Mai nở dưới Sao: Chương 4: Hoà hợp - Phần 2
Gã
đó đưa Sao đến căn nhà nằm trong hẻm sâu tăm tối, Sao cố rướn người lên nhìn,
nhận ra đó là một ngôi nhà lớn có tường bao quanh. Gã đẩy cửa gỗ, tiến vào, bên
trong là ngôi nhà ba gian với khu vườn trồng đầy cây cảnh.
Gã
mang Sao đến gian nhà nhỏ xây bên cạnh nhà chính. Khi cánh cửa gỗ đơn điệu, kín
bưng bưng bị
đẩy ra, Sao thấy bên trong có đến mấy chục đứa trẻ cũng bị trói nghiến, bịt miệng,
ngồi im thin thít trong bóng tối.
Sao
bị quẳng xuống sàn, người đập vào sàn đất đau điếng. Em cố gắng ngồi dậy, lùi về
sau. Gã đàn ông đó đắc ý quan sát em và những đứa trẻ khác, tay chống lên hông,
vẻ mặt thỏa mãn.
Đây
là thành quả của những ngày lao động miệt mài, gã phải chăm chỉ cần cù lắm, phải
vất vả trốn tránh lắm mới bắt được từng ấy tiên đồng. Lũ tiên đồng này đều là
hàng cực phẩm, linh hồn của chúng chắc chắn rất tinh khiết, chúng sẽ giúp ích rất
nhiều cho bọn gã.
Cảm
thán ít lâu, gã lại bỏ đi, đóng chặt cửa. Sao chẳng biết gã đi đâu, em nhìn những
đứa trẻ đồng cảnh ngộ, nhận ra chúng ăn mặc giống với những đứa trẻ mà em thấy
trên phố ban nãy.
Các
tiên đồng đều bị bịt miệng nên không thể trao đổi với em điều gì. Bọn chúng đa
phần sợ hãi, một ít khá bình tĩnh còn phần khác thì mệt rã rời nên đã ngủ thiếp
đi. Sao lùi lại, tựa vào một nhóm tiên đồng trong góc tối. Các tiên đồng dường
như cũng đồng cảm với Sao, chúng rúc vào người em, cả nhóm che chở nhau cùng vượt
qua nỗi sợ.
Căn
phòng tăm tối và nóng nực, Sao nhắm chặt hai mắt, lòng em lúc này trống rỗng. Bộ
dạng đạo mạo của gã bắt cóc hiện về khiến em nhăn mày. Ai mà nghĩ một người ăn
mặc đẹp đẽ như vậy, dáng vẻ thanh tú như vậy lại có thể là một tên cầm thú?
Bất
giác, Sao nghĩ về Mai Lang Vương.
Chàng
trai đó cũng ăn mặc đẹp đẽ và đạo mạo.
Em
gục đầu xuống, người run lên.
Chắc
chắn chàng ta cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì. Chàng ta có lẽ cũng là một con
quỷ kinh khủng! Thật may vì đã trốn thoát khỏi chỗ chàng ta!
Niềm
tin của Sao đã bị ăn mòn.
Em
ngả đầu vào vai một tiểu đồng, gay gắt nghĩ.
-
Chắc chắn đây là thế giới của quỷ dữ! Những kẻ ở đây đều là ác quỷ!
Tại
Mai Viện, Ưu Liên vừa nấu cháo xong, đang chuẩn bị mang đến cho Sao. Vì muốn
dành không gian yên tĩnh cho em nên nàng đặc biệt không cho phép ai ra vào khu Hoa
tiên. Đợi thêm một canh giờ, nàng nghĩ có lẽ em cũng đã bình tĩnh tương đối rồi,
Ưu Liên mạo muội quay lại.
-
Cô nhóc.
Ưu
Liên bước qua bậc cửa, mỉm môi.
Nàng
cố gắng cười thật dịu dàng, phải khiến em có cảm giác an toàn mới được. Thế
nhưng nụ cười của Ưu Liên nhanh chóng đông cứng bởi trên chiếc giường thất bảo
lớn, chăn gối ngổn ngang mà
Sao thì đã biến mất. Ưu Liên giật mình, vội vàng gọi người phát động tìm kiếm.
-
Con bé này!
Xích
Phượng điên tiết gầm lên.
-
Chị…
Bạch
Sứ đặt tay lên vai nàng lay lay, cầu mong Xích Phượng hạ hỏa.
-
Thật chẳng có chút phép tắc!
Xích
Phượng lại quát.
-
Chậc.
Ưu
Liên ngồi trên ghế day day thái dương. Sự mất tích của Sao đã đủ làm nàng đau đầu
rồi, giờ còn thêm Xích Phượng.
-
Em đi tìm nó! Em mà bắt được thì biết tay!
Xích
Phượng nghiến răng chực lao ra ngoài.
-
Chị!
Bạch
Sứ hốt hoảng giữ nàng lại nhưng Xích Phượng đã nhanh chân hơn. Tà áo đỏ rực lướt
qua tay Bạch Sứ lao ra bậc cửa. Ưu Liên liếc nhìn, giọng trầm xuống uy nghiêm.
-
Xích Phượng!
-
Chị!
Bị
Ưu Liên ngăn lại, Xích Phượng cảm thấy đầu nóng bừng bừng. Nàng giậm chân tại cửa
hét lên.
Ưu
Liên bước ra, thở dài nhìn nàng. Ngoài sân lúc này rất nhiều tiên đồng đang chạy
đôn chạy đáo.
-
Chị Ưu Liên, không thấy ạ!
Một
nhóm tiên đồng đến báo.
-
Bên này cũng không!
Một
nhóm khác tiếp tục.
-
Khu phía trên cũng không có!
Những
tin báo gây thất vọng cứ lần lượt trả về.
Ưu
Liên cau mày, đôi mắt đẹp phủ sương mờ. Nàng nghĩ có lẽ phải đích thân ra khỏi
Mai Viện tìm thôi.
-
Sao mất tích à?
Đột
nhiên có tiếng nói cất lên.
Ưu
Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng cùng hướng về phía đó.
Ngoài
cổng tròn, Mai Lang Vương và những tiểu đồng theo hầu chàng đã đến tự lúc nào.
Mai Thần nhìn ba nàng chờ đợi, dù gương mặt ẩn hiện nét mệt mỏi nhưng đáy mắt
nâu không ngừng dao động.
-
Mai Lang!
Xích
Phượng thốt.
-
Chuyện này cứ giao cho chúng ta, Mai Lang nghỉ ngơi đi.
Ưu
Liên bình tĩnh đáp.
Mai
Lang Vương không nói gì, chỉ quay lưng.
Khi
bóng dáng cao lớn biến mất khỏi khung cổng tròn, giọng nói trầm thấp mới vẳng
vào tai các nàng.
-
Không ai được rời khỏi Mai Viện, ta sẽ tự đi tìm Sao.
-
Mai Lang…
Bạch
Sứ nhìn sang Ưu Liên, nàng lúc này cũng đang sững sờ, lần đầu tiên các nàng thấy
Mai Lang Vương trở nên như vậy.
Mai
Lang Vương ra khỏi Mai Viện, đứng trên triền núi nhìn xuống, bên dưới là khung
cảnh tấp nập lấp lánh ánh đèn. Đôi mắt nâu lướt qua những mái nhà ngói cổ, Sao
đã đi quá lâu rồi, chàng không còn bắt được dấu vết của em nữa.
Mai
Lang Vương tiếp tục đi xuống núi, đang đi giữa chừng thì bắt gặp một nhóm tiểu
tiên đang ngồi uống rượu. Họ trải chiếu hoa trên đất, bên cạnh đặt một cây đèn
dầu thật lớn. Ánh đèn khi mờ khi tỏ chiếu lên thức ăn và chén rượu thơm lừng.
Tiếng cười nói rôm rả vang xa.
Chàng
đi đến chỗ họ.
Khi
tà áo thêu hoa trôi vào tầm mắt của một tiểu tiên, anh ta không khỏi sửng sốt.
-
Này!
Hắn
huých vào vai tên bên cạnh.
-
Chuyện gì?!
Tên
đó quay lại.
-
Ai… Ai đang đi về phía chúng ta kìa!
Hắn
nói.
Cả
nhóm tiểu tiên cùng hướng về chàng.
Mai
Lang Vương lúc này đã đến trước mặt họ, khuôn mặt anh tuấn nghiêm nghị và bộ
trang phục cầu kì nhanh chóng khiến họ choáng ngợp. Qua cách ăn mặc, phẩm cấp của
hai bên đã thể hiện rõ ràng. Nhóm tiểu tiên kia dù không biết chàng là thần lớn
phương nào nhưng lập tức cúi mặt không dám nhìn thẳng vào chàng.
Mai
Lang Vương từ tốn cất lời:
-
Các vị có gặp cô bé nào đi
ngang qua đây không?
-
Cô bé ư?
Một
vị tiểu tiên nghe chàng hỏi vậy lại thấy thái độ chàng hòa nhã lịch thiệp, hắn
liền có thiện cảm, sự xa cách nhanh chóng tan biến.
-
Cô bé đó… Ngài có thể miêu tả rõ hơn được không?
Hắn
lập tức giúp đỡ.
Mai
Lang Vương ngẫm nghĩ.
-
Đó là một cô nhóc tầm mười ba, mặc áo dài màu đỏ.
-
A!
Đến
lúc này tên tiểu tiên mới sực nhớ ra một chuyện. Lúc hắn lên núi có va phải một
đứa bé. Đứa bé đó sau cùng còn đẩy hắn ngã, suýt nữa đập đầu vào tảng đá phía
sau.
-
Ầy, có đó, tôi có gặp một đứa nhỏ như vậy!
Mặt
hắn sầm xuống.
-
Đúng là vô phép vô tắc! Người ta đỡ cho khỏi ngã đã không cảm ơn còn đẩy người
ta nữa!
-
…
Mai
Lang Vương chăm chú lắng nghe, lòng trĩu nặng.
Xem
ra… Sao rời đi với tâm trạng rất hoảng loạn.
-
Đó là người của ta, thật xin lỗi.
Mai
Lang Vương nói.
-
Không sao.
Vị
tiểu tiên xua tay.
-
Ngài đang đi tìm nhóc đó ư?
-
Phải.
Hắn
liền chỉ tay xuống chân núi.
-
Tôi thấy con bé đi xuống đó, có lẽ là chạy vào thị trấn rồi.
-
Chân thành cảm ơn.
Mai
Lang Vương nói nhanh
rồi rời đi.
Khi
bóng chàng khuất xa, nhóm tiểu tiên vẫn còn nhìn theo hồi lâu. Họ rất tò mò về
thân phận chàng, chẳng biết thần thánh phương nào lại từ trên đỉnh Sam bước xuống.
Nhưng
rồi nhớ lại bộ trang phục cầu kì ấy, họ nhận ra loại vải mà chàng mặc là lụa
tiên thượng hạng. Ngay cả trang sức trên người cũng là vật quý giá vô lường.
Trên núi Sam này ngoài Đức Bà Chúa Xứ có tư cách mang những vật giá trị như thế
ra thì chỉ còn vị Mai Thần vốn là thuộc hạ cấp cao dưới trướng Hùng Duệ Vương.
Giờ nhớ lại dung mạo chàng, đúng là hệt như những gì đồn thổi, một người vừa lịch
thiệp tuấn tú lại uy nghiêm chính trực.
-
Này, đó là Mai Lang Vương ư?
Tên
tiểu tiên vừa trò chuyện với chàng run lập cập.
-
Đúng rồi, chỉ có Vương mới ăn mặc như vậy!
Tên
khác đáp.
-
Ôi trời! Hôm nay chúng ta được diện kiến Vương ư?!
Bọn
họ kinh hoảng.
-
Không ngờ… Vương lại là người như thế…
Mai
Lang Vương đi xuống thị trấn như vị tiểu tiên kia chỉ dẫn, trên đường đi, chàng
chạm phải ánh mắt kinh ngạc của cư dân sống trên núi. Họ ngạc nhiên vì bộ trang
phục trên người chàng, cũng giống như mấy vị tiểu tiên kia, họ không biết chàng
là đại thần từ phương nào hạ cố đến núi Sam.
Mai
Lang Vương không quan tâm đến điều đó, chàng tiếp tục tiến vào con đường lớn
giăng đầy đèn lồng. Phố phường nhộn nhịp không phân biệt ngày đêm, vào thời điểm
nào thị trấn này cũng đông vui như trẩy hội.
Khi
tiến vào thị trấn, sự chú ý của mọi người dành cho chàng dần biến mất. Đơn giản
vì trên đường lúc này có rất nhiều thần linh, họ có nhiều phẩm cấp khác nhau và
trang phục của chàng không còn đặc biệt so với đám đông nữa.
Mai
Lang Vương đi qua những con đường lớn tập trung cảm nhận.
Theo
suy nghĩ của chàng Sao vẫn chưa rời khỏi nơi này được bao xa. Để ra khỏi đây em
cần có vé thông hành. Một tiểu đồng không có người bảo hộ sẽ không đủ tư cách
được cấp vé thông hành. Vì vậy, chàng đoán em chỉ đang quanh quẩn đâu đây mà
thôi.
Khi
chàng đến trung tâm thị trấn, dấu vết mà Sao để lại trở nên rõ ràng hơn. Mai
Lang Vương rốt cuộc có thể lần theo nó mà đi tìm em.
-
Ngõ nhỏ?
Chàng
cau mày, tiến vào một con hẻm.
Dấu
vết Sao để lại cứ đưa chàng đi vòng vèo, càng đi, càng vào sâu, càng tăm tối. Tựa
như vừa rơi vào mê cung vậy.
Mai
Lang Vương bắt đầu cảm thấy bất an.
Một
cô nhóc mới đến Thần giới như Sao làm gì có thể tìm ra con đường quanh co, rối
rắm như thế này? Và, chàng chợt nhớ đến vụ mất tích tiên đồng hàng loạt đang xảy
ra. Sao… Mặc dù là người phàm nhưng trên thân lại mang tiên khí của 'Vì sao
lõi'.
Mai
Thần siết chặt tay, chàng không còn bình tĩnh cất từng bước nữa. Bóng dáng
thanh nhã ẩn vào không trung.
Chàng
phải nhanh chóng tìm được em trước khi chuyện chẳng lành xảy đến.
Khí
lực sót lại trong không khí của Sao đưa chàng đến một ngôi nhà tương đối lớn.
Mai Lang Vương đứng trên mái nhà nhìn xuống, gian nhà nhỏ bên phải tỏa ra dấu vết
của em.
Chàng
nhảy xuống, quan sát.
Khu
vực này hiện tại không có ai.
Mai
Lang Vương đi đến trước gian nhà gỗ đó, phát hiện cửa đã khóa trái. Chàng mở
then cửa xông vào, liền thấy trong căn phòng tối tăm rất nhiều tiểu đồng đang tựa
vào nhau run rẩy.
-
Đây là…
Chàng
sửng sốt.
-
Ưm ưm ưm…
Những
tiểu đồng giật mình khi thấy chàng. Thoạt đầu chúng không biết chàng là ai, sợ
rằng chàng cũng là đồng bọn của kẻ đã bắt chúng. Nhưng trang phục của chàng
nhanh chóng khiến chúng bừng tỉnh, chúng mừng rỡ cố gắng lê thân về phía chàng.
-
Ai nhốt các em ở đây?
Chàng
vội vàng đi đến cởi trói và rút giẻ lau trên miệng các tiểu đồng ra.
Tiểu
đồng được chàng giải thoát nhanh chóng giúp đỡ những người bạn còn lại, chẳng mấy
chốc toàn bộ tiểu đồng đã được giải cứu hết. Bọn chúng mừng rỡ ôm lấy chàng, nức
nở:
-
Vương! Vương là người giám sát của vùng Tây Nam ư? Chúng em bị một tên lạ mặt bắt
đến đây! Hắn nhân lúc chúng em bị lạc khỏi tiên chủ rồi tóm chúng em mang đi!
Chúng em sợ lắm! Chúng em muốn gặp tiên chủ!
-
Được rồi, được rồi.
Mai
Lang Vương trấn an chúng.
-
Ta sẽ đưa các em đến trạm hỗ trợ để tiên chủ các em đến nhận. Đừng lo nữa.
-
Vâng, đa tạ Vương!
Bọn
chúng xếp hàng cúi đầu, rất nghiêm trang đồng bộ.
Mai
Lang Vương chau mày, số tiên đồng này đều là những nạn nhân mất tích mà chàng đọc
trong báo cáo. Chẳng biết ai là kẻ đứng sau mọi chuyện và mục đích thật sự của
chúng là gì.
Đôi
mắt nâu lướt qua đám tiểu đồng, tìm kiếm một bóng hình màu đỏ.
Không
khó khăn để chàng tìm thấy Sao bởi trong khi những tiểu đồng kia cúi người thì
em lại đứng nghệt mặt ra mà nhìn chàng.
-
Sao.
Mai
Lang Vương đi đến.
Sao
run run lùi lại, trong tình cảnh này mà người đứng trước mặt em là bà nội thì một
trận đòn là điều sẽ xảy đến. Theo thói quen Sao co người lại vừa sợ hãi vừa đón
đợi. Chắc chắn chàng ta sẽ đánh em nhừ tử.
-
Em làm ta lo lắm.
Mai
Lang Vương kéo em đến gần.
Sao
chớp chớp mắt, ngạc nhiên.
Mai
Thần ngồi xuống cẩn thận quan sát khắp người Sao. Bộ áo dài rách tả tơi cùng đầu
tóc rối bù giúp chàng nắm được những gian truân mà em phải nếm trải. Đôi mày kiếm
thanh tuấn nhíu lại thật chặt, chàng lau vết bẩn bám trên đôi má gầy gò, nghiêm
giọng giáo huấn:
-
Từ nay không được tự ý bỏ đi nữa.
-
…
Sao
vẫn còn sốc, em không hiểu tại sao chàng không ra tay…
Trong
lúc Sao sốc cực độ, Mai Lang Vương nhanh chóng tiến đến chỗ tiểu đồng lớn tuổi
nhất điều tra thêm thông tin.
-
Em nhớ mặt kẻ bắt mình chứ?
-
Vâng ạ, nhưng em sợ không dễ gì tìm được hắn.
-
Tại sao em lại nghĩ vậy?
-
Bởi vì…
Tiểu
đồng kia hoài nghi.
-
Em nhận thấy tiên khí trên người hắn rất lạ.
Mai
Lang Vương ngẫm nghĩ, lời nói của tiểu đồng đã cho chàng một thông tin quý giá.
-
Được rồi, các em chịu khó ở đây một chút nhé.
-
Sao ạ?
Những
tiểu đồng ngạc nhiên.
Mai
Lang Vương nhìn ra cửa, nhếch cười.
-
Ta muốn điều tra một chút, lần này phiền các em vậy.
Mai
Lang Vương trả lại hiện trạng cũ cho căn nhà, các tiểu đồng và Sao cùng phối hợp
với chàng ở yên trong phòng chứa. Mai Thần phục trên mái ngói đợi chờ cá cắn
câu. Đợi được khoảng vài khắc[1]
thì một bóng hình xanh thẫm đột ngột đáp xuống bên cạnh chàng, đôi mắt một mí
lóe sáng, người mới đến kinh ngạc tột độ.
-
Ối trời!
Lãm
thất kinh kêu lên.
Mai
Lang Vương bịt miệng chàng ta nhanh như điện giật. Chàng chỉ sợ cái mồm của Lãm
sẽ rút dây động rừng.
Đợi
cho Lãm bình tĩnh Mai Thần mới buông tay ra. Chàng trai mặc áo dài xanh, chít
khăn đóng chữ nhân nhìn chàng bằng ánh mắt nể sợ, khe khẽ nói:
-
Nhanh thật! Người ta mới điều tra ra cái chỗ này, chưa kịp thăm dò gì mà ngài
đã phục sẵn rồi! Thế này chắc tôi từ chức cho xong! Ngài tự mà làm việc, không
khéo còn năng suất hơn đấy!
-
Vớ vẩn.
Mai
Lang Vương ngắt lời chàng ta.
-
Vì có chút chuyện riêng nên vô tình tìm ra thôi.
-
Chuyện riêng ư?
Lãm
sờ cằm.
-
Nói mới nhớ, ngài lại xuống núi? Còn vào cả thị trấn nữa? Ô hô! Đúng là chuyện
lạ kì!
-
Ngươi nói nhiều quá đấy.
-
Xì.
Hai
người đối đáp qua lại một chút thì bên ngoài có tiếng động, Mai Lang Vương và
Lãm cùng im bặt. Cánh cổng vang lên vài tiếng lịch kịch rồi mở ra, bước vào nhà
là gã đã ra tay bắt cóc Sao cùng một người đàn ông trung niên mặc áo giao lĩnh[2]
màu tía, đầu đội mũ đinh tự[3].
Người
khoác áo giao lĩnh kia là người mà cả Mai Lang Vương và Lãm đều quen.
Ông
ta chính là quan cai quản cổng thông hành.
-
Ôi thật kịch tính.
Lãm
bình luận, hệt như khán giả đang xem phim đến đoạn cao trào.
Mai
Lang Vương liếc chàng ta, ánh mắt sắc lạnh. Lãm liền đưa tay lên bóp chặt hai
cánh môi của mình lại, ý bảo: Biết rồi, sẽ không nói nhảm nữa.
Trấn
áp được Lãm, Mai Lang Vương tiếp tục chú tâm vào diễn biến bên dưới. Mà, giờ
cũng chẳng cần theo dõi nữa làm gì. Chàng đã nắm được bố cục của bức tranh rồi.
Gã
bắt cóc mời người đàn ông ngồi xuống giường tre ngoài sân, bản thân hắn lại háo
hức đi vào nhà lấy rượu thịt bày lên giường.
-
Ngon!
Lãm
nhìn tiệc rượu đã sẵn sàng, chép miệng.
Mai
Lang Vương cau mày, bên dưới, cuộc rượu nhanh chóng bắt đầu.
-
Đại nhân, đa tạ ngài chiếu cố! Nếu
không có ngài tôi sẽ không thể bội thu như vậy!
-
Hừ, nói làm gì!
Người
đàn ông đội mũ đinh tự xua tay.
-
Ngươi làm kín kẽ đấy chứ?
-
Ôi giời, khỏi lo!
Tên
bắt cóc rót rượu vào chén cho lão quan, vỗ ngực tự đắc.
-
Tôi đã ra tay thì chỉ có êm đẹp thôi!
-
Ừ, liệu mà cẩn thận! Tên Mai Lang Vương kia săm soi kinh lắm đấy!
-
Mai Lang Vương? Là tên thần lãnh trách nhiệm giám sát các ngài đấy à?
-
Đúng vậy, hừ, thằng ranh con.
-
Hắn bao tuổi rồi?
-
Bốn trăm, một thằng nhóc miệng còn hôi sữa. Ta chẳng hiểu vì sao Hùng Duệ Vương
lại trọng dụng hắn. Thật nhảm nhí!
-
Đúng vậy, đúng vậy!
Tên
bắt cóc niềm nở rót rượu gắp thịt cho lão quan, bốn tấc lưỡi múa may liến thoắng.
-
Thằng trẻ ấy sao so được với ngài? Một người tài năng tót vời[4]
như ngài đây đáng lẽ phải được nắm nhiệm vụ giám sát! Tên Mai Lang Vương đó xem
ra chẳng có tài cán gì chỉ được mỗi thế lực rồi! Những kẻ sinh ra đã ngậm thìa
vàng như hắn sao có thể hiểu được nỗi khổ của những người phải chật vật leo lên
từng bước như chúng ta?
-
Phải đấy! Ta nghe nói hắn là Hoa tiên. Bọn Hoa tiên đó do có quan hệ với nữ thần
Ban Cơ nên được Hùng Duệ Vương thương yêu chăm chút. Bọn chúng chẳng có năng lực
gì nhưng luôn được giao cho chức vị quan trọng! Ta không phục!
Lão
quan vừa tu rượu vừa nói. Rượu vào lời ra, càng nói, lão càng không kiểm soát
được mình.
Lãm
nghe cuộc trò chuyện bên dưới, không ngừng đưa mắt liếc Mai Lang Vương. Nụ cười
trên môi luôn thường trực, có chút vui thích, có chút đùa bỡn. Riêng Mai Lang
Vương, chàng không thể hiện thái độ gì. Những lời này... Đã nghe quen rồi.
-
Ngươi nhìn ra chân tướng của tên áo xanh chứ?
-
Hừ, một con quỷ.
-
Bọn chúng thông đồng với nhau để bắt các tiểu tiên đồng, xem ra muốn đưa các
tiên đồng xuống địa ngục.
-
Lần này tên quan kia chết chắc rồi. Không những hắn chết mà cấp trên cấp dưới của
hắn cũng xong luôn.
Lãm
than thở.
Mai
Lang Vương đứng dậy, lạnh nhạt buông một câu.
-
Giải quyết vấn đề thì phải giải quyết từ gốc rễ, không những vậy còn phải giải
quyết triệt để, dứt khoát. Dù chỉ để lại một cái mầm, cỏ dại sẽ tiếp tục mọc
lên. Mãi mãi không thể dọn dẹp sạch sẽ.
Lãm
bó tay sau đầu, máy móc gật gù.
-
Rồi rồi, hiểu mà, hiểu mà.
Những
lời này của Mai Thần chàng đã học thuộc lòng rồi.
[1] Đơn vị đo thời gian của người Việt cổ, một khắc tương đương với mười
lăm phút.
[2] Một loại áo cổ chéo, phổ biến vào thời Lý, Trần, Lê.
[3] Một loại mũ của đàn ông thuộc giới quý tộc hoặc văn nhân xưa, còn gọi
là mũ chữ 'đinh'.
[4] Lấy ý từ Truyện Kiều của đại thi hào Nguyễn Du: 'Phong tư tài mạo tót
vời/Vào trong thanh nhã, ra ngoài hào hoa'.
Nhận xét
Đăng nhận xét