Bạch Mai trong Gió: Chương 1: Khởi đầu - Phần 4
Tối hôm đó
Mai Lang Vương kết thúc buổi học nhanh một chút để Bạch Lang được ngủ sớm.
Chàng đưa cậu nhóc về phòng và hôn chúc ngủ ngon cậu bé trong khi Sao ở bên
phòng riêng của hai vợ chồng chuẩn bị hành lý. Bạch Lang cảm thấy hơi trống vắng
vì hôm nay không nhận được cái hôn của mẹ. Mai Lang Vương xoa đầu con trai một
cách cưng chiều, hôn lên cả má trái lẫn má phải của cậu và bảo:
- Ta chúc
thay mẹ con. Con trai của chúng ta ngủ ngon nhé.
- Vâng,
cha mẹ ngủ ngon ạ.
Bạch Lang
cười tươi.
Mai Lang
Vương ngồi bên giường ngắm cậu thêm một lúc. Bạch Lang cảm thấy vô cùng yên
bình khi có cha ở bên. Cậu nhắm mắt lại và thanh tĩnh ngủ say. Mai Lang Vương đắp
chăn cẩn thận cho con rồi rời khỏi phòng.
Chàng đi
sang phòng riêng của hai vợ chồng, bấy giờ Sao đang kết thúc những công đoạn cuối
cùng của việc xếp hành lý. Mai Lang Vương cúi xuống và bế em lên. Sao hơi bất
ngờ, em vùng vẫy.
- Em vẫn
chưa làm xong mà, còn phải đóng rương đồ lại nữa.
- Mai ta
đóng cho em.
Chàng hôn
lên trán em dỗ.
Sao nghe
chàng bảo vậy mới chịu ngồi yên.
Mai Lang
Vương thả em lên giường, Sao vô tư nằm xuống và ôm lấy gấu bông. Trên giường của
hai vợ chồng cũng có ba con gấu bông với kích cỡ khác nhau. Đó đều là những món
quà mà chàng mua tặng em hồi còn nhỏ.
Khi em còn
nhỏ, em có thói quen ôm chúng ngủ. Sao không bỏ được thói quen ấy cho đến tận
giờ. Sau khi hai vợ chồng kết hôn và hợp phòng với nhau, Sao đã mang ba chú gấu
này từ phòng cũ của em sang. Mai Lang Vương nhớ như in khoảnh khắc chàng thấy
em mang chúng vào phòng. Sao cứ ôm chặt bọn gấu bông ấy và đỏ mặt bảo với
chàng:
- Em không
xa mấy bé được. Từ nay bé cũng sẽ ngủ chung giường với chúng mình!
Lúc đó,
chàng đã cười đến suýt tắt thở một phen.
Mai Lang
Vương ngồi bên mép giường tháo khăn đóng và trang sức. Chàng vẫn chưa nằm xuống
vội, ngồi đó uống trà thêm một lúc. Đôi mắt nâu trầm tĩnh dõi nhìn ra song cửa.
Ánh trăng đang vát sáng những cụm mai ngoài vườn.
- Mai Lang,
ngài có gì lo nghĩ ư?
Sao mơ màng
hỏi chàng. Em là vợ chàng nên hiểu rõ chàng thế nào. Mỗi khi Mai Lang tư lự thưởng
trà ngắm trăng như vậy thì ắt là trong lòng chàng có muộn phiền. Hẳn là chính sự
lại quay cuồng rồi, có lẽ bọn ác thần lại bày ra mưu mẹo mới.
- Ta nhận được
một vài tin tình báo không hay.
Mai Lang
Vương lướt tay qua mái tóc mềm mại của em, vuốt ve chúng thật chậm rãi và trả lời.
- Em nghe
nói bọn chúng đang tính chiếm đóng một vài vùng đất?
Em quay sang
ôm lấy hông chàng, khuôn mặt bé nhỏ vùi vào người chàng, nhẹ nói.
- Ừm. Kiểu
gì chúng ta cũng sẽ nằm trong tầm ngắm thôi. Chúng vẫn luôn nhắm đến em.
Mai Lang
Vương gác tay qua đầu gối, đong đưa chén trà, giọng nặng nề.
- Một vài
thuộc hạ ẩn thân của ta đã mất tích.
- Nói vậy
là…
Sao lặng người,
mắt bị bóng đêm bao phủ.
- Sắp phải động
binh rồi.
Chàng thở
dài.
Mai Lang
Vương gác chén trà lên khay, nằm xuống bên cạnh em. Chàng hôn lên trán em và vờn
tay qua mái tóc mượt mà. Sao tận hưởng tình yêu của chàng trong khi lòng rối bời
bời. Rắc rối của Thần giới này… Chẳng biết đến bao giờ mới giải quyết được.
- Sao, em vẫn
gọi ta là ngài ư?
Mai Lang
Vương thấy em sầu não bi lụy, chàng không muốn nói thêm về chủ đề ấy nữa. Chàng
chuyển sang chủ đề khác.
Sao giật sững,
giương mắt lên nhìn chàng, cau mày.
- Vâng, em
đã bảo sẽ không gọi ngài là chàng rồi mà.
- Nhưng đêm
qua em đã gọi.
Mai Lang
Vương không hài lòng với sự thay đổi của em.
- Đó là vì…
Sao đỏ mặt,
quay vào trong, vô thức tránh xa chàng một chút, chống chế đáp:
- Ngài tấn
công như vậy… Ai mà giữ lý trí được chứ? Giờ em tỉnh táo rồi, em sẽ giữ vững lập
trường của mình.
- Lập trường
hửm?
Mai Lang
Vương sâu xa cất giọng. Đôi mắt nâu nheo lại, ngập tràn mây mù. Chàng áp đến và
tiếp cận lưng em, đôi môi lả lướt vờn qua gáy.
- Mai Lang,
mai phải lên đường đấy! Ngài đã bảo phải ngủ sớm còn gì?!
- Ừm, vốn định
là vậy.
Chàng vừa
nói vừa lần tìm cúc áo em, cười nhếch.
- Nhưng em
không chịu ngoan ngoãn gọi ta là chàng nên ta sẽ phạt.
- Không chịu!
Không chịu!
Sao đẩy
chàng ra, đánh vào ngực chàng túi bụi.
Mai Lang
Vương bật cười, chàng và em lại đùa giỡn với nhau. Hồi lâu sau, cả hai đều cười
đến rũ rượi, Sao trốn vào lòng chàng, nằm yên ở đó chờ cho hơi thở bình ổn trở
lại.
Mai Lang
Vương tha thiết siết chặt em, chàng tựa môi lên tóc em, yêu thương gọi:
- Sao,
Sao, Sao của ta.
- Mai
Lang.
Sao dụi
vào lòng chàng, nũng nịu choàng tay qua vòng eo rắn rỏi, ôm chặt lấy chàng.
Trong lúc
em quấn lấy chàng đó, em đã vô tình gợi lên những cám dỗ. Mai Lang Vương ghì em
vào lòng, hơi thở dần nóng bỏng. Sao bấy giờ cũng đã cảm nhận rõ rệt được khao
khát của chàng bằng chính cơ thể em.
- Sao.
Mai Lang
Vương nâng chân em lên và vùi vào ngực em, phân trần:
- Đây không
phải là do ta nhé, là do em đấy. Giờ thì không kìm giữ được nữa rồi. Em phải chịu
trách nhiệm thôi.
Sao thẹn đỏ
cả mặt, em choàng tay qua vai chàng. Mai Lang Vương đang trêu ghẹo cơ thể em, khoái
cảm ồ ạt tuôn trào khiến em run lên. Tâm trí dần bị chàng làm cho mụ mị. Đến
khi em tỉnh ra được một chút, em chỉ kịp thấy trang phục của mình bị vắt ra
thành giường phía sau.
Mai Lang
Vương tiến vào em, ám muội nói:
- Em giúp ta
nguội lại nhé.
- Thấy… Thấy
ghét!
Sao rên rỉ,
hai chân ôm lấy hông chàng, quấn quanh chàng không rời.
- Này, có gọi
là chàng không?
Chàng vẫn
không bỏ được thói cố chấp, cố tình hỏi.
- Hứ!
Sao phụng phịu,
rồi em không cứng rắn trước chàng được nữa, em đành cất gọi:
- Chàng.
- Ừm.
Mai Lang
Vương thỏa mãn, động tác chậm lại và đầy da diết.
Sao dính chặt
vào chàng, tựa lên vai chàng, thì thầm vào tai:
- Em yêu
chàng, Mai Lang.
Mai Lang
Vương cong môi, mồ hôi của sự hoan lạc trải dọc qua sóng mũi thẳng tắp, rũ lên
lưng em. Sao thật nhỏ nhắn, em vô cùng đáng yêu, chàng yêu em đến ngây dại, chàng
chỉ muốn hòa em vào người.
Mai Lang
Vương hôn lên khuôn mặt đỏ bừng e ấp.
Em là tất cả
của chàng. Em là linh hồn chàng.
Sáng hôm
sau, khi hai người tỉnh giấc, câu đầu tiên mà Sao nói với chàng là: Mai Lang,
ngài ngủ ngon chứ?
Mai Lang
Vương nhìn em đăm đăm, sự không hài lòng tỏ rõ trên nét mặt. Sao hơi khúm núm,
em lấm lét dời mắt đi. Em biết chàng khó chịu vì chuyện gì nhưng không thể xoa
dịu chàng được. Em đành chọn cách im lặng.
Mai Lang
Vương cũng không ép buộc em. Nếu em không chịu gọi chàng bằng tiếng xưng ấy vào
buổi sáng thì chàng sẽ bắt em phải gọi vào buổi tối. Chàng sẽ bắt em gọi cho bằng
được. Đến khi nào gọi quen, tự nhiên em sẽ không còn xa lạ với nó nữa và gọi thường
xuyên được thôi. Chàng sẽ chờ.
Mai Lang
Vương rời giường và chuẩn bị cá nhân. Khi sắp ra khỏi phòng, chàng nán lại sập
gỗ gần cửa. Trên sập bày ba rương gỗ liên tiếp, mỗi rương có kích thước vừa vặn,
dài một mét, rộng ba tấc và cao ba tấc. Đó là các rương hành lý mà đêm qua Sao
đã chuẩn bị, bên trong chứa trang phục và vật dụng cá nhân của cả gia đình. Những
chiếc rương đầy kín vật dụng đang mở toang dưới ánh nắng sớm. Đó là vì đêm qua,
Sao vẫn chưa kịp đóng nắp chúng lại thì đã bị chàng tóm rồi.
Mai Lang
Vương lần lượt đóng nắp các rương đồ lại. Sao nằm nghiêng trên giường quan sát
chàng. Em rất thích thú vì chàng giữ lời. Nhìn bộ dạng ngoan ngoãn ấy, em chợt
thấy thương chàng vô hạn. Trong lòng lại thầm thốt lên: Chồng em ngoan quá!
Mai Lang
Vương hoàn tất nhiệm vụ thì đánh mắt về phía em. Khi phát hiện ra em đang nhìn
mình, ánh mắt yêu thương tán thưởng thì chàng bỗng có hơi ngượng. Mai Lang
Vương là một người kín đáo. Cảm xúc của chàng dù rất dạt dào nhưng luôn được
chàng giấu kín trong thâm tâm, rất hiếm khi bộc lộ ra ngoài. Chàng cũng không
quen đón nhận tình thương của người khác, mặc dù chàng rất thích điều đó. Mỗi
khi chàng cố tình làm điều gì đó cho ai và bị người đó phát hiện, chàng sẽ ngượng.
Và mỗi khi có ai đó dành tình cảm yêu thương cho chàng, chàng sẽ gặp khó khăn
trong việc tiếp nhận nó. Chàng không biết nên dùng thái độ nào để đón nhận,
chàng không quen. Vì thế, chàng cũng sẽ tự nhiên tỏ ra ngượng nghịu, cốt chỉ để
che giấu niềm vui sướng của mình thôi.
Bạch Lang đã
thừa hưởng gần như trăm phần trăm tính cách này của chàng.
Vì quá ngượng
ngùng, Mai Lang Vương đành khum tay lại, đặt ngang môi, hắng hắng giọng:
- Nhìn gì hửm?
Mau đi chuẩn bị cá nhân đi nào. Chúng ta sẽ lên đường ngay đấy.
- Vâng ạ.
Sao tít mắt
cười.
Mai Lang
Vương càng thêm bối rối. Chàng quay lưng đi một mạch ra cửa, không thể đứng đó
đối diện với em nữa. Khi ra đến cửa, chàng hơi dừng lại, khẽ đưa mắt nhìn em.
Sao biết chắc là chàng sẽ âm thầm quan sát em mà, cho nên em luôn hướng về phía
chàng, miệng cười tươi như hoa.
Mai Lang
Vương cau mày, khuôn mặt tuấn mĩ trở nên gượng gạo, chàng đi thẳng ra ngoài.
Khi đi khỏi phòng được vài bước chân, chàng lại êm dịu mỉm môi. Sao lúc nào
cũng hiểu rõ chàng cả. Trên đời này chỉ có em là biết rõ chàng nhất. Thế nên dù
là niềm vui hay nỗi buồn chàng đều có thể tự nhiên chia sẻ với em. Chàng có thể
thoải mái bộc lộ con người thật của mình ra trước em.
Mai Lang Vương
cười êm ái và nhẹ bước ra sau nhà.
Sao rời giường,
đi đến tủ quần áo và chuẩn bị trang phục cho chàng. Hôm nay cả gia đình sẽ đi
chơi nên chàng không phải mặc lễ phục. Sao lấy bộ áo dài xanh lá mạ do
em tự tay may ra. Đó là bộ áo rất đẹp, trên nền vải thêu đầy những họa tiết hoa
cúc cách điệu.
Hoa văn
này do em tự nghĩ ra. Sao lấy cảm hứng từ những bức phù điêu hoa cúc mà em từng
nhìn thấy trong chuyến đi đến phía bắc cách đây hơn năm trước. Bạch Lang cũng
có một bộ áo với màu sắc và hoa văn tương tự như thế này, thuở ấy em đã may hai
bộ giống hệt nhau cho cả hai cha con. Đáng tiếc giờ Bạch Lang đã cao hơn rồi,
trẻ con luôn lớn rất nhanh nên thằng bé không còn mặc vừa bộ áo ấy nữa.
Chuẩn bị
áo cho chàng xong, em trở về bàn trang điểm và ngắm dung nhan một chút. Em chải
tóc và cười khẽ, nụ cười mê hồn hiện hữu trên tấm gương trong trẻo. Tia nắng từ
khung cửa xuyên vào, rũ lên mặt gương, tạo thành những hạt sáng lấp lánh. Ánh
sáng rực rỡ phản chiếu với mặt gương, phủ lên dung trang mỹ miều, càng khiến
dung trang ấy thêm phần rạng rỡ.
Kể từ khi
lấy chồng, Sao nhận ra da dẻ của mình trở nên hồng hào hơn. Em nghe Thần Tình
nói rằng phụ nữ sau khi kết hôn đều tự nhiên tươi tắn như vậy. Em không hiểu
nguyên nhân sâu xa lắm, nhưng rất thích việc này.
Sao rất
yêu thương làn da của mình, em thường dùng nhiều phương pháp để chăm sóc nó, chẳng
hề quản nhọc công sức. Những phương pháp mà em ưa chuộng lại là liệu pháp thiên
nhiên, thế nên hiệu quả sẽ không diễn ra tức thời mà còn đòi hỏi sự kiên trì bền
bỉ nhưng Sao rất kiên nhẫn và chăm chỉ. Em sẵn sàng theo đuổi những phương pháp
làm đẹp ấy cho dù có mất nhiều thời gian như thế nào.
Sở dĩ Sao
chú tâm đến việc chăm sóc bản thân như vậy cũng bởi là vì em muốn giữ chồng. Dù
em biết rằng Mai Lang Vương là một người đàn ông chung thủy và chàng vô cùng
yêu thương em nhưng Sao vẫn muốn trở nên đẹp hơn trong mắt chàng, muốn mê hoặc
chàng triệt để. Em từng nghe Thần Tình bảo, phụ nữ thì nên yêu quý bản thân
mình nhiều một chút, đừng nghe lời gã đàn ông thề thốt rằng 'ta yêu em chân
thành không vì nhan sắc'. Bọn họ nói dối cả thôi, thế gian ai mà chẳng biết đàn
ông yêu bằng mắt?
Sao vô
cùng tán đồng ý kiến của Thần Tình, thế nên em luôn cố chăm chút cho bản thân
thật tốt. Vì em luôn chăm chút cho mình như vậy nên Mai Lang Vương vẫn thường nổi
cơn ghen tuông. Kể cả khi em đã sinh cho chàng Bạch Lang, chàng vẫn không cho
em tự do ra ngoài mà không có chàng. Lúc nào chàng cũng giữ chặt em trong vòng
tay. Thậm chí em muốn ra khỏi Mai Viện một bước cũng phải hỏi ý chàng.
Dù bị
chàng giữ chặt như vậy nhưng em không hề cảm thấy bản thân mất tự do. Sao cảm
thấy hạnh phúc và kiêu hãnh vì chồng em lúc nào cũng giữ em như vậy. Khi chàng
còn giữ, còn cưng chiều thì nên mừng nên trân trọng đi. Nếu chàng không thèm giữ,
không thèm ghen hay yêu thương gì thì mới là điều đáng lo.
Sao yêu
thương làn da của mình đến thế nhưng cũng có một dạo em phải
hi sinh nó. Đó là lúc em mang thai Bạch Lang. Khi phụ nữ mang thai, nội tiết tố
sẽ thay đổi và khiến cơ thể bị ảnh hưởng một chút. Sự ảnh hưởng ấy biểu hiện rõ
rệt nhất qua làn da. Thời kì mang thai Bạch Lang, da mặt em trở nên sần sùi và
sạm đi hẳn. Khiến Sao vô cùng buồn rầu.
Vì dung
nhan xuống sắc trầm trọng, Sao trở nên rất mặc cảm và thường không dám đối diện
với Mai Lang Vương. Thuở ấy tâm trạng em rất dễ xúc động, thường lo âu, rầu rĩ
vô cớ. Đôi khi chỉ vì vài câu nói bâng quơ của chàng mà em có thể buồn khổ đến
mức nức nở khóc. Thậm chí em còn muốn bỏ Mai Viện mà đi, vác theo Bạch Lang thuở
ấy mới được hơn bảy tháng trong bụng, trốn đến một nơi xa xôi.
Mai Lang
Vương vô cùng lo âu và sợ hãi. Chàng chỉ sợ em sẽ mang theo con rồi bỏ chàng mà
đi biền biệt. Trong quá khứ em đã từng bỏ rơi chàng một lần khiến chàng phải vất
vả cầu xin thừa sống thiếu chết mới níu giữ em lại được, vì vậy trong lòng
chàng đã hình thành một nỗi ám ảnh, chàng luôn lo sợ chuyện cũ sẽ lặp lại.
Mai Lang
Vương ra sức khuyên nhủ em, dỗ ngọt em, cưng chiều em. Chàng bảo rằng dù em có
trở thành thế nào thì chàng cũng yêu thương em cả. Chàng còn bảo nếu biết em sẽ
buồn rầu và lo lắng như vậy thì chàng đã không để em mang thai rồi. Chàng dỗ rằng
em chỉ cần sinh cho chàng một đứa, rồi từ nay về sau chàng không bắt em sinh nữa.
Thậm chí, Mai Lang Vương còn lo sợ đến độ cử hộ vệ trông chừng em. Cứ hễ Sao tỏ
ra bất thường một chút là họ sẽ ngay lập tức báo tin cho chàng. Mai Lang Vương
cũng cố gắng làm việc quay cuồng một chút để sắp xếp thời gian ở bên em nhiều
hơn. Chàng chẳng muốn rời em ra một bước, khi buộc phải xa em, lòng chàng lại
thấp thỏm không yên.
Bao nhiêu
vất vả cùng nỗi sợ và lo ấy kết thúc bởi tiếng khóc chào đời của Bạch Lang. Sau
khi thằng bé ra đời, áp lực đè lên tâm trạng của cả em và chàng đều được cởi bỏ.
Sao không còn sầu khổ nữa kể từ khi em nhìn thấy khuôn mặt non nớt mũm mĩm của
thằng bé. Mai Lang Vương trông dáng vẻ yên hòa của em, chàng cũng yên tâm ít
nhiều. Vậy là chàng không phải lo nữa rồi.
Hai người
cùng chăm sóc và nuôi dạy Bạch Lang khôn lớn, thấm thoắt cũng đã mười hai năm
trôi qua. Bạch Lang lớn lên ngoan ngoãn kỷ luật, em và chàng cũng đỡ phải vất vả.

Nhận xét
Đăng nhận xét