Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 8

 Trong lúc Mai Lang Vương đi, Sao cũng không ngồi yên một chỗ. Em sắp xếp lại thân thể của những người đã mất. Mặc dù họ rất nặng và hoàn toàn vượt quá sức lực của em, tuy vậy Sao vẫn cố gắng an bài thân thể họ thật cẩn thận. Đợi đến khi nhóm hộ vệ tiếp viện đến, họ sẽ mang những người đã hi sinh này trở về Mai Viện an táng.

Khi em đang cật lực làm việc thì nghe thấy tiếng bước chân. Sao quay đầu lại nhìn, em thấy Đào Hoa bước ra từ một góc khuất.

Sao hơi sững sờ khi phát giác ra nàng, thế nhưng em chẳng còn tâm trạng để né tránh nàng nữa, tiếp tục tập trung làm việc của mình. Đào Hoa đi đến, rơi mắt lên xác của những người đã khuất. Ánh mắt nàng dù bình thản và ngang bướng nhưng đôi tay thì lạnh băng run rẩy.

Đào Hoa đến nhưng chỉ đứng một bên mà nhìn Sao vất vả an bài những thân thể. Nàng không hề giúp em hay nói lời nào, mặc xác em tự xử. Sao cũng chẳng cần nàng, em tự mình làm hết. Cho đến khi thân thể của người hộ vệ cuối cùng được đặt ngay ngắn thẳng hàng cùng những người khác, Sao mới đứng thẳng lại, lau mồ hôi, nghiêm trang cúi chào họ lần nữa.

Đào Hoa hơi giật giật khóe môi khi trông thấy hành động của em. Nàng ôm lấy hai khuỷu tay, vai run lên nhè nhẹ. Nhóm hộ vệ tiếp viện mãi chẳng đến. Trên các tàng cây lại vang lên âm thanh hỗn tạp. Sao lặng người, em đứng chắn trước các thi thể, hoang mang quan sát khung cảnh âm u rậm rạp.

Hệt như lúc ở Kon Chư Răng, Sao nhìn thấy trên tàng cây toàn là những bóng đen. Bọn chúng có hai mươi người, nỏ trên tay sẵn sàng chĩa về phía em, chuẩn bị bóp cò. Sao run rẩy, nhưng em không sợ nữa. Em ngang nhiên đối mặt với những mũi tên sắc nhọn ấy.

Không gian lúc đó thật lạnh, lạnh bởi hơi thở của tử thần.

Bọn phục quân không đợi, chúng bấm lẫy và tên vi vút lao về phía em. Sao nhắm chặt mắt, chờ đợi. Trải qua từng ấy chuyện, em đã không còn sợ hãi cái chết nữa rồi. Em hiểu ra rằng sinh mạng của em rất mong manh, chỉ cần sơ suất thì em sẽ đánh mất nó ngay, không thể kháng cự được. Em chỉ mong rằng cái chết của mình có thể mang lại chút lợi ích nào đó, nếu nó có thể chấm dứt cuộc xung đột này, có thể ngăn sự hi sinh của nhiều người khác thì em cam lòng.

Trong khoảnh khắc những mũi tên sắp xuyên qua người em, Sao bỗng bị ôm chặt.

Em mở mắt ra nhìn, Đào Hoa đang ôm lấy em.

Những mũi tên kia ghim vào lưng nàng ta, cứ mỗi phát tên người nàng lại nảy lên một cái. Năm phát liên tiếp, những cơn giãy giụa yếu ớt và phai tàn dần, cuối cùng đến phát tên thứ năm, nàng hoàn toàn lịm đi trên vai em.

Thật khó diễn tả cảm xúc Sao lúc đó, em chỉ nghe tim mình như bị ai đó moi ra rồi đâm từng nhát. Mặt em dù không ai tác động cả, nhưng sao lại đau rát hệt như vừa bị tát trúng? Sao không thể hiểu được, không hiểu điều gì cả. Nàng ta ghét em lắm cơ mà? Nàng ta chỉ ghen tuông với em thôi mà? Nàng ta không thương tình hành hạ em, hơn cả mẹ ghẻ hành hạ con chồng. Ấy vậy mà vào lúc này nàng ta lại sẵn sàng hi sinh mạng sống để bảo vệ em ư?

Nước mắt dâng tràn, Sao thấy ngực mình vỡ nát, em run run ôm lấy Đào Hoa, bật khóc.

Đào Hoa đã quá yếu ớt. Nàng không thể cử động, không thể cất tiếng. Nàng thở từng hơi khó nhọc và bám lấy người em. Những ngón tay nàng vì quá đau đớn mà bấm sâu vào lưng Sao, khiến máu chảy thành giọt, thấm ướt tà áo. Dẫu vậy, Sao chẳng thiết đến đau đớn ấy nữa, em chỉ cật lực ôm nàng vào lòng. Nhìn những mũi tên lỉa chỉa nhô ra trên lưng nàng, em cảm thấy vô cùng căm giận, vô cùng phẫn nộ. Sao nghiến răng nghiến lợi, trừng mắt nhìn bọn lính trên kia. Từ ánh nhìn của em, vô vàn tinh tú bừng sáng. Chúng như những sợi tơ ánh sáng bất thần hiện hữu trong không trung, giăng mắc chằng chịt qua các tán cây, qua các kẽ lá, bám lên mặt đất.

Những sợi tơ ánh sáng đó giam chặt bọn lính lại, tựa như một chiếc kén tằm khổng lồ óng ánh. Bọn lính hoang mang nhìn những sợi tơ kì lạ, chúng chẳng biết thứ đó từ đâu xuất hiện. Ngay khi các sợi tơ hoàn tất quá trình bao vây của mình, chúng lập tức phát sáng. Cường độ ánh sáng cực kì chói gắt, tựa như ánh mặt trời vừa thoát khỏi mây đen. Ánh sáng hung đốt bọn lính.

Tất cả số lính đó đã bị thiêu rụi trong kén tơ ánh sáng bí ẩn.

- Chị Đào Hoa… - Sao thở dồn dập sau khi vừa phát tiết sức mạnh.

Đào Hoa không trả lời em, nàng sững sờ tột độ vì vừa nhận thấy thân thể em rất ấm. Đào Hoa quay lưng về phía bọn lính nên không nhìn thấy diễn biến ban nãy. Nàng chỉ cảm nhận được sự bất thường từ cơ thể Sao, tự dưng người em trở nên ấm và lưng em thì ướt đẫm mồ hôi. Sao không chờ nàng hỏi, em nắm lấy một mũi tên trên lưng nàng, ánh mắt dữ dội.

Em mong muốn cứu chữa cho nàng và những người đã hi sinh kia. Em muốn bảo vệ những người mà em yêu thương!

Khi Sao vừa nghĩ như vậy thì người em phát sáng. Đào Hoa run run hướng mắt lên, trong ánh sáng chói chang đó, nàng chẳng nhìn thấy gì cả. Đến khi ánh sáng dịu lại một chút, nàng nhận thấy mình đang nằm trên vai một cô gái. Vai của người đó gầy và mảnh, dẫu vậy nó lớn hơn vai Sao một chút, dáng người của cô ấy cũng cao hơn em.

Đào Hoa hơi rời ra và nhìn kĩ. Ánh sáng, che khuất mặt người đó, nàng chẳng nhìn thấy gì ngoài bộ trang phục dân tộc đặc biệt. Theo hiểu biết của nàng thì đó chính là áo cánh ngắn của người Mường. Trên dái tai cô gái kì bí lủng lẳng một đôi hoa tai bạc, những chiếc lục lạc nhỏ đính trên hoa tai reo vang.

Cơn đau của nàng dần tan đi. Đào Hoa sững ra, sờ lên lưng, những mũi tên đã biến mất. Nàng lại trợn mắt nhìn những người hộ vệ đã chết phía sau, nàng thấy họ đang mở bừng mắt và ngây ngô ngồi dậy.

Ánh sáng huy hoàng dần dần, dần dần lặng xuống. Đào Hoa cảm giác như mình vừa bị choáng, tâm trí chao đảo. Hồi lâu sau, khi đã dần tỉnh táo lại thì nàng thấy mình vẫn nằm trong lòng Sao. Em ôm chặt lấy nàng, thở dốc.

- Sao! - Đào Hoa thốt lên.

Sao cố gắng cười đáp lại nàng, em cảm thấy rất mỏi mệt. Đào Hoa run run chạm lên những vết thương trên người, chúng đã lành lại tương đối. Những người hộ vệ kia cũng giống như nàng, sinh mạng họ được níu giữ một cách thần kì tuy thương thế vẫn còn vương lại một chút.

Tất cả mọi người đều ngỡ ngàng, ánh nhìn không hẹn mà cùng ngưng tụ về phía Sao. Còn em, em chỉ cảm thấy cơ thể như vừa bị đục khoét, rỗng tuếch và vô lực. Sao chỉ biết thở dốc từng tràng.

Nhận xét