Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 9

Trong khi mọi người còn đang hoang mang không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì Quan Lang đến. Chàng ta đã xử lý xong tên áo xanh đọt chuối kia. Xử lý hắn một cách gọn ghẽ và nhanh chóng. Quan Lang đến vài giây thì Mai Lang Vương cũng trở về. Tên áo đỏ cũng đã bị chàng tiễn về trời rồi. Hắn chạy được vài trăm mét thì bị kiếm của chàng xuyên trúng.

Lúc quay về, Mai Lang Vương rất sửng sốt vì thấy các hộ vệ sống lại. Chàng chôn chân ở đó nhìn họ trân trân, tựa như vừa thấy ma vậy. Các hộ vệ của chàng cũng không khỏi ái ngại, họ nhìn nhau và nhìn chàng, những đôi mắt nghi hoặc.

Dù chẳng hiểu chuyện quái quỷ gì đã xảy ra nhưng Mai Lang Vương đành gác mọi việc sang một bên và đến chỗ Sao, khi chàng đến gần, chàng nhận ra em và Đào Hoa đều bị thương. Trên lưng em lưu lại vết máu khá mảnh còn lưng Đào Hoa thì loang lổ máu.

Mai Lang Vương sững sờ, cướp Đào Hoa từ tay em. Sao thất thần nhìn chàng, trông Mai Lang Vương hụt hẫng và dằn vặt tột độ. Chàng ôm lấy Đào Hoa, gấp gáp hỏi - Chuyện gì vậy?!

Đào Hoa nức nở, nàng vòng tay qua vai chàng, bật khóc thốt lên - Em không sao, không sao ạ! Chỉ cần bảo vệ được 'Vì sao lõi' cho chàng thì em có thế nào cũng được!

Mai Lang Vương nhìn sang em, Sao gật đầu, day dứt và khổ sở. Chàng nghe ngực nghẹn lại, siết chặt Đào Hoa vào lòng, tay chạm lên những vết thương của nàng, xót xa đau đớn.

Mai Lang gục bên vai Đào Hoa, vẻ mặt chàng thật yêu thương và đau khổ. Tựa như rằng Đào Hoa chính là báu vật trân quý nhất đời chàng, tựa như rằng chàng có thể chết đi nếu nàng bị tổn hại.

Khoảnh khắc ấy, Sao chợt hiểu ra một chuyện.

Em ngây người nhìn họ ôm chặt lấy nhau. Linh hồn tựa như một chuỗi pha lê bị cắt đứt, từng hạt trầm đục gõ xuống nền nhà, vương vãi la liệt.

 

- Vương, chàng có nhớ thuở đó không? Cái hôm mà các vị trưởng bối phạt chúng ta quỳ ấy. - Đào Hoa cười e thẹn, tựa vào lòng chàng nhắc lại chuyện cũ. Đó là lần đầu tiên nàng được nằm trong vòng tay chàng. Vòng tay của vị hôn phu đã từ chối nàng suốt mấy trăm năm trời.

- Ừm. - Mai Lang Vương bế nàng trên tay, đưa nàng về Mai Viện, lòng lửng lơ theo những kí ức xưa cũ.

- Lần đó, đám trẻ trong tộc bắt nạt chàng vì chàng mồ côi, em rất tức giận với những gì mà chúng nói về chàng nên đã mắng mỏ chúng. Bọn chúng không kiêng nể em là con gái, ngang nhiên đánh em, nhờ có chàng xuất hiện kịp thời mà em không bị chúng tổn hại.

Mai Lang Vương trầm ngâm nhớ về khoảnh khắc ấy. Đó là những kí ức tuổi thơ rất xa thẳm. Khi chàng còn nhỏ, chàng bị một số đứa trẻ trong tộc khinh khi và bắt nạt. Chúng lúc nào cùng đi theo sau chàng, luôn mồm trêu chọc 'thằng mô côi, thằng mô côi'. Mai Lang chẳng buồn để ý đến chúng, mỗi lần chạm phải mặt chúng là chàng chỉ ôm sách sang nơi khác để khỏi bị làm phiền.

Hôm đó, như thường lệ, khi chàng đang tựa vào gốc cây đọc sách thì lại nghe mấy tiếng ruồi muỗi vo ve bên tai. Mai Lang thở dài ngán ngẩm, lật sang trang sách khác, trực tiếp phớt lờ.

Nhưng rồi không như mọi lần, tiếng cười cợt vang lên cùng với những lời bênh vực. Mai Lang lắng tai nghe, từ những câu đối đáp qua lại, chàng đoán rằng có ai đó đã xuất hiện và trách mắng chúng.

Mai Lang đóng sách, đưa mắt qua thân cây quan sát. Chàng thấy đám trẻ kia đang đứng cùng một bé gái. Cô bé ấy mũm mĩm và bé nhỏ, người chỉ cao hơn mét mấy, trông hệt như một con tằm vừa ăn no lá dâu, u na ú nần.

Mặc dù cô ta thấp bé hơn bọn chúng nhưng rất cứng cỏi. Cô ấy đối đáp với bọn chúng một cách hung hãn, vừa mắng mỏ chúng vừa bênh vực chàng. Mai Lang muốn rời đi để tìm nơi yên tĩnh nhưng không đành lòng thấy cô ấy đối chọi với bọn lưu manh. Chàng ngồi lại xem một chút, không ngoài dự đoán, sau vài câu chua ngoa đanh đá thì cô ta lập tức bị chúng hành hung.

Mai Lang bỏ sách xuống, tiến đến giữ chặt tay tên cầm đầu. Chàng cao hơn bọn chúng một cái đầu, tuy vậy, vì chàng luôn im lặng trước những trò bắt nạt của chúng nên chúng nghĩ rằng chàng yếu ớt và cứ được nước lấn tới. Mai Lang đẩy thằng nhóc ra, đứng chắn trước cô bé. Bọn chúng xông đến gây sự với chàng, Mai Lang lần lượt điểm lên những yếu huyệt trên người chúng, khiến chúng nằm sóng soài trên đất.

Sau sự việc đó, chàng tiếp tục mang sách về khu nhà sàn đọc. Ai ngờ vừa mới đọc được vài trang, Ưu Liên đã xuất hiện, khoanh tay hầm hầm nhìn chàng. Mai Lang ái ngại, tự giác gác sách sang một bên và đi theo nàng. Ưu Liên đưa chàng đến trụ sở quản lý, bắt chàng quỳ ở sân bên. Mai Lang nghiêm chỉnh thực hiện, không có một lời phân bua.

Lúc chàng đang quỳ thì lại thấy có người xuất hiện, Ưu Liên dẫn thêm một đứa nhóc nữa đến và bắt quỳ cùng với chàng, đó chính là cô bé ban chiều. Hai đứa không trao đổi với nhau điều gì, Mai Lang im lặng thực hiện hình phạt còn cô bé kia thì cứ rụt rè nhìn chàng. Nửa canh giờ sau, khi tâm chàng đang yên tĩnh thì bên tai chợt vang lên tiếng ọt ọt kéo dài. Mai Lang mở mắt ra, nhìn sang cô nhóc, cô bé đang giấu mặt trong hai bàn tay, làn da trắng ngần nõn nà lúc này đỏ ửng.

Mai Lang ngẩng nhìn tán cây trên cao. Đó là một cây mận tam hoa[1] đang trong mùa trĩu quả. Chàng rút ba lá mai ra, thuần phục phóng lên nhành cây. Những quả mận đỏ sẫm thơm lừng lần lượt rơi tọt xuống. Mai Lang đón lấy từng quả, từng quả, sau khi gom đủ số lượng, chàng ấn chúng lên tay cô bé.

Cô bé kinh ngạc hướng mắt sang chàng, dường như không thể tin rằng chàng lại hái trái cây cho mình. Đôi má phúng phính chợt ửng hồng, đẹp như cánh sen vậy. Cô bé lau lau một quả, hạnh phúc ăn. Bộ dáng thực đáng yêu hồn nhiên, khiến Mai Lang không nhịn được, phì cười.

Cô bé đưa cho chàng một quả và bảo chàng cũng ăn cùng đi. Nhưng Mai Lang lắc đầu, dứt khoát nói - Nàng là con gái, cơ thể mong manh không thể chịu được những điều khắc nghiệt này, nàng nên ăn để lót dạ. Ta là thân trai, nếu không chịu đựng được những thử thách nhỏ thì làm chuyện lớn thế nào?

Chàng tiếp tục thanh tĩnh nhắm mắt, yên lặng chịu phạt.

Đào Hoa ngơ ngẩn ngắm nhìn chàng, hương mận tràn sâu vào lòng, lưu lại vĩnh viễn.

Sau này, khi biết mình được chọn làm hôn thê của chàng, nàng đã vui sướng biết chừng nào? Dù chàng luôn từ chối, dù chàng luôn khước từ nhưng nàng không bao giờ từ bỏ.

Đào Hoa không thể quên được hương mận năm ấy…

Nàng muốn cùng chàng đi bên nhau đến suốt kiếp, suốt đời.


[1] Một loại mận đặc trưng ở vùng phía Bắc.

Nhận xét