Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 13
- Tình đầu thường là tan vỡ. - Chàng nhìn mây trời, tự
nhiên trò chuyện với em như một người bạn - Nó tan vỡ để người ta trưởng thành.
Trải qua một lần tan vỡ, người ta sẽ càng học thêm nhiều điều hơn dù tâm hồn phải
chịu tổn thương. Sức sống của con người rất mãnh liệt, khả năng vượt qua nỗi
đau của con người cũng là bất tận. Cho dù họ luôn cho rằng họ sẽ không bao giờ
quên được mối tình ấy, người xưa cũ ấy thì rồi họ cũng sẽ quên, sẽ vượt qua
thôi. Họ quên ngay cả khi họ chưa nhận thức được điều đó nữa. Có lẽ bây giờ
ngươi cảm thấy thật tồi tệ và muốn buông xuôi mọi thứ cho xong nhưng rồi khi thời
gian qua đi, người sẽ cân bằng lại. Khi tỉnh táo trở lại rồi, người sẽ thấy những
chuyện đã trôi qua kia tựa như một giấc mơ vậy. Và rồi ngươi sẽ lại có thể tiếp
tục yêu, có thể tiếp tục vui sống, có thể tiếp tục ước mơ, rất đơn giản.
- Thế… Ạ? - Sao ngơ ngẩn, em nghe tim mình chợt nhói lên.
- Chứ còn gì nữa? - Nùng Tậu cười xác nhận, trỏ tay về
chân trời phía xa. Nơi đó hoàng hôn màu vàng nhạt đã loang kín khắp bầu trời.
Dù nó không đỏ rực, không chói chang nhưng lại quang đãng tươi sáng. Nó khiến
tâm trí Sao bừng mở - Hạnh phúc trên thế gian này không gói gọn trong tình yêu
đôi lứa. Ngoài kia còn biết bao nhiêu điều thú vị chờ khám phá? Sao cứ mãi nhốt
mình ở một chỗ mà ủ ê sầu não? Đi ra ngoài, tận hưởng bầu trời tự do nào! Khi
đó ngươi sẽ thấy rằng ngươi nhỏ bé ra sao, và rằng nỗi đau mà ngươi nghĩ là có
thể giết chết được ngươi trong phút chốc ấy chỉ là một khúc quanh nhỏ trên con
đường trải dài ngàn dặm mà thôi.
Khoảnh khắc ấy, Sao đã nhìn thấy một điều rất khác. Một
điều mà em chưa từng nghĩ đến trước đây, một bầu trời mới. Sao cảm thấy như
trên lưng em vừa mọc ra đôi cánh vậy. Em muốn bay vút lên cao, nơi đầy mộng mơ
và lý thú mà Quan Lang nhắc đến.
Thế rồi em nhớ về sở thích của mình, những chuyến phiêu
lưu. Ôi, tại sao em chỉ muốn nghe, chỉ muốn đọc về chúng mà chưa bao giờ nghĩ rằng
sẽ tự thân đi khám phá? Tại sao em mãi theo đuổi những chuyến phiêu lưu trong
tưởng tượng mà không tham gia vào một cuộc hành trình thực thụ? Tại sao em lại
gắn cuộc đời mình vào chốn này? Tại sao cứ phải ở lại đây khổ sở?
Sao nhoẻn cười mà nước mắt cứ đổ. Em nghe trái tim mình
siết mạnh, siết mạnh nhưng tâm trí thì không còn u ám nữa mà sáng lóa rỡ ràng.
Ôi cầu vồng, ôi áng mây xanh ngời. Em muốn đi, muốn khám phá, muốn sống cuộc sống
của mình!
Nùng Tậu biết đã khai sáng cho em thành công, chàng cười
đắc ý, gọi lưỡi rìu của mình ra. Nùng Tậu gõ cán rìu lên tảng đá, làm vang lên
tiếng 'đinh' vang dội. Sao chăm chú quan sát nó, đây là lần thứ hai em được
trông thấy nó ở khoảng cách gần. Nùng Tậu lướt dọc ngón tay theo cán rìu, nơi gần
với lưỡi. Sao nhìn kĩ, nhận ra trên đó lần lượt khoét năm lỗ nhỏ hình thoi.
- Ta chuẩn bị nó từ khi còn ở Cổ Loa. - Nùng Tậu hứng chí
nói - Ngươi có biết Năm Chèo không? Thần sấu lúc nào cũng làm mình làm mẩy gây
họa cho chúng ta đấy? Nó có năm con sấu thuộc hạ, chia nhau trấn giữ ở khắp Thần
giới. Mỗi con khảm một mảnh 'vảy gốc' trên lưng. Đó là mảnh vảy mà chúng nhận từ
Năm Chèo.
Nùng Tậu nhếch môi - Ta sẽ sưu tập hết các mảnh vảy đó và
khảm chúng lên lưỡi rìu cưng của ta.
Chàng nhìn sang em, cao ngạo chỉ định - Người sẽ tháp
tùng ta trong chuyến hành trình ấy!
Sao kinh ngạc, em mở lớn mắt nhìn Nùng Tậu. Chàng hiểu em
đang nghĩ gì, giải thích rõ hơn - Ông già bắt ta đến đây bảo vệ ngươi. Nếu
ngươi cứ dính lấy tên Mai Lang Vương đó thì ta sẽ không có cớ rời đi nữa và sẽ
phải ở lại đây chịu cảnh chim lồng cá chậu. May thay ngươi chưa thuộc về hắn và
hắn thì cũng buông tay ngươi ra rồi. Ngươi hãy đi cùng ta. Nếu ngươi đi cùng ta
thì ông già sẽ không ý kiến nữa, ngươi sẽ hầu hạ ta còn ta thì bảo ban ngươi vậy.
- Thật ạ?! - Em reo vang, hỏi lại chàng.
- Ừ. - Nùng Tậu gật đầu.
Sao nắm chặt hai tay lại nhìn chân trời. Em đã có quyết định
rồi, em sẽ vừa ngao du cùng Nùng Tậu vừa sưu tầm tư liệu cho Nhã Lang. Em sẽ
không cần phải hỏi ai nữa mà tự mình tìm hiểu khám phá. Em sẽ cùng Nhã Lang thực
hiện một bộ sách tư liệu mới, với những tư liệu do chính em trải nghiệm và thu
thập.
Sao đã tìm thấy hướng đi cho cuộc đời mình.
Từ nay, em sẽ đi theo hướng khác, tự dựng xây tương lai của
mình. Em sẽ xếp quá khứ lại và theo đuổi ước mơ mới. Mặc dù hiện tại em vẫn còn
đau, vẫn còn yêu người đó, nhưng em tin rằng, khi em trưởng thành và trải qua
những chuyến hành trình mới, em sẽ dần quên được người thôi.
Rồi sẽ có lúc, em chỉ còn xem người như một vị trưởng bối
mà em hết mực tôn kính.
Rồi sẽ có lúc, tình yêu và nỗi đau mà em dành cho người đều
sẽ biến mất, chỉ còn lại sự kính trọng vô bờ.
Sao gật đầu, đồng ý với Nùng Tậu. Để chắc chắn về thỏa
thuận, Nùng Tậu đặt một con dấu lên người em, đó là ấn mà chàng ta đặt cho các
thuộc hạ của mình. Nếu Sao tiếp nhận ấn này thì em không còn là tiểu đồng tự do
nữa mà sẽ trở thành tiểu đồng chính thức của Quan Lang. Từ nay, mọi sinh hoạt của
em đều sẽ tuân theo an bài của Quan Lang.
Hai người đạt được thỏa thuận rồi, họ không vội trở về
Mai Viện mà còn nán lại ở vách núi ngắm trời mây thêm một chốc. Quan Lang kể
cho Sao nghe về những nơi mà họ sắp đi qua, về những việc mà họ phải làm, khiến
em vô cùng háo hức.
Nhận xét
Đăng nhận xét