Mai nở dưới Sao: Chương 5: Nhiệm vụ ở Kon Chư Răng - Phần 5

Đúng như dự đoán của Lãm, chiều ngày hôm sau thuyền của Mai Lang Vương đã đến được phía bắc Gia Lai.

Từ trên mạn thuyền dõi nhìn xuống, tràn vào mắt họ là một cánh rừng khổng lồ xanh mướt. Màu xanh trải dài mơ màng, một màu xanh bát ngát pha lẫn giữa sắc xanh sẫm của những cánh rừng gần và sắc xanh mờ sương của những dãy rừng xa xa.

- Đẹp quá!

Sao bỡ ngỡ vì cảnh đẹp trước mắt, mái tóc đen nhánh bị gió cuốn khiến hương bồ kết lưu trên tóc lan tỏa.

- Đó chính là Kon Chư Răng. 

Mai Lang Vương hướng tay về một góc nam Trường Sơn nói rõ hơn.

- Chúng ta sẽ đến đó ạ? 

Sao quay sang chàng, thơ ngây hỏi.

- Ừm. 

Mai Lang Vương xoa đầu Sao, mỉm cười xác nhận.

Tiểu đồng điều khiển bốn con cò đậu trên trụ giúp thuyền hạ xuống. Khi thuyền đạt độ cao tầm mười mét so với mặt đất, từ Kon Chư Răng lập tức có một tiểu tiên bước ra. Người đó mặc trang phục Bana, đóng khố, cởi trần, khắp người đeo đầy trang sức. Hắn ta lăm lăm thanh giáo trên tay, hiên ngang chắn trước cổng vào, vẻ mặt không có thiện ý.

- Xuống đó nói rõ mục đích đi Lãm. 

Mai Lang Vương ra lệnh.

- Vâng. 

Lãm cúi người, chàng ta nhảy khỏi thuyền mà không dùng thang, nhẹ nhàng hạ xuống trước mặt tên lính.

Trong lúc hai người đó trao đổi, Mai Lang Vương trầm tĩnh quan sát xung quanh. Kon Chư Răng bây giờ đã không còn hiền hòa như trước nữa. Khu rừng được vây kín bởi một lớp kết giới[1] và rào chắn, cứ cách một đoạn rào chắn tầm mười lăm mét thì lại có một chốt canh. Ngay cổng ra vào cũng bố trí rất nhiều binh lính, bọn chúng đều đang lăm le vũ khí mà nhìn chòng chọc vào thuyền của chàng.

Tình hình này… Hẳn là những gì Yang cung cấp đều chính xác.

Mai Lang Vương đi vào khoang thuyền thảo một lá thư.

Yang đứng bên cạnh Sao e dè nhìn theo bóng Mai Thần rồi lại nhìn xuống Kon Chư Răng bên dưới, hai tay cậu siết chặt. 

- Kon Chư Răng! Kon Chư Răng của ta! 

Cậu cứ lặp đi lặp lại ba chữ ấy trong đầu rồi tự hỏi.

- Ta phải làm gì để giải phóng Kon Chư Răng khỏi bọn phản loạn cầm thú?

- Sắc mặt bạn rất tệ, chuyện gì vậy? 

Sao lo lắng hỏi.

- Đó là quê hương của ta. 

Yang nói, hai mắt lóe sáng.

- Mình biết, chẳng phải bây giờ Mai Lang đang đưa bạn về nhà hay sao? 

Em mỉm cười hồn nhiên.

- Bạn phải vui chứ? Tại sao lại tỏ bộ mặt đó?

Yang cười nhạt, cậu biết cô nhóc này không hiểu gì cả. Những đau thương mà cậu và người dân Kon Chư Răng phải nếm trải em ấy không hề biết, vì vậy cậu cũng không giải thích. Yang im lặng, không trao đổi gì với Sao nữa.

Tầm một khắc sau Lãm quay lại, đi theo chàng ta bấy giờ còn có một người khác. Người đó cũng mặc trang phục giống với bọn lính dưới kia nhưng hoa văn cầu kỳ hơn. Trang sức cũng nhiều và quý phái hơn hẳn.

Sao cau mày lùi lại ngay khi bắt gặp ánh mắt hắn.

Đó là một người quyền uy nhưng bất hảo. Ánh mắt hắn rắn rết hệt như ánh mắt của lão buôn người mà em từng đối diện. Một ánh mắt lạnh lẽo, vô cảm, thể hiện rằng chủ nhân của nó sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.

Tên thủ lĩnh nhìn chòng chọc vào Yang, cậu run sợ lẩn tránh, không dám đứng gần. Vẻ mặt tên thủ lĩnh không mấy dễ chịu khi nhìn thấy cậu. Hắn lại nhìn khắp chiếc thuyền một lượt… Một tòa lâu thuyền lộng lẫy… Đúng là sự hưởng thụ bậc nhất của bọn Vương thần.

- Đại nhân, Vương đến đây vì lệnh của Hùng Duệ Vương ạ? 

Tên thủ lĩnh hỏi Lãm.

- Vâng, Hùng Duệ Vương muốn thăm hỏi nữ thần Kon Chư Răng nên ra lệnh cho Vương đến.  

Lãm cười đáp.

- Hùng Duệ Vương có vẻ vẫn quan tâm đến cô con dâu hụt này nhỉ? 

Tên thủ lĩnh cười phá lên. Trong quá khứ Quan Lang của vua Hùng từng bị nữ thần từ chối lời cầu hôn, có vẻ Cổ Loa vẫn luôn để ý đến điều đó.

- Ôi trời, Hùng Duệ Vương bảo vậy nhưng không phải vậy đâu. 

Lãm xoa cằm, thở dài thườn thượt.

- Gì? Có việc gì ẩn giấu ư? 

Tên thủ lĩnh ghé đến gần, dò hỏi.

Lãm nói nhỏ vào tai hắn.

- Thật ra Hùng Duệ Vương muốn chúng ta đến đây để kiểm soát số gỗ ở Kon Chư Răng đấy!

Tên thủ lĩnh kinh ngạc.

Lãm xua xua tay, ủ rũ.

- Ngài ấy lại định xây công trình, phía bắc gỗ đang cạn kiệt, nghe nói Kon Chư Răng có nhiều gỗ nên sai bọn ta đến đây xem xét thôi. Hazz, mệt chết đi được, Vương của ta không có thời gian mà vẫn phải đi đến tận đây đấy! Đúng là uể oải mà!

- Ra là vậy… 

Tên thủ lĩnh cúi đầu thì thầm. Hai mắt hắn đảo qua ván thuyền, cười mỉm.

Hóa ra mục đích thực sự của vua Hùng là vậy!

- Ngươi là người cai quản hiện thời của Kon Chư Răng? 

Bấy giờ Mai Thần cũng đã làm xong việc ở khoang thuyền, chàng từ tốn bước ra, gật đầu với tên thủ lĩnh.

- Ôi, thật vinh hạnh vì được diện kiến Vương. 

Tên thủ lĩnh tức thì quỳ xuống, phong thái uy nghiêm của Mai Thần lấn át tâm trí hắn trong phút chốc.

- Đừng đa lễ, ta đến đây vì công việc, mong Kon Chư Răng giúp đỡ.

- Hiển nhiên rồi ạ! Được Vương ghé thăm cư dân Kon Chư Răng vô cùng hoan hỉ!

Mai Thần nhìn sang Lãm, chàng ta âm thầm nhoẻn cười, đáy mắt sáng hấp háy.

 

Tên thủ lĩnh có chút việc nên phải trở vào trong giải quyết. Mai Thần cũng chưa vội vào Kon Chư Răng ngay, chàng ở lại thuyền của mình bàn bạc một vài điều với Lãm.

- Đây, mang đến Khau Phạ đi. 

Mai Lang Vương đưa phong thư đã thảo trước đó cho Lãm, nhẹ nhàng nói.

- Ngài biết sợ rồi à? 

Lãm bật cười.

Mai Lang Vương không nói gì, chậm rãi rót trà, đôi mắt nâu đặt lên làn khói trà êm dịu suy tư.

- Tên thủ lĩnh đó không vừa đâu, hắn thăm dò tôi mấy lần liên tiếp! 

Lãm nhếch mép, cứ mỗi lần nhớ đến bộ mặt dè dặt hỏi dò của hắn là chàng lại cảm thấy buồn cười.

- Và ngươi dắt hắn vào một mê cung với những lời bịa đặt? 

Mai Lang Vương nhẹ nói.

- Ối chà, ngài biết đấy, nếu muốn thăm dò thông tin thì không nên thăm dò từ Lãm này, tôi là chuyên gia đánh lạc hướng đấy mà.

Mai Thần lắc đầu cười.

- Sẽ mất ba ngày để đi lâu thuyền từ đây về Khau Phạ nhưng chỉ mất một ngày để từ Khau Phạ đến đây bằng đại chiến thuyền. Khi đi xa khỏi Kon Chư Răng tôi sẽ thay thuyền nhỏ để tối đa tốc độ, vậy thì tầm hai ngày là có thể đem binh chi viện tới rồi.

- Được, ta sẽ cố cầm cự.

- Với những gì mà tôi cung cấp cho chúng, có lẽ chúng sẽ không vội ra tay với ngài đâu, dù sao ngài cũng là Vương cơ mà.

- Ta không chắc. 

Mai Thần nhẹ lắc đầu.

- Bọn chúng đã dám xây dựng Kon Chư Răng thành một pháo đài riêng như vậy thì bọn chúng sợ gì cái chức Vương của ta? Bọn chúng có lẽ chỉ chờ ta vào trong đó rồi 'xử kín'.

- Giờ thì tôi càng lo cho Sao hơn đấy. Ban nãy tên thủ lĩnh nhìn Yang như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.

- Hết cách. 

Mai Lang Vương đặt chén trà xuống, khoanh tay đứng lên. 

- Nếu chỉ hai ngày, ta nghĩ mọi chuyện sẽ ổn thôi.

 

Tên thủ lĩnh trở về bản doanh ở Kon Chư Răng, đó là một ngôi nhà Rông lớn mới được dựng lên gần bìa rừng. Ngôi nhà này tuy được xây dựng với kiến trúc giống với ngôi nhà Rông chính nằm gần đền nữ thần nhưng lại khá đơn sơ, nó không được trang trí tỉ mỉ như ngôi nhà Rông chính.

- Thủ lĩnh!

Vừa thấy hắn bước vào những tên phó tướng ngồi bên bếp lửa lập tức đứng dậy.

- Tình hình sao rồi ạ? 

Một tên nhanh chóng hỏi.

Tên thủ lĩnh thoạt tiên im lặng, vẻ mặt nặng nề. Hắn đi đến bếp lửa ngồi xuống. Những đứa hầu nhanh chóng mang rượu cần[2] dâng lên cho hắn. Tên thủ lĩnh hút một ngụm rượu, lấy tẩu thuốc ra rít sâu. Khói thuốc bay lên lãng đãng trên trần nhà âm u.

- Kẻ mới đến chính là tên Mai Lang Vương dưới trướng vua Hùng. 

Hồi lâu sau, hắn nhả ra từng chữ.

- Mai Lang… Vương?!

Những tên phó tướng kinh ngạc. Theo hiểu biết của chúng, Mai Lang Vương là vị Hoa tiên trẻ tuổi nhất được vua Hùng ban cho chức Vương, là cánh tay đắc lực của ngài ấy. Sự hiện diện của Mai Lang Vương tượng trưng cho sự hiện diện của vua Hùng. Nếu kẻ đó đến đây… Có lẽ nào Hùng Duệ Vương đang để mắt đến Kon Chư Răng?

- Mục đích của hắn là gì? 

Bọn chúng lập tức hỏi.

- Hừm… 

Tên thủ lĩnh đỡ trán, tẩu thuốc đặt hờ trước miệng, khói đang bốc lên từ đó phủ mờ mắt hắn. 

- Nghe nói là để kiểm soát số gỗ ở đây.

- Kiểm soát gỗ?! 

Bọn phó tướng ngớ ra.

- Gì chứ?! Chỉ vậy thôi á?!

- Phải. 

Tên thủ lĩnh gật đầu, rít một hơi thuốc dài. Ngay cả hắn cũng không tin được mục đích khiến Mai Vương đến tận Kon Chư Răng này chỉ có thế.

- Thằng Yang có đi theo hắn đấy. 

Mắt tên thủ lĩnh lóe sáng.

- Thằng bé thoát khỏi tay chúng ta đêm đó?! 

Bọn thuộc hạ nghiến răng.

- Hắn mang theo đứa bé đó… Chẳng biết bọn chúng gặp nhau như thế nào và hắn đã biết được những chuyện gì… Nhưng chúng ta không thể manh động vào lúc này được.

- Hay là… 

Một tên hiến kế.

- Chúng ta cứ diễn kịch trước mặt hắn. Kiểm soát gỗ chỉ diễn ra hai đến ba ngày, cao lắm là một tuần. Chỉ cần chúng ta diễn tốt thì chuyện này sẽ được che đậy êm thấm.

- Ta cũng nghĩ vậy. 

Tên thủ lĩnh tán đồng.

- Chỉ cần che mắt được tên Mai Thần đó chúng ta cũng sẽ che mắt được Cổ Loa. Nếu Cổ Loa biết chúng ta tạo phản, họ sẽ ngay lập tức đưa quân đến đàn áp và chúng ta chắc chắn không thể chống chọi lại được. Chi bằng cứ lặng lẽ chiếm lấy Kon Chư Răng như thế này, chúng ta không phải đổ máu chiến đấu mà lại có quyền lực cai trị cả một vùng núi rừng.

- Ha ha ha ha ha ha!

Đám phản loạn đang bàn đến đoạn này thì từ không trung bỗng cất lên một tràng cười trêu chọc. Tên thủ lĩnh cau mày nhìn ra. Ngoài kia, có một bóng đen đang tựa vào khung cửa cười khanh khách.

- Đại nhân… 

Tên thủ lĩnh thốt.

- Xin lỗi, thật bất lịch sự nhưng những lời bàn bạc của các ngươi khiến ta rất buồn cười.

- Đại nhân. 

Tên thủ lĩnh hướng về phía gã trùm áo choàng đen thành tâm cầu khẩn.

- Ngài có thể chỉ dẫn rõ hơn được không?

Người đó theo thói quen khẽ kéo mũ trùm thấp xuống một chút, chỉ để lộ khuôn miệng duyên dáng, nhoẻn cười tà mị mà thư thả bảo tên thủ lĩnh.

- Hùng Duệ Vương nếu cần gỗ ông ta hoàn toàn có thể đến tây bắc khai thác. Ở phía bắc có rất nhiều cánh rừng, có những cánh rừng nằm trong khu khai thác riêng của vua Hùng, chúng rất rộng lớn và được chăm sóc kĩ lưỡng, không có chuyện cạn kiệt đâu.

- Ôi! 

Tên thủ lĩnh bàng hoàng.

- Nếu thật sự muốn khai thác gỗ ở phía nam, vua Hùng có thể đến vùng Quang Hoa và Tân Châu của Tây Ninh, nơi đó vốn luôn được sử dụng như một khu khai thác chuyên dụng. Tại sao phải đến Kon Chư Răng để lấy gỗ về? Trong khi Kon Chư Răng là nơi có sinh thái vô cùng đặc biệt mà Hùng Duệ Vương luôn muốn bảo vệ?

- Vậy là chúng tôi bị lừa?!

- Bị lừa đậm. 

Gã trùm áo đen nhếch mép.

- Tên Mai Lang Vương đó sẽ không bao giờ bị Hùng Duệ Vương sai đi làm những chuyện nhảm nhí như thế. Hắn là một thanh bảo kiếm, Hùng Duệ Vương chỉ rút thanh bảo kiếm này ra vào những thời khắc đặc biệt. Hơn nữa… Mai Lang Vương còn mang theo thằng nhóc vừa tẩu thoát từ đây… Ngươi nghĩ vì sao hắn lại được đặt cách phong Vương khi mới hơn trăm tuổi? Hắn là một người rất sắc bén.

- Chết tiệt… Bọn chúng dám phỉnh phờ chúng ta! 

Tên thủ lĩnh đấm tay xuống sàn.

- Bọn chúng lợi dụng tâm thế của các ngươi - Những kẻ tự cô lập mình trong không gian nhỏ hẹp của Kon Chư Răng để rồi bịa đặt thông tin. Những gì chúng cung cấp thật lố bịch nhưng các ngươi vẫn bị lừa, chứng tỏ rằng các ngươi rất hoang mang. Tên Mai Thần đó đã thăm dò ngược được các ngươi chỉ bằng một động thái nhỏ bé như thế… Các ngươi đã tự để lộ sơ hở cho hắn thấy rồi.

- Vậy giờ chúng tôi phải làm gì?!

- Làm gì à? 

Kẻ trùm áo đen khoanh tay, cười yểu điệu.

- Làm gì thì tự các ngươi phải suy nghĩ rồi. Ta nói trước, tên Mai Thần đó là một mối hiểm họa. Chấm hết hắn hoặc bị hắn chấm hết, tùy các ngươi vậy.

- … 

Tên thủ lĩnh sầm mặt, nín lặng.

 

Kẻ trùm áo đen nói xong mấy lời đó thì bỏ đi, trong nhà Rông chỉ còn lại tên thủ lĩnh và lũ phó tướng. Tên thủ lĩnh sau hồi lâu suy nghĩ, chợt cúi xuống, rít thuốc. Đến khi ngẩng lên, hai mắt hắn trở nên rực sáng lạ thường, hệt như mắt mèo.

- Chúng ta sẽ kiểm tra tên Mai Lang Vương đó một chút.

- Kiểm tra?! 

Bọn thuộc hạ đồng thanh thốt.

- Phải. 

Tên thủ lĩnh hút một ngụm rượu cần, mắt đảo ra ngoài, đầy suy tính.

- Chúng ta cần nắm được thực lực của hắn đã. Giết hắn thì chắc chắn phải giết nhưng nghe nói hắn rất mạnh. Chúng ta cần thăm dò.

- Vâng…

- Trước tiên cứ mời hắn vào, diễn cho tròn vai. Đợi khi thăm dò xong khả năng của hắn rồi thì sẽ xem xét nên dùng cách nào để giết hắn. 

Tên thủ lĩnh vừa nói vừa đưa tẩu thuốc lên miệng, lãnh đạm rít. Khói trắng bốc từ đầu tẩu lên cao che mờ khuôn mặt nham hiểm.

Bọn thuộc hạ nhìn hắn rồi lại đưa mắt nhìn nhau. Lòng chúng tuy cũng có chút hoang mang nhưng đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, chỉ đành tiếp tục lao về phía trước thôi.

 

Lãm và Mai Lang Vương chia tay trước cổng Kon Chư Răng, như kế hoạch, Lãm mang theo lâu thuyền tiếp tục tiến ra bắc, Mai Thần thì chỉ giữ lại Sao và Yang đơn độc xâm nhập pháo đài địch.

Mặc dù việc làm của chàng rất nguy hiểm nhưng Mai Lang Vương không hề bộc lộ chút ái ngại nào. Chàng vẫn luôn điềm tĩnh và uy nghiêm như vậy, khiến bọn phản loạn có muốn tìm ra sơ hở cũng không được.

Riêng Sao, em vẫn luôn rất hồn nhiên, thì bởi có biết gì đâu mà không hồn nhiên cho được.

Sao vẫn nghĩ rằng em đến đây là để du ngoạn cùng Mai Lang. Em không hề mảy may cảm nhận được chút nguy hiểm nào. Mai Lang Vương cũng không nói gì với Sao cả, chàng cho em được vô tư líu lo. Sự hồn nhiên của Sao có thể xua tan được phần nào bầu không căng thẳng của nơi này.

Ngược lại, Yang không thể bình tĩnh nổi.

Cậu luôn run sợ nép chặt vào người Mai Lang Vương kể từ khi tiến vào Kon Chư Răng.

Tên thủ lĩnh và bọn thuộc hạ niềm nở đón chàng vào nhà Rông. Trên đường đi, hắn mấy lần cố tình áp kiếm vào người Yang. Mỗi lần chạm phải thanh kim loại sắc lạnh đó, da thịt cậu lại giật mạnh. Yang càng cật lực nép vào người Mai Thần hơn.

Mai Lang Vương đương nhiên hiểu được tình hình. Chàng ý tứ đưa cậu bé sang chỗ Sao. Em đang đi bên trái chàng và được chàng bảo vệ kín kẽ. Yang hiểu ý, lập tức nắm lấy tay Sao và nép vào người chàng. Sự bảo hộ ấy khiến tên thủ lĩnh không thể giở trò dọa nạt được nữa.

- Cậu bé này… Cậu ta cũng là người Bana ư? 

Tên thủ lĩnh tức giận vì không thể làm gì được Yang nên bèn chuyển sang dò xét Mai Thần.

- Ừm. 

Mai Lang Vương gật đầu.

- Ngài và cậu bé có quan hệ gì vậy? Thật là tò mò. 

Tên thủ lĩnh xoa cằm.

- Cậu bé này là tiểu đồng của ta, chúng ta tình cờ quen biết nhau trên đường. Vì cậu ấy là người địa phương, biết rõ phong thổ nên ta thu nhận.

- À ra thế… Mà ngài đến đây chỉ mang theo hai tiểu đồng… Liệu có lo lắng gì không? 

Tên thủ lĩnh cười âm hiểm.

- Lo lắng? 

Mai Lang Vương vẫn bình thản.

- Ta chỉ ở đây hai ngày rồi sẽ rời đi. Vì vậy không cần mang nhiều tiểu đồng. Ta muốn nhanh chóng hoàn thành công việc để trở về, còn rất nhiều việc khác đang chờ ta.

- Oh… Chỉ nán lại hai ngày thôi à… Thật đáng tiếc… 

Tên thủ lĩnh thoáng suy nghĩ. Hắn tưởng Mai Thần sẽ dừng chân ở đây một tuần. Nhưng rồi… Lời nói của gã áo đen lại vọng về, tên thủ lĩnh siết chặt tay… Hạ quyết tâm.

- Chúng tôi muốn mời ngài tham gia tiệc chiêu đãi tối nay. 

Hắn cười xán lạn, mời mộc.

Mai Lang Vương nhìn sang hắn, đôi mắt nâu ngưng đọng.

- Không cần tiệc tùng gì đâu. Ta muốn được yên tĩnh.

- Ơ! 

Tên thủ lĩnh giật nảy, kêu lên.

- Sao có thể như thế được ạ? Đây là lần đầu tiên Vương đến Kon Chư Răng…

Nhưng Mai Thần đã ngăn hắn lại, chàng lãnh đạm.

- Xin lỗi, ta thật sự muốn được yên tĩnh.

- Vâng… 

Thái độ dứt khoát của Mai Thần khiến hắn ỉu xìu.

Vậy là hắn không thể lợi dụng đêm tiệc để ra tay rồi.


[1] Loại thuật pháp quyền năng cho phép người thi triển tạo ra một lớp tường thành trong suốt bao quanh một phạm vi nhất định. Kết giới thường được dùng để ngăn chặn sự xâm nhập từ bên ngoài.

[2] Một loại rượu đặc sản của các dân tộc thiểu số, rượu được ủ men, không qua chưng cất. Khi uống, người ta sử dụng những cần tre hoặc trúc để hút rượu, vì vậy gọi là rượu cần.


Nhận xét