Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 6
Đến chiều muộn, Bukjai quay về khu lưu trú nghỉ ngơi còn
Sao thì đi sang nhà Mai Lang Vương làm việc. Sao đi qua cổng tròn ở sân sau rồi
đi theo lối bên hông nhà mà ra sân trước, mới đi được nửa đường, em đã nghe thấy
tiếng nhị cầm ngân vang. Sao ngạc nhiên, chàng về rồi ư? Em đi vội ra hướng mắt
vào giường tre. Mai Lang Vương đang ngồi trên giường kéo nhị cầm. Chàng đã nhắm
mắt lại nhưng sắc mặt không được tốt lắm, chàng đang kéo bài 'Dạ cổ hoài lang'.
Sao buồn cười vô cùng, em đi đến ngồi xuống bên cạnh
chàng. Mai Lang Vương hé mắt nhìn em, vẫn chẳng nói tiếng nào. Sao tựa vào gối
trái dựa im lặng nghe chàng đàn. Những âm điệu nỉ non tắt hẳn, thay vào đó là
thanh âm da diết của 'Bèo dạt mây trôi' rồi đến 'Mưa hồng'[1].
Mai Lang Vương đã học thêm nhiều bài mới với âm điệu du dương phù hợp với sở
thích của em hơn. Dẫu vậy, mắt Sao cứ díp dần lại, em bắt đầu gà gật trên gối.
Tiếng đàn ngưng bặt khi em đã tu tu ngủ.
- Này…
Không dịu dàng như mọi lần, bế em lên và mang em vào giường,
lần này Mai Lang Vương kiên quyết gọi em dậy hỏi rõ.
- Vâng?
Sao mơ màng ngẩng lên.
- Ta đàn dở lắm hay sao mà lần nào em cũng ngủ hết vậy?
Chàng khó chịu cất tiếng.
Sao trông bộ dạng vừa giận vừa ức đó, em nửa buồn cười nửa
xót xa. Sao lấy đàn mà chàng đang gác bên giường lên, cẩn thận trao cho tiểu đồng
rồi bảo nó đem cất, sau đó em tựa vào vai chàng, khẽ nói:
- Ngài đàn hay lắm ạ.
- Thế tại sao lúc Bukjai đàn cho em nghe, trông em rất
chăm chú mê mải còn khi ta đàn thì em lại ngủ gà gật hửm?
Chàng vẫn còn rất buồn bực.
- Vì em mệt lắm ạ.
Em ôm lấy tay chàng, đan tay hai người vào nhau và nũng nịu:
- Em mệt, chồng em lại đàn rất thư thái, cho nên em mới
buồn ngủ. Tiếng đàn của chồng em như liều thuốc an thần ấy, khiến em có thể cởi
bỏ hết bao nhiêu tâm tư mà chìm vào giấc ngủ vô lo vô sầu.
Vẻ cau có trên khuôn mặt tuấn mĩ dần dần bị át mất, thay
vào đó là sự bối rối ngượng ngùng. Sao thấy chàng trở nên lúng túng, em biết là
chàng sắp bị dỗ thành công rồi, cho nên nói tiếp:
- Sở dĩ em nghe chăm chú khi Bukjai đàn là vì không phải
lúc nào cũng được nghe thấy tiếng Ting Ning ấy, hơn nữa ngài đặt nhiều tâm huyết
vào đó như vậy, chẳng lẽ em lại không tôn trọng ư? Còn chồng em ở gần em, em muốn
chồng đàn lúc nào thì chồng sẽ đàn lúc đó, em sẽ được chồng đàn cho nghe suốt đời
mà. Chồng ghen tuông gì với tiếng đàn ấy chứ?
- Sao…
Mai Lang Vương nghe tim rung động, chàng chợt bế em vào
lòng.
- Mai Lang.
Em ôm lấy chàng, hạnh phúc tận hưởng bờ ngực rộng thân
thương.
- Nếu vậy, khi nào em mệt thì ta lại đàn cho em nghe nhé?
Chàng hôn lên trán em, dịu dàng thầm thì.
- Vâng ạ.
Em hớn hở cười.
Một tuần sau, nữ thần Kon Chư Răng đã có thể xuống giường
đi lại bình thường. Tuy tâm bệnh vẫn còn nhưng cơ thể nàng sau khi tiếp nhận một
lượng lớn thần lực của Mai Lang Vương thì không còn yếu nhược nữa. Đoàn người
Kon Chư Răng cũng chuẩn bị sắp xếp hành lý lên đường.
Kể từ khi nàng khỏe lại, Mai Lang Vương không còn đến khu
lưu trú để gặp nàng nữa. Đợt công việc mới lại vừa đổ xuống và cuộc họp giữa
các Vương thần diễn ra dày đặc, chàng rất bận rộn. Mai Lang Vương bận thì Sao
cũng sẽ bận, bởi vì em luôn sát cánh bên cạnh hầu hạ chàng. Hai vợ chồng làm việc
tối mặt mãi thì mới có được chút thời gian rảnh vào buổi chiều.
Hôm đó, trong khi Sao sắp xếp lại công văn trong phòng
thì Mai Lang Vương ra vườn tưới mai một chốc cho đầu óc thư giãn. Khi chàng
đang thả gáo xuống vại múc nước thì nữ thần Kon Chư Răng từ cổng tròn đi vào.
Mai Lang Vương hơi ngạc nhiên nhưng đôi mắt nâu dần trở nên trầm lặng. Chàng
gác gáo nước lên, không tưới mai nữa mà dành thời gian trò chuyện cùng nàng.
Nữ thần Kon Chư Răng sắc mặt sầu lụy đứng bên chàng. Môi
nàng cứ run lên và đôi mắt huyền buồn bã. Mai Lang Vương lặng yên không nói, thật
ra chàng cũng chẳng biết mở lời thế nào. Chuyện tình cảm… Đôi khi thật khó bộc
bạch…
- Vương, ngày kia ta sẽ trở về Kon Chư Răng.
Cuối cùng người lên tiếng trước vẫn là nàng.
- Thế à, hãy giữ gìn sức khỏe nhé, ta sẽ cử hộ vệ theo
tháp tùng mọi người.
Chàng đề nghị.
Nữ thần dừng một chút, không gian lặng xuống, rồi chậm
rãi nói:
- Tại sao lại là em ấy?
Mai Lang Vương trầm ngâm.
- Thuở chúng ta gặp nhau em ấy chỉ mới mười ba, là một cô
bé con nhỏ xíu chưa đủ tuổi để nói đến chuyện tình yêu. Tại sao Vương không chú
ý đến ta mà lại chú ý đến em ấy? Ngài thậm chí còn sẵn sàng chờ em ấy lớn để
đem sính lễ đến đặt mà không mảy may quan tâm đến tình cảm của ta?
- Nữ thần, ta đã thoáng nghe qua chuyện của nàng.
Mai Lang Vương không trả lời câu hỏi đó mà lại đặt ra một
câu hỏi khác, với giọng suy tư:
- Tại sao năm ấy nàng không chấp nhận lời cầu hôn của
Quan Lang?
Nữ thần Kon Chư Răng ngẩn ra, nước mắt rỏ xuống.
Mai Lang Vương nhìn mây trời, nhẹ giọng thở dài:
- Tình yêu… Vốn là thứ khó đoán.
Nữ Thần không thắc mắc thêm điều gì nữa, chỉ bưng mặt òa
khóc. Mai Lang Vương thoáng xót xa, chàng không nỡ nhìn một cô gái thương tâm
khóc trước mặt mình. Chàng chìa khăn ra cho nàng, nữ thần vừa nấc vừa nhận
khăn. Nàng lướt khăn qua khóe mắt, lệ cứ chảy xuống, nàng cứ lau mãi lau mãi.
Hai người đứng lặng bên nhau một lúc thì nữ thần cúi người
từ biệt chàng. Mai Lang Vương gật đầu, bảo rằng nàng sẽ tìm thấy hạnh phúc của
mình thôi. Nữ thần ôm khăn vào lòng mà không nói gì cả, nghẹn ngào rời đi.
Trông có vẻ nàng sẽ giữ chiếc khăn ấy như một báu vật.
Mai Lang Vương nhìn theo nàng rồi lại lắc đầu, tiếp tục
tưới mai. Trước khi quay trở lại với công việc, chàng ý tứ nhìn vào nhà một lần.
Vừa mới đưa mắt vào, chàng đã thấy Sao đứng trước cửa thư phòng nhìn ra. Dường
như em đứng đó rất lâu rồi, người tựa vào khung cửa.
Mai Lang Vương như vừa bị đóng đinh tại chỗ, đôi mắt nâu
bối rối và vẻ mặt thất sắc trông thấy. Sao sâu lắng nhìn chàng một lúc rồi quay
lưng đi thẳng ra sau nhà, không buồn nói gì. Mai Lang Vương hoảng hốt, lập tức
gọi lớn:
- Sao!
Em chỉ hơi dừng bước, rồi lại tiếp tục đi. Mai Lang Vương
bấy giờ không thể bình tĩnh nữa, chàng đuổi theo em. Sao bị chàng giữ lại, tay
chàng nắm lấy tay em rất chặt. Mai Lang Vương gấp gáp xoay người em về phía
chàng, bắt em nhìn vào mắt chàng, khổ sở cầu khẩn:
- Đừng đi, đừng bỏ ta đi nhé! Xin em đấy! Em muốn phạt ta
thế nào cũng được nhưng đừng bỏ ta đi nữa!
Lời cầu xin khẩn khoản đó bỗng khiến lòng em nhói lên.
Sao buồn cười, mắt nhòa ướt. Em nói:
- Không có giận ngài, em đi ra sau nhà làm việc thôi.
Nhưng Mai Lang Vương không tin, chàng sợ rằng em chỉ nói
thế rồi lại giấu nỗi buồn trong lòng, sau đó dần xa dần xa chàng như lúc xưa.
Chàng bế em lên và mang em vào thư phòng. Vừa vào trong chàng liền đóng cửa lại,
cài then. Mai Lang Vương dồn em vào cửa, hôn em cuồng nhiệt. Hai người quấn lấy
nhau mãi, đến khi em rã rời đứng không vững nữa thì chàng mới buông em ra.
- Đừng giận ta nhé.
Chàng tựa khăn đóng lên mấn của em, van vỉ.
- Đã bảo không giận.
Em lặp lại.
- Không tin đâu.
Chàng quan sát khuôn mặt bé nhỏ hồi lâu, cố chấp.
Sao không biết nói gì hơn, em sà vào lòng chàng và ôm lấy
chàng, than thở:
- Vì chồng em là một người đàn ông tốt, một người đàn ông
lịch thiệp nên em mới phải bao dung như này đấy.
Mai Lang Vương lặng yên lắng nghe em. Sao nói tiếp:
- Dưới một bóng tùng quân vững chãi sẽ luôn có vô vàn hoa
rơi. Em chỉ mong rằng ngài không nhặt hoa lung tung rồi mang về nhà, để hoa lưu
hoa luyến.
Mai Lang Vương nghe đến đây thì phì cười, chàng bế em lên
và hôn em say đắm, vừa hôn chàng vừa bảo:
- Ta chỉ có một đóa hoa này, ta cưng chiều và giữ kĩ như
báu vật. Chỉ một đóa hoa đã khiến ta lao tâm lao lực nhiều như thế, hơi sức đâu
mà đèo bồng thêm những đóa khác nữa hửm?
Lời chàng xem như đã dỗ ngọt em thành công, Sao nguôi
ngoai dần đi và choàng tay qua cổ chàng, đáp lại những chiếc hôn nóng bỏng. Đôi
môi mềm mại dần lướt đến, mơn man dái tai to lớn. Mai Lang Vương sững sờ, đôi mắt
nâu hơi ngây ra, đồng tử dần thả lỏng. Sao vẫn chưa dừng lại ở đó, em tiếp tục
tấn công vào chiếc cổ nam tính. Em hôn lên đó thật da diết và thi thoảng lại cắn
nhẹ. Chẳng mấy chốc quanh tai và cổ chàng đã xuất hiện vô số dấu vết. Chúng đỏ
rực rỡ, vô cùng bắt mắt và đáng yêu.
Lý trí Mai Lang Vương sớm đã phiêu bồng từ lâu, chàng chỉ
biết giữ chặt em trong tay và hơi thở dần trở nên khó kiểm soát. Sao chọc ghẹo
chàng một lúc thì dừng lại, thì thầm vào tai chàng:
- Em đóng dấu chủ quyền để không đóa hoa nào mơ tưởng đến
chồng em nữa.
- Sao…
Chàng tựa lên trán em, tha thiết gọi.
Sao nằm yên trong lòng chàng, thỉnh thoảng lại bỡn cợt những
dấu vết mà em vừa đóng, Mai Lang Vương giữ tay em lại và quấn quýt em cả buổi
chiều ấy.
Chiều hôm sau, Yang đến từ biệt hai người. Cậu ấy giờ đã
trở thành thanh niên rồi, không còn là đứa trẻ lùn một mẩu ngày xưa nữa mà đã
trổ mã, hóa thành một người đàn ông to cao trưởng thành. Yang rất cao và cơ thể
nở nang, mái tóc chấm lưng xõa dài cứng cỏi. Giọng nói cũng không còn trong trẻo
mà trầm hẳn đi, duy chỉ có đôi mắt thì vẫn giữ nguyên được nét tinh nghịch ngày
ấy.
Nhớ lúc mới gặp lại cậu ta, Sao đã vô cùng ngỡ ngàng, em
không sao liên kết được cậu nhóc bé xíu ngày ấy với chàng trai tuấn lãng bây giờ.
Không chỉ có Sao bất ngờ về Yang mà cậu cũng kinh ngạc về
em không kém. Yang chưa từng nghĩ rằng khi Sao trưởng thành, em lại có thể mang
dáng vẻ thiếu nữ yểu điệu đằm thắm như thế. Thuở xưa em như chú vịt con bé nhỏ
còn giờ thì đã hóa thành chim công rực rỡ sắc màu rồi. Em thật xinh đẹp quá,
nhan sắc ấy so với nữ thần Kon Chư Răng chỉ có hơn chứ không hề kém cạnh, bảo
sao Vương không xao xuyến.
Yang ngồi ở giường tre cùng trò chuyện với vợ chồng hai
người. Thoạt tiên họ hỏi thăm tình hình của nhau, Yang lại khoe về vườn rẫy nhà
mình. Họ trò chuyện chân tình một lúc thì Yang chợt thông báo rằng cậu sắp kết
hôn. Hôn lễ có lẽ diễn ra vào cuối năm nay.
- Oa… Thật sự có người chịu lấy anh hả?
Sao vô cùng bất ngờ.
- Này… Em đừng nói như vậy chứ?
Yang nhăn nhó.
Mai Lang Vương buồn cười trước những lời đùa cợt qua lại
của em và cậu ta, đúng là thời gian có trôi qua như thế nào thì hai đứa nhóc
này vẫn luôn thân thiết như vậy.
- Thật đáng tiếc vì chúng ta không thể đến chung vui,
chúng ta thật sự quá bận rộn.
Mai Lang Vương nhẹ nói.
- Nhưng khi hôn lễ đến, em cứ gửi thiệp về Mai Viện nhé,
chúng ta sẽ gửi quà chúc mừng.
- Vâng.
Yang ngại ngùng gãi má sau đó hỏi chàng:
- Vương và Sao khi nào thì tổ chức lễ cưới ạ?
- Chúng ta chưa có dự định cụ thể nhưng cũng sẽ chóng
thôi.
Chàng đáp.
- Hôn lễ tổ chức ở Mai Viện ạ?
Yang hớn hở:
- Nếu ở Mai Viện thì vợ chồng em sẽ đến chung vui.
- Không, chúng em sẽ về Khau Phạ tổ chức lễ.
Sao trả lời, em có chút bối rối, mặt trở nên thẹn thùng.
- Các chị bảo là về đó để ra mắt các vị trưởng bối, còn
bái lạy gia tiên nữa…
Mai Lang Vương nhìn sang em, chàng thích ý cười mỉm. Yang
trông thái độ âu yếm tình cảm của hai người, chợt thấy lòng lâng lâng, bỗng
dưng cất giọng:
- Không ngờ cuối cùng mọi chuyện lại như vậy, Sao và
Vương lại trở thành vợ chồng. Ngày xưa em cứ thắc mắc không hiểu Sao và Vương
có mối quan hệ gì, cứ nghĩ em ấy là con gái của Vương. Giờ thì đúng là hai người
đã trở thành gia đình rồi, nhưng không phải tình phụ tử mà là tình phu thê.
Sao đỏ mặt bừng bừng, Mai Lang Vương tìm đến tay em và nắm
chặt.
- Hãy hạnh phúc nhé.
Chàng và em nói với Yang.
- Vâng, hai người cũng vậy ạ.
Cậu cười đáp.
Đúng như lời của nữ thần, sáng sớm hôm sau đoàn người lên
thuyền trở về Kon Chư Răng. Mai Lang Vương và Sao đưa tiễn họ. Nữ thần cùng
Bukjai đứng bịn rịn một lúc, bốn người chẳng ai lên tiếng nói gì, chỉ dùng ánh
mắt đối thoại.
Bukjai thì đã cởi bỏ được tâm tư trong lòng rồi, chàng cười
chào em yên hòa. Sao cũng cười đáp lại chàng còn Mai Lang Vương thì cố gắng giấu
sự khó chịu của mình kín đi một chút. Nữ thần nhìn chàng lưu luyến, ánh mắt da
diết và còn nguyên vẻ si tình. Nàng vẫn luôn giữ khăn ấy bên người, nó sẽ vĩnh
viễn theo nàng như hình với bóng.
Sao đứng đó trông vẻ quyến luyến của nàng, em hắng giọng,
sau đó choàng quanh cánh tay to lớn, khoác lấy tay chàng thân mật. Nữ thần Kon
Chư Răng giật sững, rơi mắt lên em, ánh mắt khó chịu. Sao cười thật tươi, tay
còn lại cũng nắm chặt tay chàng, nhẹ nói:
- Vợ chồng em chào nữ thần và Bukjai ạ, hai người hãy giữ
gìn sức khỏe.
Nữ thần run người hồi lâu, nàng dời mắt sang chàng, Mai
Lang Vương đang chăm chú nhìn em, vẻ mặt thích ý. Nàng bàng hoàng, mắt lại chú
ý đến những dấu đỏ chi chít bên trên cổ áo thêu hoa. Nữ thần gạt lệ, chạy ào
lên thuyền. Bukjai thở dài đuổi theo chị còn Yang thì vội vàng chào hai người rồi
cũng rời đi.

Nhận xét
Đăng nhận xét