Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 2


Mai nở dưới Sao - Dye1002


Trong lúc Mai Lang Vương xử lý Phong Đông và Phong Hạ thì ở Mai Viện lại xảy ra biến động. Khi cấp dưới mà chàng trao quyền lại đang xử lý nốt tàn cuộc thì một đội quân khác của Đông Bắc đột nhiên đổ đến và đâm sầm vào quân Khau Phạ. Bị đánh quá bất ngờ, quân Khau Phạ không phòng bị kịp. Những tù binh Đông Bắc mà Khau Phạ vừa bắt được cũng bức khỏi dây trói mà thoát ra, cầm vũ khí, tấn công quân Khau Phạ từ bên trong.

Áp lực tấn công từ cả trong lẫn ngoài khiến quân Khau Phạ hoang mang và không còn giữ vững được đội hình nữa, thương vong vô số. Thuộc hạ của Mai Lang Vương thấy thế trận biến đổi, dù lòng rất âu lo nhưng vẫn bình tĩnh trấn an binh lính, điều động quân về các vị trí quan trọng để giữ vững trận cờ. Quân Khau Phạ bị đánh tả tơi một lúc rồi cũng dần lấy lại sự vững vàng. Họ kiên cường chống trả lại quân Đông Bắc, từng chút từng chút đưa trận đánh trở về thế giằng co.

Bên dưới Mai Viện, các vị Hoa tiên đã không còn bình tĩnh được nữa. Tình hình phía trên hiển nhiên là họ đã thấy. Họ muốn xông ra khỏi kết giới để dẫn quân chống lại Đông Bắc. Hiềm nỗi họ phải ở lại để bảo vệ Sao. Trước khi đi, Mai Lang Vương đã dặn họ rằng dấu phong ấn 'Sao đen' trên tay em chỉ mới phá giải được hơn một nửa thôi. Vẫn còn một phần rất nhỏ của phong ấn còn tồn đọng lại. Bọn Đông Bắc rất có thể sẽ lợi dụng thời cơ này để ra tay với em. Nếu chúng giết được Sao, bọn ác thần sau 'Cánh Cửa Cấm' sẽ xổng ra ngoài.

Các vị Hoa tiên đương bồn chồn không yên thì từ phía đông của Mai Viện lại ào ạt ập tới một nhóm Đông Bắc khác. Bọn chúng đã phá vỡ kết giới trên viện, mặc dù đó là kết giới mà Mai Lang Vương nhờ Tuệ Giác ở Vàm Thuật bố trí cho. Chìa khóa để mở kết giới chỉ có chàng và các vị Hoa tiên giữ, chẳng biết tại sao bọn Đông Bắc lại vào được??? Đã vậy, thuộc hạ bố trí trong viện cũng không thấy bóng dáng, Xích Phương kinh hoảng, vội nhảy lên mái nhà xem xét. Toàn bộ thuộc hạ và các tiểu đồng trong viện đều ngất xỉu la liệt cả rồi. Không có ai cản chân bọn Đông Bắc cả!

Bọn lính vừa đột nhập nhanh chóng tấn công các nàng. Thần Tình nheo mắt, ném một vài quả cau về phía chúng, tên nào chạm phải cau liền nổ tan xác. Ưu Liên sững sờ, kinh ngạc. Thần Tình gấp quạt lại, cười cười:

- Lâu rồi chưa vận động, để xem kĩ thuật có còn mượt mà như xưa hay không.

Thần Tình tung quạt lên cao, cánh quạt chao liệng rồi rơi xuống tay nàng, hóa thành một thanh kiếm đồng. Kiếm của Thần Tình rất lạ, không có lưỡi mà nhọn ở đầu. Trông nó giống như một cây dùi đục lỗ lớn vậy. Nàng thuần phục múa dùi trong tay, sau đó lao đến và chuẩn xác xuyên mũi nhọn qua những vị trí hiểm hóc trên cơ thể kẻ địch. Chỉ một nhát xuyên, đối thủ liền gục xuống, kể cả khi chúng có tấn công nàng hàng loạt thì Thần Tình cũng kết thúc mọi chuyện rất nhanh.

- Lên đi, đứng đó nhìn gì.

Thần Tình vừa nhắc nhở Tam vị Hoa tiên vừa rút mũi dùi ra khỏi huyệt á môn của một tên Đông Bắc. Hắn lập tức đổ gục xuống, người giật giật rồi tức tưởi ra đi.

Tam vị Hoa tiên choàng tỉnh, cũng gọi vũ khí của mình ra. Các nàng vừa bảo vệ Sao vừa chiến đấu đẩy lùi quân địch cùng Thần Tình. Mặc dù bọn Đông Bắc này không phải đối thủ của các nàng nhưng chúng quá đông. Thực lực hai bên chênh lệch khiến thể lực các nàng cứ tiêu hao dần.

Sao đứng nhìn các chị chiến đấu mà lòng không yên. Em rất muốn cùng chiến đấu với mọi người, khổ nỗi thần lực vẫn chưa quay trở về. Dấu phong ấn trên tay em vẫn còn lại một cánh sao. Dù chỉ là một cái cánh nhỏ bé nhưng nó vẫn phong tỏa chặt chẽ sức mạnh của em.

Bọn lính Đông Bắc càng lúc càng tấn công ồ ạt, các nàng đánh không xuể nữa. Một vài tên đã bổ kiếm được vào Sao, may mà kĩ năng tránh né của em linh hoạt nên vẫn giữ được mạng. Các vị Hoa tiên trở nên rất lo lắng, nếu cứ thế này thì Sao sẽ bị chúng làm hại mất. Đào Hoa đợi các nàng lo sợ đến đỉnh điểm rồi mới chậm rãi lên tiếng, bảo rằng sẽ đưa Sao di chuyển sang nơi khác lánh nạn.

Thần Tình và tam vị Hoa tiên nhìn nhau. Thần Tình thật trầm lặng còn các nàng cũng do dự. Tuy nhiên, các vị Hoa tiên nghĩ rằng dù gì Đào Hoa cũng là Hoa tiên, là hôn thê của Mai Lang Vương. Sao là người mà Mai Lang Vương có nhiệm vụ bảo vệ, nếu em ấy xảy ra chuyện gì thì Mai Lang sẽ bị Cổ Loa khiển trách, Đào Hoa sẽ không vì lòng ghen tuông của mình mà làm ra những chuyện gây hại cho Mai Lang và Khau Phạ đâu.

Thế nên các nàng đồng ý, dặn dò Đào Hoa rằng hãy bảo vệ Sao thật tốt. Đào Hoa nghiêm trang nhận lệnh, Sao vốn đã từng được nàng cứu giúp nên không hề nghi ngờ gì nàng. Các vị Hoa tiên đưa cho Đào Hoa chìa khóa để mở cổng kết giới ở phía Tây và bảo nàng lén đưa Sao rời đi. Nếu đến trụ sở quản lý thì sẽ gặp những vị quan dưới thị trấn, họ sẽ che chở cho hai người.

Đào Hoa túm tay Sao và mang em đi gấp. Sao một mực chạy theo nàng, khi sắp xuống đến chân núi, nàng lại không đưa em đến trụ sở quản lý như các chị bảo mà điểm một cánh đào lên gáy em rồi phong bế mọi chuyển động. Sao cứng người, miệng cũng không thể phát ra tiếng nói. Đào Hoa không mở miệng nói gì cả, dù là lời ngạo mạn hay nhục mạ nàng đều giấu hết vào lòng.

Nàng mang em đến một khu rừng u tối. Từ trên tán cây phủ đầy rêu phong nhìn xuống, Sao thấy rõ, khoảnh đất bên dưới đã được phát cỏ cẩn thận và đào sẵn một hố tròn. Cái hố rất lớn, đường kính sáu mét. Bên trong vẽ một biểu tượng kì quái bằng thứ bột trắng mà Quan Lang từng sử dụng khi còn ở rừng Chớn.

Đào Hoa ném em xuống đó, Sao không thể cử động gì nên cứ thể lao xuống hố. Em vừa rơi xuống, biểu tượng bằng bột trắng kia liền dần nhuốm sang màu đỏ, tựa như vừa bị máu rải lên. Sao cau mày e sợ, gì thế này? Bọn chúng lại bày ra trò gì nữa? Ngay khi em vừa nghĩ như thế thì cổ tay phải lại đau nhói, dấu phong ấn 'Sao đen' vốn đã bị xóa gần hết nay lại nổi lên. Tuy nhiên chỉ có cánh sao còn sót lại là có màu đen, còn những cánh sao vừa xuất hiện thì lại mang sắc đỏ nhàn nhạt.

 

Đào Hoa khoanh tay đứng một bên nhìn, ánh mắt thật lạnh lẽo. Sao trừng mắt trông nàng, dường như tình cảnh này… Có chút quen thuộc. Quả nhiên từ trên những tàng cây xung quanh lập tức lộ diện hàng trăm mũi nỏ. Sao tái mặt. Đào Hoa thì vẫn bình thản đứng yên đó, mặt không lộ ra chút day dứt hay dằn vặt nào.

Giờ thì em đã hiểu ra, ngày đó tại sao những thuộc hạ ở Mai Viện lại ngã xuống. Họ chết không vì đòn của tên áo đỏ mà vì bị đánh lén từ phía sau. Ngay khi họ ngã xuống chẳng bao lâu thì Đào Hoa xuất hiện. Thì ra… Đào Hoa chính là người đã tiếp tay cho bọn Đông Bắc đó!

Nhưng… Chẳng phải nàng đã cứu em ư? Nếu nàng đã giúp đỡ chúng thì sao lại còn lao ra chắn tên cho em? Sao không thể lý giải được mọi chuyện, cho đến khi em nhận ra… Kể từ hôm đó, em bắt đầu vận khởi được thần lực của mình.

Đúng là em chưa từng sử dụng được sức mạnh của bản thân kể từ khi em còn nhỏ cho đến năm ấy. Phải chăng… Mục đích của Đào Hoa và bọn Đông Bắc là muốn kích thích em tự khởi động thần lực?

Ngay khi em sử dụng được sức mạnh, em đã cứu nàng ta cùng những thuộc hạ đó. Có lẽ nào Đào Hoa thừa biết bản thân sẽ không chết cho nên mới lao vào chắn tên cho em??? Sau đó, bọn chúng đã cố tình cài nguyền thuật vào bọn sấu để phong tỏa sức mạnh của em. Phải chăng cuộc tấn công vào Mai Viện năm đó chỉ là một đòn thử nghiệm để bọn chúng tính toán xem thần lực của em mạnh mẽ như thế nào rồi từ đó, lên kế hoạch đối phó?

Sao lạnh run người, mắt sáng quắc chiếu về phía Đào Hoa. Nàng ta thật ghê sợ! Ghê sợ! Nàng ta có thể vì lòng ghen tức của mình mà làm ra những chuyện đó, giết chết cả đồng đội, đồng bào của mình. Nàng ta còn không ngần ngại hi sinh cả bản thân, sau đó lợi dụng lòng tốt và tình cảm mà người khác dành cho nàng để âm mưu hưởng lợi. Nàng ta không ngần ngại hãm hại người khác để thỏa lòng ghen ghét. Nàng ta không quan tâm gì đến an nguy của người mà nàng ta yêu hay của những người xung quanh.

Nàng ta là một con ác quỷ độc địa.

Những mũi nỏ hướng về phía Sao dần được bóp cò. Sao toát mồ hôi trán, thôi xong rồi, lần này em sẽ biến thành nhím. Nhưng Sao rất thắc mắc không hiểu vì sao lúc nào chúng cũng dồn em vào thế trận này. Nhớ lại thì lần ở rừng Kon Chư Răng cũng vậy, rồi lúc em bị tập kích khi xưa cũng vậy. Tại sao chúng không trực tiếp kết liễu em bằng một thanh kiếm mà lại phải dùng nỏ bắn từ xa?

Sao ban đầu không quá chú tâm đến hành động của chúng nhưng khi em xâu chuỗi lại được mọi việc, em không còn lơ là với chúng nữa. Mọi việc làm của bọn Đông Bắc này luôn mang một ý nghĩa nào đó… Ngay cả việc chúng bố trí tấn công em cũng vậy, chúng không trực tiếp ra tay ngay mà luôn đưa em vào một thế hoang mang, hoảng sợ và áp lực, như thể chúng đang chờ đợi một điều gì đó ở em vậy…

 

Trên những chạc cây bất ngờ vang lên tiếng bước chân. Bọn Đông Bắc dường như chỉ chờ có thế, bao nhiêu mũi tên đều lao vun vút về phía em, tên sượt qua cành cây, chiếc lá, rít lên những tiếng sắc gọn.

Khi cơn mưa tên giáng xuống, trên không trung lại vang lên tiếng đinh đinh rộn rã. Sao ngẩng lên nhìn, đôi mắt to tròn mở lớn, kinh ngạc. Chuỗi trang sức đính lông chim ẩn trong tóc đong đưa lay động. Dáng hình hiên ngang chắn trước em, khố dài lả lướt.

- Quan Lang!

Sao thầm kêu lên, sửng sốt.

- Ừ, vịt Cổ Lũng.

Nùng Tậu đáp.

Chàng đang dùng kết giới của mình để ngăn những mũi tên. Tạm thời tính mạng của cả hai được đảm bảo. Hôm nay Nùng Tậu từ Cổ Loa trở về Mai Viện. Mới về tới cổng thông hành, chàng ta đã nghe thấy Tây Nam có biến, một nhóm phản quân của Đông Bắc vừa tấn công vào Tây Nam, bọn chúng đã khống chế được cổng thông hành và đang tấn công vào cơ quan đầu não của Tây Nam là Mai Viện.

Nùng Tậu phá vỡ ách vây hãm ở cổng thông hành, sau đó điều động binh lính đồn trú tại trụ sở quản lý đến các vị trí trọng yếu đang hiện diện địch và xử lý chúng. Trong khi cấp dưới làm việc, chàng tức tốc trở về Mai Viện. Khi chàng đến nơi, quân của Khau Phạ đang tử chiến với quân của Đông Bắc và tên Mai Lang Vương đó thì mất tăm đâu rồi.

Nùng Tậu ra lệnh cho quân binh tháp tùng mình hỗ trợ binh lính Khau Phạ còn bản thân thì hạ xuống Mai Viện bảo vệ những người khác. Vào đến bên trong, chàng nhận ra Mai Viện cũng bị tập kích, các hộ vệ và tiểu đồng nằm la liệt khắp nơi. Chàng sững sờ, vội vàng đi tìm kiếm khắp một vòng. Khi đến khu Hoa tiên, chàng thấy Thần Tình cùng các vị tiên nữ đang chiến đấu với bọn phục kích. Nùng Tậu lao đến xử lý chúng đồng thời ra lệnh cho thuộc hạ chặn đứng đường yểm trợ của chúng đi. Thuộc hạ của chàng tìm đến cổng kết giới ở phía Đông, tạm thời lấp kín cánh cổng đó lại, khiến bọn Đông Bắc bên ngoài không thể lao vào nữa.

Đúng lúc này, quân tiếp viện của Khau Phạ cũng đã tới, quân lính Đông Bắc đang càn quấy trên kia lập tức rơi vào thế hiểm nghèo. Quân Khau Phạ kết hợp với quân của Cổ Loa và quân của trụ sở quản lý đánh cho quân Đông Bắc thua liểng xiểng. Bọn Đông Bắc đang chực chờ ở cổng phía Đông cũng bị tóm gọn.

Sau khi mọi việc tạm lắng, Nùng Tậu lập tức hỏi về tung tích Sao. Vừa nghe thấy việc em ở cạnh Đào Hoa - Hôn thê của Mai Lang Vương là chàng lập tức bất an trong lòng. Nùng Tậu vội lần theo dấu vết của Đào Hoa để tìm ra em. Rất may em chưa gặp nguy hiểm nào cả, chàng đã đến kịp lúc.

 

Hầu hết tên của nhóm quân Đông Bắc đều bị ngăn trước kết giới. Chúng không thể tấn công hai người được, những chiếc nỏ dần hạ xuống. Bọn lính Đông Bắc lắp tên khác lên nỏ rồi tiếp tục bắn ra. Những mũi tên lần này mang theo một chú thuật đặc biệt, lao vút vào kết giới của Nùng Tậu, phá nát nó.

Nùng Tậu kinh ngạc, vội rút rìu đánh bật tên. Tên rơi quá nhiều và chàng không thể ngăn chặn hết. Bốn mũi tên liên tiếp đã ghim vào người chàng, ở tay, ngực, chân và bụng. Khóe môi chàng rỉ máu nhưng Nùng Tậu vẫn vững vàng bạt tên đi.

- Quan… Lang!

Sao điếng hồn khi thấy chàng bị thương.

- Im lặng, đừng phá hỏng sự tập trung của ta.

Chàng nhắc nhở em một cách dịu dàng.

Hiện tại chàng cần phải tập trung hết sức để nắm bắt chuyển động của các mũi tên mà chém đứt chúng. Sự mất máu khiến cho thần trí trở nên khó kiểm soát hơn, chỉ cần không cẩn thận, sự chú ý sẽ bị phá vỡ ngay.

Một mũi tên nhọn hoắc xuyên qua giữa trán chàng. Nùng Tậu khựng người, lưỡi rìu chơi vơi giữa không trung. Ngay khi chàng vừa dừng tay, những mũi tên khác không còn ai ngăn trở nữa, đồng loạt lao đến.

Sao chỉ thấy bóng dáng to lớn ấy cứ giật lên từng hồi, từng hồi. Giật mãi cho đến khi bước chân lảo đảo. Chàng vẫn không gục xuống mà kiên định đứng đó chắn tên cho em.

Nhận xét