Mai nở dưới Sao: Chương 26: Vùng không gian vây kín thứ tư - Phần 3
Sớm hôm sau, trong lúc đứng trước gương thay áo, Sao đã
nhận thấy một điều vô cùng kinh hoàng. Cổ và gáy em toàn là dấu hôn. Những dấu
vết đó vừa đỏ vừa ám muội. Sao thẹn run cả người, em không thể đi làm được. Cổ
áo dài dù cao nhưng không thể che khuất hoàn toàn những dấu vết này, nhất là những
dấu điểm ở lớp da mỏng dưới tai, nếu để mọi người nhìn thấy thì xấu hổ chết mất!
Sao bần thần trèo lên giường, trốn trong chăn không dám
chui ra nữa. Em nhờ một tiểu đồng đến thông báo với các chị và Mai Lang Vương rằng
em ốm nên xin nghỉ. Sao còn cẩn thận dặn thêm rằng có thể em sẽ nghỉ hai đến ba
ngày hoặc nhiều hơn.
Mai Lang Vương nghe tiểu đồng bẩm báo, chàng nghi hoặc và
lo lắng. Đợi giờ làm việc kết thúc, chàng vội vã đến nhà em xem sao. Lúc tiếng
guốc quen thuộc vang lên ngoài hành lang, Sao lập tức choàng tỉnh. Mai Lang
Vương đã đứng trước phòng em rồi, đang chuẩn bị đi vào.
- Không được vào đây!
Sao vẫn không bỏ chăn ra, hét lên.
Bước chân chàng có chút khựng lại, nhưng Mai Lang Vương
không do dự nữa, chàng kiên quyết bước vào. Sao giở chăn lên mà ló mặt ra một
chút, trông em như mèo con đang lẩn trốn. Mai Lang Vương bỡ ngỡ, chàng nhìn em
hồi lâu rồi phì cười. Nụ cười thật thư thái dễ chịu.
- Gì thế này? Nghe bảo em ốm?
Chàng ngồi xuống giường, cẩn thận giở chăn ra, định xem
xét bệnh tình cho em.
Sao giữ chăn lại nhưng Mai Lang Vương đã giằng được nó ra
rồi, tấm chăn vừa được lấy đi là chàng ngay lập tức thẫn người. Sao vẫn chưa ăn
mặc chỉnh tề, em chỉ khoác mỗi áo yếm. Bên dưới, em vẫn còn mặc quần ngủ. Trên
cổ em, vùng xung quanh cổ, gáy và dưới tai tràn ngập những dấu đỏ sẫm nóng bỏng.
Mai Lang Vương cố điều chỉnh hơi thở để chế ngự khao
khát.
Sao tránh xa chàng, cướp chăn lại, quấn quanh người rồi
cáu gắt hờn trách:
- Thấy ghét! Thế này sao em dám ra ngoài làm việc nữa?!
Chàng đỡ trán bật cười, nụ cười hạnh phúc và có chút thỏa
mãn. Chàng bế em vào lòng, bế luôn cả em lẫn chăn, tựa cằm lên trán em, dỗ:
- Được rồi, ta xin lỗi. Thay áo đi, ta che cho.
- Gì ạ?!
Em vẫn còn rất bực tức, đấm đấm ngực chàng thô bạo và hỏi
lẫy.
Mai Lang Vương chịu bị em đánh, nói rõ ràng hơn:
- Đi cùng ta, nhỡ có người thấy thì ta che cho. Nếu em
nép vào người ta thì không ai dám chú ý đâu.
Chàng lại ôm em thật chặt, hứa:
- Mỗi ngày ta đều đến sớm để đưa em sang nhà, em ở trong
nhà ta và không cần phải ra ngoài nữa, những công việc khác tạm thời bỏ qua.
- Không thèm, em ở yên trong phòng mình thôi!
Sao không chịu.
Mai Lang Vương cười dụ dỗ:
- Thế em không xem ta nghiên cứu đám thảo dược đó à?
Sao nghe đến đây thì im bặt, chỉ đành ngoan ngoãn nghe lời
chàng.
Mai Lang Vương ra ngoài tràng kỷ đợi em, khi Sao thay áo
xong, hai người cùng đi sang nhà chàng. Mai Lang Vương đã thông báo việc nghỉ tạm
thời của em cho các vị Hoa tiên, họ sẽ không sai em làm gì nữa, em vì vậy có thể
ở yên trong nhà chàng mà lánh đợi đến khi nào dấu vết kia lặn hẳn. Hai người
dính sát vào nhau, Sao rất sợ nên cứ nép vào người chàng trốn tránh. Mỗi khi có
tiểu đồng qua lại, chàng liền choàng tay qua vai em che chắn, nhờ vậy, không ai
nhìn thấy dấu vết xấu hổ mà chàng để lại hôm qua.
Lúc vào đến phòng làm việc, Mai Lang Vương bất ngờ ôm em thì
thầm:
- Lần sau ta sẽ đóng dấu ở nơi khác vậy. Những vị trí kia
thì chờ khi nào cưới về rồi hẵng đóng cũng được.
Sao tấn công chàng bằng trỏ, Mai Lang Vương nhanh nhẹn né
tránh, em liền phát bực gắt lên:
- Cấm ngài đến gần em!
Mai Lang Vương cười cười, trông như thể chàng không bận
tâm đến lời cảnh báo của em vậy. Quả nhiên, sau đó chàng lại tiếp cận em như cũ
và Sao rất bất lực với chàng.
Đến giữa trưa thì có tiểu đồng chạy vào báo với chàng rằng
Quan Lang và công chúa đã về. Mai Lang Vương bảo Sao cứ ở yên trong nhà còn
chàng thì ra cổng đón họ. Nùng Tậu vừa xuống thuyền là đi tìm Sao ngay, khi
không thấy em, chàng gắt gỏng hỏi Mai Lang Vương và nhận được câu trả lời rằng
em đang ốm, tạm thời nghỉ việc một thời gian.
Nùng Tậu hay tin em ốm, chàng cũng không làm mình làm mẩy
nữa mà thấu hiểu trở về khu lưu trú. Công chúa Mỹ Tiên dừng lại bên Mai Lang
Vương, lưu luyến trò chuyện cùng chàng nhưng không như trước, Mai Lang Vương trở
nên rất giữ khoảng cách. Điều này khiến công chúa thoáng hụt hẫng. Nàng chợt cảm
thấy chàng xa vời quá. Mới cách đây hai tuần chàng còn cười nói lịch thiệp với
nàng mà nay đã lại lạnh nhạt rồi.
Mai Lang Vương đưa công chúa đến cổng khu lưu trú thì lập
tức cáo từ mà trở về nhà ngay. Công chúa nhìn theo bóng chàng, lòng rối ren u
buồn. Nùng Tậu đang uống trà, liếc mắt sang thấy vẻ mặt sầu thương ấy, chàng
không đành lòng, quyết định thẳng thắn khuyên nhủ:
- Chị, tên mặt lạnh đó không phải là người mà chị có thể
gửi gắm trông mong đâu. Hắn có hôn thê rồi, trong lòng lại chứa đựng bóng hồng
khác, chị dây vào hắn thì chỉ khổ thôi.
Mỹ Tiên trầm ngâm đứng bên nhành mai, nàng đưa tay ra hái
lấy một đóa mai rực rỡ. Công chúa ướm đóa mai lên môi, hôn lấy nó mà cười nhẹ
nhàng:
- Chị không bận tâm đâu.
Nùng Tậu cau mày, chén trà dừng lại.
Mỹ Tiên mị hoặc rũ mắt:
- Có hôn thê thì sao chứ? Nếu chàng làm phò mã của chị
thì cô hôn thê đó cũng chỉ đành ngậm ngùi lùi về sau thôi. Chị cũng biết là
trong lòng chàng vấn vương hình bóng khác, nhưng cũng chẳng có gì quan trọng,
khi trở thành phò mã, chàng sẽ bị ràng buộc với Cổ Loa và với chị, chàng sẽ
không thể tự do như lúc trước nữa.
Nàng thả đóa hoa xuống, đóa mai êm dịu rũ lên nền sân, tỏa
sắc mỹ miều.
- Chị sẽ cướp lấy chàng.
Nhận xét
Đăng nhận xét