Mai nở dưới Sao: Chương 25: Chiến dịch xua đuổi ong bướm - Phần 14
Bắt đầu từ đấy, Sao chuyên tâm may áo cho chàng. Những
hoa văn thêu lên trang phục của chàng mà em từng học dang dở thuở trước nay được
em lật lại. Sao học thêu và tập tành học dệt lụa tiên. Dẫu vậy, em không thể vội
vàng được, trước mắt em chưa thể tự tay dệt lụa để may áo cho chàng mà phải sử
dụng lụa do các chị làm ra.
Sao mở chiếc hộp mà mình giấu dưới gầm giường ở phòng
riêng, lấy ra bộ áo xưa cũ đó. Em ngắm nhìn nó, dù trải qua thời gian lâu như vậy
nó vẫn mới nguyên như ngày nào. Em hoàn thành bộ áo đó trước rồi thêu hoa văn
lên. Khi Mai Lang Vương trông thấy em may tấm áo ấy, chàng chợt nghe lòng dâng
lên từng hồi vang động.
Nếu là thuở trước, có lẽ chàng đã ngay lập tức lao đến
ôm em. Thế nhưng bây giờ, giữa em và chàng có một khoảng cách, vì vậy, dù có
vui sướng đến thế nào chàng cũng chỉ có thể đứng lặng một góc mà ngắm em thôi.
Mai Lang Vương luôn âm thầm dõi mắt theo em, thỉnh thoảng, khi em ôm tấm áo vào
lòng hay giở nó lên dưới ánh nắng để xem xét từng đường kim mũi chỉ, chàng lại
thấy như chính mình được em nâng niu vậy.
Chẳng mấy chốc mà Sao đã may xong bộ áo ấy, em mang đến
cho chàng ướm thử. Mai Lang Vương đứng trước gương, nhìn bộ áo khoác trên người
đến ngây ra, môi cười mỉm vừa ý. Sao bảo với chàng rằng đó là bộ áo mà em may
cho chàng thời còn mười bảy. Lúc đó em may sắp xong rồi, chỉ còn vài công đoạn
nữa là hoàn thành thì chuyện kia xảy ra.
Mai Lang Vương lặng nghe em, chàng chạm tay lên làn vải
và nhớ về quá khứ ấy, thật xót xa quá. Lúc đó nghe em bảo đang may áo cho
chàng, chàng chỉ biết mong chờ ngóng đợi chứ có thấy được mặt chiếc áo đâu? Giờ
khi được khoác nó lên người, chàng vẫn chưa thôi lâng lâng. Cuối cùng cũng được
mặc áo do em may rồi.
- Này.
Lúc Sao sắp rời khỏi phòng chàng, Mai Lang Vương bỗng
trao cho em một chiếc hộp sứ.
- Gì vậy ạ?
Sao thắc mắc, nhưng em cũng đoán được mười mươi thứ
trong hộp rồi, em chỉ không hiểu tại sao chàng lại trao nó cho em thôi.
- Quà đáp lễ đấy.
Mai Lang Vương tiến đến, kề sát vào em từ phía sau và
đưa tay giở nắp hộp ra, bên trong là một chiếc vòng tay tinh xảo.
- Em không cần đâu! Ai đáp lễ qua lại với ngài mà tặng
quà?!
Sao cau mày, phát cáu, em đóng hộp lại chực trả cho
chàng.
- Em may áo cho ta, ta không thể nhận không áo được,
phải có quà đáp lại chứ?
Chàng cười mỉm.
Sao không buồn nói gì nữa, em mặc kệ chàng. Mai Lang
Vương lấy vòng ra đeo lên tay em, chiếc vòng thật hợp với làn da trắng nõn như
sứ ấy. Chàng nhìn ngắm bàn tay mỹ miều một chốc, rất muốn đặt lên đó một nụ
hôn. Thế nhưng, có vẻ chàng không làm thế được, vì vậy Mai Lang Vương chỉ thì
thầm bên tai em:
- Ta đợi bộ áo tiếp theo đấy.
Sao ôm lấy bàn tay vừa bị chàng giữ, giấu nó vào người.
Em chẳng nói chẳng rằng bỏ đi. Mai Lang Vương cười trông theo em, chàng thấy
tâm tình rất thoáng đãng. Tuy vậy, đôi mắt nâu hơi sẫm lại khi rơi lên chiếc kiềng
đồng trên cổ em. Thứ đó khiến tâm trạng thoải mái của chàng xuống dốc một chút.
Cứ thế, ngày qua ngày, Sao lại may áo cho chàng. Khi
em hoàn thành xong bộ áo mới, em lại mang đến cho chàng ướm thử. Mai Lang Vương
nhận áo và tặng cho em quà, những món quà đều là trang sức. Sao không từ chối
những món quà mà chàng tặng nhưng em không đeo chúng. Mỗi lần trao chúng cho
em, chàng đều tự tay khoác chúng lên người em nhưng Sao luôn tháo chúng ra và cất
vào một góc. Những món trang sức mà chàng tặng vừa tinh xảo lại vừa quý giá, vậy
mà em không hề để mắt đến, Sao chỉ nâng niu chiếc kiềng đồng.
Kể từ khi được em may áo cho, Mai Lang Vương cũng
không còn thói quen mặc lễ phục cả ngày nữa. Chàng chỉ mặc lễ phục lúc làm việc
còn những lúc khác thì thay thường phục em may. Chàng rất yêu quý những bộ áo ấy,
luôn giữ gìn chúng rất cẩn thận. Các vị Hoa tiên trông thấy thế, chỉ biết lắc đầu
cười.
- Này, bị rách kìa.
Lãm đang uống trà thì tinh ý nhận ra trên tay áo chàng
có một đoạn bị bung chỉ.
- À…
Mai Lang Vương giở tay áo lên, nhìn một cái, sau đó ôm
lấy vết thủng ấy và cười nhẹ.
Sao đứng hầu trà gần đó sầm mặt. Áo bị thủng là do em
may không kĩ, vụng về, khiến chỉ bị bung.
Đợi khi Mai Lang Vương vào thư phòng làm việc, em mới
mang áo vừa may xong đến cho chàng. Sao đặt khay áo lên bàn làm việc và bảo rằng
đó là bộ áo mới hoàn thành. Mai Lang Vương ngắm áo, sau đó đặt nó qua một bên,
gật đầu. Chàng định khi nào làm việc xong sẽ ướm thử nó cho em xem.
Trong lúc chàng lật giở công văn, Sao lại bất ngờ giật
tung áo chàng ra. Mai Lang Vương sững sờ, vạt trước đang rơi xuống. Chàng dời mắt
sang em, ánh mắt không giấu được vẻ cười trêu chọc. Lại nữa, lại bất thần cởi
áo chàng rồi, em càng lúc càng không biết giữ kẽ gì đấy nhỉ?
- Gì nữa đây?
Chàng nhếch môi, tiếp tục tập trung vào công văn.
- Cởi ra đi.
Sao bình thản.
Mai Lang Vương bối rối, im lặng một lúc rồi nghe lời
em mà cởi áo. Sao đón lấy áo của chàng sau đó đi đến sập, mang kim chỉ tới cẩn
thận khâu lại đoạn bị bung chỉ. Mai Lang Vương lúc này mới thông tỏ, chàng phì
cười. Hai người không trao đổi gì nữa, chàng tập trung làm việc còn em thì tập
trung vá áo. Thoáng sau, Sao mang áo đến cho chàng, Mai Lang Vương mặc áo vào
và nhìn lại đoạn vừa khâu, lòng dâng lên ấm áp.
- Áo bị rách hay bung chỉ thì phải bảo em một tiếng để
em khâu lại, cứ im lặng như thế thì ai mà biết.
Sao trách móc.
- Ừm.
- Ăn mặc không chỉnh chu thì sẽ bị các vị Vương thần
khác chê cười đấy, ngài quan tâm đến thể diện của mình chút đi.
Em nói rồi cất bước định rời đi.
- Này.
Mai Lang Vương giữ em lại.
- Vâng?
Chàng kéo ngăn tủ ra và lấy từ trong ấy một chiếc kiềng
vàng, sau đó cẩn thận đeo lên cho em.
Sao nhìn chiếc kiềng ấy, đó là một chiếc kiềng được chế
tác rất tinh xảo và xinh xắn. Nó không dày như kiềng thông thường mà mảnh khảnh,
ở giữa còn đính thêm một chuỗi sợi vàng lung linh. Dưới mỗi sợi vàng treo một hạt
ngọc trắng. Thật là món trang sức duyên dáng.
Mai Lang Vương đeo kiềng cho em và thuận tay cướp luôn kiềng
đồng của em đi. Sao giật thót, vội giữ nó lại nhưng không kịp, chàng đã nhanh
chóng bỏ kiềng của em vào ngăn trang sức của chàng rồi.
- Ngài làm gì vậy? Đồ của em mà?!
Sao cáu gắt.
- Kiềng ta tặng rất quý giá, bộ áo mà em may chưa tương xứng
với nó, thế nên ta sẽ lấy từ em thêm một vật nữa để cân bằng.
- Ai thèm kiềng của ngài chứ?
Sao nói rồi nhất quyết tháo vật chàng tặng xuống.
- Này, đó là kiềng do ta chế tác đấy.
Mai Lang Vương giữ tay em lại, chậm rãi giải thích:
- Nó ngưng tụ từ thần lực của ta, hãy đeo đi, nó sẽ giúp
em an giấc hơn.
Sao khựng lại, chàng tiếp tục bảo:
- So với vảy sấu của Quan Lang không thua kém gì đâu,
nhưng nó không bắt mắt như vảy sấu, em đeo nó thì không sợ bị kẻ gian dòm ngó.
Chàng lật giở công văn, nhẹ nhàng cười:
- Ta làm nó cho em từ lâu nhưng đến giờ mới tặng được đấy.
Sao nghe đến đây thì không kích động nữa, em im lặng ngầm
chấp nhận. Mai Lang Vương cũng không bắt nạt em thêm, chàng tập trung giải quyết
công việc của mình. Sao mang chiếc kiềng đó về và không tháo nó ra vài ngày để
xem nó có thực sự giúp em an giấc hay không. Quả nhiên nó thật sự rất có tác dụng,
em cảm thấy tinh thần trở nên thoải mái hơn rất nhiều từ khi đeo nó.
Chiếc kiềng ấy là món trang sức đầu tiên chàng tặng mà Sao không cởi xuống. Em đeo nó mãi, một phần là vì nó khiến tâm em an tịnh. Mai Lang Vương rất vui mừng vì em đã tiếp nhận món quà. Chiếc kiềng đồng của em được chàng giữ trong hộp gỗ và cất sâu trên kệ tủ. Khi vùi lấp được nó, Mai Lang Vương cảm thấy rất nhẹ lòng. Vậy là chiến dịch xua đuổi ong bướm vây quanh em của chàng đã thành công mỹ mãn.
Nhận xét
Đăng nhận xét