Mai nở dưới Sao: Chương 25: Chiến dịch xua đuổi ong bướm - Phần 10
Ngay ngày hôm ấy, Sao không ở cùng Quan Lang ở khu lưu
trú nữa mà theo lệnh Mai Lang Vương, em sẽ chuyển về nhà mình, đó là khu nhà
ngay cạnh khu nhà chàng, có lối thông qua nhà chàng. Lúc Sao chuyển đi, Nùng Tậu
không tỏ thái độ gì cả. Dường như sau khi nghe câu chuyện kia, tâm trạng chàng
ta đã trở nên hòa hoãn hơn.
Thời gian nghỉ tết đã kết thúc và các tiểu đồng lần lượt
trở về viện khiến không khí trở nên đông đúc rộn rã hẳn. Sao cũng không cần phải
cáng đáng quá nhiều việc nữa, em vẫn như cũ hầu hạ Mai Lang Vương và Quan Lang.
Kể từ sau lần em ngủ lại phòng làm việc của chàng thì Mai
Lang Vương không còn cho em về sớm nữa. Mỗi khi chàng phải làm việc thâu đêm,
chàng liền bắt em hầu đến quá giờ, khi nào em mệt, ngủ gật thì chàng lại bế em
về sập và bọc em lại bằng áo của chàng. Mỗi lần như thế, Sao tỉnh giấc và thấy
mình ôm áo chàng trong tay, em lại bối rối một phen. Tuy vậy, những lần chàng
làm việc thâu đêm cứ đều đặn diễn ra, một tuần lại có vài ngày nên em cũng
không còn ngại ngùng nữa.
Vào ngày thứ ba em rời khỏi khu lưu trú, Quan Lang đột
nhiên tặng cho em một món quà. Lúc đó em vừa hầu chàng xong, đang định sang khu
Mai Lang Vương làm việc thì Nùng Tậu chợt giữ em lại. Sao không hiểu, ngạc
nhiên nhìn chàng. Nùng Tậu ngoắc ngón tay bảo em nhích đến một chút, sau đó đeo
lên cổ em một sợi dây. Sao sững ra, nhìn thứ ấy, đó là một sợi dây đá quý. Những
viên đá quý bị đập vỡ thành từng mảnh nhỏ, sau đó khoan lỗ và xỏ dây, kết chồng
lên nhau chi chít, trông như một dòng sông ngân hà lấp lánh.
Sao quan sát chất liệu ấy, trông rất quen mắt. Nùng Tậu giải đáp luôn, đó là số vảy sấu mà chàng ta gia công còn dư. Sao thêm một phen ngạc nhiên, tại sao Quan Lang lại dùng vảy sấu làm dây chuyền cho em? Chẳng phải chàng đã tặng cho em một nửa chỗ vảy ấy ư? Nùng Tậu cười cao ngạo, bảo rằng:
- Số
vảy này ta vốn định làm dây chuyền để tặng chị ta. Tuy nhiên, con gà nhỏ như em
hay bị ốm vặt nên ta mới đưa cho dùng đấy. Em phải có sức khỏe thì mới hầu hạ
ta chu đáo được chứ?
Rồi như sợ em sẽ trả lại, chàng nói ngay:
- Cứ nhận, không
cần trả lại ta hay trả lại tiền, đây là quà thưởng năm mới.
Sao quan ngại lắm nhưng đành nhận, em chỉ sợ Quan Lang sẽ
dùng sợi dây chuyền này để bắt em thực hiện nhiệm vụ khó xơi nào đó. Sao mang sợi
dây chuyền mà thấp tha thấp thỏm. Nùng Tậu thấy em bước đầu đã chịu giữ món
quà, chàng nhẹ nhõm hẳn. Thật ra chàng cố tình làm nó cho em.
Sao mang dây chuyền trên người và đi sang chỗ Mai Lang
Vương, bấy giờ chàng đang làm việc trong thư phòng. Sao không còn xa lạ với việc
hầu hạ chàng nữa nên em thản nhiên đi đến ngồi xuống ghế tròn bên cạnh chàng,
chờ đợi chàng sai vặt. Mai Lang Vương đang phê duyệt công văn chăm chú thì bất
ngờ nhìn sang em. Sức mạnh huyền bí toát ra từ người em khiến chàng cảnh giác.
Vừa mới dời mắt sang, sợi dây chuyền bằng vảy sấu đã đập vào mắt chàng. Mai Lang Vương lúc này mới thấu tỏ nguồn cơn của luồng sức mạnh kia, chàng cười nhẹ, từ tốn hỏi:
- Ai giúp em làm nó thế? Vảy sấu rất cứng, nếu
không có kinh nghiệm và dụng cụ chuyên biệt thì sẽ không gia công được chúng
đâu.
- Thế ạ?
Sao gãi gãi má, thành thật trả lời:
- Quan Lang
vừa tặng em đấy.
- …
- Đây là số vảy mà ngài ấy gia công còn dư, ngài ấy bảo định
làm dây chuyền tặng chị nhưng vì em hay ốm vặt nên mới thưởng cho em.
Mai Lang Vương trầm lặng di bút lên giấy, ánh mắt dần sẫm
lại. Thì ra là thế, chàng cứ nghĩ là sợi dây được làm từ số vảy mà em đang có
nên mới thắc mắc về người gia công. Hóa ra là do Quan Lang tặng à? Ngài ấy cũng
chiều em quá nhỉ? Tặng cả vảy sấu cho em, còn biết em hay ốm vặt. Ngài ấy rất
biết cách chăm sóc em đấy.
- Ừm, cứ đeo nó đi.
Mai Lang Vương cảm thấy khó chịu
nhưng chàng vẫn tán đồng việc em giữ nó.
- Sao ạ?
- Em là một vị Thần gốc nhưng lại bị trói buộc trong cơ thể con người. Thần lực xung đột với cơ thể phàm trần nên mới khiến em hay ốm vặt. Sợi dây chuyền đó rất tốt với em, khi em đeo nó trên người, sức mạnh của vảy sấu sẽ bổ trợ năng lượng cho cơ thể, dung hòa xung đột. Em sẽ cảm thấy khỏe hơn và những bệnh vặt không còn ảnh hưởng đến em nhiều nữa.
Chàng chậm rãi giải
thích.
Sao vỡ lẽ, giờ thì em mới hiểu rõ về cơ thể mình một
chút. Sao rối rít gật đầu, liền dẹp bỏ băn khoăn mà nhận lấy dây chuyền.
Em đeo dây chuyền của Nùng Tậu được vài ngày thì nhận được
thư của Chrau Lun Giao, thời gian qua, em vẫn cùng chàng trao đổi thư từ. Sao kể
cho Chrau Lun Giao nghe hết những chuyện mà em trải qua còn chàng thì kể chuyện
buôn làng đã phát triển như thế nào sau khi tận dụng được khu rừng Lì. Sao mừng
lắm, em hi vọng rằng những đứa trẻ trong làng sẽ được ấm no vui cười.
Chrau Lun Giao gửi tặng cho em một chiếc kiềng đồng, bảo
rằng muốn đáp lễ qua lại cùng em. Đó là chiếc kiềng được chế tác đơn giản, bên
trên còn khắc tên em nữa. Sao hạnh phúc vì món quà này, em cảm giác đó chính là
món quà tình yêu đầu tiên của mình. Sao liền bảo với Chrau Lun Giao rằng em sẽ
may cho chàng một bộ áo dài, em còn nói, may áo dài tặng tình lang chính là một
nét đẹp trong văn hóa của cư dân Thần giới miền xuôi.
Chrau Lun Giao hồi âm thư, chàng nói rất mong chờ áo dài
của em. Sao lại ngượng ngùng bảo chàng rằng em may áo không khéo và thêu rất vụn
nên chàng đừng cười. Chrau Lun Giao không quan tâm đến điều đó, với chàng thì
thứ gì do em làm ra cũng tuyệt vời hết. Lần này chàng nhận áo dài, lần sau,
chàng hi vọng sẽ nhận được một bộ thổ cẩm với những hoa văn Chơ Ro từ em.
Sao cởi dây chuyền của Nùng Tậu xuống và đeo kiềng mà
Giao tặng lên. Nhân lúc Bạch Sứ xuống thị trấn mua ít đồ em cũng xin đi theo rồi
vào hiệu vải mà chọn một cuộn vải thật đẹp để may áo cho chàng. Ở Mai Viện, các
chị luôn dệt ra lụa tiên vì Khau Phạ là thủ phủ lụa tiên của Thần giới, tuy
nhiên, áo này là em may cho tình lang của mình, em không muốn dùng vải của Mai
Viện, vì vậy mới quyết định mua vải bên ngoài và tự tay chọn vải.
Loại vải mà em chọn cũng không phải là lụa tiên mà là lụa
bình thường. Lụa tiên chỉ dành cho người quyền quý còn Chrau Lun Giao của em vốn
là một chàng trai chân chất, dung dị. Tình yêu của hai người đơn sơ với kiềng đồng
và lụa thường, em cảm thấy đó mới là tình yêu đích thực mà em muốn theo đuổi.
Buổi sáng hôm ấy, Nùng Tậu đến tìm Mai Lang Vương uống
trà. Tính từ cái lần hai người va chạm với nhau đến nay thì cũng được một tuần
rồi. Nùng Tậu ngồi trên giường tre cùng chàng còn Lãm thì ngồi ở ghế đối diện.
Ba người đàn ông hòa nhã chuyện trò.
- Xin lỗi nhé, ta đã hiểu lầm ngươi.
Nùng Tậu chợt nói
khi cuộc trò chuyện đang chìm vào khoảng lặng.
- Không có gì.
Mai Lang Vương thanh tĩnh thưởng trà,
đáp ngắn gọn.
Nùng Tậu nhếch môi, gác tay lên gối tung tung chén trà đã cạn, nhìn xa xăm giễu cợt:
- Ngươi cũng nhọ lắm. Nuôi bao nhiêu năm mà không
xơi được nhỉ? Ta cứ tưởng ngươi sớm đã chén sạch và chùi mép rồi, hóa ra ngươi
cũng là quân tử à? Ngươi gìn giữ cho em ấy rất cẩn thận.
- Đừng nói về Sao bằng mấy lời dung tục đó.
Mai Lang Vương cau mày, mắt ánh lên tia nhìn lạnh lẽo.
- Em ấy là bảo vật của ta, ta trân
trọng vô vàn. Ta không thích gã khác đem những lời trần tục nhuốm lên người em.
Dừng một chút, chàng lại trầm ngâm:
- Cho dù ta có muốn
như thế nào thì cũng phải chờ. Trước khi chạm vào em thì phải cho em một lễ cưới
đã. Mang em về Khau Phạ và cùng em bái lạy gia tiên đất trời, cho em danh phận
rõ ràng.
- Hừ, ngươi có chí khí đấy.
Nùng Tậu gõ chén xuống khay đánh cộp, vừa rót trà mới vào chén vừa cười nửa miệng:
- Vậy mà trước đây ta cứ
tưởng người trêu đùa em ấy chứ? Muốn bỡn cợt em ấy rồi sau đó bỏ rơi em ấy và
ôm ấp hôn thê của mình?
Mai Lang Vương sầm mặt:
- Ta chỉ yêu mình em, ta sẽ cưới
em.
- Đáng tiếc, đã muộn rồi, em ấy không yêu ngươi đâu.
Nùng Tậu khiêu khích, gõ ngón cái lên ngực:
- Người được cưới em chính là ta!
Mai Lang Vương nhìn sang chàng, ánh mắt dữ dội. Nùng Tậu
không tránh né, bầu không Mai Viện lập tức đông đặc bởi sự đối đầu hung hãn của
họ. Lãm đang trò chuyện vui vẻ lập tức ái ngại cười méo. Cái quái gì thế này? Mới
sáng sớm mà?
- Được thôi, cùng tranh tài nào.
Mai Lang Vương cười lạnh.
- Như một người đàn ông, ta sẽ hiên ngang đối đầu với ngài. Một gã trai Lạc Việt
sẽ không ngán ngẩm bất kì kẻ nào. Cho dù ngài là Quan Lang, ta cũng không kiêng
dè đâu.
- Ô hô, thú vị đấy!
Nùng Tậu chấp nhận lời tuyên chiến.
- Từ những gì mà ngươi làm cho em ấy, ta công nhận ngươi. Từ nay chúng ta là đối
thủ, để xem ai mới là người được em để mắt đến!
Mai Lang Vương cười nhẹ, ngầm ghi nhận những gì Nùng Tậu
vừa nói.
Khi hai chàng đang bàn đến đây thì Sao mang khay trà mới
đi vào, thay cho khay trà mà họ đã uống từ nãy đến giờ. Mai Lang Vương và Nùng
Tậu nhác thấy em, những lời đao kiếm lập tức xếp lại vội vàng.
- Này, dây chuyền ta tặng đâu rồi? Sao lại đeo cái kiềng đồng đó?
Nùng Tậu hỏi khi không còn trông thấy món quà chàng tặng trên cổ em
nữa.
Sao hơi sững lại, em lướt tay qua chiếc kiềng, cười hạnh phúc:
- Vì có quà của anh ấy tặng nên em không đeo dây chuyền của ngài nữa.
- Quà anh ấy tặng?!
Mai Lang Vương và Nùng Tậu lập tức
đồng thanh.
Sao hơi giật mình với thái độ dữ dội đó, em gãi gãi má, mặt không giấu được vẻ e ấp thẹn thùng:
- Vâng, anh ấy là tình lang của em, chúng em trao đổi thư từ được khá lâu rồi. Anh ấy tặng cho em chiếc kiềng này và em cũng hứa sẽ may cho anh ấy một bộ áo dài.
Nói đến đây em lại ôm má, ngại ngùng:
-
Đây là lần đáp lễ qua lại đầu tiên của bọn em, thật sự em rất hồi hộp.
Nùng Tậu nghe em nói, sắc mặt xanh xanh xám xám. Chàng hỏi dò em, giọng cố tỏ ra thật tự nhiên:
- Là thằng nhóc Chrau Lun Giao à?
- Vâng.
Sao gật đầu sau đó dời gót trở ra cổng tròn. Em vừa đi vừa háo hức thốt:
- Thôi ạ, em về thiết kế bộ áo cho 'chàng' đây!
Câu nói của em như một mũi lao sắc xuyên qua người Mai Thần
và Quan Lang. Cả hai cùng khựng hẳn, mặt tối sầm, chết cứng. Lãm phải dụi mắt mấy
lần vì chàng cơ hồ thấy máu đang chảy xuống từ môi họ. Đúng là đòn sát thương
tuyệt đối mà, Sao lợi hại thật.
- Chrau Lun Giao là gã nào thế?
Khi đã điều hòa được vết
thương, Mai Lang Vương lạnh lùng hỏi.
- À, thằng nhóc ở tộc Chơ Ro, chúng ta quen biết nhau hồi còn định cư ven hồ Lì.
Nùng Tậu hồi tưởng.
- Thằng nhóc cứ trồng cây si em mãi
nhưng Sao không dao động. Cuối cùng nó vào hẳn phòng em ấy, cùng em ấy ngủ mèo
suốt hai tháng trời.
- Ngủ mèo?
- Ngủ mèo là tục của người Chơ Ro, nam nữ đến tuổi kết
hôn thì hẹn hò nhau ở phòng của cô gái và cùng tâm sự. Sau ba lần tâm sự như vậy,
nếu ưng nhau thì nên duyên vợ chồng, không ưng thì thôi.
- Ra vậy.
- Ngủ mèo hai tháng? Có nghĩa là thằng nhóc ấy vào phòng
em và tâm sự cùng em suốt hai tháng đó hửm?
- Ừ.
- Ngài trông chừng kiểu gì vậy?!
Mai Lang Vương trừng mắt.
- Này này.
Nùng Tậu xua tay.
- Yên tâm, nó chẳng làm gì
được đâu, ta luôn đứng bên ngoài trông chừng mà. Sao chỉ cùng nó nghiên cứu tư
liệu thôi.
Mai Lang Vương nghe đến đây, lòng dịu lại một chút. Nùng Tậu lại chóng cằm, giọng có vẻ tư lự:
- Ta thấy em không mảy may bận tâm đến thằng
nhóc nên lơ là, nào ngờ thằng nhóc trông khờ vậy mà cao tay, chẳng mấy chốc đã
xin được em trao đổi thư từ rồi?
- Họ còn chuyển sang cả đáp lễ… Tình hình có vẻ rất tệ.
Mai Lang Vương thâm trầm buông giọng. Chàng không tán đồng cách nghĩ của Quan
Lang, đối với chàng thì địch nào cũng là địch cả và chàng không bao giờ khinh địch.
- Mai Lang Vương, ngươi là một vị thần lớn nhưng lại dùng ngụ ngôn cũ rích suốt mấy chục năm rồi, thư rác gửi đến đầy ắp viện, ngươi không thấy phiền ư?
Nùng Tậu đột nhiên cười nhếch, ngông nghênh nói.
Mai Lang Vương vân vê chén trà.
- Ngụ ngôn của ngươi cũng thay được rồi, là một vị Vương
thì nên ẩn ngụ ngôn vào sổ bí mật, ai lại để ngụ ngôn công khai cho kẻ này kẻ
khác tấn công thư từ như vậy? Ở phủ của Lim Vương, hắn giấu ngụ ngôn của mình
đi sau đó gửi công văn đến những phủ thần cần thiết thông báo ngụ ngôn của hắn,
nhờ vậy mà không gặp phải vấn nạn thư rác. Ngươi cũng nên làm thế đi, dù việc gửi
công văn thông báo đến các phủ thần có tốn chi phí một chút.
Nùng Tậu suy nghĩ rồi ung dung cất lời:
- Nếu ngươi ngại,
ta có thể tài trợ cho ngươi khoản phí đó, xem như Quan Lang ta đây muốn đảm bảo
an ninh ở nơi mà ta sẽ dừng chân lâu dài vậy.
- Góp ý của Quan Lang rất sắc sảo, Mai Lang xin ghi nhận. Ta cũng đang định thay mới hệ thống thư từ trong viện, Quan Lang không cần bận tâm.
Mai Lang Vương cười nhẹ.
- Ừ. Làm ngay đi nhé.
Nùng Tậu hớp một ngụm trà, nhìn
mây trời.
Mai Lang Vương không đáp, chỉ nhìn sang Lãm. Chàng ta lau
mồ hôi, lập tức đứng dậy đi xử lý hệ thống thư từ. Lúc ra đến cổng tròn, Lãm
không khỏi ái ngại thở dài, đúng là kẻ thù của kẻ thù là bạn ha, bọn họ vừa mới
hợp tác với nhau một cách ngoạn mục đấy nhỉ?
Tội nghiệp anh chàng Chrau Lun Giao.
Nhận xét
Đăng nhận xét