Mai nở dưới Sao: Chương 5: Nhiệm vụ ở Kon Chư Răng - Phần 6

Mai Thần và các tiểu đồng được đưa vào nhà Rông. Bên trong rượu cần và thức ăn đã được chuẩn bị sẵn. Tên thủ lĩnh mời chàng ngồi xuống bên bếp lửa, Mai Lang Vương im lặng an tọa, Sao và Yang cũng ngồi xuống bên cạnh chàng.

- Vương, mời ngài thưởng thức rượu cần của chúng tôi. 

Tên thủ lĩnh sau khi thực hiện hàng loạt nghi thức khai tiệc thì bắt đầu hướng cần tre về phía chàng.

- Xin lỗi, ta không uống rượu. 

Mai Lang Vương từ chối.

- Ơ?! Gì chứ?! Một người đàn ông oai vệ như ngài đây mà lại không biết uống rượu ư?!

Mai Lang Vương vẫn rất từ tốn, nhẹ nhàng gật đầu.

- Ừm. Ta không uống rượu, không ăn thịt. Xin lỗi vì sự bất tiện này.

- Ầy…

Tên thủ lĩnh ỉu xìu gục xuống. Thôi hỏng rồi, tên Mai Thần này như một nhà sư vậy! Hắn thế này… Làm sao có thể dùng rượu để mê hoặc chứ?

Tên thủ lĩnh lại hướng về những cô hầu xinh đẹp phía sau, đánh mắt ra hiệu. Bọn họ nhanh chóng lướt đến ngồi xuống bên cạnh chàng, giọng nói thánh thót như tiếng chim.

- Vương, người đi đường xa đến đây có mệt không ạ? Hãy để chúng em xoa bóp cho người.

- Không cần đâu, cảm ơn các nàng. 

Mai Lang Vương nhàn nhạt đáp.

Các nàng hầu nhìn nhau rồi lại nhìn chàng. Mai Thần thật tuấn tú nhưng vẻ mặt lạnh như băng, thái độ đó… Rõ ràng là không muốn các nàng đến gần.

- Mai Lang có em chăm sóc rồi, các chị không cần phải lo đâu! 

Sao háo hức đứng lên.

Các nàng hầu ngạc nhiên.

Em chạy đến phía sau chàng, đôi tay nhỏ bé đấm đấm lên tấm lưng to lớn, mỉm cười khả ái.

- Em đấm lưng cho Mai Lang nhé!

- … 

Mai Lang Vương đỡ trán, cười gượng.

Các nàng hầu bị Sao tranh mất chỗ, lại thấy thái độ hững hờ của chàng, họ e dè lùi về sau. Tên thủ lĩnh quan sát ba người một phen, hắn bắt đầu chú ý đến con nhóc luôn đi theo Mai Thần. Đứa bé đó ăn mặc đặc biệt sang trọng, có vẻ không phải tiểu đồng. Mai Thần đối xử với mọi người lạnh nhạt nhưng lại chiều chuộng con bé hẳn… Chẳng biết lai lịch của nó thế nào.

Mai Lang Vương đợi Sao tiêu khiển trên lưng mình chán rồi mới nói:

- Em đói chưa? Ngồi xuống ăn chút gì đi.

Sao nghe chàng nhắc nhở, đột nhiên bụng trở nên thật cồn cào, em ngoan ngoãn ngồi xuống nhìn thức ăn được bày sẵn. Đó đều là các món mặn với những nguyên liệu được lấy từ núi rừng. Tuy Sao cũng từng ăn mặn nhưng sau một thời gian sống ở Mai Viện thì em đã hoàn toàn quen với chế độ ăn chay.

Mai Lang Vương lấy một vài đĩa rau và ít cơm trắng cho Sao, mỉm cười. Em hạnh phúc tiếp nhận sự quan tâm của chàng, nhanh chóng ăn hết những món mà chàng chọn.

- Em cũng ăn đi. 

Mai Lang Vương bảo Yang.

Cậu bé run run nhìn chàng, đôi mắt to tròn rơi lên những món ăn quen thuộc, nước mắt ứa ra nhưng Yang cố không để chúng rơi xuống. Cậu chậm rãi nếm thử những món thấm đượm hương quê mà suốt mấy hôm xa nhà đã thương nhớ khôn nguôi.

Mai Lang Vương cũng dùng ít rau dớn[1] luộc và cơm.

Ba người rất tự nhiên dùng bữa trước mặt bọn phản loạn.

- Ôi trời… Thật sự không ăn thịt luôn kìa… 

Bọn thuộc hạ phía sau xầm xì.

Tên thủ lĩnh cau mày, lòng chấn động. Hắn bắt đầu cảm thấy Mai Thần khó xơi rồi đây.

- Sao vậy? Ngươi không dùng bữa ư? 

Mai Lang Vương hướng mắt lên, tỏ vẻ ngạc nhiên.

- À… Cảm ơn ngài đã quan tâm, tôi hơi bỡ ngỡ chút thôi… 

Tên thủ lĩnh sực tỉnh, rối rít nói.

Không khí của nhà Rông thoắt chốc trở nên thật tĩnh lặng. Sự xô bồ, hỗn loạn thường ngày của đám phản loạn bị triệt tiêu hoàn toàn. Bọn thuộc hạ và nữ hầu vốn luôn ồn ào bấy giờ im thin thít. Tất cả ánh mắt đều tập trung về phía Mai Thần, tập trung vào đĩa rau rừng luộc mà chàng đang ăn.

Mai Lang Vương ngẩng lên.

Bọn chúng vội vàng tránh ánh mắt chàng.

- …

Mai Thần không nói gì, lại tiếp tục dùng bữa.

 

Tìm kiếm yếu điểm của Mai Thần mãi chẳng được, tên thủ lĩnh chỉ đành muối mặt rời đi. Bọn thuộc hạ và các tỳ nữ cũng rút khỏi nhà Rông, trả lại không gian yên tĩnh cho ba người. Bên ngoài, tên thủ lĩnh đặc biệt cử một toán lính ẩn thân trong những lùm cây quanh nhà Rông để theo dõi chàng. Bên trong, bếp lửa vẫn sáng, Mai Thần và hai đứa nhỏ tựa vào nhau, im lặng.

- Vương, ngài không sợ chúng bỏ độc vào thức ăn ư?

- Bọn chúng chưa vội thế đâu. 

Mai Lang Vương điềm tĩnh nói. Ánh lửa bập bùng hắt lên khuôn mặt chàng, khiến đôi đồng tử màu nâu trở nên ấm áp lạ thường.

- Mai Lang, em muốn ngủ. 

Sao rúc vào lòng chàng.

Mai Lang Vương mỉm cười ôm lấy Sao. Em trốn vào lòng chàng và ngủ ngoan như mèo nhỏ. Yang nhìn Sao ngủ yên lành trong vòng tay Vương, mặt cậu thoáng ngượng ngập. Mai Lang Vương khó hiểu quan sát cậu. Và rồi chàng vỗ tay lên phần chân trái khoanh tròn của mình, gật đầu.

- Ưm…Ừm… Cảm tạ ngài… 

Yang nằm xuống, gối đầu lên chân chàng, dù mặt tỏ vẻ bối rối nhưng ánh mắt thì rất hớn hở vui sướng.

Mai Lang Vương dịu êm nhắm mắt. Bọn trẻ này… Thật là…

Tối hôm đó Mai Lang Vương không ngủ. Chàng chú tâm lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Cho đến khi trời sáng mọi chuyện vẫn trôi qua rất êm đềm, có lẽ dự đoán của chàng đã đúng, rằng bọn phản loạn chưa vội ra tay ngay.

Hôm sau, tên thủ lĩnh đến đón chàng sớm. Nghe nói là muốn đưa chàng đi tuần quanh khu vực Kon Chư Răng. Mai Lang Vương đồng ý đi cùng hắn, Sao và Yang bám theo chàng như hình với bóng.

Tên thủ lĩnh dùng thuyền độc mộc dạng nhỏ đưa chàng và hai đứa trẻ bay là là trên cánh rừng Kon Chư Răng. Độ cao của thuyền so với mặt đất không quá lớn, có lẽ cao hơn ngọn cây năm mét. Việc làm này chủ yếu giúp chàng có thể quan sát độ che phủ của rừng một cách bao quát nhất. Mai Lang Vương dõi nhìn khu vực bên dưới, giữa những tán rừng dày, chàng thấp thoáng nhìn thấy một vài khu dân cư bị vây chặt trong rào chắn.

Mai Thần nhìn sang Yang…

… Khi đi qua những vùng đất đó, chàng thấy ánh mắt cậu bé bất chợt kích động.

- Vương, đó là rừng thượng nguồn, ngài có muốn xuống đó xem không? 

Tên thủ lĩnh nói.

- Rừng thượng nguồn hửm? 

Mai Lang Vương gõ nhẹ ngón tay lên cánh quạt đã xếp chặt, mỉm cười.

Không có sự phản đối của chàng, tên thủ lĩnh nhanh chóng cho thuyền hạ xuống. Khi đến nơi, thứ mà họ nhìn thấy đầu tiên chính là một cánh rừng thưa thớt. Rừng vẫn chưa bị tiêu diệt hết nhưng phần lớn đã biến mất. Ở giữa màu xanh bạt ngàn bỗng xuất hiện một khoảng đất trống, trông như vết hói nham nhở. Mai Lang Vương dạo bước trên cỏ, đi qua khoảnh đất trống thảm hại, chàng nhìn vào vùng rừng còn tồn tại phía xa, nơi đó, trên ngọn cây, lá đã ẩn hiện những vệt úa vàng.

- Bọn chúng sẽ sớm tiêu diệt cả khu rừng đó thôi. 

Mai Lang Vương nghĩ. Rừng thượng nguồn liên quan trực tiếp đến sức mạnh của nữ thần Kon Chư Răng. Bọn chúng để lại những cánh rừng phía dưới nhưng lại tiêu diệt khu vực này… Xem ra bọn chúng đã tính toán rất kĩ lưỡng.

Đoàn người tiếp tục tiến sâu vào khu rừng thượng nguồn. Khi sắp đi hết bãi đất trống, chuẩn bị đặt chân vào rừng xanh thì bên tai họ bỗng vang lên những tiếng vi vút.

Tên thủ lĩnh cười gằn, nhảy phóc về phía sau.

Mai Lang Vương bình thản đưa quạt lên môi, đôi mắt đẹp tĩnh lặng như nước, chỉ có Yang là sợ hãi, ôm chặt lấy Sao, nép vào người chàng.

Một loạt âm thanh kì quái vang lên, nghe như tiếng những cây đinh sắt va chạm vào nhau. Âm thanh quét qua tai mọi người, rền rĩ. Sao hoảng sợ bịt tai lại, em choáng váng vì tiếng động ồn ã kia ập xuống quá bất ngờ. Xung quanh họ có thứ gì đó đang lịch kịch rơi xuống, chúng rơi càng lúc càng nhiều, hệt như thóc gạo, văng tứ tung. Yang đưa mắt nhìn, đó là những mũi tên. Hàng hà sa số tên đồng đang rơi xuống quanh chân cậu, chúng vây lấy ba người, tạo thành một vòng tròn rỗng tâm khổng lồ.

Tên thủ lĩnh đứng nghệt mặt ra nhìn.

Dưới cơn mưa tên, nhóm người Mai Lang Vương vẫn vô sự đứng đó. Xung quanh tên rơi ngổn ngang nhưng không mũi nào chạm vào được trang phục của họ. Thậm chí, Mai Lang Vương còn chẳng tỏ ra kinh ngạc.

- Mọi người đang săn bắn thú rừng thì không may bị lệch tầm ngắm hửm? 

Mai Thần liếc nhìn khu vực bao quanh chân mình nay lổn ngổn tên rơi thảm hại, mỉm cười ưu nhã, hỏi một cách bông đùa.

- A… Đây… Đây là… 

Tên thủ lĩnh không thốt nên lời.

- Thú vị thật. 

Mai Lang Vương không chờ hắn nói hết, cười giễu.

Đôi mắt nâu trầm lặng hướng về phía hắn. Nét mặt chàng vẫn bình thản và anh tuấn nhưng đáy mắt thì lại ẩn chứa hàn khí chết chóc. Ánh nhìn lạnh lẽo đó nhanh chóng khiến hai chân tên thủ lĩnh đông cứng. Hắn tất tả chạy lại, khẩn khoản.

- Vương! Xin… Xin hãy nghe tôi giải thích…

Mai Lang Vương nắm tay Sao dắt sang khu vực khác, im lặng chờ nghe hắn bịa chuyện. Trong lúc Mai Thần đứng đó nghe tên thủ lĩnh thêu dệt hàng loạt lý do nực cười thì Yang âm thầm cúi xuống nhặt lấy một mũi tên.

Thần lực ẩn trong mũi tên vẫn còn rất nồng, nó khiến tay cậu nóng rát. Điều đó chứng tỏ rằng những mũi tên này đều chứa đựng quyền năng, chúng sẽ tự động lao vào mục tiêu ngay sau khi rời khỏi dây cung. Loại tên này không có cách cản trở. Nó là vũ khí mạnh nhất ở Kon Chư Răng hiện tại bởi vì để luyện nên một mũi tên như thế này thì phải cần đến rất nhiều sức mạnh.

Bất giác, Yang lại nhìn sang Mai Thần.

Ngài ấy… Một mình ngài ấy… Có thể chống đỡ một cơn mưa thần tên ư?

Tim cậu thoắt chốc run lên, Yang không khỏi khâm phục.

Vương… Thật đáng sợ!

 

- Vương, thật ra chuyện đó là do…

- Ừm, ta hiểu rồi.

- Ngài nghe tôi nói lại này, phải giải thích rõ cho ngài hiểu mới được!

- Không cần, ta hiểu rồi.

- Ngài nói vậy chính là chưa hiểu đó! Tôi không muốn mâu thuẫn xảy ra! Xin ngài hãy nghe tôi nói một lần nữa!

- Ừm, nói đi, sao cũng được.

Trên thuyền, tên thủ lĩnh cứ không ngừng giải thích đi giải thích lại cơ số lý do của vụ mưa tên, nói đến nỗi mắt hắn hoa cả lên nhưng miệng vẫn múa máy liên tục. Sao non nớt nhìn Mai Lang, em thấy chàng - Vẫn với bộ mặt buồn chán đó - Kiên nhẫn nghe hắn nói. Hình ảnh ấy khiến em nhớ đến lần gặp nhau đầu tiên, lúc Mai Lang phân xử bọn bắt cóc. Khi ấy, lão quan quản lý thị trấn cũng nói rất nhiều lời với chàng và chàng cũng dùng gương mặt này để nghe lão nói.

Sao khúc khích cười.

Mai Lang thật dễ thương. Em nhận ra chàng vô cùng kiên nhẫn. Đôi lúc chàng chẳng thích nghe người ta nói nhưng vì lịch sự hay công việc, chàng vẫn im lặng đợi người đó nói hết chuyện. Mặc dù vẻ mặt chàng lúc ấy không lấy gì làm vui thích nhưng lại toát lên vẻ nhẫn nại từ tốn. Chàng lúc đó… Rất anh tuấn. Không… Lúc nào chàng cũng anh tuấn cả nhưng riêng lúc đó thì đặc biệt anh tuấn nhất.

Cuối cùng cũng sắp về đến nhà Rông. Để kết thúc mấy lời vô nghĩa của tên thủ lĩnh, Mai Lang Vương đã yêu cầu hắn cho chàng được tự do nghỉ ngơi. Tên thủ lĩnh vốn định nói thêm một chút nhưng nhác thấy khuôn mặt lạnh lẽo của chàng, hắn bỗng bị lấn át mấy phần, nuốt nước bọt im thin thít.

Ngày hôm đó, Mai Thần và hai đứa trẻ sinh hoạt ở nhà Rông như bình thường. Buổi trưa và buổi chiều tên thủ lĩnh đều cử người mang thức ăn đến.

- Oa, ngon quá! 

Yang lao đến bàn ăn, hôm nay bọn chúng chuẩn bị cho mọi người món cháo nấm mốc đặc sản.

Trước khi Yang bưng lấy vỏ bầu[2] đựng cháo tu xì xụp, Mai Lang Vương đã vội ngăn lại. Chàng nắm lấy vai cậu, lắc đầu.

- Vương… 

Yang sững sờ, chậm chạp đặt vỏ bầu đầy ắp cháo xuống.

Sao thấy vậy cũng ngay lập tức tránh xa số khoai béo ngậy.

Hai đứa trẻ nhanh chóng hiểu được hiệu lệnh của chàng dù chàng chẳng nói ra. Mai Lang Vương hài lòng, ra hiệu cho Yang cẩn trọng đem số thức ăn đó đi đổ. Đến tối, bầu trời huyền ảo phủ chụp lấy nhà Rông. Bên bếp lửa, Sao cựa quậy trong lòng chàng liên hồi, bụng em đang réo. Yang cũng không khá khẩm hơn nhưng cậu cố nhịn. Mai Lang Vương nhắm mắt dưỡng thần. Chàng chẳng nói gì, cho đến khi trời khuya hẳn.

- Sao, Yang… 

Chàng lay hai đứa nhóc dậy.

- Vương, chuyện gì vậy ạ? 

Yang ngơ ngẩn hỏi.

Mai Lang Vương chìa tay ra, trên đó có hai chiếc bánh hình tam giác. Sao mừng rỡ, đón lấy chiếc bánh trong tay chàng, sung sướng.

Là bánh ú[3]. Bánh ú nhân đậu xanh.

- Ta mang theo nó khi còn ở thuyền. 

Mai Lang Vương nói, lưng tựa vào vách nhà.

- Các em mau ăn đi, chút nữa sẽ phải hành động đấy.

- Vâng ạ. 

Sao đáp.

Yang nhìn chiếc bánh ngộ nghĩnh, lần đầu cậu thấy thứ này. Thế nhưng chẳng còn gì để nghĩ ngợi nữa, cậu quan sát Sao, cố gắng bắt chước em cách thưởng thức loại bánh lạ.

- Ngon quá… 

Yang ngạc nhiên.

- Ừm, có nếp, đậu xanh và đậu đen. 

Sao nói rõ hơn về nguyên liệu.

- Nếp? Dẻo thật. 

Yang đã bị thứ bánh mới lạ chinh phục.

Hai đứa háo hức ăn bánh, chúng cũng đã đói lả rồi. Mai Lang Vương chóng cằm nhìn chúng, đáy mắt thoáng xót xa.

Chàng mường tượng về địa lý của Kon Chư Răng. Nhà Rông nằm ở trung tâm khu vực, nơi gần với thác Bukjai. Rừng thượng nguồn nằm ở phía bắc, dưới rừng thượng nguồn một chút, là nơi những cư dân Kon Chư Răng bị vây hãm.

Bọn phản loạn kiểm soát các chốt canh quanh khu vực và vùng còn lại. Lực lượng của chúng không nhỏ. Nếu chàng ra tay lúc này, e rằng sẽ phải đơn độc chống chọi với một thế lực hùng mạnh.

Mai Lang Vương nhìn trần nhà…

Lãm… Có lẽ cần ba canh giờ nữa mới có thể đến đây.

Nếu khoảng hai canh tiếp theo chúng hành động, thì chàng phải kéo dài thời gian được ít nhất một canh rưỡi. Một canh rưỡi chiến đấu liên tục… Chàng thì không hề gì, chỉ sợ hai đứa nhóc thôi.

Lại nói đến bọn phản loạn đó… Chúng làm sao có thể tạo ra số tên ấy trong thời gian ngắn? Với ý định của tên thủ lĩnh, hắn chắc chắn muốn trừ khử chàng bằng được. Đó là lý do hắn sử dụng loại tên chuyên dụng để tấn công thần linh. Tuy nhiên, bọn tiểu tiên như chúng thường không đủ sức mạnh để luyện ra những mũi tên như vậy.

Xem ra… Chuyện ở Kon Chư Răng không đơn giản như những gì chàng thấy…

Chắc chắn ẩn đằng sau nó còn có một âm mưu lớn hơn.

 

Bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng động đáng ngờ. Mai Lang Vương dịch chuyển mắt về phía cửa, chậm rãi ôm lấy Sao và Yang. Ánh lửa chiếu lên người cả ba, trông nghiêng, hệt như một bức tượng đồng. Sao và Yang chẳng hiểu gì nhưng vẫn cứ ngoan ngoãn giữ im lặng, miệng khẽ khàng nhai bánh. Mọi người giữ yên tư thế ấy suốt một khắc. Sau cùng, Sao và Yang vì đang buồn ngủ mà lại vừa được ăn no nên cứ thế, chìm vào giấc mộng luôn.

Đến khi tỉnh lại, thứ mà Sao cảm nhận được đầu tiên chính là những cơn gió. Em dụi mắt, phát hiện ra cơ số bóng cây đang chao đảo. Gió lướt qua tai, những hình bóng thâm u của cây rừng chạy qua tầm mắt nhanh như chớp. Sao nghi vấn, nhìn sang bên cạnh, liền thấy gương mặt Yang lộ ra, cũng ngỡ ngàng hệt như em.

- Mai Lang! 

Sao bật dậy.

Lúc này, em và Yang đang được Mai Lang Vương đưa đi. Sao được chàng đặt trên vai trái, Yang thì ở bên vai phải. Mai Thần đáp qua những cành cây to lớn phủ rêu, lao đi thoăn thoắt trong đêm đen tĩnh mịch.

- Vương! Chuyện gì vậy? 

Yang kêu lên.

- Chúng ta sẽ đến đền thờ nữ thần. 

Mai Lang Vương nói.

- Không, ý em là… Tại sao…

- Hai em ngủ quên mất, bọn chúng chuẩn bị tấn công chúng ta. Trước khi chúng hành động, ta đã hạ gục những tên lính canh và rời khỏi nhà Rông.

- Ôi… Vậy ban nãy ngài kéo các em xuống là vì chuyện này ư?

- Ừm. Bọn chúng theo dõi chúng ta từ bên ngoài, chủ yếu muốn xem chúng ta đã bị độc vật chết hay chưa. 

Chàng lãnh đạm.

- Phù… 

Yang thở phào trên vai chàng.

Mai Thần thật sắc sảo. Nhờ có ngài ấy mà cậu đã thoát chết mấy lần liên tiếp. May mà ngay từ đầu cậu đã gặp được ngài.

- Mai Lang… Ngài giỏi quá. 

Sao ôm lấy cổ chàng, rụt rè nói.

Chàng tựa cằm lên tóc Sao, giảng dạy.

- Đã sống trong thế giới này thì phải luôn cảnh giác, phải luôn tỉnh táo phán đoán trước tình huống. Nguy hiểm luôn rình rập quanh ta, chỉ cần sơ suất một chút là sẽ mất mạng như chơi.

- Em hiểu rồi. Em sẽ ghi nhớ ạ.

- Ừm, ta chỉ cần em học được những điều này thôi.

Mai Lang Vương êm đềm cười. Mục đích của chàng khi dấn thân vào con đường nguy hiểm này cũng chỉ là để dạy cho Sao một bài học về sinh tồn. Em không thể cứ sống một cách vô âu vô lo ở Mai Viện được. Dù muốn dù không, Sao vẫn phải trưởng thành, vẫn phải đối mặt với thử thách. Tất nhiên, chàng sẽ luôn bảo vệ em. Nhưng bảo vệ không có nghĩa là biến em thành một kẻ yếu đuối chỉ biết trông chờ vào người khác.


[1] Một loại rau rừng đặc sản, thường được nhiều dân tộc thiểu số xem là 'vua của các loại rau'. Rau dớn là một loại dương xỉ thường mọc dưới bờ suối hoặc các tán rừng thấp ẩm ướt.

[2] Người Bana thường đựng cháo trong vỏ bầu khô.

[3] Một loại bánh nếp giống như bánh chưng nhưng có hình tam giác.

 

Nhận xét