Mai nở dưới Sao: Chương 26: Vùng không gian vây kín thứ tư - Phần 5
- Vương, ngài cũng đọc thơ tình à?
Sao hỏi khi trông thấy chàng cầm trên tay quyển thơ Nguyễn
Bính.
Mai Lang Vương dời mắt khỏi quyển thơ mà nhìn em một lúc.
Cả hai đang cùng ở ngoài sân, chàng tựa trên giường tre đọc sách còn em thì
quét đám cánh mai khô héo kia đi. Trời đang nhuốm hoàng hôn, mái tóc dài thướt
tha bị ánh chiều cam nhạt nhuộm lên, trông càng thêm dịu dàng.
- Ừm.
Chàng gật đầu và tiếp tục chăm chú đọc.
Đây là quyển thơ mà Vĩnh Nghiêm tặng chàng lúc đó, Mai
Lang Vương vốn không định chạm vào chúng nữa nhưng từ khi em quay về, chàng lại
tự dưng nổi hứng, muốn đọc thử xem sao. Quả nhiên người đang yêu đọc thơ tình
có cảm xúc khác hẳn. Những dòng thơ rầu rĩ mà chàng từng cho là nhàm chán nay lại
da diết và đi sâu vào lòng người như vậy. Các thi nhân ấy thật tài hoa quá, bao
nhiêu cung bậc của tâm hồn say yêu đều được họ diễn đạt lại vô cùng tinh tế.
- Ngài đọc bài gì đấy?
Sao cảm thấy có chút kì lạ nhưng vẫn cười hỏi, thật ra em
đang làm việc nên muốn tìm người trò chuyện cho đỡ nhàm chán thôi.
- Tương tư.
Chàng đáp, giọng chợt trầm xuống, hướng đến em đầy hữu ý.
Sao ngẩn người.
'Thôn
Đoài ngồi nhớ thôn Đông
Một
người chín nhớ mười mong một người
Gió
mưa là bệnh của giời
Tương
tư là bệnh của tôi yêu nàng.'
Những dòng thơ hiện lên trong tâm trí em, khiến Sao
thoáng bối rối. Em vội vàng quét cho xong, chỉ muốn rời đi ngay. Mai Lang Vương
trông hành động của em, biết là em đang tính bài chuồn, lòng chàng lặng xuống,
chàng u ám đọc:
- Hai thôn chung lại một làng, cớ sao bên ấy chẳng sang
bên này? Ngày qua ngày, lại qua ngày, lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng. Bảo rằng
cách trở đò giang, không sang là chẳng đường sang đã đành. Nhưng đây cách một đầu
đình, có xa xôi mấy cho tình xa xôi…
Sao căng thẳng vô cùng, trông sắc mặt Vương không được tốt.
Em kết thúc công việc một cách thần tốc, cúi chào chàng rồi rời đi:
- Vương đọc thơ vui ạ, em xin lui đây.
Nói rồi em mang chổi đi cất vội. Mai Lang Vương trông
theo bóng em, chàng xếp quyển thơ lại rồi bước theo. Sao thấy chàng ngay phía
sau, em càng ái ngại, chỉ muốn chạy thoát. Mai Lang Vương nhanh hơn em, chàng
đã bắt được tay em rồi. Sao đành đứng khúm núm trước chàng, chịu đựng đôi mắt
nâu nặng nề kia.
Mai Lang Vương cướp lấy chổi rồi gác nó tạm vào đâu đó,
xong việc, chàng bế thẳng em lên, mang em về thư phòng. Sao vùng vẫy loạn xạ mà
hỏi chàng tại sao lại hành động như thế. Mai Lang Vương thả người lên ghế thái
sư, ôm em trong vòng tay, ôm rất chặt.
- Vương!
Sao muốn thoát.
- Em không khó chịu chút nào ư?
Chàng u ám cất giọng.
- Khó chịu?
Sao ngạc nhiên.
- Có gì để em khó chịu chứ?
Chàng càng nghe lòng lạnh giá, Mai Lang Vương cắn vành
tai em thật nhẹ nhàng và bắt đầu mút mát nó, hỏi thêm một lần nữa:
- Chuyện giữa ta và công chúa ấy, em không khó chịu gì ư?
Cho dù ta có trở thành phò mã, có đi lấy người khác thì em cũng không cảm thấy
buồn rầu?
- Vâng, nếu ngài lấy vợ thì em sẽ vui vẻ chúc mừng ngài ạ.
Sao thành thật nói.
Mai Lang Vương im bặt, chàng cảm thấy nếu càng hỏi em thì
chỉ càng tự chuốc đau khổ vào người thôi. Chàng lại tiếp tục thực hiện sự tham
lam chiếm hữu lên cơ thể em, Sao vừa nhác thấy chàng lướt môi qua cổ, em lập tức
phản ứng dữ dội:
- Không được! Không muốn ngài để lại mấy dấu vết ấy lên
người em nữa!
Mai Lang Vương không bận tâm, chàng hôn lên cổ em và chậm
rãi cởi cúc áo của em ra. Sao giật mình, sững sờ, những chiếc cúc bấm lần lượt
bị chàng tước đi, vạt áo trước nhẹ nhàng kéo xuống, toàn bộ bờ vai mảnh mai trắng
nõn lộ diện trước mắt chàng.
- Ngài…!
- Ta đã nói sẽ đóng dấu nơi khác.
Sao đỏ mặt bừng bừng, eo em bị chàng giữ và tay thì bị
chàng đan lấy. Mai Lang Vương chỉ cởi áo dài của em xuống đến vai còn yếm bên
trong thì vẫn được giữ nguyên. Chàng chỉ chạm vào phần da thịt bên ngoài yếm mà
tuyệt nhiên không chạm vào những vị trí nhạy cảm khác. Lần này, không có lớp áo
ngăn trở nữa, làn da mềm mại của em và môi chàng tiếp xúc trực diện. Sao run bắn
người, đôi môi ấy như có luồng điện, điểm lên nơi nào thì nơi đó lại rạo rực
không yên.
- Sao, ta sẽ cưới em.
Chàng lặp lại và càng tham lam chiếm lấy em hơn.
Thần trí Sao đã mờ ảo từ lâu rồi, em mềm rũ trong vòng
tay chàng, Mai Lang Vương hạnh phúc mãn nguyện khi em không chống đối, chàng dần
nâng cằm em lên, muốn hôn em. Khi chàng làm vậy, Sao lập tức bừng tỉnh, em vội
vàng tránh né. Đôi mắt nâu lặng xuống một chút, chàng không ép em nữa, chỉ hôn
lên vai em thật dịu dàng.
Kết quả của ngày hôm đó là lưng và vai em chi chít vết
hôn của chàng. Mai Lang Vương lần này rất biết điều, chỉ đóng dấu ở những nơi
kín đáo. Sao ngồi trong lòng chàng, nhìn chàng ấm ức, Mai Lang Vương chiếm hữu
em một chốc rồi cũng biết điểm dừng mà cẩn thận kéo áo em lên, cài từng cúc áo
cho em.
Xong việc, chàng lại tựa đầu em vào ngực và hôn lên trán,
trầm giọng dặn dò:
- Đừng lạnh nhạt như vậy nữa, ta là của em, em phải giữ
ta chứ?
- Em không quan tâm đến ngài.
Sao nằm im trong lòng chàng, em không phản đối hay chống
cự nhưng thái độ rất căm ghét và xa cách.
- Em và ta đã tiến xa như vậy, em vẫn một mực từ chối ta
ư?
- Ngài có làm gì thì cũng thế thôi, em sẽ tìm thấy một
người đàn ông dành cho em và lấy người đó, em sẽ không lấy ngài đâu.
- Trên người em toàn là dấu vết của ta, em vẫn mơ mộng đến
gã khác?
- Thì sao chứ? Dấu vết này không phải là thứ có thể trói
buộc em.
- Sao!
Em ngoảnh đi, không buồn nhìn chàng. Mai Lang Vương bất lực,
chàng chỉ đành dịu lại, hôn lên tay em và bảo:
- Được rồi, đừng nói những chuyện này nữa. Ngày mai ta sẽ
đưa em đến hồ Bướng.
- Thật ư?!
Ngữ điệu của em bấy giờ mới ánh lên chút quan tâm.
- Ừm.
Mai Lang Vương cười khổ, chàng lại ghé đến gần em vòi vĩnh:
- Thơm má ta một cái, ngày mai ta mới đưa đi.
Sao không chịu.
- Nếu không ta cho em ở nhà.
Sao bấy giờ phải thỏa hiệp với chàng, em chậm chạp rướn
người, đặt đôi môi mềm mại lên khuôn mặt tuấn mĩ. Mai Lang Vương nghe lòng rạo
rực, bao nhiêu băng giá đều vụt tan hết. Chàng tựa lên vai em, mỉm cười:
- Ngoan lắm.
Tờ mờ sáng hôm sau, Mai Lang Vương đến gọi em sớm. Khi
hai người ra đến cổng Mai Viện, thuyền đã chuẩn bị xong rồi. Nùng Tậu và Lãm
đang đứng đợi sẵn, Sao không thắc mắc về Nùng Tậu nhưng em nghi vấn về sự có mặt
của Lãm. Chuyến đi này là chuyến đi diệt sấu, một quan văn như chàng ta đi theo
để làm gì?
Mai Lang Vương giải thích với em rằng Lãm đi theo chàng để
cùng xử lý công việc. Dù kể từ sau tết, chàng đã cố gắng xử lý công việc thật
ráo riết để chuẩn bị cho chuyến đi này nhưng vẫn không hoàn toàn thảnh thơi được.
Chàng và Lãm vẫn còn một số công việc phải giải quyết theo ngày. Hơn nữa, sau
khi diệt Bướng xong, chàng phải đến phủ thần Lúa để tham gia một buổi họp thường
niên. Đó là cuộc họp rất quan trọng mà những tham mưu viên như Lãm cần phải
tham dự cùng chàng.
Khi đã lên thuyền, Mai Lang Vương và Lãm chưa lao vào
công việc ngay mà dành thời gian uống trà sớm cùng em và Quan Lang ở tầng lầu.
Quan Lang vẫn theo thói quen phổ biến thông tin về vùng đất của Bướng cho em
nghe, Sao ngồi bên cạnh chàng, chăm chú lắng nghe và suy ngẫm, thỉnh thoảng lại
suýt xoa lên vài câu. Họ bàn luận với nhau vô cùng ăn ý.
Mai Lang Vương lạnh lẽo liếc nhìn họ nhưng không nói tiếng
nào. Nùng Tậu đắc ý nghênh mặt, tỏ ý rằng Sao và chàng là những người đồng hành
hợp cạ. Mai Lang Vương nhếch môi không chấp. Chàng chỉ âm thầm lướt mắt qua lưng
em, nhìn nơi đó chăm chú. Sao đang trò chuyện với Nùng Tậu, chợt trông thấy ánh
mắt chàng, em lại mím môi, đỏ mặt mà giấu lưng đi.
Vùng đất của Bướng về cơ bản không có gì khác lạ so với
những vùng đất của các con sấu khác. Nếu có khác thì chính là kĩ năng của Bướng.
Bướng tạo ra một cơn mưa bao phủ trên mặt hồ hệt như Lì vậy. Tuy nhiên, thay vì
là mưa than khóc thì Bướng lại tạo ra một cơn mưa vảy. Với những chiếc vảy có độ
cứng ngang với thép, vừa bén, vừa độc lại còn có thể bốc cháy khi chạm vào mục
tiêu.
Dựa vào kĩ năng đó thì, hồ Bướng chẳng khác nào là một trận
địa tên khổng lồ. Tên vảy cứ rơi như mưa thì không ai có thể tiếp cận hồ mà
tiêu diệt nó được. Nếu là lúc Sao đi cùng Nùng Tậu, chỉ hai người thì hẳn họ sẽ
phải dừng chân lại vùng đất ấy một thời gian rồi điều tra xem các điểm yếu, các
thông tin về Bướng để hóa giải cơn mưa vảy. Thế nhưng bấy giờ lại đi cùng Mai
Lang Vương, họ không biết sẽ giải quyết mọi chuyện như thế nào?
Từ Mai Viện đến hồ Bướng là một đoạn đường dài và họ phải
di chuyển hơn một tuần. Trong thời gian đó, Mai Lang Vương và Lãm tập trung làm
việc như thường lệ còn Sao và Quan Lang thì an nhàn tận hưởng mây trời cùng nắng.
Mai Lang Vương không chấp nhặt những thân mật giữa Sao và Nùng Tậu vào ban ngày
bởi đến đêm chàng lại tìm cách độc chiếm em. Thi thoảng chàng còn đặt lên người
em những dấu vết. Sao cũng không phản ứng với việc đó nữa, em đã dần thích nghi
với nó.
Duy có một việc em kiên quyết từ chối chàng, đó là nụ
hôn. Sao không để chàng hôn em, thậm chí đặt môi lên má. Em càng không hôn
chàng, lần mà chàng vòi vĩnh em đó là lần duy nhất chàng được em phớt môi qua.
Cuối cùng vùng đất của Bướng cũng hiện lên trước mắt. Từ
trên thuyền, Sao có thể nhìn thấy rõ một khu rừng xanh bạt ngàn với hồ nước rộng
lớn nằm ở giữa. Hồ nước ấy như đôi mắt rồng còn khu rừng là đầu rồng. Khung cảnh
thật là hùng vĩ bao la.
Thuyền hạ xuống dần, chân tướng của hồ Bướng lộ ra. Trên
mặt hồ xanh ngời ấy không hề phẳng lặng như Sao nghĩ bởi những chiếc vảy cứng
có màu nâu sẫm cứ không ngừng bắn túa lên từ lòng hồ rồi rơi xuống mặt hồ, tạo
thành vô số cột nước cao nửa mét. Trông hồ Bướng như một bể dung nham màu xanh
đang sục sôi. Thứ tạo nên sự sôi sục đó lại chính là hoa nước vỡ tan từ sự va
chạm giữa những chiếc vảy và mặt nước.
Mai Lang Vương khoanh tay đứng bên mạn thuyền quan sát,
đôi mắt nâu an tĩnh lạ thường. Nùng Tậu vác rìu đứng bên cạnh chàng, Sao thỉnh
thoảng nghe thấy họ trao đổi chiến thuật cùng nhau. Dù đây là lần đầu tiên họ hợp
tác nhưng Nùng Tậu có vẻ rất hài lòng với Mai Lang Vương. Những gì mà chàng nói
đều được Quan Lang tiếp nhận, các kiến giải mà chàng đưa ra vô cùng sắc sảo.
Họ bàn bạc với nhau một lúc, Mai Lang Vương đột nhiên
quay lại nhìn em. Chàng tiến đến, cúi xuống và cười mỉm bảo còn nhớ những gì
chàng dặn trước đó không. Sao đương nhiên không dám quên lời chàng, hôm đó ở
thư phòng, sau khi ve vãn em xong chàng đã bảo rằng lúc chàng và Quan Lang chiến
đấu em không được đến gần. Em chỉ được đứng trên thuyền xem thôi, chàng sẽ di
chuyển thuyền đến độ cao an toàn để em không bị ảnh hưởng.
Nhận xét
Đăng nhận xét