Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 4


Mai nở dưới Sao -Dye1002




Ngày thứ hai sau khi lễ đính ước diễn ra, Sao mang chuông gió ra vườn, bắt thang và chuẩn bị treo nó lại vị trí cũ. Mai Lang Vương đi làm về không thấy em ra đón, chàng liền đi tìm em, vừa bước qua khỏi cổng tròn, chàng đã nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn đứng trên thang, áo dài bay nhè nhẹ.

- Làm gì đó?

Chàng cau mày hỏi.

- Treo chuông gió ạ.

Sao giơ chuông lên, hớn hở đáp.

Chàng chẳng nói chẳng rằng đi đến dang tay ra, bảo em nhảy xuống. Sao không hiểu mô tê gì nhưng cũng đành nghe lời chàng, em đứng trên thang mà không ngần ngại lao vào lòng chàng. Mai Lang Vương đón em rất ngọt. Chàng đưa em sang khoảnh sân thuộc nhà mình rồi mới thả em xuống. Hai người đang đứng dưới tán của cây mai khổng lồ. Mai Lang Vương cướp chuông gió của em và bảo:

- Treo trên cây mai này đi, sau này em cũng chuyển sang nhà ta, không còn ở nhà cũ nữa, vì vậy không nhất thiết phải treo chuông gió ở giàn mai phía sau bức tường kia làm gì.

Sao tán thành với ý kiến của chàng, Mai Lang Vương điểm mũi guốc, bay vút lên cao và treo chuông vào nhành mai đang chìa ra yểu điệu. Xong việc, chàng lả lướt đáp xuống đất, tà áo thêu hoa rực rỡ uốn lượn. Hai người đứng bên cạnh nhau cùng ngẩng đầu nhìn chuông reo. Tán mai khổng lồ cao hơn giàn mai phía sau bức tường cho nên chuông đón gió suốt, lúc nào cũng tinh tang lay động.

Mai Lang Vương choàng tay qua vai em kéo em đến gần. Sao thẹn thùng, chàng lại cúi xuống nâng cằm em lên. Khi chàng đã thỏa mãn, em không nhịn được đấm đấm vào người chàng, hờn trách:

- Cứ hôn người ta suốt thế? Không sợ người khác nhìn thấy lại cười cho ư?

- Không ai thấy đâu. Ta kiểm tra rồi.

Chàng phì cười, thẳng thắn đáp:

- Vợ ta thì ta hôn thôi.

Sao không phản bác được, giờ em chỉ có thể chấp nhận mọi lời mà chàng nói. Mai Lang Vương thích ý ghé đến, vòi em:

- Hôn chồng lại nào.

Sao đỏ bừng mặt, vâng lời mà tay cứ đấm vào người chàng.

 

Hôm sau, thuyền của Quan Lang tiến vào Mai Viện. Lần viếng thăm này chàng đi quá bất ngờ, không có sự báo trước nên chẳng ai biết mà ra đón chàng. Nùng Tậu vừa hạ xuống cổng viện là ngay lập tức chạy đi tìm Sao. Em bấy giờ đang ngồi ở giường tre tính toán thu chi. Vừa thấy Nùng Tậu xông vào, em đã ngỡ ngàng một phen.

- Vịt Cổ Lũng!

Nùng Tậu sải bước đi vào, hơi thở vẫn còn dồn dập. Dường như chàng đã dùng hết tốc lực để đến đây.

- Quan Lang?

Sao rời khỏi giường tre, chuẩn bị đứng lên chào chàng.

Nùng Tậu tiến đến muốn ôm em. Thế nhưng vừa mới lao vào em, chàng đã va phải vai của một người. Nùng Tậu khựng lại, chưa kịp nhìn rõ đối phương chàng đã bị đẩy ra rồi. Mai Lang Vương đang đứng chắn trước Sao, khuôn mặt nghiêm nghị ân ẩn sắc giận.

- Ngươi…

Nùng Tậu trừng mắt.

- Từ giờ ngài không được chạm vào em ấy nữa, em ấy đã trở thành vợ chưa cưới của ta.

Mai Lang Vương lạnh nhạt thông báo.

Nùng Tậu ngẩn người, lùi nửa bước. Chàng trân trân rơi mắt lên em, đôi vòng bạc tương ứng trên cổ tay em và gã Mai Thần đó khiến chàng bàng hoàng suy sụp. Tại sao lại nhanh như vậy? Chàng chỉ mới cách xa em có hơn một tháng. Tại sao em lại bị tên đó cướp đi nhanh như thế?

Nỗi bàng hoàng nhanh chóng hóa thành cơn giận, Nùng Tậu rút rìu ra và lao vào Mai Lang Vương muốn tử chiến với chàng. Mai Thần cũng không khách khí, gọi kiếm đồng. Họ đấu đá quyết liệt ngay trước sân.

- Hai người thôi đi!

Sao can ngăn.

Nhưng hai người đàn ông ấy một khi đã hăng máu thì còn khuya em mới ngăn lại được.

- Ngươi đã giở trò gì để buộc em ấy đính ước hả?!

Nùng Tậu bổ rìu xuống, nhát rìu cẩn năm mảnh vảy sấu vô cùng mạnh bạo và sắc bén, dù Mai Lang Vương tránh kịp, vai áo chàng vẫn bị toác một đoạn nhỏ.

Mai Lang Vương điêu luyện xoay kiếm, điểm guốc, lao vút lên, táp kiếm vào Nùng Tậu không hề nhân nhượng:

- Em ấy yêu ta, ta yêu em ấy, chúng ta đến với nhau vì tình yêu tự nguyện.

- Sao mà yêu ngươi ư?!

Nùng Tậu gầm lên.

- Em ấy đã thừa nhận với ta.

Mai Lang Vương cao ngạo nhếch môi, lá mai phóng ra, tập kích Quan Lang trong khi kiếm đồng như chớp bổ đến, liên tục rền rĩ khiến chàng ta khó lòng chống đỡ.

Nùng Tậu vung rìu đáp lại từng nhát chém, Mai Lang Vương chùng xuống, dùng toàn bộ sức mạnh bật lên, tung một cú chém hung bạo, hất văng rìu của Nùng Tậu đi. Lưỡi rìu xoay tròn trên không trung, bổ thẳng xuống phiến gạch, lún sâu đến ba đốt tay. Mai Lang Vương không cho Quan Lang ngơi nghỉ một giây một phút nào, sau khi tước vũ khí của chàng, Mai Thần lập tức đảo kiếm đâm tới.

Sao trông thấy tình huống nguy hiểm đó, em tức anh ách hét lên:

- Mai Lang! Nếu ngài còn không mau dừng tay thì em sẽ phạt ngài đấy!

Mai Lang Vương sực tỉnh, vội vàng né kiếm đi. Nhát kiếm của chàng vì vậy sượt qua bắp tay Quan Lang, dù không phải là nhát chém hiểm nhưng cũng khiến chàng ta không tự chủ được, giật lùi về sau.

Nùng Tậu ôm vết thương rỉ máu, phẫn nộ hướng mắt về phía chàng. Mai Lang Vương cầm kiếm đồng, chuỗi lục lạc rũ xuống tĩnh lặng, đôi mắt nâu cũng tràn ngập khó chịu nhưng tuyệt nhiên không tấn công nữa.

Hai người đàn ông gườm gườm nhìn nhau giữa khoảng cách mười bước chân.

 

Với sự can ngăn quyết liệt của Sao, hai người đàn ông đã ngưng tuốt gươm múa kiếm. Sao thoạt tiên đưa Quan Lang về khu lưu trú để chữa trị vết thương cho chàng trong khi Mai Lang Vương đi theo giám sát. Lúc Sao băng bó cho Nùng Tậu trên sập thì chàng khoanh tay đứng một bên, hệt như ông thần gác cửa vậy, khiến Sao làm việc mà mồ hôi cứ túa ròng ròng.

Mai Lang Vương đứng canh chừng một lúc thì tiểu đồng xuất hiện báo với chàng rằng có khách. Mai Lang Vương đành phải rời đi nhưng mắt rơi lên hai người vẫn còn nguyên sự nghiêm nghị và giám sát, thật sự rất đe dọa.

Chàng vừa đi khỏi cổng tròn, Nùng Tậu đã hỏi em:

- Sao, hắn không ép uổng gì em chứ? Nếu hắn dùng vũ lực buộc em đính ước với hắn thì ta sẽ báo cho cha biết để người trừng phạt hắn!

Sao ngây ra một lúc rồi khẽ cười. Em nhớ đến những quan tâm trước đây của Quan Lang dành cho mình. Thuở trước em không hiểu lòng chàng, em cứ nghĩ hoặc là chàng hiểu lầm mối quan hệ giữa em và Mai Lang hoặc là chàng lại cau có vô cớ. Còn giờ, em đã hiểu rõ rồi, thật ra Quan Lang đang ghen. Vì Quan Lang có tình cảm với em cho nên mới ghét Mai Lang.

- Quan Lang… Thật ra hôm đó em vẫn chưa kịp trả lời ngài.

Nùng Tậu ngồi yên nghe em nói, đôi mắt tinh anh lặng lại, vẻ mặt bi thương. Dường như chàng cũng đoán được mười mươi điều mà em sắp nói ra. Đó hẳn là câu trả lời mà chàng không mong đợi.

Sao thở than, đặt cánh tay được băng cẩn thận của chàng xuống mà nhẹ giọng nói rõ:

- Đối với em, ngài là một người đồng hành quý giá. Em và ngài ngao du cùng nhau lâu như vậy, cùng nhau kinh qua biết bao khó khăn, dù đó không phải là tình yêu nhưng trong lòng em ngài cũng có một vị trí rất đặc biệt. Em sẽ không bao giờ quên được những năm tháng xanh ngời được rong ruổi cùng ngài. Ngài là một người bạn mà em vô cùng trân trọng.

- Sao…

Nùng Tậu nghe lòng cay đắng nhưng chẳng thể đòi hỏi thêm gì. Em đã nói rất rõ ràng rồi.

- Còn về hôn ước này…

Sao nhìn chiếc vòng bạc trên tay, chợt nhoẻn cười.

- Vào khoảnh khắc mà em sắp mất đi Mai Lang, em đã nghĩ rằng cuộc sống của mình thật vô nghĩa. Không có ngài ấy thì dù em có đi muôn chặng đường, có được tự do bay đến tận chân trời đi nữa thì thứ hiện lên trước mắt em cũng chỉ là một thế giới màu xám mà thôi. Không có Mai Lang em không còn cảm nhận được vẻ đẹp của thế gian này. Ngài ấy là sinh mệnh em, là linh hồn em. Em không thể sống mà thiếu ngài ấy được.

Em nhìn mây trời, mắt cay xè.

- Em cứ nghĩ mình sẽ từ bỏ được ngài ấy, nhưng khi sắp mất đi ngài, em mới biết từ trước đến giờ em chỉ đang tự lừa dối mình mà thôi.

Cuộc trò chuyện rơi vào khoảng lặng từ đó. Nùng Tậu không nói thêm gì, chàng đang lặng lẽ gặm nhắm nỗi đau trong lòng. Chàng đã từng nghĩ rằng sẽ có lúc em quên được tên Mai Thần ấy rồi cùng chàng nói đến những chuyện lãng mạn. Chàng vẫn luôn chờ đợi em trong âm thầm. Thế nhưng… Rốt cuộc… Tình yêu em dành cho hắn quá sâu sắc…

Giả như có thể quay lại… Giả như người ở bên em ngay từ đầu không phải là hắn mà là chàng thì liệu em sẽ dành cho chàng tình yêu chứ? Nùng Tậu không có can đảm hỏi em. Chàng chỉ giữ nghi vấn ấy trong lòng.

Là bạn… Là bạn ư? Nùng Tậu nhớ về những ngày tháng hai người phiêu lưu cùng nhau. Những kí ức từng chút sống lại, khi là lúc cả hai ngồi trên bè cùng hưởng nắng gió, khi là lúc đi vào rừng sâu phá bẫy rập, khi là lúc dừng lại trong làng, chàng uống rượu, em ngồi vẽ vời, không gian tĩnh lặng…

Là bạn ư? Nùng Tậu cười nhếch. Ừ nhỉ? Dù trong lòng em chàng có là gì thì những kỉ niệm ấy vẫn không thay đổi, chúng vẫn tươi đẹp như vậy, mới nguyên và mỗi lần hồi tưởng về vẫn khiến người ta thương nhớ, lưu luyến.

Có lẽ, như thế đã đủ rồi…

- Sao, chúng ta vẫn sẽ là những người đồng hành hợp cạ chứ?

Chàng cười khổ hỏi em.

- Vâng, hiển nhiên rồi ạ.

Sao gật đầu, nước mắt đổ xuống.

- Ừ, vậy được rồi.

Quan Lang thỏa mãn, chàng gác tay lên gối và dặn em:

- Sau này nếu tên Mai Lang Vương đó đối xử tệ bạc với em thì em cứ gửi thư cho ta, ta sẽ xử lý hắn ngay. Nếu một lúc nào đó chán ghét hắn, không muốn sống cùng hắn nữa thì cứ đến bên ta nhé.

Sao không nhịn được, phì cười.

- Đừng mơ.

Giọng Mai Lang Vương bất chợt vang lên.

- Ta sẽ không để ngài có cơ hội tiếp cận Sao đâu.

Quan Lang và Sao đưa mắt về phía cổng tròn, Mai Lang Vương đã xử lý công việc xong, đang hầm hầm đi vào. Chàng đã nghe thấy hết mấy lời ban nãy của Quan Lang. Mai Lang Vương liếc mắt lên vết thương của chàng ta, khi thấy nó đã được xử lý xong, chàng lập tức kéo tay Sao, bảo em về nhà với mình.

Sao không dám cãi chàng, em cúi chào Quan Lang rồi đứng dậy khỏi sập. Trước khi rời đi, Mai Lang Vương gọi tiểu đồng đến sắp xếp chỗ nghỉ cho Nùng Tậu nhưng Quan Lang đã ngăn lại.

- Thôi, ta về Cổ Loa đây.

Nùng Tậu đặt chén trà xuống, đứng lên.

- Quan Lang…

Sao ái ngại gọi chàng.

- Được rồi, giờ thì ta không có cớ để ở lại đây nữa.

Nùng Tậu nói và lướt đi.

Nùng Tậu trở về thuyền của mình, đoàn người vẫn còn đậu bên trên cổng Mai Viện đợi chàng. Mai Lang Vương và Sao đứng bên dưới, đưa tiễn. Nùng Tậu đi lên cầu thang, khi sắp lên thuyền hoàn toàn, chàng vẫn quay lại, thả lời cuối với Sao:

- Nhớ đấy, ta luôn mở rộng vòng tay chờ em.

Sao toát mồ hôi.

Mai Lang Vương tung một cành mai về phía Quan Lang, chàng ta nhanh chân né kịp, cành mai bám lên cột thuyền, khiến một mảng cột chảy ra.

Nùng Tậu trừng mắt nhìn Mai Lang Vương, chàng cũng hầm hầm nhìn lại.

Bấy giờ thuyền cũng cất xa rồi.

Nhận xét