Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 7

Mai nở dưới Sao - Dye1002



Khách cũ vừa đi buổi sáng, buổi chiều khách mới lại đến. Dạo gần đây, Mai Viện có rất nhiều khách viếng thăm bởi vì chuyện hôn nhân của Mai Lang Vương đã được thông báo rộng rãi. Vị khách ghé thăm Mai Viện lần này là người quen của Sao. Chàng ta đến khi em đang hoàn thành nốt những giai đoạn cuối cùng của bộ áo may dở mấy hôm trước.

- Cô dâu mới đang may áo cho chồng à?

Giọng nói quen thuộc ngân vang, khiến Sao lập tức dừng tay mà ngẩng lên nhìn.

Từ cổng tròn, một thiếu niên tuấn tú văn nhã bước vào. Chàng ta vẫn vậy, áo dài khăn đóng thuần một sắc trắng thanh thoát, trên tay phe phẩy quạt lụa. Tiếng guốc gõ trên gạch thong thả gọn gàng. Dù đã bao nhiêu năm trôi qua, dáng vẻ ấy vẫn không hề thay đổi.

- Anh Nhã Lang!

Sao vui mừng.

- Ừ. Em về đích trước rồi nhé.

Chàng cười khẽ.

Hai người hàn huyên ở bàn tròn trước sân, như thường lệ Sao mang trà và bánh ra mời chàng. Nhã Lang đến thăm em lần này là vì nghe tin em đã đính ước cùng Vương, chàng mừng cho em nên cố tình đến tận Mai Viện để chúc mừng và tâm sự thêm nhiều điều khác. Bên cạnh đó, Sao vừa gửi cho chàng tệp bản thảo của quyển bốn cách đây nửa năm và giờ chàng đã hoàn thành quyển sách. Nhã Lang mang bản duyệt thử đến cho em như bao lần.

Sao đọc qua một vài trang và bàn bạc với chàng. Vẫn như những quyển trước đó, em không có gì để phàn nàn cả. Họ chỉ bàn bạc kĩ hơn về các thông tin bên lề. Hai người trò chuyện được một chốc thì Mai Lang Vương giải quyết xong công việc ở thư phòng và sang nhà tìm em. Vừa mới đi đến cổng tròn, chàng đã nghe thấy tiếng cười cười nói nói. Đôi mắt nâu lóe lên tia sáng lạnh lẽo, chàng lập tức sải bước thật nhanh.

- Vương.

Vừa nghe tiếng guốc, Nhã Lang đã đứng dậy chào.

Mai Lang Vương gật đầu, sau đó đi đến bên cạnh em ngồi xuống, vẻ mặt giám sát. Sao xấu hổ với thái độ nặng nề đó, em cứ lúng túng cúi gằm mặt. Nhã Lang trông hai vợ chồng họ mà không khỏi buồn cười. Chàng chóng cằm, cười cười, đột nhiên muốn trêu chọc Vương một chút:

- Đính ước rồi mà vẫn ở riêng như vậy thì nguy hiểm lắm đấy ạ.

- Gì?

Mai Lang Vương lạnh nhạt hỏi rõ.

Nhã Lang xòe quạt, phẩy qua phẩy lại:

- Sao ở riêng thế này, ai muốn đến gặp em ấy cũng được cả. Hôm nay là em, ngày mai biết đâu lại là vị nam thần nào đấy… Dù đã đính ước nhưng vẫn chưa cử hành hôn lễ, vẫn chưa chắc chắn đâu ạ. Sơ sẩy là mất vợ như chơi đấy. Em gặp nhiều trường hợp như thế rồi.

Sắc mặt Mai Lang Vương lập tức biến chuyển.

Nhã Lang ngồi lại một lúc rồi rời đi. Chàng ta đang tiếp quản dần các công việc của Văn Thần nên không thể rời đi quá lâu. Nhã Lang đi rồi nhưng Mai Lang Vương vẫn không tươi tỉnh lên được. Chàng cứ rầu rĩ suốt. Sao ban đầu khá ái ngại vì chàng vẫn còn ghen với Nhã Lang, nhưng khi thấy chàng u sầu, em lại thương chàng vô cùng. Em kéo tay chàng bảo chàng vào phòng với em. Mai Lang Vương ngạc nhiên, đi theo. Khi hai người vào phòng, Sao lấy hộp gỗ mà mình giấu dưới gầm giường ra cho chàng xem.

Những lá thư mà ngày ấy em cùng Nhã Lang trao đổi lần lượt phơi bày trước mắt chàng. Mai Lang Vương kinh ngạc, Sao lại bảo:

- Ngài đọc đi, giờ thì em không giấu giếm ngài nữa, thời cơ đã chín muồi rồi.

Mai Lang Vương lần lượt giở từng lá thư ra xem, bên trong, khi thì là những lời tâm sự giữa em và cậu ấy về tình cảm của chàng, khi thì là những chuyện mà Đào Hoa đã làm với em. Quả đúng như em nói lúc ấy, giữa em và Nhã Lang hoàn toàn trong sáng. Sở dĩ em giấu những bức thư này là vì… Em đã biết chàng yêu em nhưng không hiểu được cảm xúc của mình… Em muốn chờ chàng tự nhận ra tình cảm đó… Muốn chàng được sống là chính mình mà không thúc ép chàng.

Hóa ra em đã yêu chàng từ thuở em còn mười bảy. Tình yêu đó kéo dài đến tận giờ, dù em lạnh nhạt xa cách chàng nhưng sâu thẳm vẫn luôn yêu chàng.

Mai Lang Vương nghe lòng xốn xang.

- Sao.

Chàng đột nhiên ôm em.

- Vâng?

- Ta xin lỗi vì đã hờn giận em lúc đó, ta xin lỗi vì đã không thể bảo vệ em trước Đào Hoa.

- Ngài có lỗi gì đâu ạ? Ngài hờn giận cũng đúng thôi vì em đã giấu giếm ngài mà. Còn về chị Đào Hoa… Cũng do em hiểu lầm ngài nên không nói cho ngài biết. Nếu em nói rõ, hẳn là chúng ta đã không phải xa nhau khi ấy…

- Ta thật là khờ khạo ngốc nghếch, tình cảm của mình mà cũng không nhận ra…

Em lắc đầu, thở ra thật khẽ. Em quay lại và vùi vào lòng chàng:

- Ngài như thế mới đáng yêu.

Mai Lang Vương hơi ngượng vì được em khen như thế, nhưng chàng rất thích ý, tay ôm chặt em. Hai người quấn lấy nhau hồi lâu thì chàng bỗng bảo:

- Ta sẽ xin các vị trưởng bối cho em chuyển sang nhà ta hẳn.

- Gì cơ ạ?!

Sao giật mình, kinh ngạc.

Chàng nhìn vào mắt em, rất kiên định và quyết liệt:

- Chúng ta sẽ sống cùng nhau. Khi đã sống cùng nhau rồi thì không ai có thể tùy tiện gặp em được nữa và cũng không ai có thể hành hạ em sau lưng ta. Em sẽ ở trong tầm mắt ta mọi lúc, ta sẽ bảo vệ em sát sao.

- Mai Lang…

Tuy em không phản đối quyết định của chàng nhưng vẫn rất lo lắng.

- Sợ rằng các chị không chịu đâu.

Dù em và chàng đã đính ước nhưng tam vị trưởng bối vẫn trông chừng cả hai rất kĩ. Những cử chỉ thân mật giữa hai người chỉ được dừng lại ở nụ hôn, đã vậy còn phải luôn tránh né ánh mắt của họ. Ưu Liên bảo rằng chỉ khi nào bái lạy gia tiên xong thì hai người mới có thể tiến tới những chuyện khác. Nếu nàng bắt gặp Mai Lang Vương có những cử chỉ thân mật quá mức với em thì chàng sẽ bị phạt quỳ.

Mai Lang Vương khảm em vào lòng, giọng nói ấm áp vang lên trên đỉnh đầu em, rất vững vàng:

- Yên tâm, ta sẽ làm mọi cách để xin họ. Chỉ cần thỏa hiệp, họ sẽ không làm khó chúng ta đâu.

- Thỏa hiệp?

Sao lặp lại, em không hiểu ý chàng.

 

Mai Lang Vương dắt tay Sao tiến đến khu Hoa tiên. Các nàng bấy giờ đang trò chuyện ở sân nhà. Vừa thấy chàng dắt em đi vào với dáng vẻ vội vàng gấp gáp, họ đã biết ngay là có chuyện quan trọng rồi, vì vậy không cười nói nữa.

- Mai Lang? Sao? Chuyện gì vậy?

Ưu Liên ngạc nhiên hỏi.

Mai Lang Vương vẫn giữ chặt tay em, kiên định nói với các nàng:

- Xin các vị trưởng bối cho phép Sao chuyển sang nhà ta.

Sắc mặt các nàng lập tức trầm đi. Ưu Liên im lặng trong khi Bạch Sứ và Xích Phượng trao đổi sự ái ngại qua ánh mắt. Ưu Liên suy nghĩ hồi lâu rồi đi đến sập và ngồi xuống, Mai Lang Vương cũng đưa em đi sang đó, hai người đứng cách sập hai bước chân.

- Dù đã đính ước nhưng chưa ra mắt gia tiên, không thể làm thế được.

Ưu Liên nghiêm nghị nói.

- Ta sẽ giữ lễ nghiêm khắc.

Mai Lang Vương đáp.

- Không được, lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, ta tin ngài nhưng không tin bản năng đàn ông của ngài đâu.

Ưu Liên kiên định ngăn cản.

- Tốt nhất hai người vẫn nên cách xa nhau thì hơn, phòng hơn trị, để tránh xảy ra những điều không mong muốn thì tốt nhất vẫn là cách ly tuyệt đối.

Mai Lang Vương nghe đến đây, đôi mắt nâu trầm lặng hẳn. Chàng chợt buông tay em ra khiến Sao vô cùng kinh ngạc. Em chẳng biết chàng đang định làm gì nữa. Mai Lang Vương thả tay em xong thì giũ áo và quỳ xuống. Tà áo thêu hoa rũ lên sân nhà. Dáng quỳ của chàng vô cùng nghiêm trang.

- Mai Lang!

Bạch Sứ và Xích Phương sửng sốt.

Sao cũng không kìm được kinh hoảng, vô thức lùi về sau.

Ưu Liên rơi mắt lên chàng, dò xét. Dù lòng nàng đã mềm ra rồi nhưng ngoài mặt vẫn rất nghiêm khắc. Mai Lang Vương quỳ đó và không nói gì nữa. Sắc mặt kiên nghị và dáng vẻ tràn đầy thỉnh cầu. Có vẻ như là… Chàng sẽ quỳ đến khi nào các nàng cho phép mới thôi.

Ưu Liên đỡ trán, sau đó hé mắt trông chàng, cười nhếch:

- Là vì ghen tuông ư?

Đôi mắt nâu thoáng dâng lên tia bối rối nhưng Mai Lang Vương nhanh chóng dìm chúng xuống. Sự phản ứng rất khẽ khàng đó đã lọt vào tầm quan sát của Ưu Liên, nàng cười gượng, thở dài. Hiển nhiên không thể cứng rắn được nữa, thằng nhóc đã làm đến mức này cơ mà?

- Được rồi. Ta cho phép.

Mai Lang Vương mừng rỡ.

Ưu Liên chậm rãi nói thêm, giọng nghiêm nghị và đe dọa:

- Nhưng ta sẽ giám sát chặt hơn lúc trước đấy. Nếu có cử chỉ không đúng mực thì ta sẽ phạt đấy nhé. Sao cũng không ngủ cùng phòng với ngài đâu, em ấy sẽ ngủ ở phòng khác. Sau giờ tuất thì ngài không được xuất hiện ở phòng em ấy nữa, chúng ta sẽ đi kiểm tra.

- Vâng.

Mai Lang Vương tuân lệnh.

- Ừm.

Sao run rẩy quan sát cảnh tượng đó, hóa ra đây chính là sự thỏa hiệp mà chàng nói. Từ sự việc này, em có thể liên tưởng đến những sự việc khác, khi Mai Lang còn nhỏ. Hẳn là các chị đã luôn dùng một kỉ luật thép để rèn dạy chàng. Thảo nào mà chàng lại trở nên nghiêm nghị như thế…

Được sự đồng ý của các vị Hoa tiên, Mai Lang Vương lập tức đưa em về nhà chàng. Vật dụng cần thiết của em đều chuyển sang chỗ chàng cả, Mai Lang Vương sắp căn phòng đối diện phòng chàng cho em. Cửa của hai căn phòng đó song song nhau, khi em ngồi ở bàn trang điểm nhìn qua thì có thể thấy bàn làm việc của chàng. Các vị trưởng bối giữ lời hứa của mình, họ thường xuyên đi sang nhà chàng để giám sát hai người, giờ cố định là giờ tuất nhưng họ có thể thình lình 'ghé thăm' bất cứ lúc nào.

Nếp sinh hoạt mới nhìn chung cũng không có gì quá bỡ ngỡ với Sao. Em và chàng cũng đã quen ở gần nhau rồi. Riêng đối với Mai Lang Vương thì đúng là có chút lâng lâng. Bây giờ em đã chính thức chuyển đến nhà chàng, dù không chung phòng nhưng cũng đã chung mái nhà.

Mỗi buổi tối, Mai Lang Vương thường kết thúc công việc sớm rồi sang phòng em. Chàng sẽ âu yếm em sau đó trông chừng cho em ngủ. Tất nhiên chàng chỉ nán lại phòng em trước giờ tuất. Khi giờ tuất vừa đến là chàng lại ngay lập tức rời sang phòng mình.

- Sao, gối đầu lên tay ta.

Chàng chìa tay cho em và muốn em gối đầu lên tay chàng mà ngủ.

- Không chịu.

Nhưng Sao lại quay đi, gối lên gối may chứ không dùng tay chàng.

- Sao thế? Chẳng phải lúc nhỏ em rất thích gối đầu trên tay ta ư?

Chàng choàng tay qua eo em, muốn kéo em sang chàng.

Sao phụng phịu đáp:

- Lúc nhỏ là lúc nhỏ còn bây giờ là bây giờ.

Em nói rồi dứt khoát quay lưng mặc kệ chàng. Mai Lang Vương đang ngồi bên mép giường, khi bị em từ chối, chàng có chút không cam lòng nhưng cũng không ép buộc em làm gì. Chàng gác tay lên gối im lặng trông cho em ngủ. Sao đợi mãi chẳng thấy chàng ý kiến, em liền tự động quay lại gối lên tay chàng. Mai Lang Vương mỉm cười, tay còn lại lả lướt qua tóc em. Sao giữ tay chàng lại, đùa giỡn mà cắn nhẹ lên vùng da bên dưới ngón út thon dài, giả đò như bản thân là một chú mèo nhỏ tinh nghịch. Mai Lang Vương hơi sững người, ấy vậy mà lại đưa vết cắn đó lên môi, mê mẩn tận hưởng, vẻ mặt thậm chí còn tha thiết hơn lần em và chàng ở trên thuyền mông đồng từ hồ Độn trở về. Hành động đó làm Sao đỏ bừng mặt, em vội vàng xua xua:

- Ngài về đi, giờ tuất sắp đến đấy!

- Đợi thêm chút nữa.

Chàng cố nán lại.

- Chị Ưu Liên sang bây giờ đấy!

Em giục.

Mai Lang Vương không nhúc nhích, Sao lại nói:

- Không về là ngày mai em khóa cửa không cho ngài vào.

Chàng nghe vậy mới thở dài, hôn lên trán em rồi quay đi.

Hôm sau, Sao mang bộ áo mà em vừa hoàn thành sang cho chàng. Hai người đi vào phòng, chàng đứng trước gương thay áo còn em thì chờ cài khuy. Khi em vừa cài khuy xong, Mai Lang Vương bỗng giữ tay em, không cho em rút tay lại nữa. Sao đỏ mặt nhìn lên, chỉ thấy đôi mắt nâu tràn đầy sương mù.

Chàng ấn em vào tủ và lướt môi đến. Sao quấn quanh cổ chàng, cuồng nhiệt đáp trả. Trong lúc quấn quýt đó, tay chàng vô thức vờn quanh những vị trí khác trên người em. Sao run rẩy, em suýt đứng không vững, Mai Lang Vương nhanh chóng đỡ em và khảm em vào lòng.

Vì cảm xúc bùng nổ quá bất ngờ nên hai người không đóng cửa, đang hôn nồng nàn thì Sao nhìn thấy Ưu Liên khoanh tay đứng bên ngoài. Em giật thót, lập tức kéo ngực áo chàng ra hiệu. Mai Lang Vương sực tỉnh, quay lại.

- Mai Lang, sau giờ làm việc đến khu Hoa tiên quỳ nhé.

Ưu Liên cười mà gió quét vào phòng lạnh căm căm.

Thế là hôm đó Mai Lang phải sang khu Hoa tiên quỳ. Sao không được đến gặp chàng, các chị bảo em hãy ở yên trong nhà và mặc kệ chàng. Mai Lang Vương quỳ một canh giờ thì trở về. Khi vào đến cổng tròn, vừa nhìn thấy em, chàng chỉ cười mỉm thỏa mãn.

Sao xấu hổ, chàng cười như thế là có ý gì? Trông như thể là chàng không sợ hình phạt của các chị ấy. Mai Lang Vương không nói gì thêm, trở vào thư phòng giải quyết công việc. Sao hầu hạ chàng mà không biết chàng đang nghĩ gì.

Vài ngày sau, khi em đang dệt lụa thì bị chàng tóm. Mai Lang Vương bế em ra khoảnh sân cụt bên hông nhà trái ấy. Chàng đặt em ngồi trên miệng vại và gấp gáp hôn em. Sao quấn lấy chàng, kể từ sau nụ hôn bị phát hiện đó, đã năm ngày rồi hai người chưa được chạm môi.

Đến khi hơi thở đứt đoạn, chàng mới buông em ra. Sao đổ vào lòng chàng nằm yên ở đấy hổn hển. Mai Lang Vương vuốt ve lưng em một cách yêu chiều. Chàng tha thiết gọi tên em, lặp đi lặp lại.

Khi đã dần bình ổn, Sao lại khúc khích cười trêu chàng:

- Không sợ chị Ưu Liên thấy rồi lại phạt quỳ hả?

Mai Lang Vương mỉm cười, hiên ngang đáp:

- Nếu Ưu Liên thấy thì ta chịu phạt, ta không thể ngừng hôn em.

- Thế à?

Giọng Ưu Liên vang lên ngay phía sau.

Mai Lang Vương và Sao giật sững, hai người rề rà hướng mắt về phía vừa phát ra tiếng nói. Ưu Liên đang khoanh tay tựa vào nhà trái và cười hiền. Chỉ có điều lá mùa thu lạnh lùng đang đổ xuống người nàng.

Mai Lang Vương bị bắt quỳ ngay ngày hôm đó. Trong lúc chàng quỳ, Sao đã lén sang khu Hoa tiên thăm chàng. Em đi vòng theo lối bên hông và tiến ra nhà bếp. Mai Lang Vương đang quỳ dưới tán phượng gần giường tre.

Chàng quỳ một mình, trong không gian vắng lặng. Bóng lưng cao lớn trầm ngâm, trông chàng thật nghiêm trang vững vàng. Em vừa thương vừa xót, đi đến gần. Mai Lang Vương nghe tiếng guốc, dời mắt sang, chàng có chút ngạc nhiên.

Sao chẳng nói chẳng rằng quỳ xuống bên cạnh chàng. Mai Lang Vương lập tức biến sắc, bảo em:

- Đứng dậy mau lên!

Sao không nhúc nhích, em cứ quỳ ở đó. Mai Lang Vương không tác động đến em được, khuôn mặt chàng hiện lên nỗi lo và sự bất lực, chàng u ám bảo:

- Thế này thì đúng là phạt nặng ta rồi.

- Sao ạ?

Em thắc mắc.

Mai Lang Vương lặng lẽ đáp:

- Ta không ngại quỳ nhưng ta không muốn vợ ta cũng phải quỳ.

Sao phì cười, trêu ghẹo hỏi chàng:

- Thế lần sau có xằng bậy nữa không?

Mai nở dưới Sao - Dye1002


Mai Lang Vương im lặng, dù vẻ mặt rất nặng nề nhưng lại gật đầu chấp nhận:

- Ừm, không xằng bậy nữa.

Sao nghe chàng bảo thế, lòng dâng lên ấm áp, em ôm cánh tay chàng, nhẹ nhàng dỗ:

- Xằng bậy cũng được nhưng ý tứ một chút, đừng để các chị nhìn thấy nữa nhé.

Mai Lang Vương hướng mắt sang em, lòng nở hoa xuân. Chàng choàng qua vai em và tựa em vào người chàng, bảo rằng như thế sẽ đỡ mệt hơn. Sao ngoan ngoãn ôm lấy tay chàng, hai người cứ thế quỳ bên nhau.

Tầm một khắc sau thì tam vị Hoa tiên xuất hiện xem xét. Khi thấy vợ chồng họ tựa vào nhau âu yếm thì Ưu Liên chỉ biết đập tay lên trán. Xích Phượng gãi má hỏi:

- Thế này có còn là phạt nữa không?

Ưu Liên không nói gì, chỉ quay lưng đi thẳng, Xích Phượng và Bạch Sứ đành rời đi theo nàng.

Nhận xét