Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 14

- Đào Hoa xinh đẹp hiền dịu, rất hợp với ngài nhỉ?

Mai Lang Vương cười nhẹ - Ai cũng bảo vậy cả.

- Ngài và nàng ấy sống với nhau cũng được lắm đấy, sao không cử hành hôn lễ đi mà cứ để con gái người ta chờ mãi thế?

Mai Lang Vương trầm ngâm uống trà, thừa nhận - Nàng ấy là một người chu đáo và tinh tế, nếu ta sống cùng nàng ấy thì hẳn là rất ấm êm. Đào Hoa sẽ lo toan rất tốt chuyện trong nhà còn ta thì chỉ việc quản chuyện bên ngoài. Nàng ấy sẽ không khiến ta đau đầu nghĩ ngợi.

Lãm nghe chàng nói thế, cười trêu chọc - Biết rõ như vậy mà vẫn cứ chùng chình?

Mai Lang Vương mỉm môi, suy tư hồi lâu. Nắng trưa phủ lên mấy nhành mai, khiến sân vườn cạnh giường tre lấp lóa vàng. Tại sao chàng lại chùng chình hôn lễ ấy ư? Tại sao chàng biết rõ tình cảm của Đào Hoa, cũng hiểu rõ rằng sống cùng nàng thì sẽ rất thuận hòa êm ấm mà vẫn nhất quyết không cưới nàng ư?

Trong thâm tâm chàng Đào Hoa đúng là có một vị trí. Chàng yêu thương và quý trọng nàng rất nhiều. Đào Hoa là thanh mai trúc mã với chàng, cả hai cùng lớn lên bên nhau. Thuở nhỏ, khi chàng còn cô lẻ, Đào Hoa chính là người luôn đứng ra bênh vực và chăm sóc chàng.

Nếu có ai đó gây tổn thương đến nàng thì chàng sẽ không tha cho hắn. Chàng cũng sẽ sẵn sàng che chở Đào Hoa khi nàng cần đến chàng.

Thế nhưng, tình cảm mà chàng dành cho nàng ấy thì... Mai Lang Vương biết rất rõ mức độ tình cảm trong lòng mình. Chàng hiểu rằng đó chỉ là tình thân thôi.

- Ta xem Đào Hoa như em gái. - Mai Lang Vương bộc bạch - Nàng ấy ngốc nghếch và bướng bỉnh, luôn đòi hỏi những điều vô lý. Ta thương đứa em gái nhỏ này, sợ rằng với cái sự không hiểu chuyện ấy thì nàng sẽ bị kẻ khác làm hại. Ta muốn che chở Đào Hoa như một người anh trai. Chưa bao giờ ta nghĩ đến việc sẽ cùng nàng ở chung một nhà. Ta không tưởng tượng ra được cái viễn cảnh sẽ cùng Đào Hoa sống như vợ chồng.

Lãm thông tỏ, chàng ta ôm chén trà im lặng nghe chàng nói. Thời gian qua, khi tận mắt chứng kiến mối quan hệ tam giác rối rắm giữa ba người họ, chàng đã vô cùng ái ngại. Lãm một mặt thương Sao, một mặt cũng rất xót xa Đào Hoa. Chàng hiểu mọi nỗi đau của phụ nữ đều xuất phát từ gã đàn ông mà thôi, bởi vì gã đàn ông không có cách giải quyết hợp lí hợp tình cho nên những người phụ nữ mới phải tranh đấu với nhau và khiến nhau thương tổn.

Đó là lý do mà chàng ta muốn hỏi rõ Mai Lang Vương. Chàng ta không nghĩ chàng lại là thứ đàn ông tệ bạc đó.

Tuy vậy, sau khi nghe những lời tâm sự vừa rồi thì Lãm phần nào hiểu rõ hơn về Mai Thần. Thì ra chàng nghĩ về Đào Hoa như vậy, ra đó là lý do mà chàng cứ kéo dài hôn ước.

- Đào Hoa đính ước với ta vào năm chúng ta mười bảy. Thời gian đó ta đang làm tiểu đồng cho Thần sông Mã. - Mai Lang Vương trầm ngâm hồi tưởng.

Khi ấy, chàng không có mặt ở Khau Phạ. Tiểu đồng của các phủ thần sẽ phải làm việc xa nhà suốt năm, chỉ có những ngày lễ lớn hoặc kì nghỉ tết mới được trở về nhà mình. Mai Lang làm việc chăm chỉ và chuyên cần, vừa làm vừa rèn luyện học hỏi. Chàng không bận tâm đến điều gì khác.

Ở nhà, các vị Hoa tiên ngược lại vô cùng sốt ruột. Họ lo lắng bởi vì Mai Lang đã đến tuổi thiếu niên nhưng mãi cứ lạnh nhạt với nữ giới, thậm chí còn chẳng chịu thổi khèn cho ai nghe. Các nàng sợ chàng sẽ cô độc, sợ rằng không ai chăm sóc chàng. Chàng càng lớn thì tâm sinh lý sẽ càng hoàn thiện và buộc phải có một người vợ ở bên cạnh sửa túi nâng khăn. Các nàng không thể để chàng cứ lẻ loi như vậy mãi.

Các nàng gửi thư đến Mai Lang, gợi mở với chàng về việc tìm kiếm một nửa, Mai Lang hồi âm là 'không bận tâm'. Các nàng lại gửi thư, bảo rằng sẽ hỏi vợ cho chàng, Mai Lang lại đáp rằng các nàng đừng can thiệp vào cuộc sống của chàng nữa.

Các vị Hoa tiên lo lắng lắm, sự hờ hững của chàng càng khiến các nàng bồn chồn hơn. Cuối cùng Ưu Liên quyết định sẽ dạm ngõ Đào Hoa về cho chàng mà không cho chàng hay. Một vì Đào Hoa là con của thuộc hạ thân cận. Hai là chàng và nàng cũng lớn lên bên nhau, hẳn là có tình cảm sâu đậm, sau này sống chung một nhà cũng không nảy sinh nhiều vấn đề. Ba là Đào Hoa càng lớn càng xinh đẹp, rất phù hợp với chàng. Bốn là có hỏi chàng thì chàng cũng sẽ khước từ thôi, cho nên cứ trực tiếp dạm ngõ cô bé về cho chàng đi đã rồi kiểu gì thì chàng cũng sẽ ngoan ngoãn vâng lời.

Thế là nhân lúc Mai Lang phụ việc tối mặt ở phủ Thần sông Mã, các nàng thay chàng mang sính lễ đến dạm ngõ Đào Hoa. Khi mọi chuyện đã đâu vào đấy xong, Ưu Liên mới gửi thư thông báo cho chàng. Mai Lang đọc thư, vô cùng tức giận. Chàng không thích cái kiểu 'chém trước tấu sau' này chút nào. Chàng cảm giác quyền tự do của mình bị xâm phạm và số phận thì bị người khác đặt để, khống chế một cách thô bạo.

Mai Lang gửi đơn cho Thần sông Mã, xin ngài cho chàng nghỉ ba ngày. Đó là lần đầu tiên Mai Lang xin nghỉ, chàng luôn làm việc rất siêng năng và cần mẫn suốt bao nhiêu năm trời mà không hề nghỉ một ngày nào dù cho có bệnh hoặc bị thương. Thần sông Mã đồng ý với lời xin phép của Mai Lang, ngài nể tình sự chăm chỉ của chàng thời gian trước. Mai Lang được cho phép, chàng tức tốc quay về Khau Phạ tranh cãi với các vị Hoa tiên một trận.

Mai Lang tức giận và phẫn uất, hùng hồn nói một hơi dài. Chàng chưa bao giờ nói nhiều lời như vậy với các nàng, bằng thái độ căm phẫn đó. Mai Lang kiên quyết chối bỏ hôn ước, chàng bảo rằng chỉ xem Đào Hoa như em gái. Chàng sẽ không bao giờ đồng ý hôn sự này, các nàng chỉ là trưởng bối của chàng, các nàng không có quyền áp đặt cuộc đời chàng.

Các vị Hoa tiên nín lặng, Bạch Sứ lúc ấy đã bật khóc. Mai Lang thấy nàng khóc, chàng dịu lại một chút. Tuy nhiên chàng không tha lỗi cho các nàng, mãi đến sau này chàng cũng không quên được điều ấy. Đó cũng là lý do khiến chàng muốn rời khỏi Khau Phạ và sống cuộc đời của riêng mình. Chàng không muốn câu chuyện xưa lặp lại nữa.

Nhận xét