Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 3
Mai Lang Vương vung kiếm lên, chuẩn bị lấy thủ cấp Phong Hạ. Thuộc hạ của Phong Thần tiền nhiệm nằm úp mặt xuống đất, rã rời. Phong Hạ không chống cự nỗi nữa, chỉ có thể chờ chết thôi. Đối với những tướng lĩnh cao cấp như chàng ta, chết đã không còn là chuyện gì quá đáng sợ nữa.
Kiếm đồng của Mai Lang Vướng lướt qua cổ Phong Hạ. Mái
tóc ngắn ngang vai rơi vài lọn xuống đất. Kiếm của chàng chém vào khoảng không.
Khi kiếm vừa lướt đến tóc của Phong Hạ, trong không trung chợt truyền đến một
hương hoa nồng nàn và rồi, Phong Hạ lẫn Phong Đông đều không còn ở vị trí cũ nữa.
Mai Lang Vương hướng mắt về khoảng không trên cao. Ở đó,
một bóng đen khác vừa xuất hiện. Hắn mặc áo chàm như bao gã Đông Bắc khác, tóc
dài vờn bay. Hắn sở hữu một đôi mắt nâu rất đẹp và khuôn mặt diễm lệ mê hoặc.
Quanh người hắn lan tỏa một cơn gió ngát hương. Tựa như
thể hắn vừa lướt qua một biển hoa ngút trời vậy. Hương thơm đó sinh ra từ cơ thể
hắn, không phải là mùi hương được tạo ra từ hương liệu hay hoa cỏ. Trong gió của
hắn ẩn chứa hương hoa.
- Phong Hương.
Mai Lang Vương chậm rãi nhả ra hai chữ.
Kẻ đó cười nhếch, tóc bay lất phất che khuất một nửa
khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt nâu bí ẩn. Hắn cắp Phong Đông bên hông và đỡ Phong
Hạ trên vai, đứng lơ lửng giữa trời. Trông hắn hiên ngang đấy nhưng chẳng còn
tay để đánh đấm nữa rồi. Mai Lang Vương lướt tay qua thanh bảo kiếm yêu quý.
Hôm nay chàng trúng được một mẻ lớn, không những xử được Phong Đông, Phong Hạ
mà ngay cả Phong Hương - Phong Thần hiện tại của Đông Bắc cũng sắp bị chàng kết
liễu.
Tên Phong Hương ấy vừa nhậm chức Phong Thần cách đây
không lâu. Hắn là một gương mặt mới nổi ở Đông Bắc nên chẳng ai biết được dung
mạo hắn. Ngay cả chàng cũng chưa từng gặp qua hắn bao giờ, chỉ nghe nói rằng
trong gió của Phong Hương ẩn chứa hương hoa mà thôi. Thật vinh dự vì hôm nay được
tiếp kiếm với hắn đấy!
Mai Lang Vương điểm mũi guốc lên đất và chém kiếm xuống.
Phong Hương cau mày né tránh, nhanh chóng giữ khoảng cách với chàng. Với tình
hình của hắn, hắn chỉ có thể giữ khoảng cách để đảm bảo an toàn cho bản thân mà
thôi. Thế nhưng, Mai Lang Vương không phải chỉ có thể cận chiến.
Chàng tung hàng loạt đạo đao gió về phía Phong Hương, hắn
thuần phục tránh né đồng thời xô về phía chàng một cơn gió lớn. Gió của hắn
không lạnh lẽo như Phong Đông, không nóng bức như Phong Hạ. Gió của hắn ẩn chứa
cánh hoa. Chỉ cần chạm phải những cánh hoa đó, thân xác sẽ nát tươm.
Mai Lang Vương dùng những hạt mai tứ quý đen tuyền phóng
vút về phía gió hoa. Những cánh hoa va chạm với hạt mai, nổ tung tóe. Phong
Hương nhân thời điểm rối ren đó, bỏ trốn. Mai Lang Vương phóng lá mai về phía hắn,
lá mai cứa đứt bắp tay, khiến hắn phải buông Phong Đông ra.
Phong Đông rơi xuống đất, Mai Lang Vương ngay lập tức
phóng cành mai về phía đó để kết liễu Phong Đông trước. Sau đó chàng lại gia
tăng lực tấn công lên Phong Hương, vô số lá mai lao về phía hắn như mũi tên, vị
trí và góc độ đều đã tính toán kĩ lưỡng. Chuyển động của Phong Hương đã bị
chàng khóa rồi, dù hắn có tránh thế nào cũng không thoát khỏi lá mai của chàng.
Ngay lúc Mai Lang Vương sắp hạ được hắn thì một cơn gió
khác lại lướt qua, mang theo hơi lạnh của gió bấc mà va chạm với lá mai, khiến
chúng rơi hết. Phong Đông sắp bị mai hoa tấn công cũng được cứu trong chớp mắt
bằng một cơn gió khác. Kẻ phá bỉnh đỡ lấy Phong Đông và yểm trợ cho Phong
Hương. Hai mắt Mai Lang Vương rực sáng, hắn chính là Phong Xuân!
Phong Hương và Tứ Phong Đông Bắc, bọn chúng đều đã lộ diện
cả. Thế mà cách đây chưa lâu, Phong Xuân còn gửi công văn giải trình cho chàng,
bảo rằng chúng không tham gia vào việc của Phong Thu? Chàng không tin nên luôn
sẵn sàng nghênh chiến chúng, quân lính từ Khau Phạ được bí mật điều động đến
sau núi Sam chờ thời cơ. Quả nhiên, ngay khi dấu phong ấn của Sao sắp được phá
giải hoàn toàn, chúng đã hành động.
- Phong Xuân, ngươi đang nhắm đến 'Cánh Cửa Cấm' ư?
Mai Lang Vương lạnh giọng.
Phong Xuân cười thâm trầm, ánh mắt hắn thật man dại, hệt
như ánh mắt của Phong Thu ngày ấy. Hắn đưa tay lên môi, làm động tác 'suỵt' đầy
bí hiểm. Sau đó, hắn thì thầm:
- Hạt mầm đang lớn lên.
Mai Lang Vương sầm mặt, đáy mắt rét buốt. Chàng đang nhớ
về từng lời từng lời của bọn dị hợm ấy, nào là 'gieo rắc những quả khổ đau' đến
'gieo xong hạt mầm'. Bọn chúng luôn nói ra những điều khó hiểu khiến người ta
khó chịu căm tức. Chàng không đôi co với chúng nữa, Mai Lang Vương vung kiếm
tung ra một chiêu đầy uy lực, quét qua bốn người bọn chúng. Chiêu thức của
chàng ngưng tụ một cỗ thần lực khổng lồ, xô vào không trung, khiến bầu không rền
vang dao động. Chiêu thức cực mạnh đó có tầm tấn công rất rộng và sát lực ẩn chứa
bên trong cực kì khủng khiếp, tính chất của nó là bao trùm và áp đảo, vì vậy kẻ
địch sẽ khó lòng thoát thân được mặc cho chúng có tháo chạy như thế nào.
Phong Xuân trông thấy cảnh tượng đó, hắn trở nên thận trọng
hẳn. Hắn ôm Phong Đông lùi lại, yểm một cơn gió bấc vào không trung. Ngọn gió
đó hòa vào đất trời, trong phút chốc gọi ra một con trâu lớn. Con trâu có lớp vỏ
ngoài màu hoàng kim, một con trâu vàng. Nó hung hãn lao ra trước mũi kiếm của
chàng, chắn hết bao nhiêu đòn cho chúng. Nhờ có trâu vàng chắn đòn, nhóm Phong
Xuân không hề hấn gì, duy lớp vỏ bên ngoài trâu vàng thì bị kiếm khí của Mai
Lang Vương oanh tạc, trở nên nham nhở. Lớp vỏ vàng bị thủng lổ chỗ theo hình dạng
của những vết chém, lộ ra bên trong xương thịt bết bát. Con trâu vàng trở thành
một con trâu nát tươm dưới chiêu kiếm đầy uy lực của chàng.
Ngay khoảnh khắc trông thấy con trâu ấy, vẻ mặt Mai Lang
Vương tức thì trở nên trầm lặng. Chàng không tung chiêu nữa, hạ kiếm xuống,
lãnh đạm quan sát chúng.
Xong việc, con vật ấy không xông đến húc lấy chàng mà dùng
chút tàn hơi trở về bên cạnh Phong Xuân. Hắn ôm Phong Đông, đáp lên thân trâu
và Phong Hương cũng mang Phong Hạ rơi xuống vị trí phía sau hắn. Trâu vàng gầm
vang, lao vun vút về phía trước, tốc độ sấm chớp. Phong Xuân lại yểm một đạo
gió khác, cánh cổng mở ra, trâu vàng mang theo bọn chúng ẩn vào cổng không
gian.
Mai Lang Vương nhìn theo bóng chúng, đôi mắt nâu u ám.
Chúng đã bẻ gãy không gian để tẩu thoát. Trước khi đi, Phong Xuân còn thả lại một
câu đầy bí hiểm cho chàng:
- Ngươi mãi mãi không ngăn được chúng ta đâu.
Xổng mất một mẻ cá lớn khiến Mai Lang Vương rất bực tức,
nhưng chàng cũng không vội vàng với chúng làm gì, chàng sẽ viết báo cáo gửi về
Cổ Loa trước sau đó chờ mệnh lệnh của bệ hạ. Hiện tại Phong Hương và Tứ Phong
đã lộ rõ bộ mặt thật, chúng là thuộc hạ dưới trướng của An Dương Vương, thật
khó tin nếu ngài ấy bảo rằng không liên quan gì đến chúng. Chàng chắc bệ hạ sẽ
gửi thư cho ngài ấy, hai người sẽ bàn bạc với nhau thế nào, còn phải chờ xem
đã. Cuộc thương thảo của họ sẽ quyết định việc chiến tranh có nổ ra hay không.
Mai Lang Vương trở về Mai Viện, vừa về đến nơi, chàng đã
trông thấy một khung cảnh tan hoang. Đôi mắt nâu kinh hoảng, chàng lập tức lao
đến chỗ thuộc hạ, hỏi xem chuyện gì đã xảy ra. Các thuộc hạ của chàng đang thảo
luận với phó tướng của Quan Lang và phó tướng của vị quan dưới thị trấn, khi thấy
chàng xuất hiện với sắc mặt sa sầm, họ không dám chậm trễ liền báo cáo mọi chuyện.
Mai Lang Vương đi tìm Sao ngay tức khắc. Chàng chưa đi được
bao xa thì các vị Hoa tiên và Thần Tình đuổi theo, họ vừa hay tin chàng về. Năm
người cùng lên đường đến chỗ Nùng Tậu.
Không khó để tìm ra vị trí của họ, bởi vì thời gian chưa
trôi qua bao lâu nên thần lực còn lưu lại trong không gian rất dày. Lúc mọi người
đến nơi, họ nhìn thấy quân lính Đông Bắc đang bị những sợi tơ tinh tú xuyên qua
người. Số tơ đó bắt qua cành cây ngọn cỏ, xuyên qua người chúng và bốc cháy rừng
rực.
Những kẻ bị mắc vào lưới tơ đều chết cháy. Cơ thể không bị
thêu rụi hoàn toàn mà chỉ có phần cơ thể dính vào lưới tơ mới cháy mà thôi. Tuy
nhiên, do lưới tơ xuyên qua người nên thứ bị bốc cháy thường là các cơ quan nội
tạng. Trên các chạc cây, hàng trăm xác người treo lủng lẳng trên những sợi tơ
ánh sáng với cơ thể thủng lỗ, cháy xém.
Bên dưới, phía sau một gốc cây lớn, Đào Hoa đang nằm bất
tỉnh. Trông nàng thật đau đớn, dù đã ngất nhưng khuôn mặt trắng bệch và đôi mày
nhíu chặt vào nhau. Dường như Đào Hoa đã bị ai đó đánh trúng. Bên môi nàng còn
vương lại một vệt máu rất mảnh.
Năm người rơi mắt lên hố đất lớn nằm ngay trung tâm khu vực.
Ở đó, Quan Lang đang ngất lịm trong vòng tay của một người. Cô gái ấy mặc trang
phục Mường cổ, hoa tai bạc tinh xảo reo vang. Đôi tay đeo đầy trang sức bằng bạc
lấp lánh ôm lấy Quan Lang, khuôn mặt thất thần.
Nàng chính là Sao. Dù trang phục khác biệt nhưng dung mạo
thì vẫn vậy, chỉ có điều đôi mắt không ngây thơ trong sáng mà trở nên thâm trầm
mị hoặc, vô cùng bí ẩn.
Vào khoảnh khắc Quan Lang che chắn cho em và bị trúng
tên, Sao đã cảm nhận được một nỗi đau vô cùng khủng khiếp. Người con trai ấy cứ
bị từng nhát, từng nhát tên xuyên qua, thứ ở giữa ngực em cũng bị trúng tên
cùng với chàng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Sao nhận ra rằng Quan
Lang là một tồn tại vô cùng đặc biệt đối với em. Chẳng biết từ bao giờ mà em
không còn ghét chàng nữa, không còn thành kiến với chàng nữa. Tim em như bị bóp
nghẹn. Em không muốn mất chàng.
Kỉ niệm như những đóa hoa đăng tỏa sáng êm dịu trong
lòng. Nào là lúc hai người cùng chiến đấu, nào là lúc hai người cùng trò chuyện.
Khoảng thời gian mà em đi cùng Quan Lang ấy thật tươi đẹp và êm đềm biết bao.
Đó là những tháng ngày trong xanh, thơm lừng hoa cỏ.
Em muốn trở về những tháng ngày ấy. Em không thể để người
con trai này có mệnh hệ gì được!
Cảm xúc bùng nổ mãnh liệt, nhanh chóng phá vỡ các rào cản.
Phong ấn trên tay em dần hóa thành một thứ chất lỏng đen đặc kì dị rồi chảy khỏi
cổ tay và rơi xuống đất. Khi chúng trôi hết, Sao cảm thấy một luồng sức mạnh dữ
dội bất ngờ dâng trào trong cơ thể. Từ huyệt bách hội, luồng sức mạnh to lớn ấy
cứ đổ dồn vào người, chạy xuyên suốt qua các luân xa, tuần hoàn, rạo rực. Sức mạnh
lớn đến nỗi khiến da đầu hưng phấn và không ngừng lan truyền những cơn tê dại,
nhộn nhạo. Các thớ cơ trên cơ thể không tự chủ được, co thắt từng hồi.
Ngay lúc ấy, trang phục trên người em bắt đầu biến đổi. Ý
thức Sao trở nên mơ hồ mông lung và em không còn là chính em nữa.
Sao giống như đã bị nhốt vào một chiếc tủ kính. Em vẫn có
thể nhìn ra ngoài, vẫn có thể điều khiển mọi hoạt động bên ngoài ấy nhưng không
còn cảm nhận được xung quanh. Em đưa tay lên và hướng về bọn lính Đông Bắc, những
sợi tơ bừng nở bắt qua nơi này nơi kia rồi đâm vào chúng, bốc cháy rừng rực. Em
hất tay về phía Đào Hoa, khiến nàng ta bị trọng thương và rơi xuống bất tỉnh.
Xong việc, em lại ôm lấy Quan Lang. Chàng bấy giờ đã đổ gục xuống bên cạnh em,
người chi chít tên.
Em lướt tay qua khuôn mặt ngông nghênh ấy, lau đi vết máu
vương trên môi. Tay em lướt từ đỉnh đầu xuống bụng dưới của chàng, sức mạnh
tinh khiết lan tỏa từ những đầu ngón tay, thắp sáng các luân xa. Sợi tơ sinh mệnh
đã bị cắt đứt lần lượt được nối lại. Linh hồn chàng tràn ngập ánh sao.
Em đã cứu sống được chàng.
Khi nhóm người của Mai Lang Vương tới cũng là lúc Sao kết
thúc quá trình cứu trị. Em vẫn giữ nguyên hình dạng của 'Vì sao lõi' ấy và để
yên cho Nùng Tậu ngả đầu lên đùi. Tay em lả lướt qua mặt chàng, nước mắt rơi xuống.
Nùng Tậu chưa hồi tỉnh, khuôn mặt tuấn tú chìm vào giấc ngủ bình yên. Em cứ vờn
tay qua cung mày dày rậm, không ngừng gọi "Quan Lang, Quan Lang".
Thần Tình trông bộ dạng của em, mặt nàng tái bệch, chân
lùi lại chậm chạp. Mai Lang Vương lạnh người. Đôi mắt nâu trân trân nhìn cảnh
tượng ấy, cõi lòng như bị ai đó giày xéo.
- Khi Sao hóa thành 'Vì sao lõi' có nghĩa là em ấy đã bị
cảm động.
Thần Tình đỡ trán, run rẩy nói.
Mọi người cùng chú ý đến nàng, Thần Tình tiếp tục giải
thích:
- Sao sẽ bị cảm động bởi người mà em ấy yêu thương nhất.
Vì tình yêu dành cho người đó, em sẽ trở thành 'Vì sao lõi'. Sao đã yêu Nùng Tậu
ư? Không thể tin được. Vì cứu thằng nhóc mà em ấy sẵn sàng hóa thành 'Vì sao lõi',
đã vậy còn biến hóa lâu như thế!
Mai Lang Vương nghe đến đây, khí huyết đang lưu chuyển
trên mặt như thể đã dừng hẳn lại. Khuôn mặt tuấn mĩ trở nên trắng nhợt trắng nhạt.
Các vị Hoa tiên ái ngại đưa mắt về phía Sao và Nùng Tậu.
Em ôm Quan Lang, tha thiết gọi tên chàng một lúc rồi cũng đổ gục xuống đất. Cơ
thể em chợt phát sáng, đến khi ánh sáng đó tắt đi, Sao đã trở về dáng vẻ ban đầu.

Nhận xét
Đăng nhận xét