Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 10
Còn một ngày nữa là hôn lễ diễn ra, Mai Lang Vương vô
cùng bận rộn còn Sao thì ngoan ngoãn ở nhà đợi chàng. Khi trở về Khau Phạ, Mai
Lang Vương phải đích thân đi duyệt binh và đến trụ sở quản lý làm việc, chàng
không có thời gian rỗi dù cho sắp trở thành chú rể. Mai Lang Vương đi từ sáng sớm
cho đến chiều muộn thì mới trở về. Buổi trưa chàng cũng không về nhà dùng cơm.
Sao ở nhà buồn chán lắm, em chỉ biết vẽ vời lung tung rồi gặm nhấm mấy quyển
sách trên kệ của chàng.
Khi em đang chăm chú đọc một trang sách thì chợt bị
tóm. Sao kinh ngạc, cảnh vật chao đảo, đến khi định thần lại, em đã thấy mình
đang ngồi trên bàn rồi. Mai Lang Vương ôm em vào lòng và vươn tay khép cửa sổ lại.
Hai người đang ở bàn làm việc của chàng, nó nằm khuất trong vách nhà nên dù cửa
chính có mở thì người ngoài cũng không nhìn thấy họ.
Cửa sổ vừa đóng kín, chàng lập tức tấn công em ngay.
Đôi môi tham lam lướt đến, cuốn lấy em thật mê đắm. Sao không còn bỡ ngỡ với kiểu
tập kích bất ngờ này nữa. Em choàng tay qua người chàng, những ngón tay nhỏ nhắn
bám lên tấm lưng to lớn, miết chặt. Mai Lang Vương hơi kéo hông em đến gần
chàng một chút, tách chân em ra và tiến vào giữa. Sao vô thức quấn lấy chàng,
người run rẩy. Mai Lang Vương dường như không thể kiềm chế thêm nữa, chàng ấn
em xuống và bật cúc áo của em.
Chiếc cổ trắng nõn hiện ra trước mắt chàng, trên xương
quai xanh thon thả in rõ một dấu ấn mai hoa rực rỡ. Mai Lang Vương hôn triền
miên lên dấu ấn đó, lướt dần xuống. Chân theo bản năng tiến lên thêm một chút,
áp sát vào người em.
Những đóa hoa đang bị gió mơn man.
- Ngài không chịu được hửm?
Sao cười trêu chàng khi môi hai người rời ra một chút,
cố tình bắt chước giọng điệu quen thuộc.
Mai Lang Vương cười mỉm nhìn em, dường như chàng rất
thích khi em bị ảnh hưởng bởi chàng. Những ngón tay thon dài đùa bỡn lướt dọc,
di lên những cánh hoa nõn nà. Sao không chịu được thở gấp gáp. Mai Lang Vương
thì thầm bên tai em:
- Ừm. Sự kiên nhẫn đã đạt giới hạn.
- Thế có cần em giúp ngài không?
Sao mơn trớn bờ ngực rộng lớn, vẽ những vòng tròn đầy
khiêu khích lên đó, hỏi một cách kiều mị.
Mai Lang Vương hơi nhíu mày, cười nhếch:
- Muốn dùng mỹ sắc quyến rũ ta chăng?
Chàng chợt bế em lên, mang em về bếp lửa nơi đặt sẵn
khay trà, hơi thở đã trở lại bình thường, không còn nóng bỏng nữa, thư thả nói:
- Ta kiểm soát ham muốn của mình rất tốt đấy. Không thể
dùng mỹ sắc để quyến rũ một vị Lạc tướng được đâu.
Sao phụng phịu, chàng đưa tay rót trà và nhìn em không
rời, cười mỉm:
- Ngày mai là tân hôn rồi. Không cần phải vội.
Dừng một chút, chàng chậm rãi buông lời.
- Càng đói thì ăn sẽ càng ngon mà.
Sao rùng mình khi nghe chàng nói vậy.
Mai Lang Vương ngồi đó trò chuyện cùng em một lúc thì
lại có khách đến. Lần này là hai vị Hoa tiên và một số trưởng bối khác. Dường
như họ đến tìm chàng để nói về chuyện hôn lễ. Mai Lang Vương xoa đầu em dịu
dàng rồi rời đi. Mọi người không trò chuyện ở nhà mà di chuyển đến trụ sở quản lý
gần đó. Sao ngồi bên bếp lửa nhìn ra, chàng đã đi rồi. Đúng là… Chàng kiểm soát
mọi thứ rất tốt. Dù em và chàng đã ở gần nhau lâu như vậy nhưng chàng không hề
đi quá giới hạn với em.
Cuối cùng ngày thành hôn cũng đến. Sao và chàng khoác
áo phu thê đỏ thắm, cùng nắm tay nhau tiến đến nhà sàn lớn - Nơi thờ tự các bậc
gia tiên. Đó là nơi thờ tự Hoa Thần bao đời và những vị Hoa tiên đã lập công hiển
hách. Cả hai lần lượt bái lạy từng tủ thờ một và thắp hương, trước sự chứng kiến
của các vị trưởng bối, họ ra mắt gia tiên của Khau Phạ, báo với những người đã
khuất rằng họ chính thức trở thành vợ chồng và Sao bây giờ đã là con dâu của
Hoa giới.
Khi mọi nghi thức bái lạy đã xong, Ưu Liên chợt bảo
hai người tiến đến tủ thờ của các vị Hoa Thần tiền nhiệm bái lạy thêm một lần nữa.
Mai Lang Vương tuy rất nghi vấn nhưng cũng vâng lời nàng. Em và chàng cùng bái
lạy một vị Hoa Thần, kết tinh hồn phách của vị ấy đặt trong một chiếc hộp sứ
trang trí hoa ban. Lúc em và chàng thắp hương cho người đó và bái lạy lần cuối,
Ưu Liên chợt lướt tay qua khóe mắt rồi quay đi. Sao không hiểu vì cớ gì chị lại
xúc động như vậy.
Sau khi các nghi lễ lớn đều đã thực hiện xong, hai người
lại trở về nhà. Tiệc cưới ở Hoa giới diễn ra rất đơn giản, chủ yếu xem trọng
nghi thức ra mắt gia tiên và bái lạy đất trời chứ không đặt nặng vấn đề tiệc
tùng. Lúc hai người nắm tay bước vào cổng nhà, đi qua màn hoa buông rũ được thắt
bởi những chiếc lá dừa và hoa hồng, Mai Lang Vương chợt dừng lại. Chàng vén màn
lên và nhìn em thật lâu, đôi mắt nâu dạt dào cảm xúc. Sao e thẹn cúi đầu, Mai
Lang Vương cứ nhìn em mãi.
Dù hôm đó là ngày thành hôn của chàng nhưng Mai Lang
Vương không hề được rỗi, vừa vào đến nhà là chàng phải thay sang lễ phục và đi
làm việc ngay. Sao không cảm thấy có chút buồn tủi nào vì em biết chàng rất bận
rộn. Chiến sự đang được chuẩn bị và bọn phản thần có thể giở trò bất cứ lúc
nào, chàng lại là tổng chỉ huy của quân đội cho nên phải gánh rất nhiều trách
nhiệm.
Sao cũng thay sang thường phục mà ngồi bên bếp lửa đọc
sách. Em nhớ đến khu rừng ở phía đông của Hoa giới, đó là một khu rừng rất đẹp
và trầm hùng. Sao đoán rằng trong rừng sẽ có rất nhiều thông tin lý thú cho em
khai thác. Em định bụng đợi khi nào chàng về sẽ xin chàng cho em đến đó nghiên
cứu một thời gian.
Tầm cuối giờ dậu thì chàng về. Mai Lang Vương mang
theo rất nhiều công văn, chàng đi vội đến bàn làm việc mà tập trung xử lý
chúng. Em và chàng ngồi cách nhau một khoảng mười bước chân. Em ngồi bên bếp lửa
còn chàng thì làm việc ở bàn. Giữa hai vị trí ấy chính là chiếu hoa có trải nệm
bên trên - Giường tân hôn của hai người.
Ánh trăng rải những bóng cây lên hoa văn thêu trên
chăn gối. Đó là những hoa văn uyên ương chỉ xuất hiện trên những bộ chăn nệm cưới.
Giường cưới này là do các vị Hoa tiên chuẩn bị cho em và chàng. Tự tay các nàng
ươm tơ dệt lụa và thêu những hoa văn lên đó.
Mai Lang Vương làm việc mải miết đến cuối giờ tuất thì
mới xong. Chàng có chút mệt mỏi, vừa day thái dương vừa thả người ngồi xuống
bên cạnh em. Sao đang nấu nước pha trà cho chàng. Ấm nước đặt trên bếp lửa bốc
khói nghi ngút, có vẻ nó sắp reo.
- Sao.
Chàng chạm nhẹ lên má em.
- Vâng?
Em hồn nhiên quay lại.
Mai Lang Vương nhìn em si ngốc, sau đó chợt kéo em vào
lòng. Sao nằm yên trong lòng chàng, hai người không nói gì, chàng chỉ ôm em thật
lâu như thế. Mãi một lúc sau, những ngón tay thon dài lướt qua cằm em, chậm rãi
nâng lên. Sao nhắm mắt lại tận hưởng nụ hôn như bao lần.
Nước bắt đầu reo. Ấm nước reo inh ỏi và nước sắp trào
ra ngoài. Sao giật sững, vội vàng nhỏm dậy chuẩn bị pha trà. Nhưng Mai Lang
Vương đã nhanh hơn em, chàng nhấc ấm nước sang một bên, không để nó trên đống lửa
nữa.
- Gì thế? Em pha trà đấy.
- Không cần pha đâu.
Chàng cười khẽ.
Sao nhíu mày, không hiểu ý chàng. Mai Lang Vương cũng
không nói gì nữa, chỉ có đôi môi là nhanh chóng tìm đến. Chàng đỡ em trong vòng
tay và hôn em cuồng nhiệt. Lưng em đặt trên tay chàng, hoàn toàn bị chàng chế
ngự. Em không thể cử động được gì nữa, chỉ có thể từ từ mềm nhũn ra trong vòng
tay ấy.
Khi tâm trí em đã trở nên mơ màng, chàng liền mang em
về nệm. Lưng vừa đặt xuống bề mặt mềm mại đó, em bỗng sực tỉnh. Mai Lang Vương
vuốt ve khuôn mặt yêu kiều bé nhỏ, hôn lên trán và khóe mắt. Sao ngoan ngoãn
đón nhận những dịu dàng của chàng, đôi má dần ửng hồng.
Những lả lướt dịu nhẹ nhanh chóng trở nên tham lam,
chàng lại tấn công em một cách dữ dội. Sao bỡ ngỡ, em chỉ biết hứng chịu sự quấn
quýt cuồng nhiệt đó. Cơ thể dường như vừa bị đốt cháy, có một ngọn đuốc nóng rực
cứ không ngừng lướt qua người em.
Tiếng cúc bấm ngân vang, da thịt cảm nhận rõ rệt hơn độ
mềm mại của chăn gối. Sao đã mụ mị đầu óc, em chỉ biết rằng cơ thể mình đã bị
chàng lật tẩy hoàn toàn. Hơi thở trở nên dồn dập và khao khát, rồi thì mái tóc
đen dài ấy xổ xuống đổ lên người em, những thớ cơ săn chắc tiếp xúc với làn da
mềm mại non nớt, tạo nên những xúc cảm rất lạ lẫm.
Bên tai em vang lên tiếng chàng, Mai Lang Vương đang gọi
em tha thiết. Xen lẫn với những tiếng gọi đầy đê mê là hơi thở nóng bỏng gấp
gáp. Chàng cứ lướt môi qua cổ em, qua xương quai xanh rồi dịch chuyển dần xuống,
thắp nên những ngọn hoa đăng rực rỡ. Tay chàng lướt qua đóa hoa mê hoặc, phẩy
lên đó vô vàn sương mai. Môi chạm lên cánh hoa, say sưa thưởng thức. Sao rướn
người lên, thở hổn hển. Tay em vô thức bám chặt lấy cổ chàng, những ngón tay thon
mảnh vùi vào mái tóc đen mượt cứng cỏi, âm thanh kiều mị lại bật ra.
Mai Lang Vương hơi ngây người khi nghe thấy điệu nhạc
đáng yêu ấy. Chàng dừng lại và bọc em giữa hai tay. Sao ngẩng lên nhìn chàng, mắt
em lúc này đã mờ sương. Em chỉ thấy khuôn mặt tuấn mĩ tràn ngập ý cười đắc thắng.
- Lần này thì em thuộc về ta hẳn rồi nhé.
Chàng cười mỉm.
Sao không kịp đáp lời chàng. Ngay sau đó em đã bị
chàng kéo đến gần và ngọn lửa mà chàng thắp lên từ ban đầu bỗng bùng cháy,
thiêu đốt em dữ dội. Sao quấn chặt lấy chàng mà mắt nhòa ướt. Mai Lang Vương gục
xuống bên vai em, hơi thở dồn dập. Tiếng thở của chàng bấy giờ thật hoang dại.
Những giọt sương trên hoa rơi rớt, hoa bị gió cuốn lấy,
dập dìu triền miên.
Chẳng biết đã qua bao lâu, khi ngọn lửa đang thiêu đốt
em bùng cháy đến đỉnh điểm thì Sao chợt nhìn thấy một trời đầy hoa mai. Những
cánh hoa lả tả rơi xuống, phủ kín người em. Sao ôm chặt lấy lưng chàng, mắt dần
nhắm lại.
Bên tai em vang lên tiếng thở rất thư thái và thỏa
mãn.
Khi ý thức trở về, em thấy mình nằm trong vòng tay
chàng. Hai người nằm bên nhau hệt như lúc ở hang đá, em gối lên tay chàng còn
chàng thì vùi vào tóc em, mơ màng ngủ. Vắt qua người cả hai là tấm chăn uyên
ương, quanh chỗ nằm vương vãi trang phục. Sao đỏ mặt bừng bừng, hơi thở thư
thái và say sưa truyền xuống từ đỉnh đầu kia khiến em vô cùng xấu hổ.
Sao nằm im trong vòng tay chàng, không dám cựa quậy vì
sợ sẽ đánh thức chàng dậy. Em nằm đó suy nghĩ một chút, cảm nhận những biến đổi
trong cơ thể. Nơi sâu thẳm nhất đang truyền đến một cơn tê buốt. Sao nhăn mày,
đau quá, đau đến nỗi em chẳng muốn di chuyển hay động đậy gì…
Nắng đang xuyên qua song cửa sổ, tràn vào phòng. Nắng
phủ lên mái tóc đen dài của cả hai, thắp sáng khuôn mặt tuấn mĩ ngủ say. Sao
rón rén kéo chăn lên một chút, che lấy nửa khuôn mặt. Chuyện đêm qua lại trở về…
Em chỉ muốn đào lỗ rồi trốn xuống đó thôi.
Khi em di chuyển chăn, nó đã vô tình kéo lê qua người
chàng và khiến chàng tỉnh giấc. Sao lúng túng vô cùng khi trông thấy đôi mắt
nâu ấy mở ra. Em kéo chăn lên hẳn, vượt qua đầu, trùm kín người lại. Mai Lang
Vương vô cùng buồn cười trước hành động ngốc nghếch của em.
- Ngại gì hửm?
Chàng khảm em vào lòng, kéo chăn xuống, nhìn em da diết.
Sao không trả lời, tay vẫn cứ kéo chăn lên nhưng nó đã
bị chàng giữ rồi. Mai Lang Vương xoay người em lại, muốn em vùi vào lòng chàng,
Sao im lặng trốn vào đấy. Chàng hôn trán em, không nói gì thêm, như thể đang tận
hưởng những dịu êm ngọt ngào còn lưu lại của đêm tân hôn hôm qua.
Hai người âu yếm bên nhau một lúc thì Mai Lang Vương
phải rời khỏi giường. Chàng lại phải đi làm. Chàng ngồi dậy tự mặc áo cho mình rồi
giúp em mặc lại phục trang. Khi chàng đang cài khuy cho em, Sao chợt đỏ mặt nói
với chàng:
- Hôm nay em không rời giường đâu.
Mai Lang Vương sững ra một lúc, chợt hiểu. Chàng xót
xa xoa đầu em, hôn lên đôi môi bé nhỏ, giọng trầm xuống hẳn:
- Ta xin lỗi. Đêm qua ta hơi quá… Là tân hôn thì không
nên như vậy…
- Không sao ạ.
Sao mỉm cười lắc đầu.
- Em nằm nghỉ một thời gian thì khỏi thôi, có điều…
Ngài nấu ăn nhé?
Mai Lang Vương vẫn còn rất xót, chàng gật đầu, ôm em
thêm một lúc.
Vì Sao phải nằm một chỗ nên chàng không thể đi làm
ngay. Mai Lang Vương gọi Sử Quân đến dặn dò chàng ta điều gì đó. Xong việc,
chàng trở vào nhà nấu một nồi cháo. Sao đang nằm thiêm thiếp bên giường thì chợt
nghe tiếng chàng gọi, em mở mắt ra, Mai Lang Vương đã mang cháo đến rồi.
Chàng tựa em lên vai, cẩn thận đút cháo cho em. Sao
ngoan ngoãn há miệng mỗi khi thìa cháo đến gần. Mai Lang Vương ngắm em mãi, ánh
mắt thương xót. Sau khi cho em ăn uống đàng hoàng chàng lại đặt em xuống giường,
bảo em hãy ngủ ngoan.
Mai Lang Vương đi làm trong lúc Sao ngủ. Suốt mấy ngày trời,
em nằm yên trên giường còn chàng vừa phải làm việc vừa phải chăm sóc em. Đêm xuống,
chàng ôm em vào lòng mà yên bình say ngủ. Vì em bị đau như vậy nên chàng không
dám xằng bậy lả lơi gì nữa.
Đến ngày thứ tư thì em không còn thấy đau nữa, Sao có thể
quay trở về với công việc. Dù vậy, Mai Lang Vương vẫn không động vào em thêm lần
nào, chàng muốn chờ cho em khỏe hẳn. Các vị Hoa tiên đến thăm em và cùng em trò
chuyện đôi chút trong khi chàng vắng nhà. Ba người cười cười nói nói hồi lâu
thì Mai Lang Vương trở về. Các vị Hoa tiên cùng chàng bàn luận một số vấn đề rồi
không nán lại nữa.
Mai Lang Vương đi đến cầu thang dẫn lên nhà, thả người ngồi
xuống. Sao đang nhặt rau cạnh đó. Chàng nhón lấy một vài sợi rau định nhặt giúp
em. Sao kéo rổ rau ra xa tay chàng, Mai Lang Vương vẫn kiên trì với lấy. Hai vợ
chồng ngồi đó đùa đùa giỡn giỡn với nhau mãi, khuôn mặt tuấn mĩ bừng nở nụ cười.
Sao dù giả đò chống trả chàng nhưng em cũng rất an hòa. Chàng vui thì em hiển
nhiên cũng rất vui.
Giữa lúc đang vui vầy bên nhau thì chàng bỗng khựng lại.
Đôi mắt nâu lướt qua góc khuất bên hông nhà, ánh mắt sắc lạnh. Chàng điều chỉnh
tư thế, sẵn sàng che chắn cho em. Sao căng thẳng hẳn đi, em không biết là chuyện
gì lại sắp ập đến.
Bị đôi mắt nâu lạnh lẽo chiếu phải, những kẻ ẩn nấp bên
hông nhà không còn yên lặng nữa, họ quyết định lộ diện, dù gì chàng cũng phát
hiện ra họ rồi. Khi những kẻ đó bước ra sân, Mai Lang Vương và Sao có chút sửng
sốt. Người ghé thăm chàng và em lại là Đào Hoa cùng Phong Đông.
- Vương…
Đào Hoa run rẩy cất gọi, đôi mắt huyền rưng rưng lệ.
Phong Đông đi bên cạnh nàng trầm mặc không nói, chỉ có
tay là âm thầm đặt lên đôi vai mảnh khảnh, siết nhẹ.

Nhận xét
Đăng nhận xét