Mai nở dưới Sao: Chương 21: Rời bỏ - Phần 15
Ba vị Hoa tiên hiểu nỗi lòng chàng, các nàng biết lỗi và
cảm thấy rất hối tiếc nhưng chuyện cũng đã rồi, sính lễ đã đặt, cha mẹ Đào Hoa
đã nhận, khắp Khau Phạ này đều biết nàng đã trở thành vợ tương lai của chàng.
Mai Lang muốn từ bỏ hôn ước lắm nhưng nếu chàng hủy nó từ phía mình thì sẽ gây ảnh
hưởng xấu đến tương lai của Đào Hoa. Một cô gái chưa về nhà chồng mà đã bị hôn
phu từ hôn thì người đời sẽ đánh giá không tốt. Họ sẽ thêu dệt nên khối chuyện
và khiến cho con đường hôn nhân sau này của Đào Hoa gặp trắc trở.
Mai Lang không thể làm vậy với Đào Hoa được, một phần là
vì chuyện cũng do phía chàng bày ra. Phần khác, chàng quý mến Đào Hoa và thương
yêu nàng như em gái nên sẽ không vì thỏa mãn mong muốn của mình mà gây hại cho
hạnh phúc của nàng. Thế nên Mai Lang đã tìm đến Đào Hoa xin nàng hủy hôn ước. Nếu
hủy hôn ước từ phía nàng thì người chịu điều tiếng sẽ là chàng. Chàng cam nguyện
nhận hết mọi búa rìu dư luận. Nàng có thể lấy bất cứ cớ gì để từ hôn, cho dù có
bảo chàng vô năng, không có bản lĩnh đàn ông thì chàng cũng mặc.
Mai Lang chỉ muốn chấm dứt hôn ước vớ vẩn này ngay lập tức.
Chàng chưa muốn ràng buộc cùng ai cả. Chàng muốn sống một cuộc đời tự do.
Thế nhưng, Đào Hoa ương bướng từ chối, nhất quyết giữ
nguyên hôn ước ấy mặc cho chàng thuyết phục hay cầu xin. Nàng thậm chí còn
thách thức chàng, bảo với chàng rằng nàng sẽ chinh phục chàng cho bằng được, chàng
đừng hòng thoát khỏi nàng. Cả đời cả kiếp này nàng sẽ bám lấy chàng và mãi giữ
hôn ước ấy, đến khi nào chàng chịu cưới nàng mới thôi.
Mai Lang không còn gì để nói. Chàng trở về nơi làm việc với
tâm trạng thực tồi tệ. Suốt mấy năm sau, chàng vẫn không đặt hôn ước ấy trong
lòng, với Mai Lang thì, điều gì không phải do chàng tự quyết thì đều không phải
là mong muốn của chàng và chàng sẽ khước từ nó đến cùng.
Đào Hoa ban đầu rất tự tin, nhưng càng về sau, nàng càng
trở nên sầu khổ. Kể từ sau khi hôn ước được hình thành, Mai Lang không còn cư xử
với nàng hiền hòa như ngày xưa nữa, gặp nàng không thèm nhìn, nàng đến gần thì
lảng tránh, nàng bắt chuyện thì không đáp. Mai Lang xem nàng như không khí hay
cỏ cây vậy, chẳng bù với lúc trước, mỗi khi nàng tung tăng chạy theo chàng và
đòi hỏi những điều vụn vặt thì chàng vẫn vui vẻ làm cho nàng. Hôn ước ấy dường
như đã cướp Mai Lang khỏi nàng, từ vị trí 'cô em gái bé nhỏ' nàng chợt hóa
thành tảng đá chướng tai gai mắt trong lòng Mai Lang.
Cuối cùng không chịu được sự lạnh nhạt của chàng nữa,
nàng quyết định hỏi thẳng chàng, hỏi chàng tại sao không thể cưới nàng, tại sao
không thể chấp nhận nàng. Mai Lang im lặng hồi lâu rồi đáp rằng - Bởi vì ta
không thể xem nàng là vợ được.
Đào Hoa sững ra, Mai Lang lại xoa đầu nàng, cười nhẹ
nhàng bảo - Rồi sẽ có lúc nàng tìm thấy người xứng đáng dành cho nàng thôi. Ta
không xứng với nàng đâu, nàng đừng vì ta mà đau khổ.
Thế là Mai Lang bảo với nàng rằng chàng tạm thời sẽ không
ép nàng từ bỏ hôn ước, chàng sẽ đợi nàng. Khi nào nàng tìm thấy được người mà
nàng yêu thì nàng có thể từ bỏ hôn ước, đến lúc đó, chàng sẽ đến nhà nàng và quỳ
xuống, nhận hết mọi tội lỗi về phía mình, nàng sẽ không bị cha mẹ trách mắng.
Từ đó, Mai Lang kiên nhẫn chờ đợi Đào Hoa. Một mặt chàng
không nhắc gì đến hôn ước nữa và để nàng tự do sống ở Khau Phạ, một mặt chàng
nhất quyết chùng chình việc hôn lễ với nàng. Thỉnh thoảng khi hai người phải xuất
hiện ở chỗ đông người thì chàng vẫn tỏ ra quan tâm nàng một cách có chừng mực để
người đời không dè bỉu nàng. Tất nhiên, chàng vẫn nhắc đi nhắc lại lời nói năm
xưa, thường khuyên nàng hãy ngừng quan tâm đến chàng mà để ý đến những người
đàn ông tốt khác. Chàng vẫn luôn kiên nhẫn đợi nàng tìm thấy tình yêu đích thực
của đời mình.
Mọi chuyện vốn đã luôn yên bình cho đến khi Đào Hoa dọn đến
sống cùng chàng và thể hiện quyết tâm cao độ rằng sẽ không từ bỏ chàng. Sau đó,
những bộ lễ phục mà nàng gửi đến càng khiến chàng ngán ngẩm. Mai Lang hiểu rõ
Đào Hoa, biết rằng nàng chẳng qua vì sự bướng bỉnh, vì không thể chịu được việc
thất bại nên mới kiên trì theo đuổi chàng thôi. Chàng cũng không trách gì nàng,
chàng bỏ mặc. Nàng may lễ phục thì chàng tặng mai, chàng sẽ tặng mai cho nàng đến
khi nào nàng chịu từ bỏ mới thôi.
Và thế, họ cứ đối kháng nhau mãi, một kẻ kiên nhẫn, một kẻ
ngang bướng, thử thách nhau mấy trăm năm trời.
Riêng các vị Hoa tiên, họ không hề biết gì về thỏa thuận
ngầm giữa hai người. Khi họ thấy chàng để yên hôn ước ấy thì họ lại nghĩ là
chàng đã chấp nhận nó. Mai Lang cũng không tiện giải thích, chàng im bặt luôn.
Các vị Hoa tiên thấy chàng mãi chùng chình hôn sự thì cũng không thúc ép chàng,
các nàng chỉ cố gắng vun đắp hạnh phúc giữa chàng và Đào Hoa thôi. Vì thế mà
Xích Phượng phải luyện tập thuật pháp để cướp thư của chàng. Các vị Hoa tiên
luôn dõi theo mối quan hệ của hai người.
Mãi sau này, khi Sao xuất hiện thì câu chuyện bất ngờ
chuyển sang hướng mới. Mai Lang dần hiểu được thế nào là tình yêu và rằng,
chàng tha thiết muốn cùng em bước vào mối quan hệ mà người đời vẫn gọi là 'chuyện
trai gái'. Chàng yêu thương Sao sâu sắc, em mới là người mà chàng muốn giữ bên
cạnh. Năm xưa chàng từ chối Đào Hoa, luôn cảm thấy sống cùng nàng là một điều
thật sai trái và khác lạ nhưng với em thì không. Chàng muốn sống cùng em, muốn
nhìn thấy em trong nhà chàng, muốn giữ em trong vòng tay chàng.
Mai Lang chưa bao giờ bận tâm về Đào Hoa, cho dù nàng có
đến Mai Viện đi nữa thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chàng và em cả. Chàng đã
nói rõ ràng với nàng rồi, nàng và chàng như hai người độc lập. Hôn ước đó chỉ
có tính hình thức và nó sẽ bị phá bỏ vào một ngày không xa. Đào Hoa không có
quyền can thiệp vào cuộc sống của chàng và em.
Thế nên, khi Sao bảo với chàng rằng vì Đào Hoa nên em và
chàng không thể gặp mặt, vì Đào Hoa nên em sẽ nhường chàng cho nàng ấy, Mai
Lang đã cảm thấy vô cùng hoang đường và bất mãn.
Đào Hoa ư? Từ bao giờ nàng ấy có thể xen vào việc chàng gặp
em, việc chàng yêu thương em thế?
Mai Lang không thể hiểu nhưng vì Sao cứ khước từ chàng, cứ
tránh mặt chàng nên chàng không còn cách nào khác. Dù chàng không hiểu gì cả
nhưng vẫn tôn trọng cảm xúc của em. Chàng sẵn sàng đến gặp em vào buổi tối, sẵn
sàng chịu đựng nỗi nhung nhớ em và cố gắng chờ cho đến khi nào em chịu quay về
với chàng.
Vậy mà… Em từ chối chàng, rồi sau đó thì đến chỗ Quan
Lang, rồi sau đó thì không còn quan tâm đến chàng nữa.
Nhận xét
Đăng nhận xét