Bạch Mai trong Gió: Chương 1: Khởi đầu - Phần 3

Bạch Mai trong Gió - Dye1002



Mai Lang Vương và Lãm bàn đến đây thì Sao và các tiểu đồng mang bữa sáng ra. Em mỉm cười tươi tắn cúi chào Lãm. Lãm vô cùng hào hứng, gật đầu chào em và kể cho em nghe một số chuyện. Những chuyện đó liên quan đến Bạch Sứ và chàng ta, cùng với thư viện dưới thị trấn mà thời Sao còn là thiếu nữ họ đã cùng nhau gây dựng.

Mai Lang Vương lắng tai nghe cuộc bàn luận của hai người, thỉnh thoảng lại góp vài lời. Bạch Lang không chú tâm vào cuộc trò chuyện của người lớn, cậu chỉ cặm cụi dùng bữa sáng. Ba người chuyện trò một lúc thì Sao nhớ ra có một số việc cần xử lí nên rời vội vào nhà trong. Khi em đi hẳn rồi Lãm mới ghé đến gần Mai Lang Vương, liếc nhìn những dấu vết đỏ rực lộ ra bên dưới cổ áo thêu hoa mà buông lời chọc ghẹo.

- Sao nghịch ngợm thật đấy nhỉ? Em ấy có vẻ rất cuồng nhiệt.

Mai Lang Vương đặt tay lên những dấu vết trên cổ, đôi mắt nâu rũ xuống một chút, sương mờ bao vây. Khóe môi tuấn mĩ nhếch lên, hình thành nét cười thỏa mãn.

- Ừm, em ấy dễ thương lắm.

Chàng thẳng thắn thừa nhận.

- Ngài sướng thật đấy.

Lãm thấy chàng trưng ra vẻ mặt mãn nguyện đó, chàng ta có chút ghen tỵ. Lãm u uẩn nhìn xa xăm, chợt lầm bầm:

- Đến lúc nào thì Bạch Sứ mới chịu cuồng nhiệt với tôi như thế nhỉ?

- Bạch Sứ hửm?

Mai Lang Vương nâng chén trà, hơi nhướng mày lên.

- Khó đấy, ngài ấy luôn rất rụt rè.

- Ừ, tôi biết nàng như thế nhưng tôi vẫn muốn nàng khao khát tôi một lần.

Lãm rầu rầu. Thế rồi chợt hỏi:

- Liệu tôi có nên đặt vấn đề và trực tiếp đòi hỏi nàng không? Ngài nghĩ Bạch Sứ sẽ chiều lòng tôi chứ?

Mai Lang Vương suy nghĩ một chút, đôi mắt nâu mơ màng nhìn trời. Chiếu theo tính cách của Bạch Sứ, chàng nghĩ là nàng sẽ không đồng ý đâu. Vì vậy chàng nhàn nhạt trả lời:

- Không khéo bị cấm cửa đấy.

- Không thể nào! Nàng sẽ không nỡ cấm cửa tôi đâu!

Bỏ qua lời khuyên của chàng, Lãm vẫn quả quyết với ý định của mình. Mai Lang Vương ái ngại chùn mày, chàng nghĩ hắn sẽ hỏi Bạch Sứ ngay tối nay thôi. Chàng cũng không quan tâm đến chuyện vợ chồng nhà họ nữa, giờ làm đã đến rồi. Mai Lang Vương dặn Bạch Lang chăm chỉ học hành rồi rời ra cổng tròn cùng Lãm.

 

Bạch Lang tiễn cha đến cổng sau đó quay về bàn tiếp tục đọc sách. Khi cậu đọc được vài trang thì Sao quay trở lại, ngồi lên giường tre tươi cười trò chuyện với cậu. Như thường lệ, Bạch Lang tập trung vào sách vở còn Sao thì lấy sổ vẽ ra bắt đầu vẽ vời một vài loại cây cỏ. Bạch Lang chống cằm ngắm dáng vẻ của mẹ. Sao tựa lên bàn nhỏ chăm chú vào những đường nét trên bức tranh, môi thi thoảng nở nụ cười.

Một trong những người bạn rất thân của mẹ - Văn thần Nhã Lang từng đến nhà chơi và kể cho Bạch Lang nghe về thời niên thiếu của bà. Văn thần bảo Sao thuở còn trẻ rất hoạt bát, thông minh. Mai Lang Vương yêu thương Sao và luôn giữ em như báu vật trên tay nhưng có một thời gian hai người bỗng nảy sinh hiểu lầm. Thế là Sao không ở cùng Mai Lang Vương nữa, em rời khỏi Mai Viện và trở thành tỳ nữ thân cận của Quan Lang Nùng Tậu.

Sao và Quan Lang ngao du khắp nơi. Họ đến các vùng không gian vây kín nơi nhốt các con sấu nhỏ của thần sấu Năm Chèo và chinh phục chúng. Chiến công của họ vang dội lẫy lừng. Trong suốt chuyến hành trình đó Sao còn năng nổ nghiên cứu tư liệu về các loại thần thảo tiên dược quý hiếm và gửi thông tin về cho Văn thần, cùng ngài ấy xuất bản một loạt tuyệt tác.

Khi Sao tròn hai mươi, em đã là một nhà nghiên cứu tư liệu có tiếng. Những quyển sách mà em cùng Văn thần viết ra được các phủ thần lớn và cả cư dân Thần giới đón nhận nồng nhiệt. Đến tận bây giờ bộ sách ấy vẫn được săn đón. Sao và Văn thần vẫn luôn hợp tác cùng nhau, không ngừng xuất bản những quyển sách mới, mở rộng thêm chuỗi ấn phẩm đồ sộ đó.

Bạch Lang rất thích những bức tranh của mẹ, đặc biệt là những bức tranh vẽ cây cỏ hoa lá. Vì Sao có sở thích nghiên cứu thế nên Mai Lang Vương mới thường xuyên đưa cả gia đình đi đây đi đó. Mỗi lần họ đến một vùng đất mới, Sao lại nắm tay cậu mà dạo quanh nơi ấy mãi. Khi tìm thấy loại thảo dược quý hiếm nào hai mẹ con sẽ cẩn thận gói nó vào tay nải đem về nhà.

Mai Lang Vương giúp đỡ Sao rất nhiều trong công cuộc nghiên cứu thảo mộc. Cha cậu là một trong những vị thần chịu trách nhiệm về mảng thảo mộc của sở tư liệu. Chàng có một phòng nghiên cứu đặc biệt, chuyên nghiên cứu dược tính của các loài thực vật. Những cây cỏ mà Sao đem về thường được chàng nghiên cứu. Dù Mai Lang Vương rất bận rộn nhưng chàng luôn dành thời gian để giúp đỡ Sao hoàn thiện các chuỗi thông tin về thảo mộc.

Lúc Bạch Lang còn nhỏ cậu không được vào phòng nghiên cứu ấy. Mai Lang Vương bảo rằng khi nào cậu lớn thì chàng sẽ dạy cho cậu y thuật và cách nghiên cứu dược tính của cây cỏ. Đến khi Bạch Lang tròn mười hai Mai Lang Vương cuối cùng cũng chịu cho cậu vào. Lần đầu tiên nhìn thấy công việc của cha cậu đã vô cùng sững sờ, suýt xoa tột độ.

Phòng nghiên cứu được xây kín bên trong thư phòng, là một phòng nghiên cứu cực kì đồ sộ. Bên trong có những dãy bàn bằng đá dài được xây liền kề nhau. Trên những dãy bàn đặt liên tiếp những loại dụng cụ kì lạ, chế tác từ đồng thau. Bao quanh các dãy bàn là hàng chục kệ gỗ lớn. Trên kệ đặt san sát các lọ thủy tinh chứa đầy mẫu vật.

Số mẫu vật ấy đều là các loài thảo mộc cỏ cây quý hiếm của Thần giới. Mai Lang Vương và Sao mang chúng về, dùng thần lực bảo quản và giữ chúng trong các lọ thủy tinh để tiện nghiên cứu lâu dài. Khi cần nhân giống loại thảo mộc nào Mai Lang Vương lại tự tay nuôi dưỡng và chăm sóc chúng. Trong phòng nghiên cứu có một khu vực đặc biệt bố trí cạnh bên cửa sổ, đặt liên tiếp hàng chục bồn kính cao nửa mét, dài một mét, rộng ba tấc. Đó là nơi chàng sẽ nuôi các mẫu vật khi cần.

(Thần giới là không gian vận hành dựa trên nguồn sức mạnh chính là thần lực. Thần lực trong câu chuyện này không phải là một lực mang màu sắc tâm linh như truyền thống mà là một loại năng lượng tự nhiên cấu tạo từ các hạt vật chất trong vũ trụ. Thần lực ở đây tương tự như điện năng của thế giới loài người nhưng là một loại điện năng đến từ vũ trụ, tương thích với những sinh vật ở thần giới. Vậy nên sự nghiên cứu tính chất các loại thần dược của Mai Lang Vương thực chất là nghiên cứu cấu tạo thần lực của chúng, từ đó đưa đến hiểu biết về tác động của dòng thần lực này lên các sinh vật khác, ví dụ như con người. Vậy nên những dụng cụ mà Mai Lang Vương sử dụng cũng là những dụng cụ đo đạc và phân tích các hạt vật chất trong các dòng thần lực chuyên biệt. Ok nó hơi nhức đầu, hãy đọc, mọi việc sẽ được giải thích từ tốn, rõ ràng và dễ hiểu cho mọi người theo từng diễn biến câu chuyện ạ. Hic, mọi người đừng nghĩ cách thức phân tích sinh vật của Mai Lang Vương sẽ giống như cách thức phân tích sinh vật ở thế giới chúng ta, dù sao Thần giới là một thế giới khác, tồn tại trên nền một cấu trúc khác, theo đuổi những mục tiêu khác so với thế giới loài người, điều này dẫn đến việc tầm nhìn, tư tưởng, cách thức vận hành của cư dân nơi đây cũng khác.)

Hai mẹ con ngồi yên bên nhau mãi, thời gian trôi qua chóng vánh và cả hai đều không chú ý đến nó. Khi họ sực tỉnh cũng là lúc họ nghe thấy tiếng guốc của Mai Lang Vương vang lên bên ngoài. Giờ ngọ đã đến và công việc của chàng đã kết thúc, chàng đang trở về.

Mai Lang Vương khoanh tay đi đến giường tre. Đôi mắt nâu hết nhìn Bạch Lang rồi lại nhìn Sao. Chàng cảm thấy rất yên bình. Vợ và con trai chàng đang ngồi yên bên nhau. Con trai ngoan ngoãn đọc sách còn vợ thì thư thả vẽ vời. Đây đúng là khung cảnh tuyệt đẹp, khiến lòng chàng rất đỗi êm ái.

- Mai Lang, xem này, em vẽ được rất nhiều cây cỏ.

Sao nói rồi lần lượt giở những bức vẽ cho chàng xem. Mai Lang Vương ngồi xuống bên cạnh em, dịu êm ngắm nhìn chúng. Tay chàng âm thầm choàng quanh vòng eo thon thả, muốn ôm em vào lòng.

Sao đỏ mặt bừng bừng, vội vàng liếc chàng trấn áp. Ngón tay bé nhỏ lần tìm đến bàn tay to lớn nghịch ngợm, véo lên mu bàn tay. Mai Lang Vương hơi nhăn mày, đau thật, em chẳng nương tay chút nào cả. Chàng cười cười thu tay lại.

Kể từ khi có Bạch Lang, Sao luôn ý tứ giữ kẽ trước mặt thằng nhóc. Em không cho chàng bày tỏ bất kì cử chỉ yêu thương thân mật nào khi hai người ở cùng con. Mai Lang Vương không phản đối quyết định ấy của em, chàng hiển nhiên cũng không muốn Bạch Lang trông thấy cảnh cha mẹ sến sến súa súa. Tuy vậy, có đôi khi chàng không kìm lòng được - Vì em quá đáng yêu - Và có những cử chỉ vượt chừng mực.

- Cha, con có điều này rất thắc mắc ạ.

(Tất nhiên mấy quyển sách mà Bạch Lang đọc cũng không phải là sách văn học như chúng ta biết ở trong mấy câu chuyện cổ trang truyền thống. Đó là sách dạy về cách tạo và kiểm soát thần lực. Đại để thì nó giống như một loại sách khoa học ở Thần giới.)

Bạch Lang ghé sách đến gần chàng dò hỏi. Mai Lang Vương ngay lập tức lấy lại dáng vẻ nghiêm trang, tập trung mục quang vào trang sách mà Bạch Lang đưa. Hai cha con cùng nhau thảo luận về vấn đề đó, vẻ mặt chăm chú. Sao trông thấy thế, em cũng không gây phiền cho họ nữa, em thu dọn các vật dụng rồi trở vào nhà dọn cơm.

Sao dọn cơm xong thì hai cha con họ kết thúc việc bàn luận. Mai Lang Vương khoác vai Bạch Lang vào nhà. Cả gia đình dùng cơm trưa cùng nhau. Khung cảnh yên bình ấm cúng.

Sau giờ cơm, Mai Lang Vương trở vào thư phòng giải quyết sự vụ. Vì là một vị Vương nên chức trách của chàng là giải quyết các công việc đổ về từ khắp cõi Thần giới. Những công việc đó phần lớn liên quan đến các hoạt động xã hội diễn ra ở vùng đất mà chàng cai quản. Một phần khác là công việc được Cổ Loa phân công định kì. Bên cạnh đó, chàng còn phải giải quyết một vài vấn đề ở một số vùng đất khác với vai trò là cố vấn hoặc người đồng trách nhiệm với các vị Vương thần quản lý nơi ấy. Có những nhiệm vụ lớn, một người không thể giải quyết hết được. Cổ Loa phân công nó cho nhiều vị Vương thần và mọi người sẽ hợp tác giải quyết cùng nhau.

Trong lúc Mai Lang Vương làm việc ở thư phòng, Sao mang một bàn cờ cá ngựa ra và cùng Bạch Lang chơi. Bạch Lang không lạ gì với trò này, Sao luôn bắt cậu chơi cùng. Hai mẹ con chơi hết cờ cá ngựa rồi lại chơi sang cờ caro. Với những trò may rủi như cờ cá ngựa, Bạch Lang thường không thắng được mẹ còn những trò vận dụng trí tuệ như cờ caro thì cậu thường giành chiến thắng áp đảo.

Giữa lúc hai mẹ con đang giằng co nhau trên bàn cờ thì thuộc hạ của viện hiện thân. Sao hớn hở nhìn sang người đó. Y đang quỳ bên giường tre, tay nâng một chiếc hộp gỗ. Bạch Lang không biết đó là thứ gì, linh cảm bất an xâm chiếm tâm trí.

- Phu nhân, họ gửi hàng đến đây ạ.

Thuộc hạ bẩm báo.

- Vâng, cảm ơn anh, anh vất vả rồi!

Sao nói và đón lấy chiếc hộp.

Dù Sao là vợ Mai Lang Vương, là nữ chủ nhân của Mai Viện này nhưng em không bao giờ ra vẻ kẻ cả với người dưới. Em luôn yêu chiều bảo ban các tiểu đồng trong viện tựa như một người chị lớn. Đối với các hộ vệ, em lúc nào cũng thân thiết và kính trọng họ, xem họ như trưởng bối, như đàn anh.

Sao được Mai Lang Vương nhặt về từ thuở mười ba tuổi. Những hộ vệ trong viện dù là thuộc hạ nhưng luận về tuổi tác, họ lớn hơn em rất nhiều. Họ đã chứng kiến quá trình trưởng thành của em, từ khi em còn là một con nhóc lon ton không hiểu sự đời đến khi em trở thành thiếu nữ rồi làm vợ của chàng. Với Sao, họ không phải là thuộc hạ của Mai Viện, họ là gia đình, là người cùng chung sống dưới mái nhà.

Thuộc hạ trao hộp gỗ cho Sao xong thì chào em và ẩn thân đi. Sao nâng chiếc hộp trên tay, háo hức phấn khởi. Những lúc em bày ra vẻ mặt đó, Bạch Lang liền có cảm giác em không còn là mẹ của cậu hay là phu nhân của Mai Viện nữa. Sao giống như một thiếu nữ trẻ, vẫn còn chưa hết mộng mơ tinh nghịch.

Sao mở hộp và lấy từ trong ấy ra một món đồ. Bạch Lang căng thẳng nhìn vật mà mẹ sắp đưa lên. Ở vị trí của cậu món đồ đã bị nắp hộp đang giương cao che khuất. Vì thế cậu chưa nhìn rõ được nó. Tuy vậy, sự hào hứng của mẹ khiến cậu cảm thấy rất lo ngại. Đừng nói là… Lại một trò con nít mới nữa nhé…

Sao giơ lên một con gấu bông màu hồng. Đó là loại hàng hóa đến từ bên ngoài. Con gấu mang hình dáng một chú thỏ xinh xắn, được làm từ vải nhung, bên trong độn đầy bông mềm mại. Đôi mắt thỏ con tròn xoe đen láy, khóe môi nhoẻn cười đáng yêu.

Bạch Lang lạnh toát người.

- Bông, đáng yêu không? Mẹ mua cho con đấy!

Sao nói rồi ấn con thỏ vào tay cậu.

Bạch Lang không dám ho he ý kiến. Cố nhếch môi lên tạo thành nụ cười vui mừng gượng gạo. Gân xanh lan khắp vầng trán nhỏ, mồ hôi túa ướt lưng áo. Bạch Lang bắt đầu mường tượng ra những viễn cảnh xa xôi…

- Lúc mẹ còn nhỏ cha con thường mua gấu bông cho mẹ.

Sao ôm má, hạnh phúc kể.

- Mẹ rất thích những món đồ đáng yêu mềm mại đó, thường ôm nó ngủ. Ngay đến tận bây giờ mẹ vẫn không bỏ được thói quen đó đấy! Trong chuyến du ngoạn đến Vàm Thuật lần trước mẹ vô tình nhìn thấy cửa hàng gấu bông, nghĩ rằng con trai mẹ thể nào cũng sẽ yêu quý chúng như mẹ thôi nên đã đặt cho con một bé.

Em vừa nói vừa xoa đầu Bạch Lang.

- Con hãy ôm nó khi ngủ nhé, nhìn nè, dùng nó để gối đầu hay gác tay cũng rất tiện. Hoặc không, con có thể chơi với nó như chơi búp bê vậy. Mẹ sẽ may cho bé một vài bộ áo mới để con thay qua thay lại, chịu không?

- Vâng… Sao cũng được ạ. Mẹ vui là được ạ.

Bạch Lang đưa tay thấm thấm mồ hôi trán, cười gượng.

- He he, mẹ đã nghĩ ra rất nhiều bộ váy đẹp đẽ cho chú gấu này đấy! Hay mẹ sẽ may cho nó một bộ Nhật Bình nhỉ?!

Sao phấn khởi đập hai tay vào nhau, reo vang.

Thế rồi em hí hoáy bày giấy vẽ ra, hăm hở thiết kế áo cho gấu bông. Bạch Lang nhờ vậy, thoát được mấy trận cờ. Thế nhưng cậu lại vướng vào rắc rối khác, đó là món quà mới của mẹ. Bạch Lang ngồi im như tượng, cắp con gấu bằng một tay, ngán ngẩm suy nghĩ. Nói vậy là… Từ nay cậu sẽ phải bê cái của nợ này suốt ngày hả?

Sao thiết kế rất nhiều bộ áo, khi hoàn thành xong các bản vẽ, em gọi Bạch Lang đến và trao đổi với cậu. Bạch Lang vác theo thỏ bông mẹ tặng, tiến đến ngồi bên cạnh em. Đôi mắt to tròn rơi lên mấy bộ áo trên giấy. Nào là áo dài, nào là Nhật Bình, nào là áo tứ thân… Đủ loại cả. Bạch Lang không phản đối gì mấy bộ áo ấy, cậu bảo rằng mẹ thích bộ nào thì cứ may bộ đó. Sao trông rất vui vẻ, có lẽ là muốn may hết tất cả chúng.

- Hai mẹ con đang bàn chuyện gì vậy?

Giọng Mai Lang Vương chợt truyền xuống.

Sao và Bạch Lang giật thót, quay lại nhìn. Mai Lang Vương đã làm việc xong, đang đứng phía sau hai người, tay tỳ lên thành giường tre, đôi mắt nâu tràn đầy thắc mắc. Thế rồi khi chàng nhìn thấy con thỏ bông trên tay Bạch Lang và mấy bản vẽ của Sao, chàng đã hiểu tình hình.

- Khục…

Mai Lang Vương đỡ trán, quay sang bên, nén cười. Dù vậy, vai chàng vẫn cứ run lên từng chập và tiếng cười trầm thấp khe khẽ cất lên. Bạch Lang ngượng chín cả người, tay đang ôm gấu bông trở nên lạnh lẽo, đông cứng. Cậu cũng chẳng biết nói gì nữa, đành chịu thôi. Để chiều lòng mẹ, cậu đã quen bị cha trêu chọc rồi.

- Em vừa mua bé gấu này cho Bông đó.

Sao khoe, trỏ vào con gấu và hỏi chàng:

- Chồng thấy đẹp chứ?

- Ừm, đẹp lắm.

Mai Lang Vương cố gắng trấn tĩnh, không để cơn buồn cười lấn át nữa. Đáp lại em bằng biểu cảm tự nhiên nhất có thể.

- Em còn thiết kế áo cho bé này, Bạch Lang có thể thay đổi chúng cho bé.

Mai Lang Vương không bình tĩnh được nữa, chàng khoanh tay tựa lên thành giường và cười nắc nẻ. Mai Bạch Lang nghe tiếng cười vọng vang của cha, cảm giác tiếng cười ấy cứ như một cơn mưa sỏi rớt lốp bốp lên đầu. Cậu cúi mặt nhìn xuống đất, đỏ bừng, im ỉm.

Bạch Lang đã quen với tình cảnh này rồi, lúc nào cũng vậy. Mẹ cậu thích bày những trò con nít cho cậu chơi và Bạch Lang thì không muốn mẹ buồn nên dù cậu không thích, cậu vẫn cố gắng chiều lòng mẹ. Mai Lang Vương thì tỏ ra rất thích thú khi trông thấy hai mẹ con chơi mấy trò con nít cùng nhau. Những lúc đó, Bạch Lang cảm tưởng như trong mắt cha, mẹ và cậu không còn là vợ và con trai của ông nữa mà đã trở thành hai tiểu đồng ngốc nghếch mà ông có nhiệm vụ trông giữ vậy.

- Được rồi, hai mẹ con tắm rồi nghỉ ngơi thôi, ngày mai gia đình mình lên đường đấy. Tối nay chúng ta sẽ ngủ sớm.

Sau khi đã trêu Bạch Lang đủ, chàng cúi xuống và ôm cả hai mẹ con vào lòng, cười bảo.

- Thật ạ? Công việc của ngài đã xong hết rồi ư?

Sao vô cùng bất ngờ. Em vẫn nhớ lời thông báo hôm qua của chàng rằng sẽ đưa cả gia đình đi du ngoạn. Em vốn nghĩ phải mất hơn một tuần nữa thì chuyến đi mới bắt đầu, nào ngờ nó có thể bắt đầu ngay ngày mai ư?

- Ừm. Ta đã sắp xếp công việc cho chuyến đi này từ trước.

Mai Lang Vương đáp.

- Hay quá!

Sao vui mừng khôn xiết, em thu xếp các bản vẽ lại và bảo Bạch Lang:

- Bông, chúng ta đi tắm thôi!

- Vâng ạ.

Bạch Lang vâng lời, rời khỏi giường tre, đứng chờ mẹ. Khi Sao dọn dẹp mọi thứ xong, em hăm hở nắm tay Bạch Lang và cùng cậu đi vào nhà sau.

Mai Lang Vương đứng nhìn hai mẹ con một lúc rồi cũng rời theo. Chàng vừa đi vừa cởi khăn đóng xuống, nhếch môi:

- Ta cũng tắm cùng.

- Cha!

Bạch Lang hào hứng hẳn lên, chạy đến nắm tay chàng. Mai Lang Vương khoác vai thằng nhóc, thuận tay gỡ khăn đóng giúp con.

- Được đấy, vậy em sẽ gội tóc cho ngài.

Sao trông biểu cảm phấn khởi của hai cha con họ, cười khúc khích. Em bảo hai người ra nhà sau trước còn bản thân thì vào phòng chuẩn bị phục trang.

Nhận xét