Mai nở dưới Sao: Chương 27: Vùng không gian vây kín thứ năm - Phần 1
Kết thúc thời gian nán lại hồ Bướng, Mai Lang Vương cho
thuyền di chuyển đến phủ Thần Lúa. Phủ của ngài nằm gần đó, thế nên chàng mới
cho thuyền lưu lại và đợi ở đấy đến khi buổi họp thường niên diễn ra. Cũng như
bao phủ thần khác, phủ Thần Lúa to lớn và được chia thành nhiều khu. Bao quanh
phủ của ngài là một đồng ruộng bát ngát. Lúa trên cánh đồng đó rất lạ, buổi sớm
là mạ, buổi trưa lên cây, buổi chiều đến thì con gái còn buổi tối đã trổ đồng đồng
vàng rực. Đồng lúa sẽ vàng suốt đêm, đến sáng thì lại biến mất và trở thành ruộng
mạ.
Khi họ đến, trên cánh đồng bao la huyền ảo đó đã có hàng
trăm thuyền lớn thuyền bé neo đậu rồi. Buổi họp này là buổi họp lớn của các vị
thần thuộc hệ mộc. Mai Lang Vương đưa thuyền cho các tiểu đồng của phủ Thần Lúa
xử lý còn bản thân thì dẫn đầu đoàn người của mình tiến vào trong. Nùng Tậu là
Quan Lang, không cùng đi với chàng, chàng ta được người của phủ Thần Lúa tháp
tùng riêng.
- Sao, đi với ta.
Nùng Tậu bảo em.
Sao chuẩn bị lon ton chạy theo Nùng Tậu.
- Này, bỏ chồng đi đâu thế?
Mai Lang Vương giữ em lại, trách móc với âm lượng vừa
đủ cho hai người nghe.
- Ch… Chồng gì chứ?!
Sao phản ứng gay gắt nhưng không dám nói lớn, em định
giằng tay chàng ra và thốt lên:
- Em là tỳ nữ của Quan Lang, không theo Quan Lang thì
theo ai?
Mai Lang Vương liếc Nùng Tậu, Quan Lang cũng đang nhìn
chàng bằng ánh mắt dữ tợn. Mai Thần giữ Sao lại, giấu em ra phía sau, cười lạnh
bảo với Quan Lang:
- Sao không còn là tỳ nữ của ngài nữa, ngài quên rồi
ư?
Nùng Tậu tức đến mức mặt đỏ ké nhưng không phản bác được,
bực mình sải bước bỏ đi. Sao nhìn theo bóng Quan Lang, ái ngại, Mai Lang Vương
che tầm mắt em, sau đó đưa em vào trong, đôi mắt nâu ánh lên tia nhìn đắc ý.
Thần Lúa an bài cho họ một khu nhà lớn, bao gồm ba
ngôi năm gian hợp lại với nhau. Khu nhà đó không dành cho một mình họ, ngoài
Mai Lang Vương ra còn có các vị Vương thuộc hệ mộc khác, trong đó có Lim Vương.
Quan Lang thì ở khu nhà cạnh bên - Một khu nhỏ hơn khu của các Vương hệ mộc
nhưng độc lập. Một mình Nùng Tậu một lãnh địa bên ấy, rất thoải mái.
Mai Lang Vương an bài phòng của Sao đối diện phòng
chàng. Chàng còn ra lệnh rằng em không được đi ra ngoài lung tung. Sao rất tuân
lệnh, em chỉ sang nhà của Nùng Tậu hầu hạ rồi trở về phòng và ở yên tại đó. Dù
sao, em cũng rất ngại chạm mặt các vị Vương khác.
Mai Lang Vương và Lãm cùng các vị Vương, Thần phải làm
việc trong suốt buổi họp thường niên. Họ nán lại phủ Thần Lúa thêm mười ngày nữa
để kết thúc các công việc. Sao và Quan Lang rất rảnh rỗi, em thường sang chỗ
Quan Lang thay vì ở yên trong phòng. Khi Lim Vương trở về sau một ngày làm việc
mệt mỏi, chàng ta lại sang chỗ Quan Lang uống rượu, ba người có dịp trò chuyện
cùng nhau.
Khi buổi họp kết thúc, Thần Lúa mở tiệc chiêu đãi dành
cho Quan Lang và các vị Vương thần. Tiệc được tổ chức trong một quãng trường rộng,
đủ cho năm trăm người tụ họp. Khắp nơi bài trí rất nhiều sập gỗ, bàn ghế và chiếu
hoa. Ở vị trí cao nhất là sập dành cho Quan Lang, kế đó là sập được phủ mành
tre bên ngoài dành cho Thần Lúa.
Dưới hai vị trí dẫn đầu ấy là năm mươi sập gỗ xoan đào
dành cho năm mươi vị Vương. Sập gỗ đầu tiên của hàng ngũ Vương dành cho Mai Thần,
sau đó đến Lim Thần. Các sập gỗ của Vương bày song song nhau, chia thành hai
hàng, mỗi hàng gồm hai lăm chiếc sập. Bên dưới khu vực dành cho Vương ấy là
hàng trăm bàn ghế nhỏ, dành cho các vị Thần.
Các tham mưu viên đi theo Vương thì ngồi trên sập cùng
Vương, tiểu đồng xếp chiếu ngồi sau. Các vị phụ tá của Thần thì xếp chiếu ngồi
sau khu vực của Thần. Quãng trường chật ních người và không khí thật nghiêm
trang bệ vệ. Sao căng thẳng đến mức không dám thở mạnh. Em như được trở về khoảnh
khắc phải diện kiến bệ hạ ở Cổ Loa trước đây.
Ban đầu, Mai Lang Vương muốn em ngồi ở sập cùng chàng
nhưng Sao không phải tham mưu viên nên nếu ngồi ở đó, em sẽ phải xuống chiếu.
Nùng Tậu không vừa ý việc này nên bảo em sang sập chàng ngồi. Chàng là Quan
Lang, tỳ nữ của chàng ngồi đâu cũng được, không cần phải tuân theo quy định về
cấp bậc.
Mai Lang Vương không thích Sao sang đó nhưng vẫn gật đầu
đồng ý. Sao nhận được cái gật đầu của chàng, em rụt rè đến sập của Quan Lang, nửa
quỳ nửa ngồi ở đấy. Khi các vị Vương thần đã đông đủ, Thần Lúa mới tuyên bố
khai tiệc. Sao không nhìn thấy được mặt ngài, quanh sập của ngài có mành tre
vây kín. Quan Lang trông vẻ mặt tò mò của em, đoán được em thắc mắc điều gì.
Chàng cười bảo rằng ngay cả chàng cũng chưa từng thấy mặt Thần Lúa.
Buổi tiệc kéo dài rất lâu và mọi người hòa nhã trò
chuyện cùng nhau. Thần Lúa, Quan Lang, Mai Lang Vương và Lim Vương thỉnh thoảng
lại bàn luận một số sự vụ. Sao dõi mắt nhìn các vị Vương khác, ai cũng nghiêm
lãnh. Hệ thống Vương có cả nam lẫn nữ, các vị nam Vương bội phần tuấn tú còn
các vị nữ Vương thì tú lệ cao sang.
Để góp vui cho buổi tiệc, các tiết mục văn nghệ bắt đầu
nổi lên. Đầu tiên là hát ả đào, sau đó là những tiết mục múa. Cá biệt còn có cả
diễn tấu cồng chiêng, các loài đàn dân tộc. Ngay cả nghệ thuật múa Chơ Ro cũng
xuất hiện. Sao ngồi xem mê mải, em chỉ có thể xem văn nghệ mà thôi, không đủ hiểu
biết để nắm bắt cuộc trò chuyện trên bàn tiệc. Các vị Vương thần dường như cũng
rất cao hứng, pháo tay vang lên không ngớt. Giữa lúc không khí buổi tiệc đang
cao trào thì Lim Vương lại nhắc đến em, ca ngợi điệu múa tuyệt mĩ mà em từng biểu
diễn. Mọi người nghe chính miệng Lim Vương ca ngợi, còn nghe nói em là tỳ nữ của
Quan Lang, tiểu đồng của Mai Lang Vương và đã múa được điệu múa mê hoặc Lì thì
lập tức chiếu mắt về phía em.
Sao nuốt nước bọt, lau mồ hôi trán, mắt máy liên tục.
Quan Lang và Mai Lang Vương bấy giờ đều cùng chiếu về phía Lim Vương ánh nhìn lạnh
lẽo. Cử tọa trông thái độ kì lạ của hai người họ, càng tò mò về em hơn. Lim
Vương cười cười, dù lưng ướt mồ hôi vì bị hai người kia nhìn như muốn ăn tươi
nuốt sống nhưng tâm trạng vẫn rất hào hứng, chàng ta lại sắp có kịch để xem rồi.
- Cô gái nhỏ, liệu Thần Lúa ta đây có vinh dự được thưởng
thức điệu múa của nàng chăng?
Sao ái ngại, cúi thấp đầu, Thần Lúa đã đích thân hỏi
như thế, em chẳng biết phải trả lời thế nào.
- Vịt Cổ Lũng hôm nay bị ốm, không thể đập cánh cho mọi
người xem được rồi.
Nùng Tậu nâng chén rượu, cười cao ngạo.
- Hẹn dịp sau vậy.
Lời nói đỡ của Quan Lang ngay lập tức khiến mọi người
im lặng, Thần Lúa cũng chỉ đành trầm ngâm suy ngẫm. Mai Lang Vương thấy không
khí vẫn còn rất nô nức, mọi người chưa ngừng ý định hẳn, chàng chậm rãi chêm
thêm lời:
- Em ấy rất vụng về, e rằng chỉ làm mất thời gian quý
báu của các vị thôi. Tại sao chúng ta không ngâm thơ đối đáp nhỉ? Đêm nay trăng
thật đẹp và không khí thật dễ chịu.
Mai Vương và Quan Lang đều cùng ra mặt, hiển nhiên Thần
Lúa và các vị khác phải suy nghĩ lại. Mọi người sau đó cùng nhau ngâm thơ theo
lời đề nghị của Mai Thần nhưng trong thâm tâm vẫn còn rất vướng bận. Họ thỉnh
thoảng lại đánh mắt về phía Sao, dò xét. Cô nhóc này chẳng biết là ai mà có thể
khiến cho Quan Lang cùng Mai Vương hết lòng hết sức che chở như vậy.
Giữa lúc mọi người đang ngâm thơ thì tiểu đồng của Thần
Lúa mang tráp trầu đến cho em, ngỏ ý rằng em nên mời trầu các vị Vương thần.
Sao hỏi ý Nùng Tậu, Quan Lang giải thích đó là một nghi lễ giao lưu và em cứ đi
mời trầu đi, không sao đâu. Mai Lang Vương cũng gật đầu cho phép em, Sao đón
khay trầu và cung kính đến mời các vị Vương. Mọi người nhận trầu từ em với thái
độ rất hòa nhã lịch thiệp, không ai biểu lộ chút kì lạ nào, khiến Sao cũng dần
an tâm.
Lúc em mang trầu đến bàn của một vị thần, chàng ta đột
nhiên không lấy trầu ngay mà nhìn em hồi lâu. Sao khó hiểu chớp mắt, chàng chậm
rãi rút miếng trầu khỏi tráp, cười ngâm:
'Gió đưa gió
đẩy bông trang
Ai đưa ai đẩy
duyên nàng tới đây
Tới đây thì
phải ở đây
Bao giờ bén rễ
xanh cây hãy về'[1]
Sao sững ra, nhìn chàng ta mãi. Cử tọa bấy giờ đã nghe
thấy lời ngâm vẳng vào tai, không gian lặng yên như tờ. Lim Vương đang uống rượu
lập tức đặt chén rượu xuống vội vàng, vỗ đùi thích ý. Nùng Tậu từ trên sập chiếu
mắt đến vị thần kia, ánh mắt chàng như một tia sáng dữ dội, xuyên thẳng qua giữa
trán vị thần ấy.
Sao quan sát vị thần đó một lúc, chàng ta là một thiếu
niên với vẻ ngoài chỉ trạc đôi mươi. Dung mạo dịu dàng, khí thế hiền hòa, khoác
áo dài khăn đóng bằng gấm màu xanh nhạt. Trông chàng thanh tao và ưa nhìn quá,
khiến em rất vừa ý. Em nghĩ một người ăn mặc giản dị như vậy thì hẳn là một người
có địa vị không cao lắm, hơn nữa còn là người không mang bộ mặt nghiêm nghị. Vì
thế, Sao cho rằng nếu được trao đổi thư từ cùng chàng để tìm hiểu thêm thì cũng
là việc tốt.
Em đối đáp ngay:
'Bắc thang
lên hái hoa vàng,
Vì ai cho thiếp
biết chàng từ đây.'[2]
Vị thần ấy nhận được lời đáp hữu ý của em, vẻ mặt lập
tức sáng bừng, nụ cười êm dịu nở trên môi. Sao lướt qua chàng, tiếp tục mời những
vị thần khác, em đi đến đâu, mọi người lại nhìn theo đến đấy, khiến Sao cảm thấy
bước chân có chút chật vật.
Mãi em mới mời hết một vòng trầu, Sao trở về chỗ ngồi
của mình. Khi đi qua sập của Mai Lang Vương, em chợt bị chàng gọi lại. Mai Lang
Vương xòe quạt, chạm tay lên nan quạt với vẻ mặt không mấy vui vẻ, hỏi em đầy
trách cứ:
- Trầu ta chưa có, sao mãi không mời? Quên mất rồi chăng?
Sao suýt té ngã, em nhớ rõ là chàng không có ăn trầu.
Cử tọa nghe lời chàng nói, càng nghi hoặc nhiều hơn, họ liếc qua liếc lại giữa
em và chàng, hiển nhiên, họ cũng biết rằng Mai Vương chẳng bao giờ ăn trầu, có
buổi họp thường niên nào mà ngài ấy nhận trầu đâu?
Sao dè dặt mang tráp trầu đến cho chàng, dù em chẳng
biết chàng đang tính kế hoạch gì trong đầu nhưng trước tình huống này, em chỉ
có thể mang trầu đến cho chàng mà thôi. Sao quỳ xuống nâng tráp trầu bằng hai
tay theo nghi thức dâng trầu cho Vương, toát mồ hôi chờ chàng.
Mai Lang Vương vỗ quạt lên tay, nhìn em bằng ánh mắt
đăm chiêu lạnh lẽo suốt một khắc rồi mới vươn tay đến nhón lấy trầu. Trước mặt
của biết bao người ở đó, chàng ăn trầu em dâng, sau đó chìa về phía em một đóa
mai hoa, hỏi với giọng đầy trách móc:
Trăng thanh
nguyệt rạng mái đình.
Chén son chưa
cạn sao tình đã quên?[3]
Quãng trường tức khắc lặng phắt.
Nhận xét
Đăng nhận xét