Mai nở dưới Sao: Chương 26: Vùng không gian vây kín thứ tư - Phần 6

Mai Lang Vương tung người nhảy khỏi thuyền, tà áo thêu hoa rực rỡ uốn lượn giữa không trung. Chàng cầm kiếm đồng trên tay, chuỗi lục lạc đính ở chuôi kiếm hoan ca, bóng lưng hiên ngang hiện hữu giữa khoảng lam biêng biếc của trời cao và khoảng xanh trầm hùng của rừng ngàn.

Nùng Tậu vẫn đứng trên thuyền, Quan Lang không có khả năng kiểm soát không trung như Mai Thần, vì thế, chàng ta không thể đứng giữa trời đất mà không có điểm tựa. Sự khác biệt này xuất phát từ kết tinh hồn phách của họ. Kết tinh hồn phách của Mai Lang Vương là một đóa mai hoa, chàng được sinh ra từ năng lượng mộc - Một trong năm yếu tố cấu thành nên vạn vật, chính vì vậy, vạn vật không chối từ chàng, chàng có thể kiểm soát mọi yếu tố tự nhiên.

Nùng Tậu là hoàng tử của vua Hùng, đại diện cho con người, vì vậy chàng cũng chịu nhiều ràng buộc với nguồn gốc người ấy. Điều mà Nùng Tậu hơn hẳn Mai Lang Vương đó là khả năng sai khiến tự nhiên. Dù chàng không thể chế ngự tự nhiên như các vị thần nhưng lại có thể sai khiến các vị thần đó làm việc cho mình.

Khi Mai Lang Vương rời khỏi thuyền thì tiểu đồng lập tức điều khiển cò thần nâng thuyền lên cao một chút để tạo khoảng cách an toàn tuyệt đối cho Sao. Sau đó, một chiếc thuyền nhỏ được thả xuống, bên trên trụ đầu thuyền có một con cò lửa, đó là thuyền dành cho Nùng Tậu. Quan Lang đáp lên chiếc thuyền nhỏ đó và cùng Mai Lang Vương di chuyển xuống sát hồ Bướng. Sao đứng bên mạn thuyền trông theo mà tiếc hùi hụi. Em muốn xuống đó nhìn tận mắt cuộc chinh phục cơ.

Tiếng vảy sấu va chạm với không khí vi vút vang lên. Mai Lang Vương rút một lá mai ra, bắn vào không trung, chiếc lá lướt qua khoảng không trên mặt hồ, va chạm liên tiếp với vô vàn vảy sấu. Cuộc va chạm tạo thành một vệt lửa lớn. Khi vảy sấu chạm vào lá mai, nó lập tức phát nổ và tạo nên lửa. Lá mai đi đến đâu thì lửa bùng lên đến đấy.

Mai Lang Vương và Nùng Tậu quan sát chiếc lá, nó đi được tầm ba mét thì bị những chiếc vảy sấu tán vụn. Số vảy sấu va chạm với lá mai mất đi nhưng vảy mới lại tiếp tục được hình thành từ dưới hồ, chúng cứ bắn thẳng lên từ lòng hồ rồi rơi xuống, mãi không kết thúc.

Xem ra, không thể xử lý từ đám vảy này được, phải trực tiếp tấn công Bướng. Mai Lang Vương tập trung thần lực, trên mặt hồ liền nhô lên những rễ cây khổng lồ uốn lượn, chậm rãi lần tìm vị trí con vật.

Vô số tiếng nổ lớn vang lên từ lòng hồ. Đó là do rễ cây va chạm với vảy, khiến đám vảy phát nổ. Sự va chạm khiến rễ cây bị tiêu diệt nhưng rễ này chết thì rễ khác lại trồi lên. Cứ thế, kiên trì, dứt khoát, khoáy đảo hồ để tìm Bướng.

Những chiếc vảy phát nổ và bốc cháy với lực rất mạnh và lượng nhiệt cực lớn, chỉ vài cú va chạm, nước hồ tựa như sôi lên, bốc khói và nóng hừng hực. Ấy thế mà Bướng vẫn nằm im như không, chẳng hề mảy may lộ diện. Lớp da của nó rất dày và cứng, như những con sấu khác, không dễ gì tác động lên cơ thể nó được đâu.

Hồi lâu sau, Mai Lang Vương chợt cười nhẹ. Từ ở góc phía tây, một cột nước vùng lên, Bướng nhảy lên khỏi hồ, gầm lớn. Quanh thân nó toàn là rễ cây, số rễ cây đó đang trói nghiến nó lại, càng lúc càng chặt. Mai Lang Vương không do dự phóng kiếm đi. Trong khoảnh khắc con vật vọt khỏi mặt nước ngắn ngủi ấy, chàng đã ghim kiếm một cách chuẩn xác vào giữa trán nó.

Bướng lồng lộn gầm vang, mưa vảy vụt tắt. Ngay lúc ấy, Nùng Tậu lập tức lao đến tung đòn kết liễu, lưỡi rìu của chàng sau khi cẩn ba mảnh vảy sấu thì đã trở nên sắc bén lạ thường. Chỉ với một cú ném rìu, Nùng Tậu đã xẻ đôi con vật. Lưỡi rìu xoay tròn rồi cắm lên thân cây đối diện, vẽ nên một tia máu diễm lệ trong không trung.

Mai Lang Vương hạ xuống mặt hồ, rút kiếm ra khỏi nửa phần thân thể bê bết máu. Nùng Tậu cũng đã lấy lại rìu của mình, chàng nhảy xuống hồ và tìm kiếm mảnh vảy. Họ giải quyết Bướng vô cùng nhanh gọn, không hề qua một bước điều tra thông tin nào. Thật ra trước đó, Mai Lang Vương đã nghiên cứu rất kĩ chiến thuật để xử trí nó rồi.

Khi Nùng Tậu lấy được vảy, họ trở về thuyền. Mảnh vảy đó có màu tím củ hành và tỏa ra hào quang vàng rực. Sao nhìn nó, tay em lại chợt nhói lên. Em lặng lẽ nép vào góc khuất mà giở cổ tay lên xem, thêm một hình tam giác nữa đã xuất hiện.

Trên cổ tay em bấy giờ đã có bốn hình tam giác, chúng xoay tròn vào nhau, tạo thành một biểu tượng như hình ngôi sao bị thiếu mất một cánh. Sao cau mày, lòng càng hoang mang và rối rắm. Rốt cuộc hình xăm này có ý nghĩa gì? Nó liên hệ như thế nào với đám sấu đó?

 

Nùng Tậu trở lên lầu gia công vảy sấu, đó là công việc mà chàng đặt hết tâm huyết vào, vì vậy luôn rất tập trung và nghiêm túc. Mai Lang Vương và Lãm thì trở về với công việc, còn Sao, em được tự do, vì vậy quyết định dành thời gian rảnh đó để đọc sách.

Lúc trời trở chiều, thuyền đột nhiên lại di chuyển vị trí, dời đến một khoảng không cao hơn. Sao đang đọc sách ngoài boong thuyền, khi thấy các tiểu đồng điều khiển cò, em lập tức thắc mắc hỏi chúng rằng tại sao lại nâng thuyền lên. Tiểu đồng cũng tỏ vẻ nghi hoặc nhưng chỉ cung kính báo là do Vương ra lệnh.

Đến chiều, mọi người cùng dùng cơm ở lầu trên. Mai Lang Vương và Lãm dường như rất bận, họ bàn việc ngay cả trên mâm cơm. Nùng Tậu thì ăn vội vàng rồi lại quay về với chiếc vảy sấu vừa lấy được ấy. Sao băn khoăn… Quan Lang và Vương đều bận, thuyền thì ở trên cao, em làm sao xuống khu rừng vùng ven để nghiên cứu đây?

Khi trời sụp tối, Sao cứ bám lấy mạn thuyền mà nhìn xuống khu rừng với vẻ mặt khao khát xen lẫn nuối tiếc. Thuyền nhỏ ở trong khoang, nhưng nếu không có lệnh của Vương thì em không lấy được. Sao mấy lần định vào hỏi chàng, xin chàng một chiếc thuyền, nhưng nhác thấy cường độ làm việc nặng nề cùng sắc mặt nghiêm trọng của cả hai, em lại chẳng dám mở lời.

Tận lúc trời khuya hẳn, Sao vẫn còn gục bên mạn thuyền. Em bồn chồn đến mức không ngủ được, thầm nghĩ nếu đến đây mà chỉ đứng nhìn như thế này thì có nghĩa lý gì đâu? Chẳng thà ở nhà cho khỏi buồn khỏi tiếc còn hơn. Sao gõ đầu lên mạn thuyền cộp cộp, ủ ê.

Lúc trán em sắp hạ xuống bề mặt gỗ trơn láng, Sao đột nhiên dừng lại. Em không hạ đầu xuống bề mặt cứng và nhẵn bóng ấy mà lại hạ đầu xuống một bề mặt vừa mềm vừa ấm. Thứ ấy đỡ lấy trán em, dịu dàng. Sao ngửi thấy hương hoa thoang thoảng, thanh trong. Đó là mùi hương đặc trưng của người ấy mà em đã có dịp nếm qua.

- Gì hửm? Tự dưng gõ đầu lên vách là thế nào?

Sao ngẩng lên, quay sang phải, Mai Lang Vương đang đứng đó chiếu mắt xuống, vẻ mặt không vui do vừa trông thấy em làm chuyện ngốc nghếch. Tay chàng đặt lên mạn thuyền đỡ lấy trán em. Tay còn lại cầm quạt. Cánh quạt màu liễu mở rộng trước ngực.

- Vương…

- Ta vào phòng tìm em mà không thấy.

- Ngài tìm em làm gì?

Chàng mỉm cười, đôi mắt nâu ánh lên tia nhìn trêu chọc.

- Vốn định đưa em xuống rừng Bướng dạo một chút nhưng em bảo thế thì…

Chàng chuẩn bị quay lưng.

- Ta đi ngủ vậy.

- Oái! Đừng đi!

Sao vội vàng kéo vạt áo chàng lại.

Mai Lang Vương dừng bước, hơi hé mắt nhìn em, Sao đang phụng phịu má. Khung cảnh này thật quen thuộc quá, giống như hồi chàng mới mang em về, em cũng kéo vạt áo sau của chàng như thế này và bảo rất sợ ma, muốn chàng trông cho ngủ. Mai Lang Vương cảm thấy cõi lòng thật an tịnh và êm dịu.

Chàng quay lại bế em trên tay, Sao không còn khó chịu với những động chạm của chàng nữa. Mai Lang Vương đáp lên lan can thuyền, sau đó thả người xuống. Em và chàng cùng rơi vào khoảng không, gió cuốn mái tóc mềm mại thơm lừng hương bồ kết tung bay, cuốn cả vạt áo thêu hoa rực rỡ uốn lượn.

Từ độ cao hiện tại xuống rừng Bướng là một khoảng cách không hề nhỏ, Mai Lang Vương lại chẳng chịu giảm lực. Sự thay đổi độ cao đột ngột cộng với tác động của trọng lực lên cơ thể khiến Sao cảm thấy rất hụt hẫng. Đáy tim nhộn nhạo như bị răng lược vờn qua. Em không chịu được, hét toáng lên, ôm choàng lấy vai chàng. Mai Lang Vương cười vừa ý, bấy giờ chàng mới chịu giảm tốc, hai người chậm rãi hạ xuống rừng Bướng hệt như một hạt bồ công anh đang nương theo gió.

- Ngài!

Sao lúc này mới biết là mình vừa bị chàng trêu chọc, em không thèm ôm lấy chàng nữa, kiên quyết giữ hai tay trên bụng.

Mai Lang Vương không nói không rằng, lại thả lực ra, tốc độ rơi bị chàng hãm phanh trong phút chốc bùng nổ, cả hai lại lao vun vút xuống rừng Bướng.

- Thấy ghét!

Sao lại hét lên và ôm chặt lấy chàng.

Tốc độ rơi lại giảm mạnh. Bên tai em vang lên một tràng cười thư thái.

Sao ấm ức tột độ nhưng không dám buông tay ra nữa, em dính sát vào người chàng. Giờ thì em đã hiểu mục đích của việc dời thuyền lên cao. Chàng cố tình an bài như vậy là để nâng khoảng cách lên, nhằm có thêm thời gian, không gian để trêu chọc em. Sao bực mình đấm chàng một cái rồi lại ôm lấy cổ chàng không dám bỏ ra. Em biết, chỉ cần em rời tay khỏi chàng một chút, tốc độ rơi sẽ lại tăng lên ngay.

Nhận xét