Mai nở dưới Sao: Ngoại truyện 4: Mai Bạch Lang

Mai nở dưới Sao - Dye1002



Cuộc sống vợ chồng của em và chàng êm đềm vờn trôi, chớp mắt một trăm năm đã qua đi. Trong một trăm năm ấy, nhiều biến đổi đã xảy ra. Xích Phượng và Nhuận đã lấy nhau, Sử Quân cũng có vợ. Lãm và Bạch Sứ thì đã có cùng nhau một đàn con nheo nhóc. Riêng em và chàng thì vẫn vậy, vẫn thong dong tận hưởng cuộc sống vợ chồng ngọt ngào ấy. Mai Lang Vương thường sắp xếp công việc để đưa em đi đây đi đó dạo chơi, hai người vẫn như thời em còn nhỏ, hò hẹn la cà khắp các con phố.

Hôm ấy, giữa lúc đang nắm tay nhau dạo quanh thị trấn dưới núi thì cả hai nhận được thư của Ưu Liên, báo rằng Xích Phượng đã hạ sinh. Mai Lang Vương tức tốc mang em trở về Mai Viện, hai vợ chồng dùng mông đồng thuyền để đến Khau Phạ thăm nàng. Vì Nhuận phải trông giữ quân doanh nên Xích Phượng cũng không còn ở Mai Viện nữa mà chuyển về Khau Phạ sống cùng chồng.

Lúc họ đến nơi, Ưu Liên và Thần Tình đã có mặt sẵn ở đó. Nhuận còn ở quân doanh chưa về được, chỉ có Xích Phượng đang tựa bên giường ôm con. Mai Lang Vương và em vội vã bước đến thăm hỏi nàng. Đứa trẻ đầu lòng của Nhuận là một bé trai.

Mọi người nán lại đó chăm sóc hai mẹ con họ đến tối thì Nhuận về kịp. Chàng ta thở gấp, dường như vừa trở về từ một nhiệm vụ quan trọng. Nhuận lao vào nhà ôm lấy vợ con, tay vẫn cầm lưỡi câu lê ướt máu. Mai Lang Vương đi đến giữ hộ câu lê cho chàng ta, Nhuận lúc này mới bớt căng thẳng đi một chút, gật đầu cảm tạ chàng.

Cuối cùng, vợ chồng họ cũng êm ấm trở lại. Mọi người từ biệt ra về để không làm phiền họ nữa. Thần Tình và Ưu Liên đi cùng mông đồng thuyền với vợ chồng Mai Lang Vương. Bốn người ngồi trong khoang chỉ huy, êm đềm thưởng trà trò chuyện.

- Này, sao hai người mãi không có con đi?

Thần Tình xòe quạt đánh phạch, trỏ cánh quạt về phía vợ chồng em, khó hiểu.

Sao hơi khựng lại, Mai Lang Vương cũng im bặt. Ưu Liên ngồi bên cạnh góp lời khuyên nhủ:

- Đã hơn trăm năm rồi, công việc của Mai Lang cũng dần đi vào quỹ đạo và không còn dồn dập như trước nữa, cả hai có thể suy nghĩ đến việc sinh con được rồi đấy.

Thần Tình cười lớn, vô cùng hứng chí nói thêm:

- Sinh đi, ta sẽ làm mẹ đỡ đầu cho. Sau này đứa trẻ lớn một chút thì ta sẽ nhận nó làm đệ tử rồi truyền thụ hết kĩ năng của ta cho nó!

Sao hướng mắt nhìn chàng, đôi mắt nâu cũng đang chiếu về phía em. Mai Lang Vương nâng chén trà không đáp còn Sao thì ngượng ngùng gãi má.

Khi về đến nhà, chàng phải giải quyết một số công việc khẩn cấp. Lúc chàng sắp kết thúc những công văn cuối cùng thì Sao đã thoa xong hương liệu và ngồi bên giường. Mai Lang Vương gác bút, vặn nhỏ đèn. Sao cởi áo bà ba ra, đôi vai mảnh mai thon thả lộ diện dưới ánh trăng, cười mê hoặc:

- Mai Lang, hôm nay em mặc yếm hoa mai mà ngài thích nè.

Mai Lang Vương khựng lại, tay đang giữ trên nắp hộp bút vội vàng ấn xuống. Chàng đặt hộp bút lên bàn, từ tốn tiến đến giường và thả người bên cạnh em. Sao bấy giờ chỉ mặc mỗi yếm, e ấp nhìn chàng. Mai Lang Vương rũ mắt, hơi thở trở nên say sưa, chàng choàng tay qua người em và kéo em vào lòng.

Những ngón tay thon dài lướt xuống yếm, mơn trớn nơi đó dù dây yếm chưa được cởi ra. Cụm mai trên yếm được chàng nâng niu, nhanh chóng bừng nở. Mai Lang Vương đẩy em xuống và lướt tay đến đóa hoa ướt sương, khiêu khích quyến luyến. Sao ôm lấy chàng và hôn lên ngực. Những dấu vết đỏ bừng nóng bỏng lập tức lan tỏa trên khuôn ngực vạm vỡ.

- Mai Lang.

Khi chàng sắp không kiềm chế được nữa, chỉ muốn hòa vào em thì Sao chợt nói:

- Mình sinh con nhé?

Mai Lang Vương chững lại, tay đang đặt trên cổ chân nhỏ bé cũng dừng hẳn. Đôi mắt nâu dâng tràn sóng, chàng cúi xuống và nhìn em thật lâu. Mắt hai người chạm vào nhau, sâu thẳm trong đôi mắt nâu ấy là niềm vui vô bờ.

- Em sẵn sàng rồi ư?

Chàng hỏi nhưng vẫn nhìn em không rời, như thể muốn tìm thấy một tia ái ngại căng thẳng nơi em.

- Vâng.

Sao đáp, em rất kiên định, có vẻ em đã hạ quyết tâm rồi.

Em như vậy khiến lòng chàng bùng nổ. Mai Lang Vương vui sướng bật cười. Chàng lập tức ngồi dậy rút phong ấn trên người em ra. Sao nằm đó chăm chú nhìn chàng. Nụ mai vừa được lấy ra khỏi người em là nhanh chóng tan thành bụi vàng hòa vào không khí. Em lại dời mắt lên, khuôn mặt tuấn mĩ tựa như ánh trăng đêm rằm vậy. Sáng bừng và êm ái.

Những cánh mai đang rơi. Chúng phủ kín người em và Sao nhặt lại một cánh. Em ôm lấy cánh hoa đó và hôn lên khe khẽ. Chàng nâng niu nó cùng em. Hai người hòa chặt vào nhau.

 

Sau bao cố gắng, cuối cùng Sao cũng đậu thai. Lúc em biết mình đã mang giọt máu của chàng, Sao cứ ngẩn ngơ mãi. Mai Lang Vương vừa đi làm về liền chạy vội vào phòng, đôi mắt nâu rơi lên em, chàng chậm chạp đi đến rồi bất ngờ ôm em thật chặt.

- Mai Lang…

- Sao!

Chàng gục lên vai em và gần như muốn đính em vào ngực chàng. Gọi tên em với giọng vô cùng vui sướng mãn nguyện.

Kể từ khi em hoài thai, Mai Lang Vương bỗng trở nên rảnh rỗi một cách kì lạ. Chàng dành nhiều thời gian ở bên em và chăm sóc em. Thời gian đó, em đòi gì chàng cũng chịu hết. Những công việc mà em phải quán xuyến cũng giao cho Ưu Liên đảm nhiệm, em chỉ việc yên hòa dưỡng thai thôi.

Khi thai kì diễn ra được một nửa, em bỗng đòi chàng đưa đi chơi. Mai Lang Vương không hề nề hà, lập tức gật đầu, bảo rằng sẽ sắp xếp công việc. Vài ngày sau, hai vợ chồng chuẩn bị thuyền đến Vàm Thuật thăm Vĩnh Nghiêm một chuyến. Đó là vì Sao bảo rằng em muốn ngắm mưa sao băng.

Hai vợ chồng vừa bước xuống thuyền ở cổng thông hành thì đã thấy Lim Vương và Vĩnh Nghiêm đứng đợi sẵn. Trông hai người họ rất vui vẻ niềm nở, một phần là vì họ cũng vui khi hai vợ chồng đến thăm. Một phần khác, sau khi Mai Lang Vương khảm vảy lên kiếm xong, phần vảy còn dư chàng đã chuyển hết cho hai người ấy và không đòi thêm bất kì sự trao đổi nào, khiến họ rất cảm kích chàng.

Mai Lang Vương nắm tay vợ, cẩn thận dìu em xuống thuyền. Chàng chăm em còn kĩ hơn lúc trước, khiến Lim Vương và Vĩnh Nghiêm không khỏi buồn cười. Bốn người trở về khu lưu trú của phủ Thần sông chuyện trò. Lim Vương nán lại đó đến chiều thì cũng phải quay về phủ riêng để giải quyết một số sự vụ. Cuối cùng trên bàn trà chỉ còn lại Vĩnh Nghiêm và vợ chồng Mai Lang Vương.

Khi trà đã hết, Sao chợt bảo rằng em sẽ chuẩn bị khay trà khác cho hai người. Mai Lang Vương giữ tay em lại, bảo em để tiểu đồng làm. Sao không chịu, em cố tình muốn rời đi một chút để hai người đàn ông dễ trò chuyện hơn. Mai Lang Vương không còn cách nào khác, chàng đành gọi tiểu đồng theo tháp tùng em.

Sao và tiểu đồng đi vào sân sau, vừa mới đi được nửa sân, đoàn người của em đã chạm trán với đoàn người của Thủy Cơ. Nàng ta lúng túng vội vàng, cúi gập người và nép qua một bên để nhường đường cho em. Sao hơi ngẩn ra, nàng ấy vẫn tránh mặt em như thế.

- Chị Thủy Cơ…

Em tiến đến bắt chuyện trước.

- Vâng thưa phu nhân.

Nàng kính cẩn đáp.

Sao ái ngại thở dài, mắt rơi lên nền sân đỏ cam, nhẹ thả ra mấy lời:

- Chuyện xưa cũng qua lâu rồi, đừng giữ trong lòng làm gì nữa ạ. Càng ôm ấp lỗi lầm thì chỉ càng khốn khổ thêm thôi. Quá khứ đã như vậy, có dằn vặt bản thân trong hiện tại thêm thì cũng đâu chỉnh lý được gì? Chi bằng cứ vui sống cho khoảnh khắc này để có thể tạo nên những quá khứ mới tươi đẹp hơn.

Thủy Cơ lặng đi. Nàng đưa tay ra hiệu cho các tỳ nữ theo hầu mình lui. Sao cũng mỉm cười, ra lệnh cho tiểu đồng nép sang một bên. Hai người vui vẻ nhìn nhau, dù nụ cười còn đôi chút gượng gạo nhưng ánh mắt thì đã trở nên thân tình hẳn.

Thủy Cơ mang khay trà vào bếp và đun nước, Sao đi theo nàng, chuẩn bị bánh. Hai người trò chuyện với nhau hồi lâu, nói biết bao nhiêu điều. Thủy Cơ hỏi em rằng mang thai có căng thẳng hay không.

- Ban đầu có chút lo lắng nhưng sự chăm sóc của Mai Lang khiến em rất an tâm ạ.

Em cười nhẹ nhàng, khẽ đáp.

- Vương chăm em rất chu đáo cẩn thận đấy nhỉ?

Nàng khúc khích.

- Vâng. Ngài ấy rất dịu dàng.

Sao ôm má, hạnh phúc nói.

- Chuyện gì ngài ấy cũng lo toan sẵn cả, còn em thì chỉ việc ăn rồi ngủ thôi.

Thủy Cơ nghe chuyện của em mà lòng có chút chùng xuống. Nàng xa xăm nhìn cội me qua song cửa, ánh mắt mênh mang. Sao trông dáng vẻ đó, biết là nàng đang buồn chuyện gì. Em tiến đến và nắm tay nàng, khuyên nhủ:

- Chị đừng phớt lờ hạnh phúc nữa ạ, đừng vì những ám ảnh trong quá khứ mà lướt qua hạnh phúc đang hiện hữu trước mắt. Em mong chị và anh Vĩnh Nghiêm sẽ mãi mãi hạnh phúc bên nhau! Chị hãy can đảm lên nào!

Thủy Cơ thoáng bối rối, ngại ngùng nhìn em mãi. Sao bắn về phía nàng ánh mắt nhiệt huyết bừng bừng, không ngừng cổ vũ nàng.

Hai người pha trà xong thì Sao bảo tiểu đồng mang ra cho Vương. Trên khay trà em chuẩn bị thêm bánh mà chàng thích. Sao dặn với tiểu đồng rõ ràng đâu là bánh của Vương còn đâu là bánh của Vĩnh Nghiêm. Bởi vì khẩu vị của Mai Lang Vương không giống Vĩnh Nghiêm nên Sao đã đặc biệt chuẩn bị bánh riêng cho chàng.

Tiểu đồng mang trà ra ngoài trong lúc hai người đàn ông đang bàn chuyện công việc. Nó đặt khay trà lên bàn và bẩm với Vương rằng bánh này là phu nhân chuẩn bị cho Vương. Mai Lang Vương gật đầu cho tiểu đồng lui rồi chậm rãi thưởng thức bánh. Vĩnh Nghiêm nhìn chàng bằng ánh mắt kì dị. Tên Mai Thần này có bao giờ ăn đồ ngọt đâu chứ? Từ lúc nào hắn trở nên ngoan ngoãn như vậy?

- Này, cuộc sống hôn nhân thế nào hả?

Vĩnh Nghiêm trêu chọc.

- Êm ấm.

Mai Lang Vương đáp gọn.

- Êm ấm? Trông ngươi mãn nguyện thế cơ à? Sao chắc là quản tiền chặt lắm. Em ấy khó tính thế kia mà. Chuyện trong chuyện ngoài đều bị em ấy quản, hẳn là không thể đi ra ngoài vui chơi với ai đúng không?

- Ừm.

Mai Lang Vương cười cười.

- Giờ ta chỉ đi làm về rồi ở nhà với vợ. Trước đây thỉnh thoảng cũng hay gặp gỡ một số bằng hữu uống trà ngâm thơ, còn giờ thì chỉ có vợ thôi, đi đâu cũng đi cùng vợ.

Vĩnh Nghiêm nhăn nhó, xua tay:

- Cuộc sống đầy ràng buộc như vậy thì êm ấm cái bộ gì? Tự do của ngươi đã hạn hẹp, ngươi lại còn dâng hiến nốt chút tự do cuối cùng cho hôn nhân, thật là khổ sở.

Mai Lang Vương chóng cằm, chàng đã dùng sắp xong đĩa bánh mà em làm riêng cho, cười mỉm:

- Khổ sở không phải là bị quản, không phải là bị mất tự do hay chịu ràng buộc đâu.

Đôi mắt nâu sẫm lại, u ám vô cùng:

- Khổ sở chính là bị lạnh nhạt, bị xa cách, bị cấm không cho vào phòng. Đầu tiên là không thèm quan tâm, sau đó phớt lờ, sau đó là chiến tranh lạnh, sau đó thì gói đồ vào tay nải và bỏ đi, buộc ngươi phải hớt hải đuổi theo năn nỉ đưa về. Nếu ngươi không năn nỉ kịp thì hôn thú sẽ bị cắt đứt, cho dù ngươi có ôm con đến năn nỉ nối lại tình xưa thì cũng không được chấp nhận, vẫn bị bỏ rơi. Đó mới chính là khổ sở.

- …

Vĩnh Nghiêm nghe chàng nói mà mồ hôi toát đầy trán.

Mai Lang Vương vỗ vai chàng ta, nói một cách chân tình:

- Thế nên, trước khi tìm thấy người mình yêu, ngươi cứ thoải mái tận hưởng cuộc sống độc thân này đi. Đây là thời gian rất tươi đẹp đấy, đừng vội vàng tương tư làm gì.

Dừng một chút, chàng trầm lặng nói tiếp:

- Còn khi đã tìm thấy người mà ngươi yêu thì đừng chùng chình nữa. Nếu không ngươi sẽ hối hận đấy.

Vĩnh Nghiêm cau mày. Mai Lang Vương nhẹ nhàng thả lời cuối:

- Kinh nghiệm của người từng trải đấy nhé.

Hai người đàn ông nói chuyện một lúc thì Sao và Thủy Cơ trở ra. Vĩnh Nghiêm và Mai Lang Vương rất ngạc nhiên khi thấy họ có thể trở nên thân thiết như xưa. Sao ngồi xuống bên cạnh chồng, rót trà cho chàng, Mai Lang Vương nhận trà em đưa, cười dịu dàng ngắm em. Thủy Cơ cũng ngồi xuống bên Vĩnh Nghiêm, cùng chàng ta thăm hỏi hai người.

Bốn người trò chuyện hồi lâu thì Mai Lang Vương nắm tay vợ, bảo với Vĩnh Nghiêm rằng vợ chồng chàng đến Mây Trắng lầu đây. Vĩnh Nghiêm gật đầu, tiễn họ ra cửa. Vợ chồng Mai Lang Vương dùng kiệu thuyền đến đó thay vì đi bộ như lần trước.

Lúc tiễn họ xong, trở vào nhà mình, Vĩnh Nghiêm đột nhiên nắm tay Thủy Cơ thật chặt. Nàng không còn lảng tránh chàng nữa, Vĩnh Nghiêm vui mừng, siết chặt tay nàng và bảo:

- Thủy Cơ, ta muốn cùng nàng xây tổ ấm.

 

Thai kì của Sao càng đến cuối thì Mai Lang Vương càng vất vả. Em đòi ăn rất nhiều và bất kể giờ giấc. Thậm chí có lúc đã vào nửa đêm, khi chàng đang giải quyết công việc ở thư phòng thì em vẫn có thể vừa ôm gấu bông vừa nhõng nhẽo tiến vào mà đòi khóc: 'Chồng, em muốn ăn bánh khoai mì nướng!'.

Mai Lang Vương lập tức ba chân bốn cẳng chạy xuống thị trấn mua bánh cho em. Vừa ăn xong bánh khoai mì em lại đòi ăn chè, ăn hoa quả, ăn đủ các loại thức ăn trên đời. Em đòi ăn gì thì chàng liền tức tốc chuẩn bị, có lúc mang thức ăn về cho em rồi, em nếm một miếng, lại đẩy sang cho chàng, bảo rằng không thèm nữa, chàng ăn hết cho em đi.

Sao bắt đầu trở nên rất nhạy cảm, em không chịu được mùi cơm và một số mùi nặng khác. Em không nghén nhiều nhưng tinh thần rất dễ xúc động. Đôi khi chỉ vì một vài lời nói bâng quơ của chàng mà em có thể buồn rũ cả ngày, thậm chí còn khóc.

Chân em bắt đầu bị phù và làn da trở nên kém sắc. Sao rất buồn vì chuyện này, khuôn mặt hây hây nõn nà đã xuất hiện nhiều vết sần. Em thường ngồi trước gương, ôm mặt than thở. Mỗi lần như thế chàng đều ôm em vào lòng và an ủi em, bảo rằng thôi gắng, sinh cho chàng một đứa rồi chàng sẽ không bắt em sinh nữa.

Dù chân em bị sưng nhưng Mai Lang Vương vẫn cố gắng vận động em đi lại. Chàng thường nắm tay em cẩn thận dắt em dạo quanh sân nhà. Cứ mỗi buổi tối, chàng đều dành thời gian kéo đàn cho em nghe. Sao và đứa trẻ trong bụng chìm vào giấc ngủ rất nhanh khi được ru bởi tiếng đàn của chàng.

Cuối cùng chuỗi thai kì ấy cũng kết thúc. Ưu Liên dự đoán rằng có lẽ tầm hơn một tuần nữa thì em sẽ hạ sinh. Mai Lang Vương rất vui mừng, chàng cứ ôm em mãi. Tay hai người cùng xoa lên bụng em, chiếc bụng không nhô cao lắm vì đây là đứa trẻ đầu lòng.

Mai Lang Vương cứ nghĩ rằng chàng sẽ được ở bên vợ vào thời khắc em sinh nở. Thế nhưng biến động lại xảy ra và chàng phải gấp gáp dẫn quân đi xử lý. Mai Lang Vương vô cùng bồn chồn và lo lắng nhưng cũng chỉ đành từ biệt mẹ con em. Lúc đi, chàng cứ dặn mãi rằng hãy viết thư cho chàng.

Đêm đầu tiên xa nhau, Mai Lang Vương không chịu được nỗi nhớ. Sau khi giải quyết công việc xong, chàng không trở về buồng chỉ huy nghỉ ngơi mà lại bẻ gãy hàng loạt cánh cổng thông hành để về Mai Viện. Sao đang ngủ thiêm thiếp bên giường, chàng rón rén đi vào, chẳng dám gọi em dậy mà chỉ ngồi bên cạnh, xoa tóc em.

- Mai Lang?!

Em choàng tỉnh khi tay chàng lướt qua đôi má phúng phính.

- Ta về thăm em chút thôi.

Chàng trấn an.

Sao im bặt, dữ dội quan sát chàng. Khuôn mặt tuấn mĩ vẫn còn nguyên những vệt mồ hôi, vậy là chàng đã đi một mạch từ chỗ đóng quân xa xôi để về nhà gặp em ư? Lòng vừa ngọt ngào vừa xót xa, em vươn tay đến muốn ôm chàng. Mai Lang Vương cúi xuống và ôm em thật chặt, môi lướt qua khuôn mặt bầu bĩnh đáng yêu.

- Ngài còn hành động thế này nữa thì em cấm cửa ngài đấy.

Sau khi ôm chồng nồng nàn, em đe dọa.

Mai Lang Vương toát mồ hôi lạnh, lặng im một lúc rồi cười cười, nhẹ đáp:

- Ừm, ta hiểu rồi.

Và rồi chàng trở lại quân doanh, những ngày sau hai người vẫn thư từ qua lại nhưng tuyệt nhiên chàng không dám quay về nữa. Chuyện rắc rối đó kéo dài mất sáu ngày. Mai Lang Vương tập trung giải quyết công việc còn Sao thì ở nhà chờ sinh. Hai người cũng chẳng hi vọng gì vào việc họ sẽ được ở bên nhau vào thời khắc con chào đời.

Ngày sinh nở, Sao đã gặp chút khó khăn. Xương chậu của em rất nhỏ và đứa bé thì hơi lớn, Sao không thể sinh nó một cách tự nhiên được. Ưu Liên không còn cách nào khác, nàng buộc phải can thiệp từ bên ngoài. Sao đau đớn một lúc rồi ngất lịm đi, Ưu Liên đã dùng thần lực khiến em chìm vào một cơn hôn mê.

Giữa lúc Ưu Liên đang lấy đứa trẻ ra thì Mai Lang Vương trở về. Chàng vào phòng và cứ nắm chặt tay em, Ưu Liên xử lý vết mổ còn Thần Tình thì chăm đứa bé. Khi mọi chuyện đều đã xong, Ưu Liên trao lại đứa trẻ cho chàng và cùng Thần Tình rời ra ngoài. Mai Lang Vương ôm con trong lòng, ngồi bên giường nhìn em mãi.

Sao ngủ say tầm một canh giờ thì hồi tỉnh. Khi thấy chàng ngồi ngay bên giường, trên tay còn ôm con, em đã ngỡ ngàng hồi lâu.

- Mai Lang…

Em òa khóc, muốn ào vào lòng chàng.

- Ừm, là con trai đấy.

Chàng hôn em dỗ dành, báo tin.

Sao được chàng đỡ dậy để ngắm con, đứa trẻ thật lớn, mũm mĩm và non nớt. Hầu hết các đường nét của thằng bé đều giống chàng, chỉ có khóe môi là chúm chím hệt em. Sao rớt nước mắt ôm lấy con. Mai Lang Vương cười êm đềm, đôi mắt nâu hơi lấp lánh sáng. Chàng ghì em và đứa trẻ vào lòng, lặng yên tận hưởng giây phút này. Từ nay chàng và em đã trở thành cha và mẹ rồi.

 

Trở thành cha không phải là điều dễ dàng, Mai Lang Vương thậm chí còn vất vả hơn cả lúc vợ mang thai. Chàng phải chăm con thay vợ mỗi lúc em mệt mỏi. Chàng cũng không còn được ngủ cùng em trên giường nữa mà phải di chuyển sang sập. Đôi khi chàng phải vừa ôm con vừa xử lý công văn, tuy vậy, Mai Lang Vương trông rất hạnh phúc.

Đứa trẻ của em và chàng có kết tinh hồn phách là một đóa mai trắng. Mai Lang Vương đặt tên cho con là Mai Bạch Lang. Thế nhưng, Sao thường không gọi nhóc ấy là Bạch Lang mà lại gọi là Bạch Bông. Dần dà, em bỏ luôn cả chữ Bạch mà chỉ gọi là Bông. Mai Lang Vương thấy vợ gọi con như vậy, ngẫm cũng hay hay, vì vậy chàng cũng gọi nhóc là Bông.

Hai vợ chồng cứ gọi con là Bông suốt thành ra những người khác cũng gọi theo như thế. Mỗi lần Thần Tình đến thăm nhóc tì, nàng lại vừa trêu đùa vừa cười bảo:

- Cu Bông hôm nay có ngoan không nào?

Khi Bông còn nhỏ, mỗi buổi sớm Mai Lang Vương đều bế thằng bé ra giường tre để tắm nắng. Lãm đi vào cổng tròn, nhìn chàng bế con trên tay vui cười đùa giỡn với đứa bé mà không khỏi ấm lòng. Chàng ta ngồi xuống bên cạnh cha con chàng, rót trà và nhìn xa xăm:

- Sinh ra vào lúc loạn lạc này kể cũng tội. Hi vọng những điều tồi tệ sẽ được ngăn chặn kịp thời và bọn trẻ có thể lớn lên trong yên bình.

Mai Lang Vương ngắm con hồi lâu, đôi mắt nâu dần lặng đi. Chàng tựa con lên vai, cười mỉm:

- Chẳng có yên bình mãi đâu, thế giới này lúc nào mà không dậy sóng?

Cu Bông gặm lấy vai áo chàng, Mai Lang Vương nhẹ nhàng đỡ mặt con ra, tiếp tục nói:

- Ta hi vọng Bông sẽ trở thành một chiến binh dũng mãnh, gánh vác thay ta công việc sau này.

Lãm nâng chén trà, nhìn hai cha con họ suy tư. Chàng ta phì cười rồi bảo:

- Tôi thì hi vọng mấy nhóc tì nhà tôi chịu ngoan ngoãn đọc sách một chút.

Thời gian lại nườm nượp trôi đi, cu Bông mới ngày nào còn được bế bồng trên tay nay đã trở thành tiểu đồng nhỏ rồi. Mai Lang Vương và Sao rất yêu thương con, mỗi buổi tối hai vợ chồng luôn dành thời gian ngồi bên giường thằng bé đọc sách cho nó nghe và chúc nó ngủ ngon.

Khi có thời gian rảnh, chàng cũng đưa vợ con đi đây đi đó vui chơi. Nhớ dịp trung thu ấy, ba người cùng xuống thị trấn đi dạo, Mai Lang Vương bế con trên tay còn Sao thì khoác tay chàng, háo hức lướt mắt khắp các quầy hàng bánh.

- Bông ăn bánh khoai mì nướng không?

Em hỏi.

- Không ạ.

Nhóc tì lắc đầu.

- Bông thích tò he không?

Em lại hỏi.

- Không ạ.

Nhóc tì lại lắc đầu.

Mai Lang Vương phì cười, nhìn sang vợ. Trên tay Sao như thường lệ là lỉnh kỉnh quà bánh. Dù hai vợ chồng đã có con lớn bằng này rồi mà em vẫn như hồi còn nhỏ, đi đâu cũng mua bánh và đồ chơi.

Sao dường như hơi xấu hổ khi bị chàng nhìn bằng ánh mắt trêu ghẹo đó, em thẹn đỏ cả người. Mai Lang Vương lại nhìn sang quầy chè, bảo em:

- Vợ chồng mình đến đó nhé?

Sao lúng túng gật đầu.

Trong lúc gia đình ba người đến quán chè, Bông đột nhiên nói với Mai Lang Vương:

- Cha, khi về cha giải thích giúp con vấn đề này nhé! Ban sáng đọc trong sách mà con không hiểu.

- Ừm.

Chàng đáp.

- Bài tập mà cha giao mấy hôm trước con cũng làm xong rồi đấy ạ.

Bông tiếp tục nói.

- Thế à?

Mai Lang Vương trông rất hài lòng.

Sao nghe cha con họ đối đáp mà cảm thấy thật ngượng ngùng. Thằng nhóc y hệt cha của nó vậy, lúc nào cũng kỉ luật và chỉnh chu chứ không lanh chanh lóc chóc như em. Sao hơi tủi thân nhưng em cũng cảm thấy mừng. Nếu Bông giống cha thì em đỡ phải mệt mỏi.

Khi Bông đủ tuổi, Mai Lang Vương chuyển thằng nhóc về Khau Phạ cho Giả Hạc quản giáo. Thằng nhóc sẽ phải rèn luyện ở đó cho đến khi được nhận vào phủ thần làm tiên đồng. Ngày chia tay con, Sao cứ khóc nức nở mãi, không muốn rời đôi tay bé nhỏ ra. Mai Lang Vương ôm vợ an ủi, bảo rằng điều này là cần thiết, hơn nữa vào dịp lễ tết thì con sẽ về thăm nhà mà.

Cu Bông đi, nhà trở nên trống vắng hẳn. Vợ chồng hai người lại trở về cuộc sống hôn nhân mặn nồng trước kia. Sau khi phải ẩn nhẫn chịu đựng trong thời gian vợ mang thai, Mai Lang Vương trở nên rất đói khát. Đến khi em đã qua giai đoạn ở cữ, chàng liền hành em liên tục. Hai người lại đặt phong ấn mới lên người em và Sao bảo rằng sẽ không sinh con cho chàng nữa đâu.

Lúc cu Bông còn ở nhà, những sinh hoạt tình cảm giữa hai người phải trở nên kín đáo một chút. Sao luôn cố gắng trở thành một người mẹ gương mẫu còn Mai Lang Vương thì đích thị là người cha nghiêm khắc. Những sến súa trước đó của hai người đều bị giấu đi rất kĩ và Bông không hề thấy cha mẹ có bất kì cử chỉ tình cảm quá mức nào.

Nhưng… Khi cu Bông đã đi thì… Mai Lang Vương lập tức trở về thói xằng bậy xưa…

- Mai Lang…

Sao vẫy vùng trong lòng chàng, hai vợ chồng đang ở khoảnh sân cụt bên hông nhà trái.

- Thơm má ta một cái.

Chàng kề mặt đến và vòi.

Sao phụng phịu rồi thơm má chàng nhưng Mai Lang Vương không dừng lại ở đó, chàng nhân lúc em đưa môi đến, nhanh chóng chiếm lấy môi em. Sao đánh đánh chàng nhưng không đẩy chàng ra. Hai vợ chồng quyến luyến dưới tán mai bên vại nước.

Đến khi em không còn chịu đựng nổi nữa, ngã phịch vào lòng chàng thì Mai Lang Vương mới dừng lại. Chàng bế thân thể vô lực của em về giường tre và ấp em trong lòng. Sao nằm ngoan ở đó, tận hưởng vòng tay của chồng. Mai Lang Vương kéo khay trà đến gần và chậm rãi rót ra một chén.

- Chồng, em muốn ăn bánh khoai mì.

Em đột nhiên ngẩng lên đòi hỏi.

Mai Lang Vương cười nhẹ, uống vội chén trà rồi bế em đi. Hai người phi vút lên mái ngói, thả mình xuống núi. Gió táp vào người cả hai, cuốn mái tóc em vờn bay, ve vẩy tà áo thêu hoa, khiến những hoa văn rực rỡ đập phần phật.

Trước mắt cả hai hiện lên khung cảnh thật yên bình với thị trấn cổ kính có dòng sông Hậu vắt qua, mờ ẩn trong sương.

- Đẹp quá.

Em nói.

- Ừm.

Sao ôm lấy vai chàng thầm thì:

- Em hạnh phúc vì có chồng lắm.

Mai Lang Vương hôn lên trán em, gật đầu:

- Ta cũng rất hạnh phúc vì có em.

Và rồi hai vợ chồng họ rơi xuống triền đá. Tà áo thêu hoa mất hút giữa thị trấn mênh mông. Những chiếc đèn lồng đang được thắp lên.

Mai nở dưới Sao - Hết.

Nhận xét