Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 18

Đào Hoa bước đến gần chàng, đôi mắt phượng ướt nhòa nhìn chàng chăm chăm. Nàng gõ ngón tay lên ngực chàng, cười đanh đá - Chàng còn giả đò gì hả? Các vị trưởng bối thậm chí đã lên kế hoạch để cưới nó về ngõ sau cho chàng! Chàng yêu thương nó chứ gì? Được thôi, em không chấp. Nhưng chàng hãy nhớ, vợ chính thức của chàng là em, nó chỉ là tì thiếp!

Nàng cao ngạo ngước cổ lên, cười khẩy - Đã là tì thiếp thì sẽ phải hầu hạ em, cung phụng em. Dù nó và chàng có con, con của nó cũng sẽ không được thừa nhận. Đứa trẻ đó sẽ không được nhân dân Khau Phạ tôn trọng, nó sẽ chỉ là giọt máu rơi rớt của chàng mà thôi!

Nói đến đây thì nàng đã hả lòng hả dạ. Đào Hoa quay ngoắt lại, bước lên thuyền từng bước dữ dội. Khi lên đến bậc thang cuối cùng, còn thả lại cho chàng một câu - Em sẽ không bao giờ để chàng và nó được toại nguyện!

Khi thuyền của Đào Hoa xa hẳn rồi, Mai Lang Vương mới bừng tỉnh. Tâm trí chàng đã phiêu bồng kể từ lúc chàng nghe đến từ 'thiếp'. Mai Lang Vương nắm chặt quạt, đôi mắt nâu bối rối run lên. Thiếp? Đó chẳng phải là vợ lẽ ư? Đào Hoa nói gì vậy? Các vị trưởng bối đã lên kế hoạch cưới Sao về ngõ sau cho chàng là thế nào?

Chàng quay lưng lại, cánh quạt che ngang mặt, rối bời bời.

Nói vậy là… Họ muốn cưới Sao về làm vợ lẽ của chàng ư?

Vợ…

Mai Lang Vương nghe tim đập dữ dội. Sao sẽ trở thành vợ của chàng? Em sẽ sống cùng chàng, ngủ cùng chàng, trong một căn phòng, trên một chiếc giường?

Em sẽ cùng chàng… Sinh con đẻ cái…

Mai Lang Vương đỡ trán ngượng ngập.

Ừ nhỉ? Chàng đúng là chưa từng nghĩ sâu xa đến vậy. Nhưng mà nếu 'giữ em bên cạnh cả đời' thì chẳng phải là sẽ cùng em làm những việc đó ư? Đem lễ đến và rước em về nhà, trở thành người đàn ông của em và giữ em trong vòng tay vĩnh viễn, chẳng phải là biến em thành vợ ư?

Khoan đã… Tại sao chàng lại vui như vậy?

Mai Lang Vương ngơ ngẩn. Chẳng phải chuyện cưới xin chỉ diễn ra giữa hai người yêu nhau ư? Chàng lại ấn chặt quạt lên môi, tâm trí nhảy loạn xạ. Vậy là chàng đã yêu em?

Chàng yêu em?

Giờ ngẫm lại thì… Những gì mà chàng đối với em chẳng phải là tình yêu ư? Đó là cảm xúc của một gã trai dành cho cô gái mình cảm mến. Thương em vô vàn, chỉ nghĩ đến em, xa chút thì nhớ, em gần gã khác thì lồng lộn ghen tuông. Đó chẳng phải là cảm xúc của tình yêu ư?

Vậy mà trước giờ chàng không nhận ra. Trước giờ chàng đã phớt lờ nó. Vì em ở bên cạnh chàng quá lâu, chàng kề cận em từ bé đến lớn, chàng thương yêu em và tự nhiên bày tỏ những điều đó, tự nhiên nắm tay, tự nhiên ôm em vào lòng. Chàng chưa từng dừng lại để nghĩ xem tại sao mình lại làm những việc ấy. Tại sao cứ luôn muốn gần gũi thân mật với em như vậy.

Mặc dù chàng xem em là một cô gái nhưng chưa từng nảy sinh bất kì suy nghĩ nhuốm màu dục vọng nào với em. Em quá quý giá và trong sáng, chàng trân trọng nâng niu, yêu thương chiều chuộng mà chưa từng dám mơ đến những chuyện khác.

Trong lòng chàng cứ mãi mặc định rằng em còn nhỏ, còn chưa lớn. Chàng phải bảo vệ em, trân trọng em, không được làm gì quá chừng mực. Đó là lý do mà chàng rất lúng túng khi em đến gần, lúc thấy em ở trên giường chàng, chàng ngượng đến nỗi chẳng điều khiển được cơ thể. Khi em chạm tay lên người chàng, những cảm xúc rạo rực trỗi dậy, chàng cứ khước từ, cứ chối bỏ. Luôn tự cảnh tỉnh mình rằng phải bảo vệ em, phải dạy dỗ em không được để em có những hành động 'nguy hiểm' với bất kì gã đàn ông nào, kể cả chàng.

Chàng đã ngốc nghếch, đã khờ khạo đến vậy đấy.

Đáng lẽ chàng nên nhận ra cảm xúc này sớm hơn, nên gọi tên nó sớm hơn. Chàng nên thổ lộ cùng em để em biết được tình cảm của chàng sau đó mang lễ vật đến dạm ngõ em về. Chàng nên làm những điều đó từ sớm, kể từ khi em mười lăm, chàng đáng lẽ đã phải thiết lập nên một mối quan hệ bền chặt cùng em.

Mai Lang Vương đặt tay lên ngực, dù nơi ấy vẫn đập rộn rã lắm nhưng chàng đã bình tĩnh hơn rồi. Chàng sẽ sửa chữa sai lầm này.

Dù muộn cũng không sao, chàng sẽ tìm em và nói rõ ngay lập tức.

Chàng sẽ biến em thành vợ chàng. Thiếp ư? Tại sao em lại phải làm thiếp của chàng chứ? Không có chuyện thiếp thiếc gì ở đây cả, chàng cưới em làm vợ. Chàng sẽ yêu riêng em đến trọn kiếp. Hai người sẽ có cùng nhau những đứa con xinh xắn. Chúng sẽ được thừa nhận. Sau này khi chàng ngã xuống, chúng sẽ tiếp quản công việc của chàng. Tại sao chúng lại chỉ là giọt máu rơi rớt chứ? Chàng sẽ không để chuyện đó xảy ra với gia đình nhỏ của chàng và em.

Mai Lang Vương rũ mắt sắc sảo.

Chàng sẽ không để Đào Hoa tác động điều gì đến gia đình nhỏ của chàng.

Ban đầu, chàng kiên nhẫn chờ đợi nàng ấy là vì nể tình nghĩa xưa cũ. Thế nhưng nếu Đào Hoa vẫn cứ mãi bướng bỉnh và gây ảnh hưởng đến em cùng các con chàng thì chàng đương nhiên phải thẳng tay với nàng ấy thôi. Chàng có thể hủy hôn ước trước sau đó dùng thân phận Hoa Thần mà bảo ban Đào Hoa. Nếu gia đình chồng nàng ấy ý kiến gì thì chàng sẽ ra mặt thay nàng, họ chắc chắn sẽ không dám nói nữa. Chàng cũng giải quyết xong rắc rối với nàng.

Tuy nhiên, để giữ Sao bên cạnh chàng mãi mãi thì trước mắt chàng cần giải quyết vụ 'Vì sao lõi' đã. Chàng sẽ đích thân tìm hiểu mọi chuyện, thậm chí có thể đến tận biển Đông cầu gặp cha Lạc Long Quân để xin người sự chỉ điểm.

Chàng sẽ giải quyết mọi chuyện và cưới em.

Mai Lang Vương cảm thấy lòng tràn ngập ánh nắng.

Chàng sẽ tìm em và thổ lộ rõ cảm xúc này, sau đó đem lễ đến đặt ở nhà em trước. Vừa nghĩ đến đó, chàng không kìm được, phe phẩy quạt cười nhếch. Sau khi chàng đặt lễ rồi thì đừng nói là Quan Lang, kể cả là gã nào chàng cũng sẽ không ái ngại nữa. Em đã thuộc về chàng.

Nhận xét