Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 11

Mai nở dưới Sao - Dye1002



Không cần hỏi, Mai Lang Vương cũng có thể đoán ra mối quan hệ giữa Đào Hoa và Phong Đông. Chàng nhớ trong chuyến trở về Khau Phạ lần trước, Đào Hoa có nói với chàng rằng nàng đã trải qua tình yêu. Hóa ra người giúp nàng hiểu được tình yêu chính là Phong Đông cơ à? Mai Lang Vương dù rất nghi ngại cho nàng nhưng không can thiệp vào chuyện riêng tư của hai người họ. Chàng tôn trọng quyết định của Đào Hoa.

Tuy nhiên, Phong Đông và bọn Phong tiên khác hiện tại đang là kẻ thù của Lạc Việt. Chàng không thể buông tha cho hắn được, dù hắn là người mà nàng chọn. Mai Lang Vương nhìn Phong Đông bằng ánh mắt chứa sát lực. Mặc dù có thể khiến Đào Hoa đau khổ nhưng chàng vẫn phải giết chết hắn, bất cứ khi nào chàng có cơ hội.

Phong Đông và Đào Hoa hiển nhiên đoán biết được suy nghĩ của chàng. Vì đoán biết được nên thay vì im lặng bỏ trốn cùng nhau, họ đã quyết định đến gặp chàng. Mai Lang Vương chưa vội ra tay ngay mà kiên nhẫn nghe xem họ định nói gì.

- Vương, từ nay ta sẽ rút khỏi Tứ Phong vĩnh viễn.

Phong Đông nhẹ nói.

Mai Lang Vương im lặng.

- Ta sẽ cùng Đào Hoa tìm một nơi hẻo lánh ẩn cư. Chúng ta sẽ không tham gia vào những tranh đấu giữa Đông Bắc và Tây Bắc nữa.

- Thật chứ?

Mai Lang Vương dò xét.

- Vâng.

Phong Đông bình thản gật đầu.

Mai Lang Vương thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó rút ra một nụ mai. Chàng vừa nhìn nụ mai xanh ngọc bích trên tay vừa lạnh lẽo nói với Phong Đông:

- Ta tin ngươi nhưng ta muốn có một bảo đảm chắc chắn. Xin lỗi nhưng từ nay, ngươi sẽ không thể sử dụng thần lực của mình tự do được nữa. Yên tâm, ta chỉ kiềm chế thần lực của ngươi thôi, không phong bế hoàn toàn đâu. Ta sẽ chừa lại một phần sức mạnh để ngươi bảo vệ Đào Hoa.

Nói rồi chàng điểm nụ mai vào ấn đường Phong Đông, thả lời cuối:

- Hãy chăm sóc nàng thật tốt.

Nụ mai chìm sâu vào trán Phong Đông, lóa lên dấu ấn mai hoa cách điệu màu vàng nhạt. Sau đó ấn kí ấy cũng lẩn khuất mất, không để lại dấu vết rõ ràng nào nữa. Phong Đông bái lạy Mai Lang Vương, Đào Hoa cũng cảm tạ chàng. Nhờ có phong ấn này mà hai người họ sẽ được đứng bên ngoài cuộc chiến. Họ sẽ không bị cuốn vào cơn phong ba.

- Đối xử với Đào Hoa thật tử tế đấy. Nếu ngươi đối xử tệ bạc với nàng thì ta sẽ không tha cho ngươi.

Mai Lang Vương đe dọa.

- Vâng.

Phong Đông tuân mệnh.

Đào Hoa nức nở khóc.

Bốn người im lặng hồi lâu, không gian chỉ còn lại tiếng sụt sùi của Đào Hoa. Sao thấy nàng khóc, em chợt đưa khăn tay cho nàng. Đào Hoa nhận khăn của em, trước khi nàng dùng khăn lau lên khóe mắt, nàng đã ngẩn ra nhìn chiếc khăn ấy thật lâu.

- Vương, ta muốn lưu ý với ngài một vài điều.

Phong Đông lặng lẽ nói.

Mai Lang Vương lắng nghe hắn.

- Phong Xuân đã tiếp nhận ý chí của Phong Thần Phong Luân và Phong Thu, hắn đang nuôi dưỡng những dã tâm đáng sợ. Xin ngài hãy đề phòng hắn.

- Phong Xuân ư?

- Vâng.

- Rốt cuộc bọn họ đang nuôi dưỡng dã tâm gì?

Phong Đông nghe chàng hỏi, cũng không giấu giếm gì. Những điều mà chàng ta biết, chàng ta đều cung cấp hết cho chàng. Phong Đông kể rằng năm xưa, sau cuộc tử chiến với Hoa Thần Ban Cơ, Phong Thần Phong Luân đột nhiên mất tung mất tích, sống không thấy người, chết không thấy xác, khiến nội bộ Đông Bắc nảy sinh nhiều hoài nghi. Sau cùng họ cho rằng Hoa Thần Ban Cơ đã phong ấn Phong Thần vào 'Vì sao lõi'. Chỉ có như thế thì Phong Thần mới mất tích một cách triệt để mà bọn họ không thể tìm ra như vậy.

Sau nhiều năm điều tra và móc nối với 'những người bạn hữu'. Phong Xuân đã biết được rằng Phong Thần bị giam cầm trên 'Vì sao lõi'. Hắn và An Dương Vương cùng nhau đánh cho 'Vì sao lõi' rơi, sau cùng khiến nàng tức giận và không ở lại cõi thần nữa, hoàn toàn rơi xuống trần gian.

- Vậy ra thiên tượng đó là do Đông Bắc và An Dương Vương đứng phía sau!

Mai Lang Vương siết chặt tay, tức giận.

- Vâng… Sau đó Lạc Long Quân và Âu Cơ đã đứng ra xử lý thiên tượng, An Dương Vương cảm thấy rất có lỗi nên đã trừng phạt Phong Xuân và hạ lệnh cho Tứ phong không được gây khó dễ cho 'Vì sao lõi' nữa.

Dừng một chút, chàng ta chậm rãi nhắc lại mệnh lệnh của An Dương Vương ngày ấy:

- Bệ hạ thậm chí đã ra lệnh cho chúng ta hỗ trợ ngài, giúp ngài đưa 'Vì sao lõi' trở về Phan Xi Păng.

Mai Lang Vương nghe đến đây thì cơn giận lắng xuống một chút. Vậy ra An Dương Vương đã quay đầu. Phong Đông tiếp tục kể, sau mệnh lệnh của An Dương Vương, Tứ Phong thật sự không còn gây ra chuyện tày đình nào nữa, họ tập trung xây dựng phần lãnh thổ Đông Bắc, bảo vệ cuộc sống của nhân dân, thật sự không còn muốn gây ra sóng gió ở Thần giới thêm lần nào.

- Và rồi một ngày, Phong Thu lén cãi lệnh của bệ hạ…

Nàng ta lén sai Hắc Lanh tạo ra biến động ở Kon Chư Răng để giết chết 'Vì sao lõi'. Khi không đạt được mục đích, nàng ta tiếp tục sai Hắc Lanh khuấy đảo Vàm Thuật để cuốn Mai Lang Vương vào bẫy. Tuy nhiên, mọi âm mưu của nàng ta đều bị chàng phá tan tành. Thậm chí Hắc Lanh còn bị mai hoa của chàng giết chết.

Khi tên thuộc hạ thân cận đầu tiên ra đi, Phong Thu biết rằng chàng không dễ đối phó. 'Vì sao lõi' ở trong vòng tay chàng ngày nào thì ngày đó nàng sẽ không thể đạt được ý nguyện.

- Tại sao Phong Thu lại muốn giết Sao?

Mai Lang Vương chậm rãi hỏi.

- Nàng ta cho rằng nếu giết chết 'Vì sao lõi' thì Phong Thần sẽ được thả ra.

- Ra là thế.

- Đó là suy nghĩ ban đầu của Phong Thu nhưng trong quá trình tiêu diệt 'Vì sao lõi', nàng ta đã nhận ra một vài điều bất thường.

Lúc ở rừng Kon Chư Răng, khi Hắc Lanh bắn tên vào Sao và Yang đẩy em rơi xuống thác, Sao đã gọi được một lớp thần lực hộ thể xuất hiện. Nhờ có lớp thần lực đó mà em không hề hấn gì dù ngã từ độ cao như thế. Hơn nữa, Sao còn phá vỡ cả phong ấn thuật mà Hắc Lanh yểm lên người Bukjai. Ngay từ khi em mười ba, những kĩ năng đặc biệt mà em sở hữu đã bước đầu bộc lộ.

Sau đó, khi Hắc Lanh tấn công em ở khu biệt giam, Sao đã né tránh kiếm của nàng ta rất chuẩn xác. Hắc Lanh là một tay kiếm cừ khôi nhưng hết lần này đến lần khác không thể chém trúng em, dù cho những bước di chuyển của Sao khi ấy thật vụng về và chậm chạp.

Từ những sự việc đó, Phong Thu cho rằng tuy em là con người nhưng sức mạnh ẩn chứa trong em vẫn còn rất to lớn. Sợ rằng dù không có Mai Lang Vương bảo vệ thì nàng ta cũng không thể làm gì được em. Đó là lý do Phong Thu bố trí Xích Lanh và Diệp Lanh tấn công Mai Viện ngày đó, dùng Đào Hoa kích thích tâm trí em. Nàng ta muốn xem sức mạnh ẩn chứa trong cơ thể em có những công năng gì.

Khi đã nắm được sức mạnh của em, Phong Thu bắt đầu tìm kiếm một phong ấn thuật đủ mạnh để khóa kín năng lực ấy lại. Trong lúc nàng ta đau đầu tìm kiếm thì 'những bạn hữu' xưa lại liên lạc. Họ trao cho nàng ta một cuộn cổ nguyền, bảo rằng nó cần thiết cho công việc của nàng.

Phong Thu sử dụng phong ấn 'Sao đen' để khóa kín sức mạnh của em. Nàng ta yểm nguyền thuật vào năm con sấu và dùng chúng làm 'Vật chuyển'. Khi đó, Phong Thu không nghĩ là Sao sẽ quay về bên vòng tay của Mai Lang Vương. Nàng cho rằng em sẽ cùng Nùng Tậu ngao du mãi mãi và hai người đã bị nàng ly gián thành công rồi.

Nào ngờ khi em đến hồ Hỗn, Quan Lang lại mặc em chiến đấu với con vật đó và gây ra sai lầm, khiến Mai Lang Vương tức giận. Chàng không cho phép em đi cùng Nùng Tậu nữa mà kiên quyết giữ em bên mình. Những con sấu còn lại cũng do chàng đứng ra xử lý thay em. Phong Thu thấy Mai Lang Vương tiếp tục can thiệp vào kế hoạch, nàng bắt đầu lo lắng. Nàng sợ rằng với sự che chở của chàng, em sẽ thoát khỏi tay nàng một lần nữa.

Sau khi phong ấn 'Sao đen' hình thành hoàn chỉnh, Phong Thu lập tức ra tay tiêu diệt em. Thế nhưng đúng như những gì nàng ta dự đoán ngay từ ban đầu, giết chết em không dễ. Trong lúc nàng ta cố gắng kết liễu em thì Mai Lang Vương xuất hiện và ngăn chặn mọi cố gắng của nàng. Sau cùng người bị giết chết lại chính là nàng.

- Là nàng ta tự lao vào kiếm của ta.

Mai Lang Vương cau mày, lạnh giọng.

Phong Đông thở dài:

- Hiển nhiên nàng phải làm thế, vì nếu bị ngài bắt về rồi tra khảo thì còn tồi tệ hơn.

Mai Lang Vương không nói gì nữa.

Để bảo toàn thông tin, hơn nữa cũng tránh liên lụy đến các Phong còn lại và Đông Bắc, Phong Thu đã chọn cách tự sát. Nàng lao vào kiếm của Mai Lang Vương và ra đi với khuôn miệng khép chặt. Nàng không tiết lộ bất cứ điều gì mà chỉ nói những lời nhăng cuội khó hiểu khiến chàng vô cùng tức giận.

Nàng vừa qua đời không bao lâu, Phong Xuân liền nhận được tin báo được gửi về từ gió và tức tốc chạy đến chỗ nàng. Khi thấy nàng chết trong tay Mai Lang Vương rồi nghe chàng kể ngắn gọn lại mọi tội lỗi của nàng, hắn ta vô cùng bàng hoàng.

Thật ra Phong Xuân không hề biết gì về những việc làm của Phong Thu, chỉ có Phong Đông và Phong Hạ do được nàng ta nhờ vả một số việc nên mới biết mà thôi. Phong Xuân luôn tuân theo mệnh lệnh của An Dương Vương ngày đó, sớm đã từ bỏ ý định giải cứu Phong Thần Phong Luân rồi. Thời gian ấy hắn chỉ tập trung hoàn thành các nhiệm vụ của mình, không mảy may chú ý đến Phong Thu.

Khi Phong Đông và Phong Hạ kể lại những việc làm của Phong Thu cho hắn nghe, Phong Xuân chỉ trầm mặc. Hắn đem xác nàng về nhà, ngồi thừ bên xác ấy suốt mấy canh giờ liền cho đến khi thân xác nàng hóa thành kết tinh hồn phách mới thôi.

Kết tinh hồn phách của Phong tiên là một ngọn gió. Phong Xuân dùng một lọ thủy tinh, đựng gió kết tinh từ linh hồn của Phong Thu vào đấy rồi cứ ôm cái lọ mà thẫn thờ. Gió trong lọ thi thoảng lại reo lên, ẩn trong gió là một vài vụn lá úa tàn. Phong Xuân ôm chiếc lọ vào lòng rồi trở thành kẻ mất hồn suốt mấy ngày trời, khiến cho Phong Đông, Phong Hạ vô cùng lo ngại.

Thế rồi một ngày hắn tìm thấy kỉ vật của Phong Thu. Kỉ vật đó có chứa lời nhắn mà nàng cố tình lưu lại cho hắn. Lời nhắn ấy có nội dung rằng, vì quá lo sợ Mai Lang Vương sẽ ngăn chặn kế hoạch của mình nên Phong Thu đã yểm thêm một loại cổ nguyền khác vào phong ấn 'Sao đen'. Cổ nguyền đó chính là hạt mầm, chỉ cần nó nảy nở, những phồn hoa đã tàn lụi của Đông Bắc sẽ trở về.

Mai Lang Vương sa sầm nét mặt.

Phong Đông nhẹ nói:

- Chỉ có Phong Xuân nắm được thông tin về cổ nguyền ấy.

Từ khi có được kỉ vật của Phong Thu, Phong Xuân thay đổi hẳn. Hắn trở nên cổ quái và man rợ, không còn là chính mình nữa. Những người 'bạn hữu' xưa liên lạc với hắn và trao đổi với hắn điều gì đó, khiến dã tâm của hắn càng lúc càng trở nên to lớn. Sau cùng hắn đã đánh cắp năm con trâu vàng của Bản Thủ Thành và phản lại Đông Bắc.

Phong Xuân thoạt tiên cho quân đánh vào Mai Viện, sau đó dùng Phong Đông và Phong Hạ nhử Mai Lang Vương đi. Kế tiếp, hắn dùng Đào Hoa làm nội ứng, bắt Sao đem đến khoảnh rừng ấy. Chờ cho Quan Lang đến, bọn lính mà hắn cài sẵn liền bắn tên vào Quan Lang nhằm kích thích tâm trí Sao.

Hắn đã khiến em cảm động được một lần, dường như đã đạt mục đích, hắn nhanh chóng rời khỏi Thần giới Việt để đến hội quân với những người 'bạn hữu'. Phong Đông vì thương nhớ Đào Hoa nên không đi cùng hắn, cố tình nán lại Thần giới Việt để gặp nàng.

- Chẳng biết trong tương lai hắn sẽ bày ra những trò gì nhưng có vẻ hắn sẽ không dừng lại cho đến khi đạt được dã tâm của mình. Những người 'bạn hữu' đã thu nhận hắn.

Phong Đông cẩn trọng cảnh báo.

- Những người bạn hữu?

Mai Lang Vương nghi hoặc.

- Bọn họ là ai? Bọn họ đóng vai trò rất quan trọng trong việc kích động Phong Thu và Phong Xuân đấy.

Phong Đông thở ra một hơi nặng nề, u ám nói:

- Vương, chúng ta đều từ quân doanh mà ra, chúng ta có những bí mật không thể tiết lộ của riêng mình.

Mai Lang Vương khoanh tay, nghiêm sắc mặt.

- Ta chỉ có thể tiết lộ cho ngài những chuyện có thể tiết lộ. Còn những chuyện mà ta đã thề trên danh dự phải giữ kín thì ta không thể tiết lộ được.

- Ừm.

Mai Lang Vương không truy vấn hắn nữa. Không cần hỏi hắn chàng cũng đại để đoán được phần nào đó rồi.

Giờ thì chàng đã lý giải được nghi vấn của mình. Thì ra ban đầu Phong Thu tấn công Sao và yểm phong ấn 'Sao đen' lên tay em là vì nàng ta không biết rằng phải giết em trong trạng thái 'Vì sao lõi' thì 'Cánh cửa cấm' mới bị ảnh hưởng. Dường như Phong Thu không tấn công em vì 'Cánh cửa cấm'. Nàng tấn công em chỉ vì muốn giải cứu Phong Thần.

Riêng Phong Xuân, hắn mới đích thị nhắm đến 'Cánh cửa cấm'. Hắn không chăm chăm vào việc giết chết Sao như Phong Thu mà chỉ tập trung khiến em 'cảm động'. Vậy ra hành động của Phong Thu và Phong Xuân không liên quan gì đến nhau.

'Những người bạn hữu' mà Phong Đông nói hẳn là thuộc hạ của bọn ác thần sau cánh cửa. Chúng đã móc nối với Phong Xuân và cùng hắn nuôi dưỡng tham vọng phá hoại Thần giới. Thế thì, cuộc chiến trong tương lai không còn là cuộc đối đầu giữa Đông Bắc và Tây Bắc nữa mà đã trở thành cuộc chiến chống lại Phong Xuân và bọn phản thần.

Để đạt được tham vọng của mình, chúng hẳn là sẽ tìm cách khiến cho Sao 'cảm động'. Sự cảm động đã diễn ra được hai lần, chàng tuyệt đối sẽ không để nó diễn ra thêm một lần nào nữa.

Cuộc trò chuyện kéo dài đến đây thì xem như kết thúc, những gì cần nói Phong Đông đều đã nói còn những gì có thể khai thác từ chàng ta, Mai Lang Vương đều đã khai thác cả. Bốn người lại im lặng. Mai Lang Vương trầm ngâm thưởng trà trong khi Phong Đông lặng lẽ quan sát chàng.

Phong thái đó thật giống Hoa thần Ban Cơ. Tuy bề ngoài tựa như được đúc từ một khuôn với Phong Thần nhưng tính cách thì trầm lặng và nghiêm nghị hệt như Hoa Thần vậy. Mai Lang Vương làm việc gì cũng cẩn trọng và chu toàn.

Hơn nữa… Cách hành xử lại vị tình, có trước có sau, không giống như Phong Thần, sắc lạnh độc đoán.

- Vương, em có chuyện muốn nói riêng với người.

Đào Hoa chợt lên tiếng.

Phong Đông lặng im không nói gì, Mai Lang Vương hướng mắt về phía nàng hồi lâu, Đào Hoa trông rất kiên định. Chàng lại ái ngại dời mắt sang Sao, đôi mắt nâu bối rối. Sao phì cười, em nắm nhẹ tay chàng, gật đầu cho phép. Được sự đồng ý của vợ, Mai Lang Vương mới dám rời ra nơi riêng tư nói chuyện cùng Đào Hoa. Chàng đứng lên đi ra sau nhà, Đào Hoa cũng dời gót theo chàng. Bên bếp lửa giờ chỉ còn lại Sao và Phong Đông. Sao tươi cười đẩy về phía chàng đĩa bánh mà em vừa làm ban sáng, Phong Đông gật đầu, nhón một cái chậm rãi thưởng thức.

Khoảnh sân sau nhà cũng trồng rất nhiều mai, Mai Lang Vương đi đến tán mai bên vại nước, chờ đợi Đào Hoa. Nàng chậm bước tiến đến và khi còn cách chàng vài bước chân, nàng đột nhiên quỳ sụp xuống. Mai Lang Vương vội vàng bảo nàng đứng lên nhưng Đào Hoa kiên quyết quỳ.

- Vương, em thề trên danh nghĩa của Hoa tiên Khau Phạ rằng sẽ kìm hãm Phong Đông thật tốt. Không để chàng tham gia vào âm mưu của Phong Xuân, phá hoại Thần giới.

Mai Lang Vương lặng người, Đào Hoa lại nói tiếp:

- Em sẽ chuộc lại mọi lỗi lầm, sẽ không để chồng em tiếp tục gây ra oan trái cho Tây Bắc.

- Ta hiểu mà, nàng hãy đứng lên đi.

Chàng bước đến đỡ nàng dậy.

- Khi Phong Đông chấp nhận cho ta đặt ấn thì ta đã biết tình yêu mà hắn dành cho nàng sâu sắc như thế nào rồi.

- Vương…

Đào Hoa xúc động.

- Hai người hãy sống thật hạnh phúc.

- Vâng ạ.

Mai Lang Vương xoa đầu nàng mỉm cười hiền dịu, hệt như một người anh trai. Cô em gái nhỏ mà chàng yêu thương giờ đã theo chồng rồi. Chàng hi vọng rằng những điều tốt đẹp nhất sẽ đến với nàng.

- Đây là ngụ ngôn của Mai Viện.

Mai Lang Vương vừa nói vừa trao cho nàng một đóa hoa, trong đó chàng đã yểm ngụ ngôn của Mai Viện vào:

- Khi nào ổn định được chỗ ở mới thì hãy gửi thư cho chúng ta, chúng ta sẽ gửi quà mừng đến. Nếu gặp khó khăn, cần giúp đỡ gì thì cũng hãy gửi thư cho chúng ta, đừng im lặng chịu đựng một mình nhé.

Đào Hoa nhận mai từ chàng mà lòng run lên từng hồi. Nàng chẳng biết nói gì thêm nữa, chỉ nức nở gật đầu.

Chiều hôm ấy, Mai Lang Vương và Sao đứng ở sân nhà đưa tiễn hai người. Phong Đông và Đào Hoa cúi người chào em và chàng rồi quay gót rời đi. Khi họ đi được mười bước chân, Phong Đông liền đưa tay đến nắm chặt lấy tay Đào Hoa. Nàng hạnh phúc nhoẻn cười, ngả vào vai chàng, cả hai êm đềm bước đi.

Mai Lang Vương và Sao rất yên bình khi trông thấy cảnh ấy. Hai người nhìn nhau thật lâu, sau đó chàng kéo em vào lòng và ôm em thật dịu dàng.

Hoàng hôn bắt đầu nhuốm lên sân, hai vợ chồng họ âu yếm tựa vào nhau dưới ánh chiều rực rỡ.

 

Cuộc trò chuyện giữa chàng và Phong Đông khi ấy, như thường lệ được chàng viết vào báo cáo rồi gửi cho bệ hạ. Hùng Duệ Vương nắm được tình hình, dường như đã thương thảo với An Dương Vương điều gì đó qua thư từ. Chẳng biết họ bàn với nhau điều gì nhưng cách cư xử của Đông Bắc trở nên hiền hòa hơn hẳn. Những nhiệm vụ mà các Vương thần hai bên phải hợp tác để hoàn thành trở nên rất suôn sẻ và êm đẹp, không còn nhiều xung đột như trước.

Mai Lang Vương và Sao nán lại Khau Phạ thêm năm ngày nữa rồi mới trở về Mai Viện. Suốt những ngày đó chàng lúc nào cũng bận rộn, không có thời gian ở nhà với em. Sao quá buồn chán đến nỗi em không chịu được nữa, liền nài nỉ chàng cho em đến khu rừng phía đông Hoa giới nghiên cứu thảo dược. Mai Lang Vương trầm lặng không đáp, chàng chỉ ôm em và bảo em ngủ đi.

Chiều hôm sau, khi em đang ngồi đọc sách bên bếp lửa thì chàng về. Sao rất ngạc nhiên, thường thì đến giờ dậu chàng mới về cơ. Mai Lang Vương mỉm cười vẫy vẫy tay, bảo với em rằng chàng sẽ đưa em đến khu rừng phía đông ấy. Sao nghệt mặt ra, em không thể tin được là chàng sẵn sàng sắp xếp công việc để đưa em đi.

Hai vợ chồng họ đi nhanh đến rừng. Trong lúc Sao ngắm nghía những loài thực vật thì Mai Lang Vương khoanh tay tựa vào thân cây nghỉ ngơi một chút. Đến khi chiều tà hoàn toàn buông xuống, hoàng hôn phủ lên những thửa ruộng bậc thang thì chàng đột nhiên đi đến và bế em lên. Sao chẳng kịp phản ứng gì, chàng chẳng nói chẳng rằng mang em đáp lên nhành cây, phi thẳng đến sườn núi.

Sao ôm chặt lấy chàng, gió quá lớn và em có chút sợ hãi. Mai Lang Vương vững vàng bế em đáp lên ngọn cây này đến ngọn cây khác, khi đến rìa núi, chàng lập tức dồn lực vào chân và nhảy một cú thật dài. Hai người lọt thỏm xuống bờ vực, khiến quả tim bé nhỏ trong ngực em đập thon thót.

Sao nhắm chặt mắt không dám nhìn, bên tai chỉ vang lên tiếng gió. Em ôm chàng rất chặt, đến nỗi gần như hòa vào người chàng. Mai Lang Vương cười thích ý khi chọc ghẹo được em, Sao phụng phịu đánh chàng. Bấy giờ em mới dám hé mắt ra nhìn, cả hai đang lơ lửng giữa không trung.

- Đẹp quá!

Em ngỡ ngàng.

Trải dài trước mắt em là một vùng đồi núi hùng vĩ, khảm đầy những bậc ruộng mỡ màng. Mây mù chùng chình bên sườn đồi, tựa như vẫn còn mơ ngủ. Hoàng hôn chiếu phủ qua áng mây, tạo thành sắc hồng dịu nhẹ ướm khói. Cả bức tranh bạt ngàn như được phủ sương, xa xa thăm thẳm, khiến lòng người an tĩnh lạ thường.

- Lúc ta còn nhỏ, ta thường đến đây ngắm khung cảnh này.

Chàng cười bảo.

Im lặng hồi lâu, chàng tiếp tục kể:

- Thuở ấy còn nhỏ, thần lực chưa đủ, không thể đứng giữa thinh không như thế này được, có một lần ta sơ suất khiến bản thân rơi xuống sườn núi. May mà Xích Phượng ở gần đó phát hiện, kịp thời đỡ được ta.

- Ra là thế.

Sao tựa vào ngực chàng, cười khẽ.

- Khung cảnh này… Khiến ta rất thư thái.

- Vâng…

Hai vợ chồng họ cứ thế ôm lấy nhau ngắm nhìn trời mây tây bắc. Tà áo thêu hoa rực rỡ uốn lượn giữa muôn cơn gió vi vu. Sao hạnh phúc nằm trong lòng chàng cùng chàng tận hưởng phút giây yên bình ấy. Từ nay, chàng đã không còn một mình, em cũng không còn cô đơn, em và chàng sẽ mãi mãi bên nhau.

Mai nở dưới Sao - Chính truyện hoàn

Nhận xét