Bạch Mai trong Gió: Chương 1: Khởi đầu - Phần 1
Mai Bạch Lang là cư dân của Thần
giới Việt.
Cũng như bao Thần giới khác, Thần
giới Việt là không gian tồn tại song song với thế giới hiện thực, nơi mà những
vị thần Việt sinh sống. Đây là không gian trải dài vô cùng vô tận với nền văn
hóa đa thời gian. Nó được chia tách thành nhiều vùng đất khác nhau, mỗi vùng đất
liên kết với nhau bởi những cánh cửa được gọi là 'Cổng thông hành'.
Nhìn từ xa, Thần giới hệt như một
mô hình khổng lồ với hàng vạn chiếc bể cá thủy sinh xếp chồng lên nhau, chỗ tiếp
xúc giữa các bể cá là cổng thông hành.
Người cai quản Thần giới Việt là Hùng Duệ Vương và An Dương
Vương. Đó là hai vị tiên tổ của người Việt. Hai vị Vua cùng chia nhau cai quản
các vùng đất ở Thần giới. Vùng đất đặt dưới sự quản lý của Hùng Vương được gọi
chung là Tây Bắc còn vùng đất đặt dưới sự quản lý của An Dương Vương được gọi
chung là Đông Bắc.
Mai Bạch Lang là cư dân vùng Tây
Bắc, nơi cậu sinh sống là vùng Tây Nam - Một cái bể thủy sinh nằm ở hàng gần cuối
của Thần giới.
Kể ra thì địa vị của Mai Bạch
Lang trong lãnh địa Tây Bắc không nhỏ bé gì. Cậu là con trai duy nhất của Mai
Lang Vương và 'Vì sao lõi'. Mai Lang Vương - Cha cậu là vị thần rất được trọng
vọng ở Tây Bắc. Ngài là vị Vương dẫn đầu các Vương thuộc mảng giám sát, đồng thời
còn là Hoa Thần của Khau Phạ, Lạc tướng của vua Hùng. Ngài là cánh tay đắc lực
của Hùng Duệ Vương, là thanh bảo kiếm của người. Sự hiện diện của Mai Lang
Vương tượng trưng cho sự hiện diện của vua Hùng.
Mẹ cậu - 'Vì sao lõi' thì là báu
vật của cõi thần. Nàng là người trông giữ Phan Xi Păng, là một trong hai vị Thần
gốc có sức mạnh đặc biệt nhất, đồng thời cũng là thuộc hạ của Lạc Long Quân.
'Vì sao lõi' vốn luôn ngủ say trên
đỉnh Phan Xi Păng và trông giữ cõi Thần từ nơi đó, tuy nhiên, chẳng biết chuyện
quái quỷ gì đã xảy ra mà nàng đột nhiên rời khỏi 'nóc nhà Đông Dương' ấy rồi
rơi xuống nhân gian. Sự biến mất đột ngột của nàng khiến cho Thần giới chao đảo
một phen, thiên tượng kì dị bao phủ bầu trời, cuối cùng Lạc Long Quân phải thức
giấc và cùng mẫu Âu Cơ giải quyết mọi chuyện. Nhờ có sức mạnh kìm giữ của Cha Mẹ mà Thần giới mới qua cơn lao
đao.
Lúc đó cha cậu nhận lệnh xuống trần
tìm 'Vì sao lõi' trở về và cảm động nàng, trong thời gian gần gũi bên nhau hai
người đã nảy sinh tình yêu. Từ ấy 'Vì sao lõi' không trở về đỉnh Phan Xi Păng nữa,
nàng ở lại Mai Viện mãi mãi và cùng cha sinh ra cậu. Mai Bạch Lang không biết
cha mẹ đã giải quyết biến động ở Thần giới khi ấy như thế nào để rồi cả hai có
thể ở mãi bên nhau. Kể từ khi có ý thức cậu đã ấm êm hạnh phúc sống cùng cha mẹ
ở Mai Viện rồi.
Nói về Mai Viện… Đó là nhà của cậu.
Mai Bạch Lang nghe Ưu Liên trưởng bối kể rằng nó được xây dựng từ khi cha mẹ
còn chưa lấy nhau. Trước khi định cư ở Mai Viện này cha cậu đã chuyển chỗ ở rất
nhiều lần. Ông ấy lang thang khắp nơi khi thì là Yên Tử ở phía Đông Bắc khi thì
là Trường Sơn, có khi ông ấy còn dọn ra ven biển. Mãi cho đến khi dừng lại ở
Sam này và xây lên Mai Viện thì ông ấy mới chịu ở yên một chỗ.
Ngài Thần Tình bảo thật ra cha định
cư ở đây là vì mẹ. Mẹ thì tiết lộ rằng thật ra cha đã từng có ý định xây nhà ở
nơi khác trong thời gian còn tán tỉnh mẹ. Ông ấy đưa mẹ đến một nơi non nước
bát ngát rồi bảo sẽ cùng mẹ sống ở đó mãi mãi, khiến mẹ hốt hoảng một phen. Mẹ
phải khóc, phải thỏa hiệp thì ông ấy mới chịu đưa mẹ trở về Mai Viện.
Bạch Lang không quá bỡ ngỡ với những
câu chuyện mùi mẫn mà mẹ và Thần Tình kể về cha. Hơn ai hết cậu thông tỏ một điều
rằng khi ở trước mặt mọi người, cha là một người rất nghiêm nghị và lễ giáo
nhưng khi ở trước mẹ, ông chỉ là một cậu trai trẻ đương si yêu và còn đầy khờ dại
thôi.
Mai Viện là một quần thể kiến
trúc to lớn, nó nằm vừa vặn trên mảnh đất đắc địa ở lưng chừng núi Sam với lưng
tựa vào núi đá và chính diện thì hướng xuống thị trấn cổ kính mỡ màng bên dưới.
Từ cổng viện đi vào sẽ đụng trúng ngay một mảnh vườn chính rất rộng trồng đầy
mai. Trong vườn có hoa đình và tiểu cảnh sơn thủy, là nơi cha thường cùng các vị
quan thần dạo quanh trò chuyện về những biến động của cõi thần. Qua khỏi khu vườn
chính sẽ bắt gặp một con đường lớn lát đá trắng rộng bốn mét. Con đường này kéo
dài từ cổng trước ra đến cổng sau, nó cũng là trục đường chính nối liền các khu
nhà trong viện với nhau.
Hai bên đường chính lần lượt là
sáu tòa kiến trúc được bố trí song song, mỗi bên ba tòa. Các tòa kiến trúc bên
phải bao gồm: Khu làm việc của cha cậu, khu lưu trú của những vị thánh, khu của
các vị Hoa Tiên trưởng bối. Các tòa kiến trúc bên trái bao gồm: Khu sinh hoạt
riêng của gia đình cậu, khu lưu trú dành cho các vị thần, khu sinh hoạt riêng của
tiểu đồng và thuộc hạ trong viện. Mỗi tòa kiến trúc trong Mai Viện đều rất lớn
và bao gồm ba ngôi nhà ba gian quây quần vào nhau. Riêng khu vực dành cho các
tiểu đồng và hộ vệ thì đặc biệt hơn một chút, bao gồm bốn ngôi năm gian quây tụ
vào nhau với một mảnh sân chung hình vuông ở giữa. Sở dĩ có sự khác biệt này là
vì Mai Viện có hơn hai mươi tiểu đồng và hàng trăm thị vệ, thế nên cần phải xây
dựng nơi nghỉ ngơi rộng lớn một chút để đáp ứng nhu cầu lưu trú của mọi người.
Mai Viện đúng như tên của nó là một
biệt viện trồng đầy mai. Ở đây chẳng có loài cây cảnh nào khác ngoại trừ mai.
Mai ở đây đều hình thành từ chính sức mạnh của cha cậu nên có thể tỏa hương
khoe sắc suốt bốn mùa mà không cần đợi gió bấc đến, điều đó khiến cho Mai Viện
luôn được bao phủ trong sắc vàng mềm mại của muôn ngàn đóa mai hoa. Nhìn từ xa,
khu biệt viện giống như một tấm thảm hoa vàng ươm, khi đến gần sẽ ngửi thấy
hương mai thanh khiết lan tỏa đượm sâu vào lòng. Mai Viện luôn là chốn bồng lai
hữu tình trong kí ức của hầu hết các vị quan thần từng đến đây.
Bấy giờ Bạch Lang đang đọc sách
ngoài hoa đình. Đó là hoa đình ở khu vườn chính. Bạch Lang thích ra vườn chính
đọc sách hơn là ở trong sân nhà bởi vì ở sân nhà lúc nào cũng có người qua kẻ lại,
khi thì là các tiểu đồng hoặc thuộc hạ, khi thì là các vị quan thần. Khi lại là
cha mẹ, Thần Tình cùng Ưu Liên trưởng bối. Tóm lại là ở nơi đó thường có rất
nhiều người tới lui, Bạch Lang cảm thấy không thể tĩnh tâm được khi ở đó, vì vậy
cậu luôn cắp sách ra hoa đình hoặc ra khu vực núi phía sau mà nghiền ngẫm.
- Bông ơi!
Đang đọc đến đoạn lý thú thì nghe
thấy tiếng gọi quen thuộc, Bạch Lang hạ tay xuống, quyển sách che kín mặt dần rời
đi, đôi mắt to tròn lộ ra.
- Bông!
Người đang gọi cậu í ới kia nhô
khỏi cổng tròn dẫn ra vườn chính. Khi thấy cậu ngồi ở hoa đình, người đó mừng rỡ
reo lên, hăm hở đến gần.
Đó là một thiếu nữ trẻ tuổi,
trông nàng dường trạc đôi mươi. Nàng vận áo dài gấm đỏ, ngực áo và tà áo thêu một
bức tranh hoa tinh xảo. Mái tóc đen huyền buông xõa, đong đưa theo từng bước đi
uyển chuyển. Chiếc mấn xinh xắn màu lựu chín choàng quanh mái đầu - Loại mấn
cách điệu dành cho những cô gái trẻ tuổi còn cập kê. Bên vai trái mảnh dẻ của nàng buông đưa một bím tóc nhỏ, tết rất
cẩn thận. Đuôi tóc được giữ gọn bằng món trang sức
đính đầy những đóa mai li ti, chế tác từ những viên ngọc mắt
mèo có màu vàng nhạt lóng lánh. Nàng trông thật trang nhã dịu dàng.
Nàng đi đến gần cậu, dung nhan mê
hoặc sáng trong. Đôi mắt to tròn trong trẻo với hàng mi cong dài, buông rũ dịu êm.
- Bông!
Nàng nhoẻn cười tươi tắn. Làn môi
yêu kiều hệt như cánh hồng đượm sương. Làn môi ấy và đôi môi nhỏ nhắn đính dưới
nhân trung của cậu đích thị là cùng một khuôn mà ra.
Bạch Lang chùn mày, tiu nghỉu gấp
sách lại.
- Mẹ.
Cậu rề rà lên tiếng.
Thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp kia
chính là mẹ của cậu - 'Vì sao lõi'.
- Con đọc sách ở đây từ nãy đến
giờ ư?
Sao hỏi, mặt không giấu được ngạc
nhiên.
- Vâng ạ.
Bạch Lang lễ phép đáp.
- Bông của mẹ ngoan quá!
Em cúi xuống xoa đầu cậu bé một
cách yêu thương hài lòng.
- Mẹ… Đừng mà, tóc con rối hết…
Bạch Lang nhăn mặt, vừa chịu đựng
cái xoa đầu của mẹ vừa yếu ớt kháng cự. Thật ra không phải cậu không thích được
mẹ xoa đầu… Chỉ là… Con trai lớn rồi… Cũng hơi ngại mấy việc này…
Sao phì cười, ôm lấy cậu rồi hôn
lên đôi má non nớt một cái. Bạch Lang giật mình, vùng vẫy phản ứng nhưng không
đẩy mẹ ra.
Sau khi hôn cậu một thôi một hồi,
Sao liền đưa Bạch Lang về nhà. Hai mẹ con nắm tay nhau, Bạch Lang thi thoảng lại
cử động ngón tay khe khẽ, đôi mắt to tròn rơi lên nền đá trắng xám bên dưới. Dù
cậu tỏ ra rất an nhiên bình tĩnh nhưng kì thực lòng Bạch Lang đương xốn xang lắm.
Tay mẹ vừa mềm mại vừa nhỏ nhắn, truyền đến cậu một cảm giác rất dễ chịu, rất
yên hòa.
Hai mẹ còn vào đến cổng tròn, Bạch
Lang nhìn thấy trên khoảnh sân cạnh giường tre xuất hiện một con ngựa gỗ. Đó là
loại đồ chơi dành cho trẻ lên năm, khi chơi thì ngồi lên yên ngựa rồi bập bênh
lên xuống. Con ngựa đó trông tinh xảo hơn hẳn những con ngựa đồ chơi thông thường
mà cậu thấy. Kích thước cũng to lớn hơn. Toàn thân sơn phết sặc sỡ, trên yên
còn được phủ một lớp nệm mềm, đính đầy những chùm tua rua ánh kim.
Bạch Lang bỗng có dự cảm chẳng
lành. Quả nhiên Sao lập tức cười hớn hở rồi khoác tay qua vai cậu, rạng ngời bảo:
- Thích không Bông yêu? Mẹ đặt thợ
làm cho con đấy!
- T… Thế ạ…
Bạch Lang ngần ngừ, ngắc ngứ, nói
chẳng nên câu.
- Đến đây chơi thử cho mẹ xem
nào!
Trong khi Bạch Lang còn đang gượng
gạo thì Sao đã nắm vai cậu và đẩy cậu về phía trước. Em ấn Bạch Lang xuống yên
ngựa, phấn khởi hết chạy sang bên trái rồi lại chạy sang bên phải quan sát cậu
chơi. Bạch Lang muốn chiều lòng mẹ nên đành miễn cưỡng dồn lực về phía trước.
Con ngựa lịch kịch chuyển động. Cậu nắm tay cầm, ngoan ngoãn bập bênh. Khuôn mặt
bé nhỏ cúi xuống, nhăn nhó cười méo.
- Dễ thương quá đi!
Sao đập hai tay vào nhau reo lên.
Mai Bạch Lang không nói gì, cậu
chỉ im lặng bập bênh, bập bênh…
Khi Bạch Lang đang khổ sở chơi với
con ngựa buồn cười đó thì ngoài cổng lại vang lên tiếng bước chân. Đôi mắt to
tròn chợt lóe, mồ hôi túa ướt trán. Bạch Lang biết là sắp có người tiến vào cổng
tròn, họ hiển nhiên sẽ trông thấy cảnh tượng này. Cậu xấu hổ đến nỗi muốn độn
thổ nhưng không còn cách nào khác. Nếu cậu đứng dậy và bỏ chạy lúc này thì mẹ sẽ
rất buồn…
Bạch Lang một lần nữa cúi thấp đầu,
mặc cho mồ hôi chảy xuống nhỏ lên tà áo thêu đầy những đóa mai trắng. Chịu trận.
Tiếng guốc trầm bổng điểm lên nền
gạch. Đó là tiếng guốc rất đỗi quen thuộc với Bạch Lang. Từ cổng tròn một chàng
trai trẻ tuổi trạc hai lăm bước vào. Theo sau chàng là một tá người, họ đều xấp
xỉ tuổi nhau.
Chàng trai trẻ đi đầu kia khoác
áo dài gấm vàng. Trên ngực áo và dưới tà áo thêu đầy những họa tiết hoa lá cách
điệu. Đầu đội khăn đóng xếp bảy lớp điệp màu với trang phục. Chân mang guốc sơn
chạm trổ họa tiết hoa và lá sen.
Dung mạo chàng tuấn mĩ mê hoặc.
Mày kiếm đoan nghiêm và mâu quang nâu sẫm trầm lặng. Màu mắt ấy đẹp hệt như những
viên thạch anh ám khói vậy, sâu thăm thẳm.
Chàng trai đó hơi khựng lại khi
trông thấy Bạch Lang đang ngồi trên con ngựa bập bênh, khổ sở lên xuống. Bạch
Lang ai oán nhìn chàng, khuôn mặt non nớt tiu nghỉu.
- Phì.
Chàng lập tức nắm tay lại, đặt
ngang môi, vai run run.
Bạch Lang càng oán thán nhiều
hơn.
- Mai Lang!
Sao lúc này không còn chú ý đến cậu
nữa, hai mắt em lóe sáng, hoàn toàn hướng về cổng tròn. Chàng trai kia nghe em
gọi, ánh nhìn tập trung về phía em. Khuôn mặt luôn nghiêm nghị bừng nở nụ cười.
- Sao.
Chàng trai đó đi đến gần Sao, những
người phía sau cũng tiến vào theo. Khi đến gần, đôi mắt nâu tuyệt đẹp kia lại
đánh sang Bạch Lang, môi chàng không nén được nụ cười.
- Cha…
Bạch Lang yếu ớt nhắc nhở.
Chàng trai mĩ mạo kiệt xuất ấy
chính là cha của cậu, Mai Lang Vương. Mặc dù ông ấy đã hơn năm trăm tuổi rồi
nhưng dung mạo thì chỉ như một thanh niên trẻ. Khi đứng bên cạnh mẹ cậu, họ
trông chẳng có gì là cách biệt tuổi tác mặc dù cha hơn mẹ đến tận bốn trăm tuổi.
- Ừm.
Mai Lang Vương trông bộ dạng khổ
sở của Bạch Lang, biết là cậu đang rất xẩu hổ. Chàng cố gắng ngưng cười, dù vậy
ánh cười vẫn rộ nở trong mắt.
Mai Lang Vương đương nhiên hiểu
rõ tính cách của Bạch Lang. Thằng bé giống chàng nên lúc nào cũng chỉ muốn trốn
vào một góc thanh tĩnh để nghiệm sách. Đáng tiếc Sao, mẹ của thằng bé không hiểu
điều đó, em ấy thường mua hết món đồ chơi này đến món đồ chơi khác rồi chơi
cùng Bạch Lang. Bạch Lang dù không thích chơi mấy trò con nít nhưng để chiều
lòng mẹ thằng bé vẫn ngoan ngoãn hợp tác. Nó thường hưởng ứng mấy trò mà Sao
bày ra bằng vẻ mặt cười gượng méo mó.
- Mai Lang,
xem này, đẹp không?! Hôm nay xưởng mộc vừa gửi đến đó!
Sao háo hức
trỏ tay vào con ngựa gỗ, cười hỏi.
- Ừm, đẹp lắm.
Mai Lang
Vương cười mỉm, gật đầu.
Sao ôm má hạnh
phúc, thích thú ngắm nhìn Bông bé bỏng ngồi trên ngựa bập bênh, lòng dâng lên một
biển êm đềm. Mai Lang Vương lặng yên ngắm vợ và con trai. Bao nhiêu căng thẳng
mệt mỏi của những ngày làm việc nặng nhọc đều tan biến cả.
- Ồ, Bông đã
lớn như thế rồi à?
Người đàn
ông đứng phía sau Mai Lang Vương lên tiếng.
- Vâng ạ,
con chào Lim Vương!
Bạch Lang lễ
phép cúi chào người ấy và những người khác.
Lim Vương vừa
lên tiếng hỏi thăm cậu kia chính là người đồng cấp với Mai Lang Vương. Dù nói
là đồng cấp nhưng địa vị của chàng ta vẫn dưới Mai Lang Vương một bậc. Mai Lang
Vương và Lim Vương đều là những người đứng trong hàng ngũ Vương nhưng Mai Lang
Vương là vị Vương dẫn đầu còn Lim Vương thì đứng thứ hai, vì vậy Mai Lang Vương
có vị thế cao hơn Lim Vương một chút.
Cũng như Mai
Lang Vương, Lim Vương mang dung mạo của một thanh niên hai lăm. Chàng không mặc
áo thêu hoa văn cầu kì như Hoa tiên Khau Phạ mà chỉ mặc trang phục gấm thuần.
Lim Vương đặc biệt thích màu đỏ. Chàng thường xuất hiện với một bộ áo dài màu đỏ
đất. Hoa văn trang trí trên gấm là những hoa văn cây cỏ.
- Ngựa gỗ hả?
Chàng thanh
niên đứng sau Lim Vương bỗng cười khùng khục.
Bạch Lang lập
tức trở nên gượng gạo, chẳng biết đáp thế nào.
- Lúc nhỏ
ngươi mà chẳng chơi thứ ấy?
Lim Vương
quay sang chàng ta cười giễu.
- Vương…
Chàng trai
đó đỏ bừng mặt.
- Đúng vậy, ngươi
còn đặc biệt thích chơi ngựa gỗ.
Mai Lang
Vương xòe quạt chêm lời.
Chàng trai
kia nghe thấy thế liền gầm lên:
- Mai Lang
Vương! Ngươi bênh vực con trai ngươi rồi trêu chọc người khác như vậy hả?!
Mai Lang
Vương không đáp, chỉ nhếch mép đong đưa quạt. Bạch Lang trông biểu cảm của cha,
đột nhiên cũng không nhịn được cong môi cười. Người vừa mới trêu chọc cậu kia
chính là Vĩnh Nghiêm, bạn của Mai Lang Vương. Chàng là thần cai quản sông Vàm
Thuật. Dù địa vị của Vĩnh Nghiêm và Mai Lang Vương khá cách biệt nhưng họ lại
là bạn thân thời niên thiếu của nhau, Vĩnh Nghiêm chưa bao giờ dùng kính ngữ với
Mai Lang Vương.
- Này thôi
đi, đến giờ bàn việc rồi đó mấy ông thần.
Một người
khác lên tiếng.
Đó là Văn
Lãm, tham mưu viên của Mai Lang Vương. Chàng là chồng của Bạch Sứ. Bạch Lang
nghe mẹ kể rằng cha vốn là trẻ mồ côi. Ba vị trưởng bối Ưu Liên, Bạch Sứ và
Xích Phượng đã một tay nuôi cha lớn khôn vì vậy cha xem họ như gia đình như
thân sinh, luôn nhất nhất kính trọng họ. Bạch Sứ trưởng bối về làm vợ chú Lãm
trước cả khi cha mẹ lấy nhau. Tuy tuổi tác của hai người họ cách biệt khá nhiều
và Bạch Sứ trưởng bối lớn tuổi hơn cả chú Lãm nhưng họ sống bên nhau rất hạnh
phúc. Bạch Lang thường đến nhà chú Lãm dưới thị trấn chơi.
Những người đang
phiếm chuyện nghe lời nhắc của Lãm thì lập tức trở nên nghiêm trang. Mai Lang
Vương gật đầu đi vào nhà chính trong khi Lim Vương, Vĩnh Nghiêm và Lãm theo
sau. Nối gót theo bốn người còn có một vài người khác, Bạch Lang không biết họ
nhưng cậu khá ấn tượng với người đi sau chú Lãm.
Đó là một
chàng trai trẻ mặc trang phục chế tác từ thổ cẩm. Dung mạo trầm tĩnh thanh
thoát với đôi mắt dài và đồng tử to sáng đen tuyền. Chàng không đội khăn đóng
cũng chẳng đội mũ lông chim. Mái tóc đen nhánh buông xõa, trước vai rũ xuống
hai lọn tóc nhỏ. Khắp người chàng nở rộ những họa tiết tô tem tinh xảo. Tô tem
đó không giống tô tem của người Lạc Việt dù nó có chút liên hệ với những hình vẽ
trên trống đồng. Tô tem trên người chàng trai ấy không có hình dáng ngôi sao
nhiều cánh như tô tem của Lạc Việt. Chúng mang hình dáng của mặt trăng. Trung
tâm của chuỗi tô tem ấy luôn là một vầng trăng khuyết.
Đặc biệt nhất
chính là chiếc mào mê hoặc nhô lên trên đỉnh đầu chàng. Trông nó giống như là một
đóa hoa mào gà màu vàng nhung. Khi chàng di chuyển, chiếc mào tuyệt mĩ lại khẽ
rung động. Hệt như một nhành hoa mào gà mềm mượt đang e ấp dưới gió.
Chàng ta đi đến
gần Sao và dừng lại cúi chào. Sao gật đầu cười tươi, cũng chào lại chàng. Chàng
nhìn em hồi lâu với nụ cười thanh lịch vương trên môi, sau đó đi vào nhà chính
cùng Mai Lang Vương bàn bạc công việc. Tiếp sau chàng trai ấy còn có thêm hai
ba người nữa lướt đến chào Sao. Họ đều là những vị thần trong cõi vì có việc
quan trọng nên đến tìm Mai Lang Vương bàn bạc. Mai Lang Vương là vị thần nắm giữ
vị trí quan trọng của Tây Bắc nên luôn phải tiếp chuyện rất nhiều khách. Đó là
lí do mà Bạch Lang không thích đọc sách ở nhà vì lúc nào cũng có khách khứa vào
ra.
Những người
lớn ngồi ở tràng kỉ nghiêm nghị bàn chính sự. Sao cũng không để Bạch Lang ở đó
làm phiền nữa, ra hiệu cho tiểu đồng hầu hạ Mai Lang Vương và các vị Vương thần
chu đáo rồi dắt tay Bạch Lang rời sang nhà trái. Bạch Lang thở phào vì thoát được
con ngựa gỗ đó. Sao đưa cậu vào sân sau, ở đó có một tán mai cổ thụ khổng lồ. Sao
chuẩn bị chiếu rồi bảo cậu ngồi đó đọc sách. Bạch Lang vâng lời mẹ, chăm chỉ lật
giở quyển sách ban nãy. Khi cậu đọc được thêm vài trang sách nữa thì Sao trở lại
với một khay đầy bánh ngọt.
- Mẹ chuẩn bị
cho Bông đấy!
Sao yêu
thương nói, khuôn mặt mĩ lệ tươi cười, đẹp như nắng mai.
Bạch Lang cảm
thấy rất ấm áp, dù vậy cậu không quen bộc lộ cảm xúc ra ngoài nên chỉ cảm ơn mẹ
rồi im lặng nhón bánh ăn. Mẹ luôn hiểu được khẩu vị của cậu, bánh lúc nào cũng vừa
miệng cả. Bạch Lang nhanh chóng ăn hết chiếc bánh đó và xử lí sang những chiếc
bánh khác.
Sao cười êm
đềm khi thấy con trai ăn ngon lành như thế. Dáng hình yểu điệu tựa vào gối xếp,
tay cầm một khung thêu. Hoa văn mà em đang tỉ mẩn thêu thùa kia là hoa văn trên
áo Bạch Lang. Những bộ áo mà Bạch Lang và Mai Lang Vương mặc đều do một tay Sao
thêu may.
Bạch Lang
yên bình lật giở trang sách.
Cuộc sống của
cậu lúc nào cũng êm ả và an hòa như vậy.

Nhận xét
Đăng nhận xét