Mai nở dưới Sao: Ngoại truyện 1: Chuyến du ngoạn đến núi Đỗ
Thời gian nán lại Khau Phạ đã kết thúc, vợ chồng Mai
Lang Vương trở về Mai Viện. Vừa trở về nhà, họ đã phải lao vào sắp xếp các vật
dụng ngay, bây giờ em và chàng đã có thể hợp phòng được rồi. Mai Lang Vương
cùng vợ an bài đâu đó các vật dụng rồi mới đi làm. Vật dụng của Sao cũng không
có nhiều, chủ yếu là bàn trang điểm còn những thứ khác thì có thể dùng chung với
chàng.
Đêm đầu tiên khi mới dọn về sống chung, cả hai có chút
bỡ ngỡ. Mai Lang Vương làm việc bên thư án còn em thì ngồi ở bàn trang điểm chải
tóc. Lúc Sao đang thoa ít hương liệu lên người thì bỗng dưng bị chàng tóm. Mai
Lang Vương đã làm việc xong, chẳng biết chàng tiếp cận em từ lúc nào, đến khi
em phát hiện thì đã nằm trong lòng chàng rồi.
Sao đưa mắt về phía cửa, nó đã được đóng chặt, em lại
đưa mắt về phía đèn, ánh lửa đã được vặn nhỏ xuống. Đôi mắt to tròn hướng về
chàng, chỉ thấy đôi môi bỡn cợt nhếch lên, chàng nhìn em cười mãi.
Mai Lang Vương đặt em xuống giường, Sao vội vàng tránh
xa chàng. Mai Lang Vương ngắm em một lúc rồi hiên ngang dấn đến, ép chặt em vào
thành giường. Sao đỏ mặt bừng bừng, chàng không nhân nhượng bế em vào lòng một
lần nữa và hỏi:
- Em hết đau hoàn toàn rồi đúng không?
Sao giật thót, ấp úng gật đầu. Mai Lang Vương chỉ chờ
có thể, lập tức ấn em xuống. Thế nhưng khi mọi công đoạn chuẩn bị đều đã hoàn tất,
Sao lại đột ngột rụt lại mà không hợp tác như cốt yếu. Điều này khiến Mai Lang
Vương bất ngờ, chàng dừng lại một chút.
- Gì thế?
Mai Lang Vương ôm em dỗ dành. Chàng nghĩ rằng em vẫn
còn căng thẳng.
Sao bị chàng khóa bên dưới, mặt đỏ bừng bừng, sau hồi
lâu đắn đo thì em cũng quyết định bộc bạch với chàng:
- Mai Lang, em sợ có thai lắm.
Mai Lang Vương sững ra.
Em trông vẻ mặt sững sờ đó, sợ sẽ khiến chàng buồn, em chẳng
dám nhìn thẳng vào mắt chàng mà chỉ rầu rĩ nói:
- Em nghe các chị bảo sinh con đau lắm. Đã vậy sinh xong
cơ thể còn bị rạn nứt nữa, rất xấu xí… Em không muốn có con đâu!
Chàng nghe đến đây thì phì cười, nhẹ cả lòng. Mai Lang Vương
nằm xuống bên cạnh em, chậm rãi trả lời:
- Ừm, ta cũng chưa muốn có con lúc này.
- Sao ạ?!
Em vô cùng bất ngờ.
Giọng chàng cất bên tai em có chút uể oải:
- Công việc của ta quá nặng nề và ta không có thời gian
chăm sóc giáo dục con cái vào lúc này. Nếu có con thì phải dành cho con nhiều sự
quan tâm trong những năm tháng đầu đời, nhất là sự giáo dục. Ta không thể cho
con của chúng mình điều ấy với lịch làm việc dày đặc hiện tại được.
- Nói vậy là…
Sao òa vào lòng chàng.
- Ta đã suy nghĩ qua chuyện đó, tạm thời sẽ đặt một phong
ấn lên người em để ngăn chặn sự thụ thai. Đến khi nào chúng ta sẵn sàng thì sẽ
cởi phong ấn ấy ra, chịu không?
Chàng cười bảo.
- Vâng ạ!
Sao ngay lập tức đồng ý.
Xong việc, Mai Lang Vương không chần chừ nữa, tiếp tục quấn
quanh chân em và áp đến gần. Đêm đó em bị chàng giữ đến tối muộn. Chẳng còn đơn
giản như tân hôn, lần này chàng hành em hết lần này đến lần khác. Khi em có thể
nghe thấy âm thanh thỏa mãn phát ra từ chàng thì người em cũng rã rời đến nỗi
chẳng động đậy gì được nữa rồi. Mai Lang Vương ôm em vào lòng và hôn lên trán,
hai người cùng chìm vào giấc ngủ.
Hôm sau, đợi tiễn chàng đi làm xong, em liền trở về giường
tre mà ngồi thẫn thờ. Tay em gác lên gối trái dựa, đầu thì tựa lên tay, ngáp ngắn
ngáp dài. Thần Tình từ cổng tròn đi vào, theo sau còn có Văn Thần nữa. Em vô
cùng kinh ngạc, không hiểu tại sao hai người ấy lại có thể đi chung với nhau.
- Ta đến đây vì có chút chuyện cần bàn với Mai Lang
Vương.
Văn Thần giải thích ngay.
- Bàn chuyện xong rồi, giờ cố tình nán lại để thăm em đấy
mà.
- Ra vậy, cảm ơn ngài ạ.
Sao vừa nói vừa ra hiệu cho tiểu đồng chuẩn bị trà.
Thần Tình ngồi xuống bên cạnh em, phe phẩy quạt:
- Ta thấy Văn Thần sang thì cũng đi theo phiếm chuyện cho
vui.
Tiểu đồng mang trà bánh ra và ba người hào hứng trò chuyện
cùng nhau. Thần Tình và Văn Thần trông sắc mặt phờ phạc của em, hai nàng đột
nhiên phì cười, ám muội ghé đến:
- Thế nào? Đêm qua lao động quá sức hay sao mà hôm nay
trông uể oải vậy.
- Vâng…
Sao đáp và lại tựa vào gối lim dim.
- Hắn 'mãnh liệt' lắm à?
Thần Tình hỏi.
Sao gật gật đầu.
- Một người nghiêm nghị như Mai Lang Vương cũng có thể trở
nên dữ dội trên giường?
Văn Thần kinh ngạc. Sau đó nàng lại thì thầm hỏi em điều
gì đó khiến Sao đỏ bừng bừng.
Em dùng tay mô tả cho nàng. Thần Tình và Văn Thần nhìn cử
chỉ tay của em rồi sững sờ. Thần Tình vỗ vai em, gật đầu an ủi, bảo rằng ‘Thôi
gắng đi’. Còn Văn Thần thì không thể tin được, nàng ta không thể tin rằng một
người ăn chay như chàng có thể sở hữu kích thước đó.
Ba người họ trò chuyện loanh quanh một lúc thì Thần Tình
chợt bảo em rằng nàng và Văn Thần đã hẹn nhau sẽ cùng đến núi Đỗ du ngoạn một
chuyến. Ngọn núi đó khá đẹp, có nhiều thắng cảnh. Hai nàng hỏi em có muốn đi
cùng không. Chuyến đi sẽ diễn ra sau một tuần nữa.
Sao đương nhiên rất muốn đi. Hơn nữa em đi cùng Thần Tình
và Văn Thần thì chàng sẽ không ý kiến gì đâu. Thế nhưng khi em đã gật đầu đồng
ý rồi thì Thần Tình mới bảo với em rằng Quan Lang Nùng Tậu cũng sẽ đi cùng đấy.
Sao nghe vậy thì hơi ái ngại… Em bảo với Thần Tình rằng để em hỏi ý chồng đã.
Tuy bảo với Thần Tình là thế nhưng Sao vẫn chưa dám mở lời
với chàng. Mai Lang Vương đang bận giải quyết một đợt công việc mới nên tâm trạng
rất căng thẳng. Sao giấu chuyện ấy trong lòng đến tận bốn ngày sau. Đêm đó, sau
khi đã hầu hạ chàng xong, nằm trong vòng tay chàng với thân thể rã rời, em mới lí
nhí mở lời:
- Mai Lang, chị Thần Tình và ngài Văn Thần rủ em đến núi
Đỗ chơi đấy ạ.
- Ừm.
Chàng rất thoải mái tinh thần, ôm em trong lòng nhắm mắt
thư giãn.
- Em muốn đi với các chị, ngài cho phép em đi nhé?
Mai Lang Vương suy nghĩ một chút, nếu là Thần Tình và Văn
Thần thì không vấn đề gì. Hơn nữa núi Đỗ cũng gần đây, chỉ cần đi qua ba cánh cổng
thông hành là đến rồi. Vì vậy chàng đồng ý:
- Được.
Em im lặng một lúc rồi thỏ thẻ nói:
- Quan Lang cũng đi cùng nữa ạ.
Đôi mắt nâu đang nhắm nghiền lập tức bừng mở. Sao giật
thót, trốn vội vào ngực chàng. Mai Lang Vương trông bộ dạng sợ hãi lúng túng của
em, hơi thở dần trở nên điều hòa. Chàng thở ra nhẹ nhàng, lấy chăn bọc người cả
hai lại rồi đáp:
- Ừm, cứ đồng ý với Thần Tình đi.
Sao hơi bất ngờ nhưng sự hớn hở nhanh chóng khỏa lấp tất
cả. Em tươi cười ngẩng lên, nịnh bợ hôn chàng một cái và bảo:
- Cảm ơn chồng!
Mai Lang Vương mỉm môi thư thái vì nụ hôn nịnh của em,
chàng tựa lên trán em thầm thì, hơi thở dần chậm lại:
- Ngủ đi nào.
- Vâng ạ.
Suốt hai ngày sau, Mai Lang Vương không trở về giường ngủ
cùng em. Chàng làm việc thâu đêm ở thư phòng và dặn em cứ ngủ trước. Sao thương
chàng lắm, thường hầu chàng đến khi nào không thể thức được nữa thì mới trở về
phòng.
Tối ngày thứ ba, em không hầu chàng muộn được. Sao trở về
phòng sớm để chuẩn bị hành lý cho chuyến đi. Em mang theo sổ vẽ, bút mực sẵn
sàng. Khi Sao đã chuẩn bị xong mọi thứ thì lại bị tóm. Em sửng sốt, hỏi chàng:
- Ngài làm việc xong rồi ư?
Mai Lang Vương không đáp, chỉ thả em lên giường. Vừa mới
đặt em xuống, chàng ngay lập tức tước đoạt trang phục em. Sao ngăn tay chàng lại,
bảo rằng em phải ngủ sớm để mai còn đi chơi. Chàng hơi cau mày, sau đó lật người
em và ấn em lên chăn, tiếp cận từ phía sau.
Sao dần mơ màng khi chàng tấn công như thế. Mai Lang
Vương biết rõ điểm yếu của em thế nên dễ dàng đánh cho em gục ngã. Khi chàng
nâng hông em lên và chế ngự em triệt để, Sao mới sực tỉnh. Tuy vậy, em cũng chỉ
lấy lại được ý thức trong chốc lát rồi nhanh chóng bị vùi vào sóng biển trập
trùng.
Mãi đến khi trời hửng sáng, Sao mới tỉnh dậy. Em thấy
mình đang nằm vắt qua ngực chàng, người vô lực rệu rã. Mai Lang Vương nắm tay
em và ngủ rất say. Sao rất muốn ngồi dậy để chuẩn bị sẵn sàng cho chuyến đi
nhưng em không thể, tâm trí cứ mờ dần theo hơi thở êm dịu của người nằm bên cạnh.
Cuối cùng em lại bị chính chàng gọi dậy. Khi em mở mắt ra
lần nữa, Mai Lang Vương đã ăn mặc chỉnh tề và hé mắt nhìn em, cười nhếch:
- Mau thay áo đi nào.
Sao ấm ức nhìn chàng, sau đó lao đến đấm đấm chàng tới tấp.
Mai Lang Vương bật cười, hai vợ chồng đùa giỡn trước gương mãi. Đánh chàng
chán, em lại bỏ ra nhà sau thay áo. Sao lết thân xác mệt mỏi vào phòng, lấy vội
túi đồ mà tối qua mình chuẩn bị rồi lết thân ra nhà trước. Mai Lang Vương đang
uống trà ở giường tre cùng Lãm. Hôm nay chàng trông thật thong thả, không có vẻ
nghiêm trang nặng nề như mọi khi.
Em ngồi đó nghe hai người họ bàn luận một lúc thì Thần
Tình đến, nàng phe phẩy quạt đi vào cổng tròn và bảo em:
- Đi thôi, thuyền đến rồi.
Sao vui vẻ hẳn lên, bộ dạng mệt mỏi lập tức bị gác sang một
bên. Em ôm túi đồ, mỉm cười chào chàng và Lãm rồi tung tăng theo sau Thần Tình.
Lãm trông theo em, cười cười hướng sang chàng. Mai Lang Vương đặt chén trà xuống,
dặn chàng ta:
- Mọi việc giao cho ngươi nhé.
Lãm tuân lệnh gật đầu, còn chàng thì khoanh tay đi theo
em. Sao nghe tiếng guốc phía sau, em quay lại, chỉ thấy chàng đang lay quạt rất
thanh tao. Sao không thắc mắc gì về sự đi theo của chàng vì em nghĩ chàng định
tiễn em. Lòng chợt ngọt ngào, Sao cố tình đi chậm lại để đợi chàng. Mai Lang
Vương cười mỉm khi em đợi chàng cùng song bước. Chàng khoác tay qua vai em, hai
vợ chồng thân mật tiến ra cổng viện.
Thuyền của Văn Phủ bấy giờ đã neo đậu trên Mai Viện sẵn.
Trên thuyền, Văn Thần và Nùng Tậu đang nhìn xuống hai người. Thần Tình bước vội
lên cầu thang còn Sao thì nhanh chóng chào chàng và rời đi. Nhưng, em không
thoát khỏi tay chàng được. Mai Lang Vương giữ vai em rất chặt và Sao không thể
di chuyển.
- Mai Lang!
Em nhắc nhở chàng.
- Ta cũng đi.
Chàng thong thả nói.
- Gì ạ?!
Sao sốc nặng.
Chàng không giải thích nữa, thản nhiên khoác vai em bước
lên thuyền trước sự bất ngờ của Thần Tình và Văn Thần. Hai vợ chồng đi đến hội
ngộ cùng mọi người, Nùng Tậu vừa trông thấy chàng tiến lên cùng em, mặt lập tức
sa sầm cau có. Sao cúi chào Nùng Tậu và hỏi thăm sức khỏe chàng ta. Nùng Tậu dịu
dàng trả lời em nhưng mắt thì cứ liếc xéo Mai Lang Vương.
- Dạo này ngươi bận lắm mà? Chiến sự bộn bề, thời gian
đâu mà rong chơi thế hả?
Nùng Tậu cười khẩy.
- Ta sắp xếp công việc được mà, chẳng có gì khó khăn.
Chàng thong thả lay quạt, cười đáp.
- Ban đầu chuyến đi này đâu có mặt ngươi? Rõ ràng chúng
ta chỉ mời Sao.
Nùng Tậu sừng sộ.
Mai Lang Vương dừng tay quạt lại, đôi mắt nâu tràn đầy
khiêu khích, nhếch môi:
- Ta cố tình đi theo giữ vợ đấy, thế nào? Thời buổi loạn
lạc này đạo đức xuống dốc kinh lắm. Vợ hở ra một chút là bị kẻ gian cuỗm mất
ngay. Không đi theo trông chừng thì không yên tâm được.
Nùng Tậu ngậm miệng.
Sao nghe chàng nói mà chỉ biết trốn xuống lỗ. Em che mặt
lại và nép phía sau chàng, chẳng dám ngẩng lên nhìn ai. Thần Tình và Văn Thần
liếc bộ dạng ghen tuông hung hãn đó, ghé lại bảo em:
- Mấy ngày nay em cấm cửa hắn hay sao mà trông hắn hận đời
thế?
Sao ngượng chín mặt, thốt:
- Ngài ấy vẫn được hầu hạ chu đáo hằng đêm đấy chứ! Em có
cấm cửa ngài ấy đâu.
- Thế em thân thiết với gã nào khiến hắn ấm ức à?
- Chị cũng ở Mai Viện cùng bọn em chị thấy đấy, em làm gì
được tự do ra ngoài hay tiếp xúc với ai? Khách lạ muốn đến thăm em đều phải xin
phép ngài ấy.
- Ô hô, vậy ra hắn ghen là vì thằng nhóc Nùng Tậu.
Thần Tình cười giễu.
Văn Thần nghe đến đây, ôm bụng cười ngặt nghẽo khiến Sao
bối rối vô cùng.
Mọi người cùng di chuyển lên lầu để thưởng trà, sẵn tiện
ngắm phong cảnh. Thần Tình và Văn Thần bàn luận rất nhiều vấn đề với nhau, hai
nàng khá hợp cạ. Nùng Tậu ngồi đối diện vợ chồng Mai Lang Vương liên tục bắn
ánh mắt hình viên đạn về phía chàng. Mai Lang Vương không chấp nhặt, bình thản
thưởng trà còn Sao thì bị chàng giữ ở phía sau.
Cuối cùng cũng đến được núi Đỗ, mọi người háo hức xuống
thuyền và lên núi tham quan. Sao hớn hở nhảy lên các bậc thang, dù đã có chồng
nhưng em vẫn tinh nghịch hệt như hồi thiếu nữ. Sao nhảy nhảy một lúc thì suýt
trượt chân, Nùng Tậu vội vàng đưa tay ra đỡ. Sao chưa kịp bám lấy chàng thì
xương quai xanh của em đã lan truyền một cơn nhói buốt, khiến em vô thức rút
tay lại, không dám bám vào Nùng Tậu nữa.
Sao vừa lướt qua Nùng Tậu thì lập tức đổ ập xuống. Mặt em
va vào ngực áo thêu hoa, cả người bị chàng bao bọc. Mai Lang Vương đã đẩy Nùng
Tậu đi và kịp thời đỡ được em. Quan Lang bực bội trừng mắt, Mai Lang Vương cười
nhạt chế giễu, sau đó nắm chặt tay Sao và dặn em không được chạy nhảy lung tung
nữa.
Sao bị chàng giữ bên người, không còn loi choi lóc chóc
được, mặt hơi tiu nghỉu. Nùng Tậu đi phía trước hai vợ chồng họ cùng Thần Tình
và Văn Thần. Ba người quan sát dáng điệu âu yếm của hai người phía sau, không
khỏi day trán. Nùng Tậu rất bực mình còn hai nàng kia thì tiếc cho phận đời hẩm
hiu chưa thấy bóng tùng quân nào xuất hiện.
Mọi người thư thả trò chuyện cùng nhau và thưởng thức các
danh thắng. Lúc đó, Mai Lang Vương và Nùng Tậu tạm thời gác đao kiếm lại mà bàn
luận một vài vấn đề công việc. Thần Tình và Văn Thần bị cuốn vào cuộc trò chuyện
của hai người đàn ông, thỉnh thoảng cũng góp vài lời. Riêng Sao, em không can dự
vào câu chuyện đó được cho nên rất ngoan ngoãn mở sổ vẽ ra và chìm vào thế giới
riêng của hội họa.
Sao vẽ rất nhiều bức hình, đôi khi còn vẽ màu nữa. Những
bức tranh mà em tạo ra chủ yếu là phong cảnh trước mắt. Thế rồi đôi mắt to tròn
si mê hướng về một phía. Mai Lang Vương đang trò chuyện cùng mọi người, cánh quạt
màu liễu thư thả đong đưa.
Đến trưa, nắng bắt đầu đượm hơn và trời oi nóng dần. Thần
Tình cho phép mọi người được nghỉ ngơi tự do tầm một canh giờ sau đó sẽ tham
quan những nơi còn lại và trở về nhà. Họ dừng chân ở một khu vực tương đối
quang đãng có bóng cây râm mát. Văn Thần và Thần Tình ngồi trên hoa đình gần đó
phiếm chuyện còn Nùng Tậu thì vắt vẻo trên cành cây lim dim.
Sao và Mai Lang Vương ngồi trên mõm đá. Trước mắt họ là đồng
bằng mênh mông xanh ngời. Hai người tựa lưng vào đá mà hóng gió. Sao chú ý thấy
cổ chàng hơi ướt mồ hôi, em lập tức dùng khăn tay lau cho chàng.
Mai Lang Vương êm ái tận hưởng sự chăm sóc của vợ. Sao
chăm chàng thật cẩn thận, lấy nước và thức ăn mà mọi người chuẩn bị sẵn đưa cho
chàng. Hai vợ chồng dùng bữa trong im lặng rồi bất chợt, em lại hơi buồn ngủ. Đợi
dọn dẹp xong, em liền gối lên người chàng mà ngủ thiêm thiếp.
Chàng vuốt ve tóc em thật dịu dàng. Đôi mắt nâu cũng nhắm
dần lại, chàng tựa đầu vào vách đá và chợp mắt một chút. Khi Thần Tình và Văn
Thần đến tìm vợ chồng họ để báo là có thể lên đường được rồi thì thấy họ tựa
vào nhau mà ngủ. Hai nàng không khỏi phì cười, Thần Tình bảo với Văn Thần rằng
đôi vợ chồng này quấn nhau như sam ấy.
Thần Tình gọi hai người dậy, Mai Lang Vương sực tỉnh rất
nhanh trong khi Sao thì vẫn còn mê ngủ. Chàng phì cười, thật sự rất xót nhưng
cũng chỉ đành đánh thức em dậy mà thôi. Mọi người tiếp tục tham quan những thắng
cảnh còn lại rồi trở về thuyền, khi họ quay về, trời đã trở chiều nên boong thuyền
rất mát và lộng gió. Thần Tình và Văn Thần bảo Sao xuống đó trò chuyện với các
nàng. Chuyện mà ba người họ nói với nhau hiển nhiên đều là chuyện con gái, vì
thế Mai Lang Vương và Quan Lang không tiện can thiệp. Hai chàng ngồi trên tầng
lầu và thỉnh thoảng lại lướt mắt về boong thuyền để trông chừng họ.
Lúc Sao rời đi, em chạy đến chỗ chàng và đưa cho chàng
túi đồ của em, bảo chàng giữ. Mai Lang Vương ôm túi trong lòng, thư thả thưởng
trà. Nùng Tậu ghé đến gần chàng, bực mình gằn giọng:
- Trông em ấy thật mỏi mệt, tối qua ngươi đã hành em ư?
Ngươi sức trâu sức bò không nói nhưng Sao rất yếu ớt, ngươi phải nghĩ đến sức
khỏe của em ấy chứ?
Mai Lang Vương nghe chàng ta phàn nàn, cảm thấy thật buồn
cười, chàng giễu cợt:
- Chuyện phòng the của vợ chồng nhà người ta ai mượn ngài
xía vào thế?
Nùng Tậu ấm ức, hầm hầm dốc trà vào miệng mà không đối
đáp được gì nữa. Mai Lang Vương khiến chàng ta ngậm miệng, cảm thấy không gian
yên tĩnh trông thấy. Chàng mở túi đồ của em và lấy quyển sổ mà em mang theo ra.
Mai Lang Vương thong thả lật giở từng bức tranh, phong cảnh của núi Đỗ như hoa
như ngọc từng chút từng chút hiện hữu.
Nùng Tậu cũng liếc nhìn những bức tranh ấy. Hai người ngắm
tranh một lúc thì bất ngờ lật đến một bức kí họa. Bức đó vẽ bằng chì chứ không
vẽ màu như những bức trước. Trên nền giấy sẫm vàng, một chàng trai tuấn mĩ hiện
lên. Cánh quạt thanh tao mở trước ngực, đôi mắt trầm tĩnh nhìn xa xăm.
Mai Lang Vương khựng lại, Nùng Tậu chùn mày. Bên dưới bức
tranh, ở góc phải còn đề một dòng nguệch ngoạc: Yêu chồng nhất 'trái tim'.
Mai Lang Vương đỡ trán ngượng ngập. Nùng Tậu gầm gừ, quyết
định cách xa Mai Thần một mét, gần như nhích ra tận mép sập mà ngồi.
Thuyền quay về Mai Viện, vợ chồng Mai Lang Vương và Thần
Tình từ biệt Quan Lang cùng Văn Thần rồi trở vào trong. Trước khi đi, Nùng Tậu
dặn Sao rằng hãy giữ gìn sức khỏe, em cũng bảo thế với chàng và cúi chào chàng
nghiêm trang. Mai Lang Vương dắt tay Sao trở về nhà, túi của em vẫn được chàng
giữ. Khi hai người vào phòng, chàng cẩn thận đặt túi lên vị trí mà em vẫn thường
an bài. Sao đứng trước gương thay áo, chàng bất ngờ tiến đến ôm em từ phía sau.
- Mai Lang, em đi tắm!
- Ừm.
Chàng gật đầu nhưng tay thì vẫn ve vãn không ngừng.
Sao bất lực trong vòng tay chàng, em cứ mềm rũ xuống. Mai
Lang Vương thấy em không còn chống cự nữa thì liền bế em lên và mang về giường.
Hai người âu yếm nhau mải miết, Sao không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Khi
em tỉnh dậy một lần nữa thì trời đã tối hẳn rồi. Mai Lang Vương đang nằm bên dưới,
chàng đặt em trên ngực chàng trước khi ngủ say.
Sao bò khỏi người chàng mà bước xuống giường. Mai Lang
Vương tỉnh lại và giữ chặt tay em. Sao bảo với chàng rằng em muốn đi tắm. Mai
Lang Vương rời đi theo em, hai người cùng tiến ra sau nhà.

Nhận xét
Đăng nhận xét