Mai nở dưới Sao: Chương 26: Vùng không gian vây kín thứ tư - Phần 7

Họ xuyên qua tán lá dày u tối, đáp lên một nhành cây. Lá rơi lả tả xuống người, Sao phủi phủi chúng ra khỏi vai chàng. Mai Lang Vương tung người đáp lên mặt đất, đám lá đó bị lực cản hất đi. Chàng bế em đứng dưới tán cây, ánh trăng xuyên qua thảm lá, phủ lên cả hai. Ánh trăng khiến những hoa văn gấm tuyệt đẹp trên khăn đóng lấp lánh sáng.

Chàng thả em xuống cẩn thận, Sao bước lên nửa bước, phấn khởi quan sát khu rừng. Rừng Bướng rộng lớn giống như hai khu rừng trước đó, có điều thảm sinh vật thì rất khác biệt. Rừng mọc toàn những cây cổ thụ xù xì có lớp vỏ bên ngoài đỏ rực. Rễ phụ sinh trưởng trên thân cây, rũ xuống từ cành lá, đổ lướt thướt lên đất, khiến cây trông giống như bị phủ tơ.

Trong rừng không có dây leo quá lớn, chỉ có một loài dây leo nhỏ, màu vàng rực, có thể phát sáng và không có hoa lẫn lá. Chúng chẳng khác nào đám dây cối có thể quang hợp, chẳng biết mọc từ đất hay sống bám vào thân cây khác mà cứ đổ lên đường đi thành từng búi, từng vòng rối rắm. Hai người phải đi rất cẩn thận thì mới không quàng phải đám dây đó. Sao đi trước và Mai Lang Vương chậm bước theo sau em, cả hai chẳng trao đổi gì.

Sinh vật trong rừng Bướng vô cùng đa dạng, động thực vật rất phong phú. Khu rừng kì bí và đầy nhiệm màu hệt như những khu rừng vùng ven khác. Sao đang đi thì nhận thấy một loài cỏ rất lạ, em lập tức dừng lại ngắm nhìn nó. Vì đi quá bất ngờ nên Sao không mang theo túi, không có sổ vẽ, em không thể vẽ lại nó được.

Mai Lang Vương ngồi xuống bên cạnh em, đưa tay hái lấy một nhành cỏ, chậm rãi truyền thần lực vào đó. Nhành cỏ lóe lên tia sáng vàng nhạt rồi vụt tắt, nó đã được bảo quản. Sao nhìn chàng suýt xoa, Mai Lang Vương hái một chiếc lá đưa cho em. Chàng từ tốn hướng dẫn em cách truyền thần lực vào cây cỏ để giữ gìn mẫu vật.

- Đầu tiên, khởi động sức mạnh và giữ nó trên đầu ngón tay.

Chàng nói.

- Vâng.

Sao chăm chú làm theo lời chàng.

- Dùng ý nghĩ điều khiển sức mạnh, ra lệnh cho sức mạnh sau đó truyền dần sức mạnh vào mẫu vật.

Sao tiếp thu lời dạy, sức mạnh dồn ở đầu ngón tay khiến nơi đó phát sáng, sau đó, em nghĩ đến việc muốn bảo quản chiếc lá này rồi đẩy sức mạnh vào nó. Sức mạnh chuyển dời từ tay vào chiếc lá, nó liền lóa lên luồng sáng trắng tinh khôi.

- Được rồi!

Sao reo lên.

- Ừm.

Chàng cười hài lòng, đứng lên và không làm phiền em nữa. Sao lén đưa mắt nhìn chàng, Mai Lang Vương đang khoanh tay, nhìn về khu vực phía xa sâu thẳm. Đôi mắt nâu tư lự và trầm ngâm.

Đây là lần đầu tiên họ cùng nhau nghiên cứu tư liệu trong rừng. Mai Lang Vương rất khác biệt với Quan Lang và cả với Chrau Lun Giao, khiến Sao rất bỡ ngỡ. Chàng không hờ hững như Quan Lang, đi theo em chỉ vì muốn giết thời gian. Chàng luôn theo sau em và xuất hiện kịp lúc khi em cần, chỉ bảo và hướng dẫn em từng chút từng chút, cởi bỏ thay em những khó khăn, những vướng mắc.

Chàng cũng không giống Chrau Lun Giao, luôn kề cận bên em mà giúp đỡ nhiệt tình. Khi em không có khó khăn gì cần chàng giải quyết thì Mai Lang Vương rất thong dong mà khoanh tay đứng một bên, suy ngẫm. Trông chàng như đang nghĩ đến công việc, đôi mắt nâu thỉnh thoảng nhắm lại và khuôn mặt tuấn mĩ chìm trong an tĩnh. Hoặc có lẽ chàng muốn nghỉ ngơi, Sao cũng chẳng biết, em cảm thấy rằng chàng như vậy rất tốt. Bởi vì chàng luôn cho em khoảng không riêng như thế nên em có thể tự do thỏa sức rong ruổi theo những loài thực vật kì lạ nhiệm màu.

Hai người đi được một chốc, trên tay Sao đã mang theo rất nhiêu cây cỏ. Mai Lang Vương như đã chuẩn bị sẵn, chàng rút trong tay áo ra một tấm vải lớn. Sao ngạc nhiên, chàng cười mỉm trao nó cho em. Sao thoáng đỏ mặt, em nghe tim đập thình thịch, vô cùng cảm kích chàng.

- Ngài ấy thậm chí đã chuẩn bị tay nải cho mình…

Sao ngại ngùng nghĩ.

Em trải tấm vải ra đất, đặt những loài cây cỏ mà em thu thập được vào đấy, xong việc, em cẩn thận gấp nó lại, Mai Lang Vương bấy giờ mới đưa tay ra, ngỏ ý sẽ mang nó cho em. Sao không thể từ chối chàng được, vì vậy rụt rè trao cho chàng. Mai Lang Vương ôm tay nải đó vào lòng, tiếp tục tựa vào một thân cây mà lim dim mắt.

Chàng quay lưng về phía em, cách em tầm ba bước chân. Sao quay lại nhìn, chỉ thấy thân hình khôi vĩ nghiêng nghiêng. Vạt áo thêu hoa rũ lên một đám cỏ, sẫm tối trong bóng đêm. Không gian chỉ có tiếng côn trùng và ánh sáng lấp lánh đủ màu tỏa ra từ những loài hoa cỏ kì diệu.

Trong lúc Sao đang truyền thần lực vào một cây nấm thì có tiếng loạt soạt vang lên, em đưa mắt về hướng đó, chỉ thấy một đóa mai ưu nhã rụng xuống, sau đó tiếng động liền chấm dứt hoàn toàn. Sao sững sờ, lướt nhìn mặt đất xung quanh mình. Khu vực quanh nơi em ngồi trong phạm vi năm mét đều xuất hiện hoa mai.

Những đóa mai không bao phủ mặt đất dày đặt. Chúng rơi ở những vị trí ngẫu nhiên, khoảng cách rất thưa, giống như không được bố trí một cách có chủ đích. Bấy giờ Sao mới hiểu được lý do vì sao em không hề bị bất kì loài côn trùng nào tấn công, kể cả kiến, cả muỗi hay vắt từ lúc bước chân vào khu rừng này. Em thậm chí còn không thấy rắn hay nhện, những loài mà em vẫn thấy như cơm bữa khi nghiên cứu ở các nơi khác.

Bất giác, em lại lén đưa mắt nhìn chàng, Mai Lang Vương vẫn quay lưng về phía em, vẫn giữ dáng vẻ dưỡng thần an tĩnh ấy. Mặc dù trông như không chú tâm đến em nhưng thực chất chàng vẫn luôn âm thầm bảo vệ em. Ngay cả côn trùng hay các loài động vật đáng sợ đều bị chàng ngăn bên ngoài, không thể đến gần em được.

Sao cúi xuống nhìn cây nấm trên tay. Lời nói ngày ấy lại vẳng lên trong đầu, rằng sẽ theo đuổi em. Sao rũ mắt, lòng tràn đầy giằng xé. Tại sao chứ? Tại sao chàng cứ phải xuất hiện, cứ phải đối xử tốt với em như thế này?

 

Đến giữa đêm, khi đang chăm chú ngắm nhìn một loài hoa thì Sao đột nhiên nghe tiếng chàng gọi. Sao thắc mắc, Mai Lang Vương không nhìn em, chàng nhìn về một hướng xa còn tay thì vẫn vẫy gọi em đến. Sao truyền thần lực vào đóa hoa đó rồi vội vàng đi đến bên chàng. Mai Lang Vương chờ em đến gần, sau đó bọc em trong tay, khiến em hoàn toàn rơi vào lòng chàng.

- Gì vậy ạ?

- Nhìn kìa.

Chàng vừa nói vừa vén đám dây leo chằng chịt ra.

Sao giương mắt lên, khi khoảng không bị đám dây leo che khuất lộ diện, em có thể thấy rất rõ một vùng đất khá quang đãng với mật độ cây không dày. Ánh trăng vát lên mặt đất nơi đó, soi chiếu một bầy chim rực rỡ đang nhảy múa. Những con chim đó rất nhỏ, đuôi dài và cao vút. Bộ lông pha đủ sắc màu, ánh lên hào quang lấp lánh dưới đêm trăng. Mỗi khi chúng đập cánh, từ những chiếc lông tơ bên dưới cánh lại lan tỏa một vạt bụi mịn phát sáng. Trông như là bụi vàng vậy, vô cùng hoa lệ.

- Đẹp quá!

Sao ngắm chúng đến ngơ ngẩn.

- Đó là chim trĩ thần. Chúng không có tập tính sống về đêm nhưng hệ sinh thái của khu rừng đã khiến chúng biến dị một chút.

Chàng giải thích.

- Oa, ra vậy.

Mai Lang Vương trông vẻ mặt ngất ngây mê mẩn đó, không khỏi buồn cười. Chàng lại nhân cơ hội lân la ve vãn, tay quấn quanh eo em, khiến em dính sát vào người chàng. Sao căng thẳng, khung cảnh mê hoặc trước mắt phút chốc mờ đi. Tâm trí chỉ xoay quanh luồng hơi nóng bỏng đang phả trên đỉnh đầu, cùng với hơi ấm đang tỏa ra từ bàn tay đang đặt ở eo.

- Thích không? Ta bắt một con về nuôi cho em nhé?

Chàng tựa lên vai em, cười hỏi.

- Không đâu, bắt về thì có gì vui nữa chứ?

Em cười lắc đầu.

- Thế nào?

Chàng muốn em nói rõ hơn.

- Chúng sống ngoài tự nhiên đã quen, mang chúng về, chẳng khác nào tước đoạt tự do của chúng. Em không chắc là mình sẽ khỏa lấp được nỗi cô đơn của chúng đâu. Hãy để chúng được bay lượn trong khoảng không cao rộng mà chúng yêu quý.

Mai Lang Vương đột nhiên trầm xuống, tiếng thở dài vẳng vào tai em, thật ủ rũ. Chàng chợt nói:

- Lời em khiến ta suy ngẫm đấy. Nhưng em không phải chim trĩ.

- Gì chứ?

Sao cau mày, chẳng hiểu ý chàng.

Mai Lang Vương hôn lên tóc em, khẽ cười:

- Sao, lấy ta đi nào.

Sau đó, Mai Lang Vương bị em dùng trỏ tấn công và chàng không thể tiếp cận em suốt một lúc lâu.

 

Hai người ở trong rừng Bướng suốt đêm, đến khi trời hửng sáng, Mai Lang Vương mới mang em về thuyền. Chàng bế em trên tay và nhảy lên ngọn cây, sau đó từ ngọn cây ấy, nhảy vút lên cao. Sao ôm lấy chàng thật chặt, khi họ còn chưa đến thuyền, lực sinh ra từ cú nhảy đã giảm xuống đáng kể, em không biết làm cách nào cả hai có thể đến được thuyền chỉ với một cú nhảy.

Tuy nhiên, nỗi lo của Sao chỉ là lo hão bởi khi cả hai đạt đến độ cao cực đại và bắt đầu chùng xuống, Mai Lang Vương lập tức điểm chân lên khoảng không, tiếp tục nhảy bật lên. Sao sửng sốt, chàng vừa đệm lên thứ gì để tiếp tục cú nhảy mới thế?? Em quay lại nhìn, chỉ thấy nơi chàng vừa đáp lên xuất hiện một tấm kính tròn màu vàng nhạt, đường kính tầm hai tấc, trên bề mặt trôi nổi hoa mai rực rỡ.

Mai Lang Vương lần lượt đáp lên những tấm kính ấy và trở về thuyền, thao tác vô cùng hoàn mỹ. Sao thắc mắc về những tấm kính đó, chàng bảo đó là bệ phóng, cấu tạo cũng giống như kết giới thôi nhưng chàng biến đổi hình dạng một chút để sử dụng cho mục đích khác. Sao bấy giờ mới vỡ lẽ, chẳng trách mà em thấy chúng quen mắt thế. Chúng giống hệt như tấm khiên hoa mai đã bảo vệ em lúc còn ở khu biệt giam của phủ Thần sông.

Khi họ về, Lãm và Quan Lang vẫn còn đang ngủ. Mai Lang Vương bế em về phòng, lúc đến cửa, chàng không thả em xuống mà theo em vào trong. Sao giật thót, muốn phản ứng nhưng chàng đã sẵn tay đóng cửa cài then rồi. Sao đỏ mặt bừng bừng, lùi lại, chàng đặt đám mẫu vật mà hai người thu thập lên bàn rồi tiến đến cởi cúc áo em ra.

Sao không còn bỡ ngỡ nữa, em chịu trận trong tay chàng. Mai Lang Vương bế em lên giường, lưu luyến em một chốc rồi mới trở về phòng riêng nghỉ ngơi. Khi chàng hôn lên lưng em, một mùi hương thoang thoảng lạ lẫm lập tức lan tỏa trên đầu mũi. Chàng cười rất thích ý, bảo em rằng:

- Em cố tình thay đổi mùi hương cho hợp với khẩu vị của ta chăng?

Sao vùi mặt vào chăn, không đáp, chàng lại hôn lên lưng em rất dịu dàng. Sao thậm chí đã thoa nhiều hương liệu lên lưng và vai, nơi mà chàng sẽ thưởng thức. Một phần là vì em biết sẽ không thể thoát khỏi chàng nên không còn chống cự nữa, một phần khác em cũng ngại… Dù sao nơi đó cũng là nơi mà chàng thường xuyên chạm vào, em muốn nó lưu lại hương thơm dễ chịu một chút.

Cả ngày hôm đó, Sao không rời khỏi phòng được vì đêm qua thức trắng và em phải ngủ bù. Mai Lang Vương không được thoải mái như vậy, chàng phải làm việc và chỉ có thể chợp mắt được một canh giờ mà thôi. Thế nhưng chàng trông rất hưng phấn, tinh thần thoải mái. Lãm liếc điệu bộ đó, khó hiểu vô cùng, rõ ràng hôm qua hai người phải làm việc rất ráo riết, chàng chẳng biết điều kì diệu nào khiến ông Mai Thần trở nên sảng khoái như vậy.

Mọi người ở lại khu vực đó mười ngày, ai cũng có việc riêng cả. Quan Lang thì chuyên tâm gia công vảy sấu, Sao cần nghiên cứu còn Mai Lang Vương và Lãm vừa làm việc vừa đợi đến lúc cuộc họp thường niên ở phủ Thần Lúa diễn ra. Cứ đến tối, Mai Lang Vương lại đưa em xuống rừng Bướng và sáng thì trở về thuyền. Chàng thỉnh thoảng lại ngủ ở phòng em, thỉnh thoảng lại thức trắng nhưng tuyệt nhiên, luôn dành thời gian quấn quýt em trước khi em ngủ. Thời gian đó Mai Lang Vương phải làm việc rất cật lực với cường độ nặng nề mà không được ngủ đủ giấc nhưng chàng rất thỏa mãn. Lãm lúc nào cũng thấy chàng cười, đặc biệt khi Sao đến gần, vẻ mặt của ông Mai Thần lại trở nên đắc ý theo một cách rất ám muội.

Nhận xét