Mai nở dưới Sao: Chương 5: Nhiệm vụ ở Kon Chư Răng - Phần 7
Đền thờ nữ thần nằm gần thác Bukjai, từ nhà Rông đến đó chỉ mất vài phút di chuyển. Nhờ có sự chỉ dẫn của Yang mà Mai Lang Vương có thể tìm đến đó một cách chính xác. Ba người mới đi một chút, ngôi đền cũ kĩ đã hiện ra.
Đó
là loại đền giống với đền truyền thống của người Kinh. Ngôi đền xây theo kiểu
ba gian với mái ngói cong vút. Nghe nói đây là ngôi đền do Hùng Duệ Vương ban tặng
cho nữ thần. Tuy vậy, vì không phải kiến trúc Bana nên nữ thần không sử dụng
nơi này, nàng thường sinh hoạt ở nhà Rông.
Thời
gian trước, do nữ thần cố thủ trong lộng thổ cẩm khiến bọn phản loạn không thể
làm gì được nàng nên chúng đành đưa nàng về đây. Chúng muốn bỏ mặc nàng, chỉ cần
chúng tiêu diệt hoàn toàn khu rừng thì nàng cũng không thể sống nổi. Từ đó đến
nay cũng đã gần một tuần rồi… Yang không biết tình trạng của nữ thần như thế
nào.
Mai
Thần đáp xuống khoảnh sân đất trước đền. Bên trong lãng đãng bao phủ một nguồn
năng lượng yếu ớt. Chàng đỡ hai đứa trẻ xuống, cẩn trọng chạm vào nguồn sức mạnh
đó. Dù nó khá mỏng manh nhưng nếu không cẩn thận, nó có thể thiêu rụi cơ thể.
Ra
đây chính là cách nữ thần tự bảo vệ mình.
Có
lẽ nàng không muốn bị bọn phản loạn hạ nhục.
Mai
Lang Vương phất tay, từ bốn hướng đông tây nam bắc của ngôi đền dần dần mọc lên
những cụm mai vàng ươm. Mai hoa lớn nhanh như thổi, nở rực rỡ giữa màn đêm thăm
thẳm của núi rừng. Hương mai theo gió lan tỏa, thơm thanh thoát.
-
Kết giới?
Yang
nói.
-
Ừm.
Mai
Thần gật đầu.
Ba
người bắt đầu tiến vào đền, sức mạnh tự vệ của nữ thần Kon Chư Răng Mai Lang
Vương có thể hóa giải được. Khi chàng bước vào, trong đền chẳng có gì, chỉ có một
chiếc sập gỗ sưa lớn được khảm trai phủ đầy bụi. Lộng thổ cẩm của nữ thần đặt
trên sập đó. Không gian xung quanh âm u, mạng nhện và tổ ong bám đầy các góc đền.
-
Nơi này… Nữ thần rất ít khi sử dụng…
Yang
đỏ mặt lúng búng.
Mai
Lang Vương không câu nệ vẻ ngoài tàn tạ của ngôi đền, chàng trầm mặc đi đến lộng
thổ cẩm, nhẹ nhàng vén lớp vải màu chàm được trang trí những hoa văn tinh xảo
ra.
Nữ
thần Kon Chư Răng đang nằm nghiêng bên trong, hơi thở yếu ớt.
Nàng
rất đẹp, một sơn nữ tuyệt sắc. Mái tóc đen nhánh rũ bên vai phải, đôi mắt hạnh
nhắm nghiền. Làn môi hồng như cánh hoa đào, đôi mày xanh và mềm mại như một nét
thủy mặc. Dung nhan đằm thắm nao lòng, làn da trắng ngần và đôi má hây hây đỏ.
Dù
nàng đang say ngủ nhưng vẻ đẹp ấy vẫn đủ sức khiến bất kì gã đàn ông nào ngẩn
ngơ.
Sao
ngây ngốc, em chưa từng thấy ai đẹp như vậy…
Mà
không… Có lẽ so với các chị Hoa tiên ở nhà thì cũng một chín một mười nhỉ?
-
Nàng là sơn thần, có lẽ cùng hệ mộc với ta.
Mai Lang Vương lặng lẽ nói.
- Vương, người có cứu được nữ thần không?!
Yang nôn nóng.
- Có, nhưng chỉ là biện pháp tạm thời. Sức mạnh của ta có
thể giúp nàng duy trì sự sống một thời gian. Tuy nhiên, cách tốt nhất để cứu
nàng vẫn là trồng lại những cánh rừng đã chết.
- Vâng… Xin ngài cứu nữ thần…
Yang quỳ xuống, khóc nức nở .
- Ta đã đến tận đây, chẳng lẽ lại không cứu nàng sao?
Mai Thần buồn cười.
Chàng lần lượt lướt ngón tay qua các luân xa[1]
trên cơ thể nàng. Sức mạnh mộc hành ào ạt đổ vào cơ thể nữ thần thông qua những
cánh cổng năng lượng. Chúng từng chút, từng chút bổ trợ và thúc đẩy thần lực yếu
ớt trong nàng.
Hơi thở nữ thần dần điều hòa.
Mai Lang Vương đã dùng chính sức mạnh gốc của mình chia sớt
cho nàng.
Đúng lúc này, tâm thức chàng bỗng dưng xuất hiện một cơn
chấn động. Mai Lang Vương biết, bọn phản loạn đã đuổi đến nơi rồi. Chàng không
còn cách nào khác, đành bế nữ thần lên. Nữ thần Kon Chư Răng nằm yên trong lòng
chàng, đôi mắt đẹp vẫn chưa bừng mở.
- Yang, nhờ em bảo vệ Sao.
Chàng nghiêm nghị nói.
- Vâng!
Yang kiên định gật đầu, như một người lính thực thụ đang
nhận lệnh từ chỉ huy.
- Sao, em chờ ta nhé.
Mai Lang Vương nhìn sang em, dù chàng nói vậy, lời nói dứt
khoát, nhưng đôi mắt nâu vẫn tràn ngập lo âu.
- Vâng ạ.
Sao mỉm cười.
Sự lo lắng của chàng khiến em cảm thấy ngọt ngào.
Em sẽ như những gì mình hứa, tập đối diện với nguy hiểm
của thế giới này. Em sẽ trở thành một người không làm vướng chân Mai Lang, ngược
lại còn có thể mang lại sự giúp đỡ cho chàng khi cần.
- Em sẽ chiến đấu!
Em nắm chặt hai tay, hăng hái bước về phía trước. Trạng
thái bừng bừng nhiệt huyết đó khiến Mai Thần sững người. Chàng không nghĩ em có
thể thích nghi nhanh đến vậy… Đôi mắt nâu mông lung… Sao luôn khiến chàng kinh
ngạc.
- Được, vậy ta sẽ đánh lạc hướng bọn chúng, các em cứ
việc chạy về hướng ngược lại, chạy càng xa càng tốt.
- Em hiểu rồi.
- Ta sẽ thu hút bọn phản loạn về phía mình.
Chàng dặn dò thêm.
- Các em tranh thủ lúc chúng không để ý, hãy bí mật trốn
đi.
- Vâng!
Bọn phản loạn ập vào nhà Rông định đánh úp chàng. Tuy
nhiên, Mai Lang Vương sớm tiên liệu được hành động của chúng nên chàng đã mang
theo Yang và Sao rời đi. Tên thủ lĩnh cứ nghĩ chàng bị độc trong thức ăn làm
cho khổ sở rồi, nào ngờ khi đến nhà Rông hắn chỉ thấy thuộc hạ của mình bất tỉnh
nằm đó, máu nóng lập tức bốc lên đầu, hắn điên tiết đuổi theo chàng.
Hắn biết, ý định của chàng chỉ có một.
Nếu chàng đã tránh được hết mọi âm mưu của hắn, thế thì
mục đích khiến chàng chịu dẫn xác vào đây chỉ có một mà thôi. Chàng chẳng liên
quan gì đến nhiệm vụ kiểm soát gỗ lố bịch đó cả. Chàng chắc chắn đã nghe được mọi
chuyện từ Yang. Chàng đến đây là để cứu nữ thần Kon Chư Răng theo khẩn cầu của
nó.
Bọn phản loạn kéo đến đền nữ thần, muốn bắt sống bốn
người. Dẫu vậy, một lần nữa, chúng lại đón nhận thất bại.
Kết giới bao quanh ngôi đền do Mai Thần đặt ra quả là
cửa ải khó khăn đối với bọn tiểu tiên như chúng. Dù nổi dậy và chiếm đoạt quyền
cai trị ở Kon Chư Răng thành công nhưng thực tế, chúng vẫn chỉ là bọn tiểu thần
có sức mạnh không mấy nổi trội mà thôi.
- Khốn…
Tên thủ lĩnh chửi đổng.
Hắn tức điên lên được! Kể từ khi tên Mai Thần đó đến
đây, hắn đã bị chàng xoay như chong chóng!
Hắn nhất định sẽ tự tay xuyên từng nhát từng nhát kiếm
qua người chàng!
Chắc chắn hắn sẽ trả mối hận này.
- Gọi đại nhân đến đây.
Tên thủ lĩnh quay sang một đứa thuộc hạ, nói nhỏ.
Kẻ đó lập cập chạy đi, nhưng chưa đi được bao xa thì từ
trong góc tối của khu rừng, bốn mũi tên đồng đã phi vun vút tới, lần lượt ghim
chặt vào bốn gốc mai trấn thủ trước đền.
Những cây mai vàng ươm dần tan thành tro bụi.
Lớp kết giới mà Mai Thần đặt ra cũng vì vậy, biến mất.
- Đại nhân!
Tên thủ lĩnh thầm kinh ngạc trong lòng.
Mũi tên đồng là của đại nhân….
Hóa ra ngài vẫn luôn quan sát và trợ giúp hắn! Tên thủ
lĩnh cười nham hiểm, hắn phẩy tay, ra hiệu cho binh lính tràn vào đền.
- …
Diễn biến bên ngoài truyền về cho Mai Lang Vương thông
qua sự va chạm của các nguồn năng lượng. Ban nãy, một sức mạnh cực lớn, cực thuần
khiết vừa phá vỡ kết giới của chàng.
Mai Thần trầm tư suy nghĩ…
Vậy ra… Đó là kẻ đứng sau bọn chúng.
Mai Lang Vương chưa vội rời đi, chàng đợi bọn lính ập
vào hoàn toàn rồi mới hành động. Ngay khi tên thủ lĩnh lao vào cửa đền và nhìn
thấy chàng, Mai Lang Vương liền mỉm cười châm chọc, bế nữ thần phi vút lên cao.
Bọn phản loạn gần như nổi điên với sự trêu người đó,
chúng ào ạt đuổi theo chàng như một đàn ong vỡ tổ hung hãn. Mai Lang Vương chưa
vội ra tay với chúng, chàng dẫn dắt chúng sang nơi khác trước đã.
Đợi Mai Thần và bọn phản loạn rời đi, Yang mới cõng
Sao lên, chạy về hướng ngược lại. Hai đứa cố gắng thoát thân, chạy sâu vào rừng.
Vương đã tạo cho chúng con đường này, chúng nhất định phải phối hợp ăn ý với
ngài, tuyệt đối không trở thành vật cản khiến ngài khó xử thêm.
Thế nhưng, một vài tên lính yếu ớt của đám phản loạn
đã nhìn thấy chúng. Bọn này vì thể lực không tốt, không thể đuổi kịp đồng đội
nên mới bị bỏ lại đền. Và, khi chúng nhìn thấy con mồi yếu thế hơn, chúng lập tức
trở nên khát máu. Bọn lính đó liếm mép, ánh mắt man dại, ráo riết đuổi theo hai
đứa trẻ.
- Đứng lại!
Tên thủ lĩnh đuổi theo sau chàng, gào thét. Thần lực của
hắn quá yếu ớt, hắn không thể địch lại tốc độ của chàng nên càng tức giận hơn.
Mai Lang Vương phì cười.
Ban đầu chàng hơi lo ngại về lực lượng của chúng, tuy
nhiên cho đến thời điểm hiện tại, chàng cảm thấy việc kéo dài thời gian cũng
không quá khó khăn.
Thiếu nữ trong vòng tay chàng khẽ cử động.
Mai Lang Vương đưa mắt nhìn nàng, ân cần hỏi:
- Nàng ổn chứ?
Nữ thần Kon Chư Răng hé mắt nhìn quanh, không gian đang
chao đảo vì hai người di chuyển với tốc độ lớn. Đầu nàng thoáng đau nhức, nàng
cố gắng định hình lại. Đến khi nhận thức rõ ràng mọi thứ, nàng mới nhận ra là mình
đang nằm trong vòng tay của một người… Đó là một người con trai. Chàng ta mặc
áo dài của người Kinh, ngực áo thêu đầy những hoa văn tinh xảo. Trên cổ chàng
còn đeo một sợi dây chuyền vàng khảm ngọc, loại trang sức mà những tên tiểu
tiên bình thường không thể sở hữu. Bên tai nàng vừa vang lên giọng nói trầm ấm
của chàng, thật vững chãi. Giọng nói đó khiến nữ thần Kon Chư Răng tò mò, nàng
từ từ ngẩng lên, nhìn kĩ khuôn mặt chàng.
Dưới tia sáng trăng len lỏi qua tán rừng dày, ánh mắt hai
người chạm vào nhau. Đôi mắt chàng màu nâu - Một màu nâu mê hoặc. Nữ thần như bị
cuốn vào đôi mắt đó, hơi thở nàng chững lại một giây.
- Chàng là ai?
Nữ thần Kon Chư Răng bối rối thốt lên:
- Tại sao ta lại ở cùng chàng?
Mai Lang Vương lịch thiệp đáp:
- Ta là Mai Lang Vương của Khau Phạ, vì một số chuyện nên
đến đây. Ta nghe nói nàng bị bọn phản loạn hãm hại. Bọn chúng tàn phá rất nhiều
cánh rừng ở thượng nguồn Kon Chư Răng khiến cho sức mạnh của nàng suy yếu.
- Mai Lang Vương của Khau Phạ?
Nữ thần Kon Chư Răng mơ hồ lặp lại và rồi nàng sửng sốt:
- Vương! Ngài là Mai Lang Vương?!
- Không cần ngạc nhiên thế đâu.
Mai Thần nhẹ nói.
- Ôi Vương… Ta không ngờ ngài lại đến đây…
Nữ thần Kon Chư Răng vẫn còn bồi hồi.
Nàng không nghĩ lần này bản thân lại có may mắn được hạnh
ngộ với chàng.
- Tên khốn! Ngươi đứng lại cho ta!
Tiếng tên thủ lĩnh vẳng đến.
Mai Lang Vương liếc nhìn hắn, lắc đầu cười. Chàng cảm thấy
hắn rất hài hước.
- Vương, chúng ta đang trốn chạy ư?
Nữ thần Kon Chư Răng đỏ mặt trước sự vui thích của chàng.
Nàng khẽ hỏi, không biết hoàn cảnh hiện tại của bản thân như thế nào.
- Ừm.
Mai Lang Vương thư thái giải thích:
- Bọn phản loạn đang đuổi theo ta. Thật là, ta nghĩ chúng
cũng có chút khả năng, nào ngờ lại tệ hại thế này.
Nữ thần e thẹn chạm tay lên môi, đôi mắt hạnh đào diễm lệ
lay động.
- Vậy giờ… Chúng ta sẽ đi đâu?
- Hừm… Đi đâu nhỉ? Không thể cứ chạy mãi thế này. Ta sẽ
nhử chúng ra nơi có địa hình thuận lợi hơn rồi xử lý chúng tại chỗ.
- …
Nữ thần Kon Chư Răng lặng im. Nàng ngả đầu vào lòng
chàng, ôm chặt lấy chàng.
Nàng hiện tại chỉ trông chờ vào chàng thôi.
Không hiểu sao, nàng cảm thấy rất an tâm khi đi cùng chàng.
Vút
Một mũi tên đồng xé gió lao đến, sượt qua vai áo Mai Thần.
Mai Lang Vương sững lại, chàng không di chuyển nữa, đôi mắt
nâu nhìn sâu vào con đường u tối bóng cây trước mặt.
- Vương.
Nữ thần Kon Chư Răng không hiểu chuyện gì đang diễn ra và
vì sao Vương lại dừng.
Ngay lúc đó, thêm hàng loạt tiếng vút vang lên, Mai Lang
Vương thoăn thoắt bế nàng chuyền qua cành cây này đến cành cây khác. Sau mỗi bước
chân của chàng là một mũi tên đồng lại lộ diện. Chúng cắm vào vị trí mà chàng
đã từng đáp xuống một cách chuẩn xác và uy hiếp.
- Có mai phục!
Đôi mắt đẹp của nữ thần sáng lóe.
Mai Lang Vương bình tĩnh đánh mắt về phía sau, tiếng bước
chân đang vang lên càng lúc càng gần, bọn phản loạn sắp kéo đến rồi. Chàng lại
nhìn về phía trước, ở đó cũng có địch đang chực chờ chàng lao đến để tấn công…
Mai Lang Vương quyết đoán quay đầu, chàng không tiến lên nữa mà di chuyển về
phía bên phải.
Mai Lang Vương vừa thoát đi thì tên thủ lĩnh đến. Hắn đã
mất dấu chàng, nhưng những mũi tên đồng để lại trên đường cho hắn biết chàng sẽ
không đi về phía trước nữa.
- Đại nhân…
Tên thủ lĩnh cúi xuống, nhìn mũi tên đồng đang cắm trên
cành cây.
Xem ra… Đại nhân đã bức tên Mai Thần kia chuyển hướng.
Hắn nhìn sang trái và phải, tên đó chỉ có thể đi về hai
hướng này mà thôi. Tên thủ lĩnh suy tư, hắn đột nhiên nhận ra, nếu chỉ đuổi
theo sau Mai Thần như thế này thì thật vô nghĩa.
- Thủ lĩnh!
Đúng lúc này thì một tên thuộc hạ dưới quyền hắn bỗng
dưng xuất hiện. Kẻ ấy thì thầm vào tai hắn điều gì, khuôn mặt tên thủ lĩnh bỗng
chốc sáng lên.
- Ha ha ha ha ha, ra vậy, đại nhân đã bố trí sẵn rồi sao?
Tên thủ lĩnh cười lớn, thích thú và cuồng loạn, hắn đứng thẳng
dậy, ra hiệu cho thuộc hạ lần lượt tản đi.
Mai Lang Vương bế nữ thần di chuyển về hướng đông Kon Chư
Răng, tiếng bước chân của bọn phản loạn càng lúc càng thưa thớt dần, điều đó
khiến chàng rất lo lắng.
- Sao…
Chàng thầm gọi tên em.
Bằng mọi giá chàng phải tiêu diệt hết đám phản loạn này,
tuyệt đối không để chúng phát hiện ra em đang lẩn trốn ở phía nam Kon Chư Răng.
Khi hai người di chuyển đến một khoảnh rừng rậm rạp gần
phía đông, Mai Lang Vương đột ngột dừng lại. Nữ thần Kon Chư Răng kinh ngạc,
nàng nằm trong lòng chàng, đưa mắt nhìn lên, dưới tán rừng âm u, trên những
cành cây xù xì, nàng nhìn thấy hàng trăm bóng đen ẩn hiện.
- Vương…
Nữ thần e ngại.
- Bọn chúng đã dàn sẵn trận rồi, đúng như ta nghĩ, bọn
chúng đã có sự chuẩn bị từ khi chúng buộc ta chuyển hướng.
- Vương, ngài đối phó được chứ?
Nữ thần run rẩy hỏi.
Mai Lang Vương bình thản cười, chàng không trực tiếp
trả lời nàng mà chỉ chậm rãi bế nàng bằng một tay, tay còn lại khẽ đưa lên.
Ánh sáng chói lọi bừng nở.
Trên tay phải của chàng, tinh tú đang hội tụ.
Nữ thần Kon Chư Răng kinh ngạc nhìn chăm chăm vào ánh
sáng đó. Trong ánh sáng rực rỡ, một thanh kiếm đồng dài hơn nửa mét tạo hình
tinh xảo hiện ra.
Đó là loại kiếm đặc biệt được chế tác từ đồng thau.
Chuôi kiếm trang trí hình dáng đầu thuyền và một chuỗi lục lạc. Trên thân kiếm
chạm khắc họa tiết da cá sấu và họa tiết kỷ hà. Dưới ánh trăng yếu ớt, thanh kiếm
toát ra hào quang hoàng kim nhàn nhạt.
Mai Lang Vương nắm lấy kiếm, nhẹ nhàng vung một cái.
Chuỗi lục lạc cấu tạo từ những mảnh đồng hình thang bé
bằng đầu ngón tay lập tức va đập, tạo nên âm thanh tinh tang.
Đôi mắt nâu đặt lên lưỡi kiếm sáng lóe.
Hôm nay có dịp sử dụng ngươi rồi.
- Bảo kiếm bằng đồng!
Nữ thần Kon Chư Răng kinh sợ thốt lên.
- Ừm.
Mai Lang Vương gật đầu, vừa bế nàng phi lên những cành
cây cao ngất vừa đáp:
- Đây là kiếm được vua ban tặng lúc trước.
- Hùng Duệ Vương chỉ ban tặng kiếm đồng cho những vị
thần xuất sắc, lập được nhiều chiến công to lớn.
Nữ thần đỏ mặt, tựa vào chàng.
- Kiếm của vua Hùng ban tặng là thần khí chí tôn trong
không gian Thần giới.
- Cũng lâu rồi ta chưa dùng nó.
Mai Thần cười gượng.
Khi chàng di chuyển, chuỗi lục lạc kia lại tạo ra những
âm thanh vui tai. Nữ thần Kon Chư Răng lắng nghe tiếng nhạc dịu êm ấy, đôi mắt
nàng long lanh như mặt nước lúc bình minh. Kiếm của Mai Thần tinh tế và đẹp đẽ
hệt như chàng vậy.
Cơ số bóng đen ẩn trên tàng cây cũng bắt đầu di chuyển.
Cuộc chiến giữa chúng và Mai Thần nổ ra, vô thanh như đêm đen. Nữ thần Kon Chư
Răng thật sự chưa từng nhìn rõ được chiêu thức của Mai Thần hay bóng dáng của kẻ
tấn công. Nàng chỉ nghe thấy tiếng gió, chúng vang lên bất chợt và hỗn loạn, rồi
thì một hai cái xác đã rơi xuống đất, im lìm.
Mai Lang Vương vẫy kiếm. Máu đượm trên bề mặt sáng ngời theo
gió bay đi. Chàng vững vàng bế nữ thần Kon Chư Răng, nhanh như chớp giáp kiếm với
lũ phản loạn, chỉ vài bước di chuyển của chàng, bọn chúng đã ngã đổ hết xuống đất.
Mai Thần đáp lên một chạc cây. Ánh trăng phủ bóng những
tán lá lên người chàng. Tà áo dài vờn bay giữa gió rừng, thanh kiếm đồng và chuỗi
lục lạc đính trên chuôi kiếm lấp lánh sáng. Nữ thần Kon Chư Răng tựa lên vai
chàng nhìn về phía sau, dưới mặt đất phủ lá dày của rừng già, xác của hơn trăm
tên phản loạn nằm ngổn ngang.
- Nhanh quá!
Nữ thần khâm phục trước tốc độ xử lí địch quân của chàng.
- Bọn này dường như nhanh nhẹn hơn bọn ban nãy.
Mai Lang Vương không chú ý lắm đến chuyện đó, chàng chỉ cảm
thấy đáng ngờ với thực lực của những kẻ mà mình vừa xử lý. So với tên thủ lĩnh
và đám ô hợp mà hắn dẫn dắt, thực lực của bọn lính này cao hơn hẳn. Ít ra là
chúng có thể đối kiếm với chàng, dù chẳng trụ được bao lâu.
Mai Lang Vương đáp xuống, đặt nữ thần Kon Chư Răng qua một
bên và khám xét một tên lính. Bọn này mặc trang phục Bana nhưng lại dùng khăn
chàm che kín mặt. Đôi mắt nâu lặng phắt, chàng đưa tay định kéo khăn bịt mặt của
chúng xuống.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc chàng chạm tay vào khăn chàm,
cơ thể của đám phản loạn lại bất thần bốc cháy. Vô số đám lửa ngùn ngụt bùng
lên rồi nhanh chóng lụi tàn. Khi lửa tắt hẳn, cơ thể của đám phản loạn cũng tan
vào không trung, hòa vào đất rừng, tựa như chưa từng hiện diện.
Nữ thần Kon Chư Răng hoảng sợ lùi lại.
[1] Các cánh cổng chứa đựng năng lượng tâm linh, vũ trụ trong cơ thể con
người theo lý thuyết thiền của Ấn Độ giáo. Trong cơ thể có bảy luân xa nằm tại
các vị trí: đỉnh đầu, ấn đường, cổ, tim, rốn, xương cùng và đáy thân.
Nhận xét
Đăng nhận xét