Mai nở dưới Sao: Ngoại truyện 3: Trở về làng Chơ Ro xưa
Thời gian trôi đi thật nhanh và chẳng mấy chốc năm mới
lại đến. Tết năm nay vì có vợ bên cạnh nên Mai Lang Vương quyết tâm xử lý công
việc thật ráo riết để có thời gian đưa vợ đi du xuân. Cuối cùng sau mùng năm tết
chàng cũng dành được ít thời gian để đưa em đi chơi. Mai Lang Vương bảo muốn
đưa em đến làng Chơ Ro ngày ấy, chàng muốn cùng em tạo nên kí ức ở nơi đó.
Sao đương nhiên đồng ý với đề nghị của chàng, em cũng
muốn cùng chồng trở về nơi ấy. Hai vợ chồng giống như cái tết năm trước, không
dùng thuyền riêng mà dùng phương tiện công cộng rồi la cà đến đó. Trên đường họ
thong thả dừng lại nơi này nơi kia, vui chơi thư giãn đồng thời mua rất nhiều
quà bánh.
Mất vài ngày thì họ mới đến được làng Chơ Ro. Khi vào
làng, Sao nhận ra làng đã khác xưa rất nhiều. Cuộc sống ở nơi này đã trở nên
giàu có sung túc, nhà dài mọc lên nhiều hơn và những đứa trẻ lúc nào cũng hớn hở
vui cười. Hai vợ chồng khoác tay nhau tiến vào làng, khi đi được một đoạn, em
chợt thấy một chàng thanh niên với dáng người hiền hòa quen thuộc. Sao bảo Mai
Lang Vương đứng chờ còn em thì chạy vội đến chỗ chàng. Chrau Lun Giao bấy giờ
cũng nhận ra em, hai người nhìn nhau hồi lâu. Sao rất vui mừng còn chàng thì có
chút ái ngại.
- Cha!
Một đàn trẻ từ đâu chạy ùa đến bám lấy chân chàng.
Giao dường như hơi sượng sùng khi để em chứng kiến
tình cảnh này. Sao ngắm nhìn đàn trẻ ấy, chúng thật đáng yêu. Khuôn mặt mũm mĩm
non nớt, mang nhiều đường nét của Giao. Em chợt thấy lòng thật yên bình, một niềm
hạnh phúc dâng tràn. Sao lau nước mắt và thốt:
- Em mừng cho anh!
Giao sững người, trân trân hướng mắt nhìn em.
Giữa lúc chàng ta ngẩn ngơ như thế thì Mai Lang Vương
đã chậm bước tiến lại. Chàng nghiêm nghị choàng tay qua vai Sao và hỏi:
- Bạn của em hửm?
Sao gật đầu, giới thiệu với chàng:
- Đây là anh Giao, tình lang cũ của em đấy ạ.
Mai Lang Vương hơi cau mày, Giao trầm lặng quan sát
chàng. Sao tiếp tục nói về chàng cho Giao nghe:
- Còn đây là chồng em.
Giao không bỡ ngỡ với điều mà em nói ra bởi vì ngay
khi nhìn thấy Mai Lang Vương, chàng đã hiểu được nhiều điều. Chàng trai trong bức
tranh mà năm đó em đốt chính là người ấy. Đột nhiên lòng Chrau Lun Giao cũng
dâng lên niềm ấm áp an hòa. Vậy ra em đã tìm về được bên người đó, hai người đã
xây tổ ấm cùng nhau.
Chrau Lun Giao cũng hướng mắt lên, nhìn em và cười:
- Anh cũng mừng cho em!
- Anh Giao…
Sao xúc động lệ nhòa.
Giao mời hai vợ chồng về nhà, chàng ta đã xây được một
ngôi nhà dài đồ sộ. Vợ của Giao là một trong các cô bé vũ công từng tham gia
vào cuộc chinh phục Lì ngày ấy. Mai Lang Vương không tỏ ra khó chịu với Giao
như với những gã khác. Chàng rất hòa nhã lịch thiệp. Giao đánh giá chàng một lượt,
quả đúng như những gì chàng ta nhận xét năm đó khi nhìn thấy dung mạo chàng qua
tranh. Người mà Sao yêu thương đúng là một người sang trọng, cao vời, khác hẳn
với người thường.
Mọi người quây quần bên bếp lửa chuyện trò, vợ chồng
Giao cùng kể lại những chuyện năm ấy cho Mai Lang Vương nghe. Giao bảo rằng Sao
khi ấy múa thật vụng về và gượng cứng, khiến chàng cứ phải chỉnh đi chỉnh lại
mãi thôi. Sao bị thầy chê bai trước mặt chồng thì ngượng lắm, em lúng túng che
chén trà ngang mặt. Mai Lang Vương hé mắt trông em, môi cười mỉm. Vẻ mặt chàng
như thể đang bảo với em rằng 'Ngại gì nữa, còn sự ngốc nghếch vụng về nào của
em mà ta chưa thấy đâu?'.
Hai cặp vợ chồng hàn huyên hồi lâu, nói rất nhiều chuyện,
thâm tình thân thiết. Thế rồi các con của Giao xuất hiện chào hỏi những vị khách.
Sao vui vẻ tặng cho chúng những món kẹo bánh mà em và chàng mua được trên đường
đi. Bọn trẻ nhận kẹo rồi háo hức chạy ra sân thưởng thức, Sao cứ nhìn theo
chúng mãi.
Giao trông biểu cảm của em, liền hỏi:
- Nhà năm nay có mấy đứa rồi?
Sao ngượng chín mặt, không biết trả lời thế nào. Vợ của
Giao hơi ngạc nhiên trước sự ấp úng của em.
- Vì công việc quá bận rộn nên chưa có ý định sinh
con.
Mai Lang Vương nhẹ đáp.
- Thế à?
Giao thẫn người, chàng không ngờ vợ chồng họ vẫn chưa
có đứa nào.
- Thật ra là do em không chịu sinh đấy ạ.
Sao thỏ thẻ nói.
- Hể?
Vợ Giao sửng sốt.
Sao thành thật kể:
- Thật ra là do em sợ đau nên không muốn sinh con
thôi.
Giao nghe em bảo thế, hơi nhìn sang Mai Lang Vương.
Chàng không thể hiện chút thái độ nào, chỉ êm đềm thưởng trà. Giao cười khổ
khuyên nhủ Sao:
- Vợ chồng lấy nhau cũng được một năm rồi, em nên sinh
cho chồng một đứa để bế bồng cho vui nhà vui cửa chứ. Tại sao lại từ chối việc ấy?
Sao không biết nói gì, em tiu nghỉu cúi mặt. Vợ của
Chrau Lun Giao cũng cười ghẹo em, mắt hiện lên vẻ chê trách. Mai Lang Vương vẫn
bình thản thưởng trà và hơi nhìn sang em một chút, cười nhẹ:
- Kệ em ấy thôi, khi nào có con mà chẳng được?
Dừng một chút, chàng lại trêu chọc:
- Em ấy còn nhỏ như vậy, chưa đủ sức để làm mẹ đâu. Cứ
để em ấy hồn nhiên vui chơi thêm vài chục năm nữa, đến khi nào em ấy sẵn sàng
thì có con cũng không muộn.
Sao im thin thít, nhích đến gần chàng nịnh bợ ôm tay
chàng. Vợ chồng Chrau Lun Giao trông thấy sự âu yếm đó, họ chợt im lặng hồi
lâu.
Đến chiều, Sao và Mai Lang Vương tạm biệt gia đình
Giao để trở về căn nhà sàn năm ấy mà em và Quan Lang để lại. Vợ chồng Giao tiễn
hai người ở cửa, Sao cúi chào vợ chồng họ rồi tung tăng khoác tay Mai Lang
Vương, líu lo cười nói. Giao nhìn theo bóng hai người khuất dần, vợ chàng bâng khuâng
bảo:
- Họ yêu thương nhau thật nhỉ? Anh ấy rất cưng chiều
chị Sao, dù chị không chịu sinh con nhưng vẫn không ý kiến gì.
Giao không đáp mà chỉ ôm vợ và hôn lên trán em. Hai vợ
chồng họ tựa vào nhau, cùng ngắm đàn con nô đùa dưới sân nhà.
Sao đưa chàng về nhà sàn mà năm đó em cùng Quan Lang dựng
lên. Để nhớ ơn họ đã chinh phục Lì cho buôn làng, già làng vẫn giữ nguyên căn
nhà đó và thường cử người đến quét dọn. Sao nắm tay chàng dẫn vào nhà, kể cho
chàng nghe những công đoạn mà em đã tham gia vào để dựng nhà. Mai Lang Vương mỉm
môi nghe em nói, đôi mắt nâu rất chăm chú, vừa nghe vừa hình dung ra bộ dạng ngốc
nghếch của em lúc ấy.
Hai vợ chồng họ nghỉ ở đó một đêm, sáng hôm sau sẽ tiếp
tục đi vào rừng du ngoạn. Vừa vào đến nhà, Mai Lang Vương đã bị em ấn xuống bếp
lửa. Chàng nhóm lửa cho em còn Sao thì chuẩn bị nấu nướng. Buổi tối, họ không
vào phòng ngủ mà ngủ ở bên bếp lửa ấy, Sao được chàng bọc ở trong lòng, vô cùng
ấm áp.
Khi tia nắng bình minh chiếu rọi qua kẽ hở giữa những
thanh tre đập giập, Sao cũng vươn mình thức dậy. Trên người em là áo của Mai
Lang Vương, tay áo dài thụng và vai áo rộng trễ xuống, khiến những nụ hoa mê hoặc
lộ rõ dưới làn lụa mềm. Sở dĩ em ăn mặc như thế này là do tối qua, sau khi
chàng hành em xong, sợ em sẽ lạnh nên khoác bừa áo của chàng cho em.
Mai Lang Vương tỉnh giấc khi em rời khỏi người, đôi mắt
nâu thích thú nhìn em, trên người chàng chỉ quấn tạm tấm khố. Sao dụi dụi mắt,
che miệng ngáp thật sảng khoái. Mái tóc mềm mượt hơi rối và khuôn mặt vẫn còn
vương vấn giấc mơ.
Mai Lang Vương bất chợt ngồi dậy và bế em lên. Sao
kinh ngạc, vẫy vùng.
- Mới sáng sớm cơ mà!
Em đẩy ngực chàng ra.
Chàng hôn lên má em và cười:
- Ừm, sớm quá nên chưa cần dậy đâu.
Kết quả là hôm đó Sao chẳng còn sức đi đâu, em nằm im
bên bếp lửa và giương mắt nhìn chàng nấu cháo. Bởi vì em không làm việc nổi nên
Mai Lang Vương sẽ là người nấu ăn, mà chàng thì ngoài cháo và khoai luộc ra còn
biết nấu gì nữa?
Hai vợ chồng ăn tạm cháo rồi chàng mang em ra bờ suối.
Mai Lang Vương tìm một khúc suối vắng vẻ trùm kết giới lên để không ai nhìn thấy
được họ sau đó thả em xuống suối và cùng em ngâm mình. Trong lúc chàng tựa vào
vách đá thư giãn thì Sao bơi qua bơi lại trước mặt chàng.
Bơi chán, em bỗng dừng lại và ngó chàng một cái. Mai
Lang Vương đã nhắm hẳn mắt lại, trông chàng thật thư thái dễ chịu. Sao phụng phịu
một lúc rồi bơi đến ngồi vào lòng chàng. Mai Lang Vương hơi hé mắt ra, nhìn em
cười nhếch còn Sao thì bám lên ngực chàng, nũng nịu bảo:
- Chồng, em ngồi đây.
Mai Lang Vương phì cười, ôm lấy em. Hai vợ chồng cùng
ngâm mình dưới suối một lúc.
Cả hai nán lại khu rừng Lì đó tầm ba ngày rồi lên đường
quay về Mai Viện. Lúc họ về đến thị trấn, họ nghe nói rằng Bạch Sứ đã hạ sinh.
Sao và chàng tức tốc đi đến nhà Lãm để thăm hỏi. Đó là đứa trẻ đầu lòng của
Lãm, một bé gái.
Hai vợ chồng đứng bên cạnh ngắm em bé trong khi Ưu
Liên bế bổng nó. Nhóc tì có đôi mắt hệt như Bạch Sứ còn khóe môi thì đích thị
là di truyền từ Lãm. Mai Lang Vương chạm tay lên đôi má bé nhỏ, thật mềm mại.
Sao quan sát chàng, em thấy khuôn mặt tuấn mĩ đang bừng sáng một nụ cười khác lạ.
Em và chàng nán lại nhà Lãm đến tối muộn. Lãm trông rất
vui sướng, chàng ta cứ ôm Bạch Sứ và đứa nhỏ, đôi mắt một mí thoáng ướt. Mai
Lang Vương nâng quạt, êm đềm nhìn cảnh tượng ấy. Tay chàng lại lặng lẽ tìm đến
tay em, siết chặt.
Tối đó khi quay về Mai Viện, sau cuộc âu yếm, chàng gục
bên lưng em và nằm mãi ở đấy. Sao xoa tay chàng, nhớ lại biểu cảm của chàng lúc
vuốt ve đứa trẻ, em lại suy tư. Sao đắn đo một lúc rồi hỏi chàng:
- Mai Lang, ngài có muốn sinh con không?
Trong giọng nói của em vẫn còn nhiều ngập ngừng, Mai
Lang Vương trầm ngâm một lúc rồi nhắm mắt, nhẹ đáp:
- Chưa, bây giờ không phải thời điểm thích hợp.
- Thế ạ?
Em hỏi lại.
- Ừm. Lãm đã có con rồi, hắn sẽ tất bật với vai trò
làm cha, không thể cáng đáng thay ta công việc trong thời gian tới. Vì vậy ta sẽ
trở nên rất bận rộn, ít nhất trong năm năm tới chúng ta sẽ không thể có con được
đâu.
Sao thở phào, em áp tay chàng lên má và cười khẽ:
- Em hiểu rồi ạ.
Mai Lang Vương ôm em và hôn lên tóc, bảo em ngủ đi.
Sao vùi vào lòng chàng ngủ ngon lành. Khi em ngủ say, chàng mới lẳng lặng thở
dài. Thật ra chàng nói thế là để dỗ dành em.

Nhận xét
Đăng nhận xét