Mai nở dưới Sao: Chương 26: Vùng không gian vây kín thứ tư - Phần 2
Quan Lang trở về thì có nghĩa là Sao sẽ không hầu Mai
Lang Vương toàn thời gian như trước. Hơn nữa em còn hứa với Quan Lang là sẽ
dành thời gian nhiều cho chàng nên càng ít xuất hiện ở khu của Mai Thần hơn.
Mai Lang Vương ức chế trong lòng, tuy vậy không thể công khai ghen tuông. Chàng
chỉ biết lạnh lẽo đứng ngoài sân vườn, nhìn mấy chậu mai bằng ánh mắt u ám.
Công chúa Mỹ Tiên thường xuyên đến gặp chàng, hai người
trò chuyện với nhau rất hợp ý. Mai Lang Vương thường cùng công chúa đi bên
nhau, khi thì ở nhà chàng, khi thì ở khu lưu trú. Công chúa dường như rất hạnh
phúc khi ở bên Mai Thần, nụ cười lúc nào cũng bừng nở. Mai Lang Vương luôn vô
tình hữu ý chăm sóc nàng trước mặt Sao.
Mặc cho Vương và công chúa quấn quýt, Sao vẫn một mực
nghiên cứu đám thảo dược đó. Lúc em đến hầu Quan Lang, đợi xong hết việc, em lại
mang thảo dược ra giường tre mà vẽ vẽ viết viết, tra cứu tư liệu. Nùng Tậu
không sai bảo em khi em tập trung làm việc. Chàng chỉ lặng lẽ uống trà gần đó,
tận hưởng thời gian yên bình bên em, tựa như cái thời mà hai người cùng ngao du
trước kia.
Công chúa Mỹ Tiên ở lại Mai Viện lưu luyến Mai Lang Vương
tầm hai tuần, sau đó Nùng Tậu ngỏ ý rằng sẽ đưa nàng đi tham quan những thắng cảnh
đẹp ở Tây Nam. Công chúa hỏi ý Mai Lang Vương rằng chàng có thể đi cùng nàng được
không? Rất tiếc, Mai Lang Vương phải làm việc, chàng không thể tháp tùng nàng
được. Nùng Tậu hỏi ý Sao, muốn đưa em đi chung. Sao cũng rất hào hứng, hiển
nhiên em muốn đi với Nùng Tậu hơn là bị nhốt trong bốn bức tường. Mới đồng ý với
Quan Lang vào buổi sáng, buổi chiều em đã bị Mai Lang Vương ép phải rút lại lời
hứa. Sao ấm ức lắm nhưng Mai Lang Vương rất dữ dội, chàng thậm chí đã bảo rằng
sẽ nhốt em lại và không cho em ra vào tự do nữa nếu em không nghe lời chàng.
Sao đành nói với Nùng Tậu rằng em không thể đi theo. Quan
Lang nổi giận đùng đùng, tìm Mai Lang Vương đôi co. Mai Thần cười lạnh, thức tỉnh
Quan Lang rằng Sao hiện tại thuộc quyền kiểm soát của chàng. Quan Lang uất ức tột
độ, nhưng không thể cãi được, đành từ bỏ ý định.
Quan Lang và Công chúa lên Lâu thuyền rong chơi, theo kế
hoạch thì họ sẽ đi tầm vài tuần. Sao đứng tần ngần đưa tiễn họ, em tiếc lắm,
giá mà cũng được đi cùng thì hay quá. Mai Lang Vương khoanh tay, nghiêm nghị
nhìn em. Quan Lang vừa đi thì chàng ngay lập tức bắt em đến hầu.
Những ngày đầu tiên quay trở lại hầu chàng đích thị là ác
mộng với Sao. Mai Lang Vương lúc nào cũng bắt em kề cận bên chàng, không cho em
rời ra dù chỉ là nửa khắc. Khi em phản đối, chàng lại dùng ánh mắt lạnh lẽo
nhìn em. Sao bị chàng đe dọa đến nỗi lạnh toát người, cuối cùng phải nín nhịn.
Vì lúc nào cũng dính với chàng như vậy nên em không có thời
gian riêng tư nữa, Sao quyết định mang thảo dược đến nhà chàng và ở đó nghiên cứu
luôn. Mai Lang Vương thấy em bày thảo dược ra sập cặm cụi viết vẽ rồi bỏ vào
bìa thư của sở tư liệu mà gửi đi, chàng mới dần thông tỏ. Chàng cười nhẹ nhõm,
hỏi em rằng số thảo dược này là quà mà Quan Lang tặng mấy hôm trước đấy ư?
Sao gật đầu, sau đó nói là em muốn có thời gian để tra cứu
nên mới ở bên khu lưu trú mà ít sang đây hầu chàng. Mai Lang Vương dịu êm mỉm
môi, chàng tiến đến gần em một chút, nhìn đám thảo dược mà em đang vẽ. Đó là những
cây cỏ lạ được Quan Lang dùng thần lực bảo quản. Nhờ có sự bảo vệ đó mà chúng
có thể tồn tại dù đã bị cắt khỏi đất khá lâu. Cá biệt, có một vài loài cỏ đặc hữu
mà chàng cũng chưa từng thấy qua, Mai Lang Vương cầm số cỏ ấy lên, nhìn chúng
đăm chiêu.
- Sở tư liệu không có thông tin về nó ạ!
Sao lập tức nói.
- Ừm.
Suy nghĩ một chút, chàng lại cúi xuống và bọc em trong
vòng tay. Sao giật thót, lại nữa, lại là trò tiếp cận đáng ghét này. Mai Lang
Vương trầm ấm cất lời, giọng chàng vang vọng trên đầu khiến Sao thoáng run sợ.
Đây là thói quen, kể từ lúc chàng có những cử chỉ lả lơi với em thì Sao luôn bất
giác căng thẳng mỗi khi chàng đến gần.
- Ta có thể giúp em nghiên cứu chúng.
Chàng cười cười, chậm rãi nói.
- Thật ạ?
Sao bắt đầu cảnh giác.
- Phải. Ta là một vị thần thuộc hệ mộc, việc tìm hiểu những
loài thực vật chưa được biết đến cũng là một phần chức trách của ta.
Sao quay phắt lại, nhìn chàng, em đã bị chàng thu hút.
Mai Lang Vương chầm chậm choàng tay qua eo em, Sao muốn đẩy chàng ra lắm nhưng
em vẫn cố ngồi yên. Chàng vờn lấy vành tai nhỏ nhắn, cười mỉm:
- Thế nào hửm? Ta sẽ nghiên cứu cho em, với điều kiện em
không được cởi trang sức mà ta tặng ra nữa.
Sao đắn đo một lúc, em không muốn đồng ý chút nào nhưng
nghĩ đến tệp bản thảo còn dang dở thì em lại quyết tâm tột cùng, thỏa hiệp với
chàng.
Để tận hưởng cảm giác hạnh phúc khi em không còn chống đối
nữa, Mai Lang Vương ngay lập tức tặng cho em một chuỗi ngọc. Chàng tự tay đeo
món trang sức đó cho em, sau đó nhìn em chăm chú, ánh nhìn tràn đầy ý vị. Sao rụt
tay lại và ôm lấy cổ tay vừa được đeo chuỗi ngọc, phụng phịu. Hôm sau, Mai Lang
Vương cố tình dậy sớm đứng ngoài vườn đợi để xem, em có cởi quà chàng xuống hay
không.
Tuyệt nhiên, chuỗi ngọc ấy vẫn nằm trên tay em. Sao thậm
chí còn đeo các món trang sức mà chàng đã tặng trước đó, khi thì là dây chuyền,
khi thì là hoa tai, vòng tay, khi lại là kẹp tóc. Duy chiếc kiềng vàng mà chàng
chế tác thì em luôn đeo bên mình. Mai Lang Vương cũng nhấn mạnh nhiều lần rằng
em không được cởi nó xuống.
Sao đeo hết các loại trang sức mà chàng tặng để thể hiện
sự cam kết của mình. Tuy nhiên, em không đeo vòng tay đá mặt trăng kia nữa, dù
Mai Lang Vương cố tình hỏi em. Sao bảo em không thích đá mặt trăng. Mai Lang
Vương lặng người. Trong khoảnh khắc, chàng cảm thấy lòng thật hụt hẫng.
Vì Sao tuân thủ thỏa hiệp nên chàng cũng không chần chừ nữa,
lập tức lao vào việc nghiên cứu các loài thảo mộc lạ mà Quan Lang đem về. Lần
này Sao có mẫu vật sẵn nên chàng không phải sai thuộc hạ đi tìm. Đợi xử lý công
việc xong, Mai Lang Vương mang số thảo mộc đó vào phòng nghiên cứu bí mật để
phân tích.
Sao luôn kề cận bên chàng, thế nên hiển nhiên em cũng có
dịp bước vào căn phòng ấy. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, em đã ngỡ ngàng một phen.
Sao sống bên chàng bao nhiêu lâu như vậy nhưng không hề biết rằng chàng có một
phòng nghiên cứu lớn đến thế. Căn phòng đầy ắp dụng cụ, trên các kệ gỗ xếp liên
tiếp những bình mẫu vật bằng thủy tinh.
Mai Lang Vương mang số mẫu vật ấy đến bàn, lần lượt phân
loại và đặt chúng vào các lọ thủy tinh khác nhau. Chàng rất tập trung khi
nghiên cứu, những luồng sáng lấp lóa của thần lực không ngừng bùng cháy giữa
không trung. Các dụng cụ mà chàng sử dụng vô cùng lạ mắt đối với Sao, khiến em
suýt xoa không ngừng. Sao hào hứng đứng bên cạnh chàng ghi ghi chép chép, khi
thắc mắc về thứ dụng cụ nào, thao tác phân tích nào, em lại lập tức hỏi chàng
ngay.
Qua hôm đó, Mai Lang Vương vẫn chưa có kết luận rõ ràng
gì về loài thảo mộc có thân màu thiên thanh kì bí mà chàng đang tìm hiểu. Hai
người trở ra ngoài, Mai Lang Vương nói rằng việc nghiên cứu này có lẽ sẽ mất
vài tháng. Sao bỡ ngỡ và biết ơn chàng lắm, em cứ nhìn chàng chăm chú, ánh mắt
không giấu được vẻ ngưỡng mộ. Ánh nhìn ấy khiến chàng sững ra một chút, cảm
giác như được nhìn thấy cô nhóc bé nhỏ của chàng khi xưa.
- Thế nào? Giờ mới nhận ra rằng chồng em rất giỏi hửm?
Mai Lang Vương giữ em lại và dồn em vào cạnh bàn, tay bao
bọc lấy em khiến em không thể vùng thoát.
- Ch… Chồng gì chứ?! Ngài nói vớ vẩn gì vậy?!
Sao lập tức gay gắt phản ứng.
Mai Lang Vương ôm em vào lòng, hôn lên tóc em mà cười
nói:
- Ở nhà có ta mà không chịu hỏi, suốt ngày chạy đôn chạy
đáo hỏi người ngoài. Ta cũng nằm trong hội đồng quản lý của sở tư liệu đấy. Những
thông tin về thảo dược mà sở tư liệu cung cấp do ta và một số vị mộc thần khác biên
soạn.
- Thế ạ?
Sao ngỡ ngàng, giờ em mới biết. Nhưng rồi chợt nhớ đến sự
hiểu biết uyên thâm về thảo dược của chàng mà em đã có dịp được mục sở thị, em
lại cảm thấy điều chàng nói cũng hợp lí thôi. Chàng thậm chí còn có một phòng
nghiên cứu, hẳn là chàng dùng nó để phát triển các thông tin về thảo dược cho sở
tư liệu. Nói vậy là… Trước giờ em đều dùng thông tin mà chàng cung cấp ư?
Mai Lang Vương gật đầu, sau đó tiếp tục đùa bỡn chiếc gáy
nhỏ xinh của em.
Kể từ lúc biết được chuyện đó, Sao trở nên trọng vọng
chàng hẳn. Trước đây em cũng rất trọng vọng chàng nhưng bên cạnh sự trọng vọng
đó, có một chút xa lánh và chống đối. Tuy nhiên, giờ thì sự chống đối đã biến mất
hoàn toàn. Em ngưỡng mộ và kính trọng chàng như học trò kính trọng tôn sư vậy.
Hai người nghiên cứu ngày qua ngày, chẳng mấy chốc mà Mai
Lang Vương đã thu thập được một chút thông tin cho em. Khi chàng đưa nó cho
Sao, em đã bất ngờ một lúc lâu. Cách ghi chú thông tin này hệt như những dòng
ghi chú mà các chị Hoa tiên gửi cho em trong lúc em còn ngao du bên ngoài vậy.
Mai Lang Vương nghe thấy em thắc mắc, chàng bình thản bảo là không biết, hình
như đâu đó năm ngoái, Ưu Liên có đem một số cây cỏ đến nhờ chàng tìm hiểu hộ
thì phải. Sao nghe vậy thì không nghi vấn nữa, em đoán hẳn là do các chị lo cho
em. Sao càng cảm động và thương các chị nhiều hơn, vì biết em không muốn mắc nợ
chàng mà các chị phải đành đứng ra nhờ vả thay.
Trong lúc Sao ôm cuộn thông tin mà xót xa, Mai Lang Vương
lại đột ngột bế lấy em. Sao bị chàng 'bắt' quá bất ngờ, nhất thời không phản ứng
kịp. Mai Lang Vương đang tựa lưng trên ghế thái sư sau bàn làm việc, khi tóm được
Sao, chàng đặt em ngồi lên đùi. Hai chân Sao thõng xuống, chênh vênh giữa không
trung. Lưng em hoàn toàn đưa về phía chàng, tóc bị chàng vén ra phía trước. Đôi
vai mảnh khảnh nữ tính và thân hình yểu điệu mê hoặc hoàn toàn nằm trong tầm 'tấn
công' của chàng.
Mai Lang Vương hôn lên gáy em, tay lả lướt qua vòng eo bé
nhỏ. Sao rùng mình, người như có luồng thần lực rất mảnh đang khuấy đảo. Mai
Lang Vương tham lam hôn lên bả vai, dù cách một lớp áo mỏng, Sao vẫn cảm nhận
rõ rệt khao khát của chàng. Em đỏ bừng mặt, hơi thở vô thức gấp gáp, khiến động
tác của người phía sau thoáng trở nên ngây dại.
- Sao… Em đã mười chín rồi, đúng không?
Chàng lướt tay lên, những ngón tay thon dài ướt hơi lạnh
mơn trớn môi em.
Sao xấu hổ tránh né, nhưng những ngón tay ấy rất tinh
quái, chúng cứ vờn qua môi em mãi thôi. Đôi môi kia thì đang lướt lên cổ, có thứ
gì đó vừa ướt vừa mê dại điểm lên phần da cổ nhạy cảm. Sao run bắn người, chàng
đang thưởng thức phần da cổ trắng nõn bên dưới tai em.
Mai Lang Vương vừa ôm ấp chiếc cổ xinh xắn vừa để lại
trên đó những dấu vết đỏ rực. Sao choàng mở mắt, em muốn ngăn chàng lại nhưng
không thoát khỏi vòng tay chặt chẽ này. Những động chạm của chàng khiến em cũng
bị cuốn theo, lý trí Sao dần trở nên mơ màng. Khi em sực tỉnh, em đã nếm phải một
hương vị rất lạ lẫm. Đó chính là đầu ngón tay to lớn bướng bỉnh cứ luôn tìm
cách chạm vào môi em.
Sao vô thức mút lấy thứ ấy, mặt đỏ bừng xấu hổ. Mai Lang
Vương hơi sững người, chàng ghé đến và nhìn em, mắt ánh lên niềm vui sướng.
Chàng rời tay ra khỏi đôi môi mềm mại quyến rũ, ôm em vào lòng và hôn lên tóc
em. Giọng chàng có chút u uất:
- Em không hờn giận gì khi thấy ta ở bên công chúa ư?
Sao hơi quay đi, né tránh chàng:
- Tại sao em phải chú ý đến ngài và công chúa chứ?
Mai Lang Vương không lên tiếng nữa, Sao lại cười lạnh nhạt:
- Người phải hờn giận về chuyện ấy không phải em mà là chị
Đào Hoa.
Cảm xúc bùng lên dữ dội, Mai Lang Vương cảm thấy ngực vừa
nóng vừa đau. Chàng giữ chặt hai tay em và vùi mặt vào hõm vai, tiếp tục lả lơi
chiếm hữu. Sao chịu trận, em chỉ biết run rẩy mỗi khi môi chàng lướt qua kèm
theo chút tê mê ẩm ướt. Mai Lang Vương vừa tận hưởng báu vật trong lòng vừa trầm
thấp nói. Sao có thể nghe rất rõ lời chàng vẳng bên tai, kèm theo tiếng thở nặng
nề.
- Ta sẽ cưới em về.
- Ngài đùa dai thật đấy!
Sao không nuốt trôi được những lời đùa bỡn vô trách nhiệm
của chàng.
- Ta không đùa. Em vẫn nhớ lời của ta ngày đó chứ? Ta sẽ
theo đuổi em.
Chàng nhấn mạnh, như muốn khắc vào tim em lời ấy.
- Ta sẽ khiến em cam tâm tình nguyện về nhà cùng ta.
Sao quay về phía chàng, nhìn chàng một cách ghét bỏ. Em đẩy
mặt chàng ra, gắt lên:
- Em không có yêu ngài.
- Sao…
- Cho dù ngài có làm gì thì em cũng không về nhà với ngài
đâu! Em không bị ngài dụ dỗ đâu. Ngài không có chút gì gọi là phù hợp với tiêu
chí của em cả!
- Ừm, ta thừa nhận.
Mai Lang Vương cười khổ, giữ tay em lại và đặt bàn tay nhỏ
bé đó lên vai, như thể muốn được em choàng ôm. Sao không thèm ôm chàng, Mai
Lang Vương cứ giữ tay em ở đó.
Chàng nhìn em thật lâu và kiên quyết nói:
- Dù ta không có chút gì phù hợp nhưng ta sẽ chinh phục
được em. Em cứ chờ xem đi.
Thái độ của chàng thật là tự tin, khiến Sao không khỏi cười
lạnh. Em không chấp nhặt chàng nữa, bực mình chuẩn bị thoát đi. Mai Lang Vương
không để cho em thoát nhanh như vậy, chàng ôm ghì em lại. Khuôn mặt tuấn mĩ vùi
vào lưng em, Sao có thể cảm nhận được từng hơi thở của chàng.
- Sắp tới ta sẽ đưa em đến hồ Bướng.
Chàng nhẹ nhàng nói.
- Gì ạ?
Sao bừng tỉnh, quên mất cả cáu giận.
Mai Lang Vương phì cười, chàng biết là sẽ hấp dẫn được em
mà. Chàng đủng đỉnh cất lời:
- Chúng ta sẽ đến hồ Bướng rồi hồ Độn. Chuyện xử lý năm
con sấu nhỏ đó không thể kéo dài được nữa.
- Hay quá!
Sao reo lên, hai tay em đập vào nhau.
Nhận xét
Đăng nhận xét