Mai nở dưới Sao: Chương 25: Chiến dịch xua đuổi ong bướm - Phần 8
Hai người đi về núi Sam, khi đến lưng chừng núi, Quan
Lang đột nhiên cắp em nhảy xuống rồi ra lệnh cho cò tự mang thuyền về bãi. Sao
vô cùng khó hiểu, em chẳng biết sao Quan Lang lại làm thế nữa. Nùng Tậu bảo em
leo lên vai chàng cõng về, Sao dùng dằng không thèm trèo lên. Nùng Tậu cười lạnh,
nhả ra hai từ 'trừ lương'. Sao lập tức ngoan ngoãn ngồi lên lưng chàng.
Quan Lang cõng em về, vừa đi vừa cùng em ngắm nhìn khung
cảnh núi non. Thật ra chàng làm vậy là vì ban nãy đã cốc đầu em, còn giục em về
nữa, nên cố tình cõng em để chuộc lỗi. Sao thì chỉ thấy chàng đang cáu bẳn nổi
quạu nên làm chuyện kì lạ, em cũng không chấp. Khi chàng cõng em qua một bụi
cây, em lại đưa tay hái một chiếc lá, vừa ve vẩy lá vừa tận hưởng cảm giác thoải
mái khi được Quan Lang hầu.
Họ lên đến Mai Viện lúc chiều đã sụp xuống hoàn toàn, mới
đặt chân vào đến cổng, họ đã nhìn thấy Mai Lang Vương khoanh tay đứng đợi sẵn,
mặt hầm hầm như bị cả bầu trời sẫm màu khảm lên. Lúc trông thấy Sao bị Nùng Tậu
cõng trên vai, Mai Lang Vương càng điên máu. Đôi mắt nâu vốn có lửa, nay lập tức
bùng cháy rực rỡ, tựa hồ như có thể thiêu rụi bất kì thứ gì mà nó lướt qua.
Sao rời khỏi lưng Nùng Tậu và đứng bên cạnh chàng. Quan Lang không nói không rằng, sừng sộ đối mắt với Mai Lang Vương. Ba người im lặng một lúc lâu, cuối cùng người lên tiếng trước chính là Mai Thần. Chàng chậm rãi thốt ra từng chữ, dường như phải kìm nén lắm mới có thể nói một cách bình tĩnh như thế:
- Ai cho hai người tự ý ra ngoài?
Nùng Tậu và Sao im lặng.
- Hai người vẫn đang nằm trong sự kiểm soát của ta, không
có sự cho phép của ta mà dám tự ý ra ngoài ư?
Mai Lang Vương cố gắng nén cơn giận xuống, chàng bước đến và kéo Sao về phía mình, khiến em phải nhăn mày. Nùng Tậu định giữ em nhưng chẳng kịp, Mai Lang Vương liếc em rồi chiếu mắt lên Nùng Tậu, nghiêm giọng:
- Từ nay
em ấy sẽ trở về nhà mình. Không ở khu lưu trú cùng ngài nữa. Em ấy sẽ chỉ hầu
ngài cơm nước và ngài không được đưa em ấy đi ra ngoài thêm một lần nào.
- Ngươi!
Nùng Tậu gần như phát hỏa.
Mai Lang Vương không bận tâm đến Quan Lang, chàng bế Sao
lên và mang em về nhà mặc cho em không ngừng vẫy vùng.
Mai Lang Vương mang Sao vào thư phòng rồi thả em lên ghế
tròn cạnh bàn làm việc của chàng. Sao ngồi im, không nói gì, Mai Lang Vương ngồi
xuống ghế thái sư cạnh em. Hai người ngồi bên nhau như thế, chàng bắt đầu làm
việc còn em thì bị ép buộc phải hầu chàng. Ban đầu, khi chàng sai em lấy một số
món đồ, Sao có chút phản kháng, nhưng rồi đối diện với đôi mắt nâu nghiêm nghị
đó, em lại chịu thua. Sao ngoan ngoãn hầu hạ chàng làm việc.
Lần này, Mai Lang Vương không thả cho em về như mọi khi.
Bình thường chàng chỉ bắt em hầu đến giờ tuất rồi sẽ cho em về dù lúc đó công
việc của chàng còn nhiều hay ít. Hôm nay chàng lại mặc kệ em, quá giờ tuất rồi
vẫn cứ sai em thế này thế khác, Sao cũng không thể thẳng thừng nhắc nhở chàng,
cho nên chỉ biết cắm cúi hầu hạ.
Công văn hôm nay chàng phải xử lý nhiều gấp ba lần mọi
ngày. Chúng xếp chồng, xếp đống, thậm chí có một vài lốc công văn còn chưa được
lấy ra khỏi hộp gỗ. Sao hơi thắc mắc nhưng rồi nhanh chóng hiểu ra, đó là công
việc ban sáng của chàng. Nói vậy là… Chàng đã gác hết mọi công việc lại để chờ
em và Quan Lang ở cổng ư?
Hiểu ra được điều đó khiến lòng em chợt xót, em len lén
nhìn chàng, dù lòng tê tái nhưng không dám để chàng nhận ra. Em ngồi yên một chỗ,
cố gắng không gây phiền. Khi chàng sai, em ba chân bốn cẳng hầu ngay, phục vụ
chàng một cách chuyên tâm tỉ mỉ.
Mai Lang Vương không chú ý đến xung quanh khi làm việc.
Chàng tập trung hoàn toàn và đôi khi, chàng sai em trong vô thức. Mãi đến khi
quá giờ hợi, Sao bất ngờ đổ gục lên tay chàng thì chàng mới sực tỉnh. Mai Lang
Vương dừng bút nhìn sang, Sao đã ngủ gật mất rồi.
Hôm nay em phải làm việc cả ngày, dù bảo là đi chơi nhưng
em nghiên cứu chứ có chơi bời gì đâu. Đã vậy lúc về đến nhà còn bị chàng hành,
em đương nhiên mệt mỏi lắm, dẫu vậy không dám nói cho chàng biết. Mai Lang
Vương nhẹ nhàng bế em vào lòng, để em tựa đầu lên vai chàng mà ngủ. Đợi hơi thở
em yên bình hẳn chàng mới tiếp tục làm việc.
Đến nửa đêm, trời càng lúc càng trở lạnh. Mai Lang Vương
hôn lên trán em thật yêu thương rồi bế em đến sập ở cạnh cửa sổ. Chàng cởi áo
ngoài ra bọc em lại. Sao ôm lấy áo chàng, trong cơn mơ màng em đã vùi mặt vào
đó và tỏ ra rất thỏa mãn dễ chịu. Mai Lang Vương nghe tim đánh thình thịch,
chàng si ngốc ngắm em hồi lâu. Cuối cùng chàng lại không kìm được, hôn trán em
thêm một lần nữa rồi mới quay về bàn, tiếp tục làm việc.
Khi tia sáng đầu ngày xuất hiện, Sao chợt tỉnh giấc, thứ
đánh thức em dậy chính là tiếng giấy bút loạt soạt. Lần đầu tiên Sao bị đánh thức
bởi âm thanh ấy, em ngồi dậy, ngơ ngác nhìn, Mai Lang Vương vẫn còn ngồi bên
bàn làm việc, tập trung phê duyệt công văn. Công việc mà chàng phải giải quyết
đã vơi đi hẳn, có lẽ tầm một canh giờ nữa thì chàng sẽ xong hoàn toàn.
Sao nhìn chàng thức thâu đêm làm việc mà cảm thấy có lỗi
kinh khủng, tất cả cũng bởi vì em và Quan Lang không thông báo cho chàng nên
chàng mới phải lo lắng mà gác hết việc lại. Sao ngồi im ở sập và hối lỗi. Em
không dám làm phiền chàng cũng không dám rời đi, em chỉ biết ngồi đó ngại
ngùng.
- Dậy rồi hửm?
Mai Lang Vương phát hiện ra em đã tỉnh
sau khi ngẩng đầu lấy mấy cuộn công văn mới.
Sao gật gật đầu, ấp úng, ngượng ngập.
Mai Lang Vương định xử lý công việc tiếp nhưng khi trông
thấy bộ dạng mèo con biết lỗi đó, chàng lại phì cười. Chàng bỏ công văn xuống,
rời khỏi ghế và khoanh tay tiến đến gần em. Sao hơi tránh né khi thấy chàng đi
đến, Mai Lang Vương cúi xuống một chút, nhìn em chăm chăm, đôi mắt nâu thong thả
nhìn ngắm vẻ mặt vừa ngủ dậy còn đầy bối rối.
- Đến giờ rồi đấy, sang hầu Quan Lang dùng bữa đi.
Chàng
nhẹ nhàng nhắc.
- Dạ?
Sao bỡ ngỡ, em không nghĩ chàng lại bảo em điều ấy.
- Sang đó hầu ngài ấy nhanh rồi trở qua đây với ta.
Chàng bổ sung.
Sao bấy giờ mới hiểu ý, em vâng dạ rồi chuẩn bị rời khỏi
sập. Trong lúc em nhích ra mép sập ấy, em vẫn ôm trong lòng tấm chăn. Sao không
có thời gian chú ý đến nó, em định ôm nó về nhà và gấp gọn lại cất. Nào ngờ
chưa kịp mang nó đi, em đã bị Mai Lang Vương cản lại. Chàng đứng chắn ngay chỗ
em, không cho em đứng dậy khỏi sập.
- Vương, ngài làm gì vậy?
Mai Lang Vương chìa tay ra, cười nhếch:
- Thích áo ta lắm
hửm? Tối nay ta lại cho mượn, còn giờ thì trả cho ta nào.
Sao như bị sét đánh, vội vàng nhìn xuống, tấm chăn mà em
đang cầm trên tay chính là lễ phục của chàng! Sao lập tức đỏ bừng mặt, em nhớ đến
những hành động mơ ngủ đêm qua của mình, Sao có thói quen trùm chăn kín mít khi
ngủ và em cực thích vùi mặt vào chăn nữa…
Cả người Sao đỏ lựng.
Em đã làm thế với tấm áo của chàng ư?
Mai Lang Vương thích ý lắm nhưng ngoài mặt chỉ nở nụ cười trêu chọc. Chàng đưa tay đến, giữ lấy áo và kéo lên, Sao thẫn thờ buông tay ra để chàng lấy nó lại. Mai Lang Vương giũ áo và khoác nó lên người, sau khi xỏ tay áo xong, chàng nhìn em, ra lệnh:
- Đến đây cài khuy cho ta.
Sao ngại lắm nhưng phải lật đật đứng dậy giúp chàng, em vừa
cài vừa run rẩy ngón tay. Mai Lang Vương hé mắt quan sát em, khuôn mặt đỏ bừng
yêu kiều ấy khiến chàng yêu thích.
- Được rồi, đi đi.
Chàng tha cho em sau khi lễ phục đã
được mặc cẩn thận.
Nhận xét
Đăng nhận xét