai vệ. Khoang thuyền không sâu như những chiếc thuyền
trước mà được lát sàn, khiến cho diện tích khoang trở nên hẹp và ngột.
Dọc theo mạn thuyền trang bị rất nhiều vũ khí, có đến tám
khẩu thần công đặt dọc hai bên mạn, kèm theo hệ thống nỏ tự động uy lực. Đầu
thuyền và đuôi thuyền có hai khoang kín, khoang ở đầu thuyền lớn hơn. Mai Lang
Vương bảo rằng đây là loại Mông đồng dành riêng cho quân đội, nó được sử dụng để
tham chiến nên trang bị tối tân, rất khác biệt so với loại Mông đồng giản lược
dùng để di chuyển đơn thuần.
Chàng đưa em vào khoang ở đầu thuyền, đó là một khoang lớn
có cửa kéo. Bên trong có đầy đủ các vật dụng cần thiết như chiếu, đệm, chăn gối
và cả bàn thấp, khay trà, tráp trầu. Khoang này đủ để em và chàng sinh hoạt thoải
mái. Mai Lang Vương thậm chí còn chuẩn bị sẵn giấy bút cho em.
Trên đầu thuyền trang bị đến ba con cò lửa nên tốc độ sẽ
rất cao. Mai Lang Vương bảo em đừng mở cửa sổ, nếu không em sẽ bị cuốn ra
ngoài. Chiếc Mông đồng này cho phép họ vượt qua các cánh cổng thông hành một
cách thần tốc, không cần chờ kiểm soát. Trên thân thuyền có lắp một con dấu đặc
biệt, khi đến cổng thông hành dấu ấn đó sẽ tự kích hoạt hệ thống kiểm soát tự động
ở cổng mà không cần đợi quan trông coi xem xét.
Họ ở trên thuyền nửa canh giờ thì đến nơi, Mai Lang Vương
neo thuyền ở khoảng không thấp rồi bế em nhảy xuống rừng. Rừng Độn ban đêm rất
tối, nguyên do là ở đây không có các loại cây cỏ có khả năng phát sáng như ở
các khu rừng vùng ven khác. Mai Lang Vương gọi ra một trời hoa mai sáng bừng,
những đóa mai lơ lửng giữa không trung, tỏa ra ánh sáng của vầng trăng êm dịu.
Nhờ có 'đèn lồng' hoa mai của chàng mà Sao không ngại
bóng tối nữa. Em thỏa thích ngắm nhìn các loại hoa quả đủ màu sắc, vừa ngắm vừa
vẽ lại chúng. Hai người đi một lúc thì nhìn thấy một bụi hoa đẹp mê hoặc với những
đóa hoa lớn có lớp cánh bên ngoài màu trắng hệt như những chiếc lông vũ, nhụy
hoa màu vàng, từng sợi thon nhỏ mượt mà như cánh hoa cúc. Mai Lang Vương bảo với
em rằng đó là hoa thanh long. Sao vô cùng sững sờ, em không nghĩ hoa thanh long
lại đẹp như vậy. Em hí hoáy phát họa lại đóa hoa còn chàng thì tựa lưng vào gốc
cây gần đó ngắm trời mây. Khi Sao vẽ xong, họ lại đi tiếp, trên đường bắt gặp
biết bao loài động vật kì diệu.
Đầu tiên, họ nhìn thấy một con cá lớn uyển chuyển bơi qua
đầu. Con cá có hình dạng như cá heo nhưng lớp da bên ngoài thì lại mang sắc hồng
nhàn nhạt[1].
Mai Lang Vương bảo rằng ban ngày bọn chúng sẽ sống ở thác nước gần đó còn ban
đêm thì bay lên trời kiếm ăn. Thức ăn của chúng là những loại hoa quả rừng. Tuy
nhiên, nếu chúng bắt gặp con người thì chúng cũng sẽ xơi tạm. Chúng là loài ăn
tạp, thân thể to lớn và tính tình hiếu chiến, vì vậy chàng khuyên rằng không
nên nán lại đây quá lâu, nếu khiến chúng chú ý thì chuyến du ngoạn này sẽ mất
vui đấy.
Đi thêm vài bước, họ lại nhìn thấy một bầy báo hoa mai với
chiếc đuôi to lớn, mượt mà như đuôi của những chú mèo Ba Tư. Mai Lang Vương bảo
đó là báo hoa mai hồ Độn, một loài báo đặc trưng của vùng đất này. Chàng còn
đùa em rằng chúng trông đáng yêu đấy nhỉ? Nếu em thích thì chàng bắt về một con
cho em nuôi.
Sao buồn cười trước lời đùa của chàng. Em thì không dám
nuôi con vật ấy đâu, dù nó dễ thương đấy nhưng kích thước to lớn quá. Em sợ rằng
chưa nuôi nó được bao lâu thì em đã bị nó vồ dưới vuốt rồi.
Họ la cà tầm hai canh giờ thì Mai Lang Vương giục em trở
về thuyền. Sao lưu luyến tần ngần mãi nhưng chàng trấn an rằng ngày mai sẽ lại
đến. Sao nghe vậy mới mừng rỡ, ngoan ngoãn để chàng đưa về. Khi lên thuyền, Mai
Lang Vương hạ bớt hai con cò xuống để giảm tốc độ.
Thuyền vẫn đi rất nhanh nhưng không 'thần tốc' như lúc đến
nữa. Thuyền bay chậm hơn và Mai Lang Vương nói sẽ mất ba canh giờ để về đến Mai
Viện. Sao rất khó hiểu chẳng biết vì sao chàng lại hạ bớt cò xuống. Mai Lang
Vương không giải thích, khi hai người vào khoang, chàng chỉ bảo em ngủ đi.
Chàng còn nói rằng khi em tỉnh giấc thì cũng là lúc về đến Mai Viện rồi.
Sao cởi mấn ra, nằm xuống. Mai Lang Vương dùng áo ngoài đắp
cho em. Chàng cũng nằm xuống bên cạnh em và ôm em thật chặt. Sao để yên cho
chàng ôm, Mai Lang Vương thấy vậy, liền trở nên xằng bậy, môi cứ lướt bên tai
em, tay thì lần tìm mở cúc áo. Khi chàng đang hí hoáy bật cúc bấm, Sao đột
nhiên kéo tay chàng lên cắn một cái. Mai Lang Vương sực tỉnh, trên mu bàn tay
đã hiện lên một vết răng sâu hoắm. Chàng cười cười, không những không tỏ ra bực
dọc mà còn u mê đưa vết cắn đó lên môi, say sưa hôn lấy.
Sao thẹn bừng bừng, em lập tức nhích xa khỏi chàng. Mai
Lang Vương bám dính lấy em, tiếp tục cởi cúc áo ra và hôn lên bả vai. Chàng vừa
hôn vừa than thở, giọng thật nặng nề khao khát:
- Phải cưới gấp thôi. Sự nhẫn nhịn của ta sắp đạt giới hạn
rồi.
Sao nghe chàng nói ra câu đầy ám muội đó, hai má như được
tô phấn. Em thúc trỏ vào người chàng, cáu gắt:
- Khó chịu thì đi tìm chị Đào Hoa ấy!
Mai Lang Vương cười nhẹ, hôn lên gáy em và lướt dần xuống.
Sao run rẩy, em lại không nhịn được mà phát ra những âm thanh mê hoặc lòng người.
Mai Lang Vương lướt ngón tay qua môi em, muốn em nâng niu chúng như lần ở thư
phòng trước đây. Khi em mút lấy những đầu ngón tay chàng, cảm giác thật ướt át
và tê dại, khiến chàng chỉ muốn hòa vào em.
Hai người âu yếm nhau mãi cho đến khi cùng chìm vào giấc
ngủ. Đó là lần đầu tiên Sao chịu ngoan ngoãn ngủ cùng chàng trên một chiếc chiếu
mà không tỏ sự gay gắt hay khó chịu nào. Trong giấc mơ của họ, vào đêm ấy, tràn
ngập bình yên. Phút chốc, cả hai như được trở về thời xa vắng xưa, lúc em còn
nhỏ, rất nhỏ…

Nhận xét
Đăng nhận xét