Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 8
Hơn một tuần sau, Mai Lang Vương nhận được lệnh của Cổ
Loa. Vua Hùng viết thư bảo với chàng rằng chuyện Nùng Tậu có thể cảm động được
'Vì sao lõi' khiến ngài rất hài lòng. Ngài đã nghe Thần Tình nói qua về cách thức
cảm động 'Vì sao lõi'. Hóa ra, chỉ có người mà nàng yêu thương mới có thể cảm động
được nàng, và khi sự cảm động diễn ra liên tiếp năm lần, nàng sẽ hoàn toàn trở
về bản ngã của mình, tiếp tục trông chừng Phan Xi Păng.
Nói như vậy… Sự cảm động đã diễn ra được một lần? Vậy
còn bốn lần cảm động nữa.
Vua Hùng cho rằng nên để nàng và Nùng Tậu ở gần nhau để
kích thích sự cảm động diễn ra. Thế nên tạm thời chàng không cần phải bảo vệ
Sao, từ nay việc trông chừng em sẽ giao hết cho Nùng Tậu.
Mai Lang Vương không dám cãi lệnh vua dù lòng chàng rã
rời. Bệ hạ lại còn nói thêm rằng, dường như Nùng Tậu có tình cảm với 'Vì sao
lõi' thì phải. Ngài tỏ ra rất ưng ý cô con dâu này dù nàng có thể sẽ quay về Phan
Xi Păng vào một ngày không xa.
Mai Lang Vương cầm chiếu thư của bệ hạ trên tay, thừ
người ngồi trên giường suốt mấy đêm liền.
Vua Hùng một mặt gửi thư ra lệnh cho Mai Lang Vương, một
mặt thông báo với Nùng Tậu quyết định của ngài. Quan Lang đọc thư cha, vô cùng
vui sướng. Thế là từ nay chàng và em không cần phải chôn chân ở cái Mai Viện
này nữa, hai người có thể cùng nhau ngao du khắp nơi. Sao cũng sẽ không còn bị
tên Mai Thần kiểm soát, bắt đầu từ bây giờ, em hoàn toàn thuộc về chàng.
Nùng Tậu gọi Sao đến báo tin cho em hay, Sao vui mừng
lắm, em lập tức thu xếp hành lý. Em hỏi Quan Lang rằng chuyến hành trình tiếp
theo sẽ là ở đâu? Nùng Tậu suy nghĩ rồi bảo:
- Em có muốn đến phủ của ta chơi một lần không?
- Phủ của ngài ư?
Sao ngạc nhiên.
- Ừ. Nó nằm gần Loa Thành, ở giữa một vùng núi non bát
ngát, em chắc chắn sẽ thích.
Dừng một chút, chàng nhẹ nhàng nói thêm:
- Chúng ta ở lại đó vài ngày rồi sẽ lên đường tiếp, thậm
chí có thể đi qua các Thần giới khác du ngoạn cũng được.
Sao nghe chàng nói vậy, háo hức vô cùng. Em không do dự
gì mà đồng ý ngay tắp lự.
Kể từ ngày ba mặt một lời đó, Sao không còn đến gặp
Mai Lang Vương nữa. Chàng cũng không tìm gặp em, hai người thậm chí còn không
chạm mặt trên đường đi. Mai Lang Vương rất bận rộn, em thì suốt ngày ở khu lưu
trú cùng Quan Lang. Các chị cũng không nhắc nhỏm gì về chàng trước mặt em.
Khi Sao và Nùng Tậu đã bàn xong mọi dự định, em đến
tìm Ưu Liên nhờ nàng thông báo cho Vương một tiếng. Ưu Liên gật đầu, chẳng biết
nàng có báo gì với chàng hay không, sau khi em nhờ vả nàng rồi, em cũng không hỏi
han đến chuyện đó nữa.
Thuộc hạ trong viện bắt đầu chuẩn bị thuyền cho em và
Quan Lang. Hai người lên đường ngay sau khi thuyền chuẩn bị xong. Lần này, đưa
tiễn họ không có Vương và Lãm mà chỉ có Thần Tình cùng các chị. Sao cũng không
thắc mắc gì vì em và Quan Lang rời đi trong giờ hành chính của Mai Viện.
- Giữ gìn sức khỏe đấy.
Bạch Sứ căn dặn em.
- Vâng ạ.
Sao ngoan ngoãn gật đầu.
- Thỉnh thoảng hãy về đây chơi nhé.
Ưu Liên lưu luyến.
- Này này, con bé có đi luôn đâu, nó sẽ trở về mà!
Thần Tình vỗ quạt lên vai Ưu Liên, nhắc nhở.
Ưu Liên lau nước mắt, cúi mặt không đáp. Xích Phượng
xoa vai nàng an ủi trong khi Thần Tình nháy mắt bảo em:
- Thằng nhóc đấy không ngoan như tên Mai Lang Vương
kia nhưng em đã chọn nó thì ta đành chịu. Ta đã chăm sóc nó từ khi nó còn nhỏ,
ngoài một vài thói xấu cố hữu mà em đã biết ra thì cũng tương đối thông minh
lanh lợi, nó sẽ bảo vệ em tốt thôi.
- Vâng…
Sao chẳng hiểu mô tê gì. Thần Tình vẫn như cũ, lúc nào
cũng nói ra mấy lời cổ quái khiến em không sao thấm được.
Nùng Tậu nghe nàng nói thế, ngượng ngùng đỡ trán.
Chàng khoác vai Sao cười bảo em:
- Đi thôi.
- Vâng.
Sao cúi chào các nàng rồi cùng Nùng Tậu lên thuyền. Bốn
người đứng ở cổng Mai Viện, nhìn hai người họ đi bên nhau cười nói vui vẻ mà
không khỏi cảm thấy bâng khuâng. Khi mọi chuyện bắt đầu, họ cứ nghĩ rằng người
sánh vai bên em sẽ là Mai Lang Vương. Nào ngờ duyên phận thay đổi chóng vánh,
không thể lường trước được. Cuối cùng người cùng em tay nắm tay, đi bên nhau đến
trọn đời lại là Quan Lang Nùng Tậu.
Khi thuyền của hai người dần khuất xa, Thần Tình và
Tam vị Hoa tiên cũng không đứng đó nữa mà quay trở vào trong. Thần Tình trở về
khu lưu trú nghỉ ngơi còn Xích Phượng và Bạch Sứ tiếp tục công việc dang dở ở
khu Hoa tiên. Riêng Ưu Liên, nàng đi sang nhà Mai Lang Vương, chậm bước tiến
vào phòng chàng.
Mai Lang Vương đang hôn mê trên giường.
Ưu Liên xót xa thở dài, nàng đi vào phòng ngồi bên giường
chàng, u uẩn rơi lệ. Sau cái hôm mà nàng bảo với chàng rằng Sao sẽ lên đường
ngao du cùng Nùng Tậu ấy thì Mai Lang Vương lại đổ bệnh thêm một lần nữa. Trận
bạo bệnh trước đó vẫn chưa lành hẳn, chàng chỉ cố vực dậy để làm việc thôi. Nay
bệnh cũ chưa lành mà còn chồng thêm bệnh mới, chàng đã rơi vào trạng thái hôn
mê được vài ngày rồi, có vẻ sẽ không thể hồi tỉnh trong một thời gian dài.
Ưu Liên nắm tay chàng, nghẹn ngào thông báo:
- Sao đi rồi đấy.
Chàng trai tuấn mĩ ngủ yên trên giường vẫn không có
chút động tĩnh gì, chỉ có trán không ngừng toát mồ hôi. Ưu Liên dùng khăn lau mồ
hôi cho chàng, lòng đau như cắt. Nàng chợt nhớ đến người chủ trước, cũng là
dáng vẻ hư nhược này, cũng là cơn bạo bệnh vì tình này… Đúng là mẹ nào con nấy
mà…
Ưu Liên lau nước mắt.
Trong lúc Mai Lang Vương bất tỉnh, tại vùng không gian
vây kín đặc biệt - Nơi nhốt Năm Chèo - Đột nhiên xảy ra biến động. Hồ nước khổng
lồ tựa như một đại dương cứ không ngừng gợn sóng. Những đợt sóng xô vào nhau,
xô vào bờ, đổ ầm lên khu rừng bao bọc xung quanh. Những con sóng đôi khi cao đến
hàng chục mét.
Mây bao quanh khu vực đó chuyển dần sang màu đỏ, cả bầu
trời đỏ rực như lòng đỏ trứng gà. Sự biển đổi yêu dị của bầu trời kết hợp với
những đợt sóng thần cuồng nộ bên dưới hồ Năm Chèo báo hiệu một điềm gở.
Cư dân quanh đó gấp gáp gửi thư về Cổ Loa, báo rằng
Năm Chèo có dấu hiệu thức tỉnh. Hùng Duệ Vương tập hợp các triều thần, hỏi xem
ai sẽ đứng ra lãnh nhận nhiệm vụ ru ngủ Năm Chèo lần này. Các Vương thần thảo
luận cùng nhau, giở sổ sách ra xem. Theo như sự phân công trước đó thì, lần thức
tỉnh tiếp theo của Năm Chèo đã được giao cho Mai Vương xử lý.
Vua Hùng gật đầu, hạ lệnh xuống cho vị quan thân cận.
Vị quan đó viết công văn khẩn cấp gửi đến Mai Viện để báo cho Mai Lang Vương, hối
thúc chàng mau đi thực hiện nhiệm vụ định kỳ. Vì là công văn khẩn cấp nên nó sẽ
chuyển trực tiếp đến cho chàng mà không chuyển đến hệ thống thư từ chung của viện.
Mai Lang Vương đang hôn mê trên giường, công văn ấy xuất hiện ngay bên gối của
chàng.
Công văn đến buổi sáng, buổi chiều Mai Lang Vương mới
nhíu mày hồi tỉnh. Chàng thấy cả người đau ê ẩm, các điểm lưu thông năng lượng
như bị đóng đinh. Thần lực quen thuộc tỏa ra từ cuộn công văn khiến chàng tỉnh
táo hẳn lại. Mai Lang Vương cố gắng ngồi dậy, giở công văn ra xem, khi thấy chỉ
thị bên trong, chàng lập tức dẹp hết bao đau đớn và rời giường.
Mai Lang Vương đi đến vùng không gian vây kín đặc biệt
mà không báo cho ai, cũng không chuẩn bị gì. Chàng sử dụng thuật dịch chuyển, mỗi
lần vượt qua một cánh cổng thông hành, chàng lại đưa tay lên miệng quệt máu.
Sau khi bẻ gãy hàng chục cánh cổng không gian khác nhau thì chàng cũng đến được
hồ Năm Chèo. Hồ nước khổng lồ tung sóng ì ầm, hỗn loạn và hung hãn.
Những biến động gần đây của Thần giới khiến cho năng
lượng xấu sinh sôi chóng mặt. Đó là nguyên nhân chính khiến Năm Chèo thức tỉnh.
Mai Lang Vương gọi kiếm đồng ra, chực chờ sẵn. Nó vẫn chưa tỉnh hẳn, chỉ mới cựa
mình thôi. Chàng sẽ xử lý nó nhanh chóng ngay khi nó vừa nứt mắt ngoi lên. Chỉ
có cách đó chàng mới hoàn thành xong nhiệm vụ trong tình trạng yếu nhược này.
Các cột sóng dần lặng đi. Hồ nước yên tĩnh dần lại.
Mai Lang Vương xoay kiếm, đó là dấu hiệu Năm Chèo đã thức. Mặt nước chợt dao động,
rồi thì một cái đầu to hơn năm mét bất thần nhô lên.
Mắt của Năm Chèo có màu xanh lục, phát sáng như đom
đóm. Đồng tử màu đen, thuôn dài, dữ tợn. Hai mắt sáng rực ấy cứ đưa qua đưa lại,
đảo tròn gian manh và hung dữ. Khi nó phát hiện ra tà áo thêu hoa, nó liền gầm
lên, từ miệng của nó, một vòi nước hung bạo bắn ra.
Mai Lang Vương né tránh vòi nước ấy, đó là vòi nước độc.
Khi chạm vào thứ nước ấy, cơ thể sẽ nổi đầy mụn cóc rồi teo tóp dần đến khi chỉ
còn một búng máu mà chết. Đó là thuật pháp đặc biệt của Lì. Năm Chèo hội tụ tất
cả các thuật pháp đặc biệt của năm con sấu nhỏ.
Không tấn công chàng bằng nước độc được, Năm Chèo liền
quẩy mình, bắn về phía chàng vô số vảy. Mai Lang Vương dùng hạt mai kích nổ số
vảy đó khi chúng còn chưa rời khỏi người Năm Chèo bao xa, khiến bao nhiêu đòn
nó tung ra đều đập hết lên người nó. Tuy nhiên do da của Năm Chèo cứng hơn cả
da của Độn nên dù bị gậy ông đập lưng ông, nó vẫn không hề suy suyển gì.
Năm Chèo bắt đầu tàng hình, ẩn xuống mặt nước. Mai
Lang Vương gọi ra cội rễ để truy tìm nó nhưng phạm vi hồ quá rộng nên không dễ
dàng tìm ra nó ngay. Trong lúc chàng bay là là trên mặt hồ để thi triển thuật
tìm kiếm thì Năm Chèo ẩn bên dưới đánh lén lên. Mưa vảy và mưa độc bao vây
chàng như một chiếc lưới thép, khiến chàng tránh né rất vất vả.
Mai Lang Vương gọi ra một tấm khiên hoa mai để chống đỡ
tạm thời. Dù vậy, do sức mạnh của chàng đang suy yếu nên khiên sẽ không vững chắc
như xưa nữa. Mai Lang Vương không kéo dài trận đánh với nó làm gì, càng kéo dài
thì chỉ càng khiến phần thua tăng lên thôi. Chàng đẩy nhanh thần lực vào thuật
tìm kiếm, những cội rễ túm được đuôi của Năm Chèo rồi quấn chặt lấy nó, trói dần
lên toàn thân.
Năm Chèo vùng vẫy, nhảy ào lên không trung. Mai Lang
Vương nhân cơ hội đó, phóng kiếm vào tim nó. Thanh kiếm đồng sáng lóe lao vun
vút vào tim con sấu thần, xuyên qua mảnh vảy màu đỏ ở nơi đó. Dù cơ thể của Năm
Chèo cứng chắc hơn Độn nhưng có một điểm yếu ở tim. Chỉ cần ghim kiếm vào vị
trí đó là sẽ ru ngủ được nó.
Tuy nhiên, khi bị tấn công vào điểm yếu, Năm Chèo sẽ
tung ra chiêu tự vệ cuối cùng. Chiêu thức này là để đồng quy vô tận[1] với kẻ địch. Theo đó, khi bị tấn công vào tấm vảy ở
tim, Năm Chèo sẽ ngay lập tức kích hoạt hệ thống vảy cứng trên lưng. Những tấm
vảy sẽ tách ra khỏi người nó và lao vào kẻ tấn công.
Mai Lang Vương không còn kiếm, không thể bạt vảy để bảo
vệ bản thân nữa. Khiên hoa mai của chàng thì sớm đã lụi tắt do không đủ thần lực
duy trì rồi. Vố số vảy lao về phía chàng, khóa chặt chuyển động. Hiện tại chàng
không thể tránh khỏi chúng nữa, chỉ có thể tính toán xem nên lao sang nơi nào để
cơ thể ít bị tổn thương nhất.
Nhờ vào giác quan nhạy bén, Mai Lang Vương đã tìm ra vị
trí thích hợp, chàng di chuyển sang bên trái và đón nhận mảnh vảy to bằng lòng
bàn tay xuyên qua ngực phải. Vị trí xuyên cách tim một đoạn vừa đủ, không gây
nguy hiểm cho cổng luân xa ở đó. Tuy bị thương ở vị trí này nặng nề hơn so với
các vị trí khác nhưng chàng sẽ chỉ bị trúng một mảnh vảy mà thôi.
Năm Chèo tấn công được chàng, nó gầm lên đắc thắng rồi
rơi ào xuống hồ, chìm dần đi. Mai Lang Vương đưa tay lên, gọi kiếm trở về và cất
nó vào thần thức. Chàng ôm lấy ngực, thở dồn dập, đôi mắt nâu lướt nhìn xung
quanh, tìm kiếm một nơi êm ái. Chàng bay là là vào bờ và đổ xuống sau một tảng
đá lớn. Mai Lang Vương tựa lưng vào tảng đá, mơ màng nhìn trời, tấm vảy kia vẫn
ghim trên ngực.
Thật ra vết thương này không đáng có, chàng vốn có thể
ngăn chặn được nó nếu trước khi rời khỏi nhà chàng chịu khó ngồi lại cho các vị
Hoa tiên vẽ tô tem. Các vị Thần lãnh nhiệm vụ ru ngủ Năm Chèo sẽ được phủ lên
người một lớp tô tem đặc biệt để chống lại chiêu phản công cuối cùng của nó. Lớp
tô tem đóng vai trò như một tấm áo giáp ngăn không cho những mảnh vảy cứng của
Năm Chèo xuyên qua người.
Đáng tiếc chàng đi quá vội, hơn nữa cũng không thể nhờ
các vị trưởng bối bố trí tô tem cho được. Nếu họ biết chàng phải đi ru ngủ Năm
Chèo thì họ sẽ làm ầm ĩ, sau đó gánh vác thay chàng nhiệm vụ này ngay. Chàng làm
sao có thể để họ đi tìm nguy hiểm chứ? Cho nên chỉ có thể lặng lẽ đi một mình.
Giờ bị trúng vảy rồi, tấm vảy cứng của Năm Chèo sẽ không thể rút ra được, nó sẽ
nằm mãi trên người cho đến khi mất máu đến chết thì thôi.
Mai Lang Vương thở dốc, nhắm mắt lại, cười nhẹ. Chàng
đã không còn xem trọng cái chết nữa rồi, ngay từ khi chàng bước vào quân doanh.
Những vị Lạc tướng luôn sẵn sàng cho cái chết bởi vì nhiệm vụ mà họ đối mặt lúc
nào cũng cam go và nguy hiểm. Không có hi sinh thì hòa bình và phồn hoa không thể
nảy nở được.
Tà áo thêu hoa dần nhuốm đỏ, máu của chàng chảy ào ạt
xuống, thấm lên mặt đất, vằn vện. Trong tâm trí lúc này chỉ hiện lên nụ cười của
em, từng kỉ niệm êm đềm giữa hai người. Vào lúc thần trí mơ màng này, chàng chỉ
muốn gọi một cái tên duy nhất. Chẳng biết em đã đến đâu rồi? Đã tới được Loa
Thành hay chưa?
Chàng chưa bao giờ nghĩ là mình sẽ mất em, cho dù có nằm
mơ cũng không nghĩ ra được chuyện đó. Em lúc nào cũng quấn quýt bên chàng, ngay
từ khi em còn nhỏ chàng đã mặc định rằng em thuộc về chàng. Rốt cuộc sự mặc định
ấy chỉ là suy nghĩ của chàng, cố chấp của chàng, đơn phương của chàng.
Sau cùng thì… Chỉ có chàng là kẻ lụy tình thôi.
Nhưng… Cũng không sao cả.
Chẳng phải em đã từng nói gặp nhau trong đời đã là niềm
vui rồi ư?
Em không yêu chàng cũng không sao, chỉ cần em nhớ về
chàng là đủ rồi. Phải chăng, trong tâm trí em chàng cũng là một vị trưởng bối
đáng kính?
Ước gì trong tâm trí em, chàng là một kí ức đẹp.
Mai Lang Vương dần thở ra thật khẽ.
Có lẽ… Không thể gọi em là Sao nữa rồi. Từ nay, hẳn là
phải gọi em hai tiếng phu nhân…
Nùng Tậu đưa Sao về phủ của chàng, nơi nằm giữa núi rừng
bát ngát. Không giống như phủ thần khác, xây dựng thành từng khu riêng rẽ, phủ
của Quan Lang được xây dưới dạng không gian mở, hòa hợp hoàn toàn với thiên
nhiên. Những khu nhà không được bao bọc trong các bức tường mà nằm tự do giữa rừng
núi. Chúng cũng không xây theo kiểu nhà nhiều gian mà là những căn nhà sàn to lớn
quây quần vào nhau nằm rải rác thành từng cụm khắp vùng.
Nùng Tậu sắp xếp cho Sao ở gần nhà sàn lớn của chàng,
ngôi nhà nằm cạnh một thác nước. Từ trên nhà nhìn ra lúc nào cũng thấy thác đổ
ì ầm, bọt tung trắng xóa. Khắp nơi chim ca líu lo, mặt đất tràn đầy hoa và cây
cỏ. Đôi khi có một vài con nai rừng, một vài chú chim trĩ xuất hiện dạo quanh.
Sao bỡ ngỡ tham quan phủ của Nùng Tậu, đúng là nơi lý
tưởng của Quan Lang ha. Ngài ấy sống ở một nơi thoáng đãng như thế này, bảo sao
không thích bị nhốt trong bốn bức tường. Nùng Tậu trông vẻ mặt vui sướng của em
thì rất hạnh phúc. Chàng chợt hỏi em rằng có muốn sống ở đây với chàng suốt đời
không? Sao cau mày, lắc đầu nguầy nguậy. Em bảo tuy nơi này đẹp nhưng em vẫn
thích phiêu lưu hơn. Nùng Tậu bật cười, đồng ý. Chàng bảo rằng em có đi đến
chân trời góc bể thì chàng cũng sẽ tháp tùng em.
Sao ở lại chỗ Nùng Tậu chơi khá lâu. Quan Lang đưa em
đi dạo khắp nơi trong rừng, thỉnh thoảng họ còn ngủ qua đêm ở đó. Khoảng thời
gian ấy không có khác biệt gì so với lúc hai người cùng ngao du. Nếu có khác
thì… Có lẽ là thái độ của Quan Lang.
Em nhận ra, kể từ sau lần chàng bị trúng tên, chàng
không còn cọc cằn với em nữa. Những cử chỉ dành cho em trở nên dịu dàng và yêu
thương vô cùng. Chàng cũng không còn trịch thượng hống hách mà luôn dành thời
gian trò chuyện tâm sự cùng em. Sao phảng phất cảm nhận được rằng, chàng đối xử
với em hệt như đối xử với mấy cô thôn nữ mà chàng vẫn thường quấn quýt ấy.
Ngày thứ ba em ở lại chỗ chàng, vào buổi tối, Nùng Tậu
mở một buổi tiệc lớn để vui chơi. Người hầu của chàng đốt một đống lửa trại lớn
sau đó múa hát tưng bừng, hệt như lễ hội diễn ra ở Kon Chư Răng mà thuở nhỏ em
được tham gia. Nùng Tậu nằm trên võng cao hứng gõ chiêng còn em thì ngồi bên cạnh,
nhăn mặt chịu đựng. Ồn quá, em không thích tiếng ồn.
Khi buổi tiệc lên đến cao trào, mọi âm thanh chợt tắt
hẳn. Sao đang ngủ gà ngủ gật, bị sự im lặng đó làm cho giật mình. Em tưởng tiệc
đã tan nên vội mở mắt ra xem thử. Khi cảnh vật xung quanh hiện lên, thứ đầu
tiên mà em thấy chính là ánh mắt sâu lắng của Quan Lang.
Nùng Tậu chìa tay về phía em, ngỏ ý rằng muốn đưa em
ra lửa trại. Sao tần ngần ái ngại nhưng cuối cùng vẫn quyết định đi theo chàng.
Hai người đi xuống bậc thang, tiến ra nơi ánh sáng chan hòa ấy. Xung quanh họ,
biết bao người hầu kẻ hạ háo hức chờ trông.
- Sao.
Nùng Tậu nắm tay em thật chặt.
- Vâng?
Em không hiểu tại sao chàng lại đưa em ra đây.
Quan Lang chậm rãi lấy ra một chiếc vòng bạc, chân
thành hỏi em:
- Lấy ta nhé?
Sao sững sờ. Em mở lớn mắt, trân trân nhìn chàng. Mọi
việc diễn ra quá nhanh và em không lường trước được.
Lấy Quan Lang ư? Trở thành vợ của ngài? Sao nghiêm túc
suy nghĩ đề nghị này, cảm thấy nó thật quá mới mẻ. Từ trước đến nay em chưa từng
suy nghĩ điều gì vượt quá thân phận tỳ nữ với Quan Lang. Nếu có, thì cũng chỉ
xem ngài như bằng hữu thôi, ngài là người đồng đội hợp ý mà em rất quý mến.
Sao chưa từng nghĩ rằng sẽ cùng ngài nảy sinh thứ tình
cảm gọi là yêu đương. Trong tâm trí em, em giống như thỏ còn Quan Lang thì như
mèo ấy, hai giống loài hoàn toàn khác nhau và chỉ có thể làm bạn chứ không thể
trở thành đôi lứa được. Lần đó, Quan Lang che chắn tên cho em và em đã cảm nhận
sâu sắc một điều rằng Quan Lang là người bạn mà em không thể thiếu. Em không muốn
đánh mất người bạn đã luôn cùng em đồng hành ấy.
Sao im lặng hồi lâu và quyết định thẳng thắn nói rõ với
chàng. Vì em quý trọng chàng như bạn nên sẽ trả lời rõ ràng, không khiến chàng
vấn vương đau khổ. Em rất cảm kích vì Quan Lang dành cho em tình cảm nồng nàn ấy
nhưng cảm xúc thì không thể cưỡng cầu được… Có những chuyện không thể đồng ý để
cho vui được…
Lúc Sao chuẩn bị nói rõ với Nùng Tậu thì đột nhiên
xương quai xanh nhói đau. Em ôm lấy vị trí ấy, thẫn thờ. Em cảm nhận rất rõ rệt
rằng, luồng hơi ấm luôn bao bọc quanh nơi đó đang dần lụi tắt. Không chỉ có dấu
ấn trên cổ mất hiệu lực mà dường như cả kiềng vàng và sợi dây chuyền cẩm thạch
mà em đang đeo cũng đang mất dần sức mạnh. Sao ngớ ra. Em giống như vừa bị sét
đánh trúng.
- Sao?
Nùng Tậu mong chờ nhìn em, muốn nghe một câu trả lời.
Sao há hốc rồi dần dần ngậm miệng lại, sắc mặt tái nhợt.
Nùng Tậu giật mình khi trông thấy biểu cảm kì lạ của em. Chàng lo lắng hỏi em
chuyện gì vậy nhưng Sao không trả lời.
Nước mắt em rỏ xuống, hệt như giọt sương trượt khỏi ngọn
lá. Em bàng hoàng lùi lại, sau đó dứt khoát bỏ chạy. Nùng Tậu kinh ngạc đuổi
theo em, khi chàng sắp bắt được cánh tay bé nhỏ thì Sao đột nhiên ẩn vào thinh
không. Quan Lang sững sờ, nhìn vào bàn tay trống không, lòng lo lắng tột cùng.
Sao vừa dùng thuật dịch chuyển.
Dù đã cố gắng rất nhiều, em vẫn không thể đến được nơi
ấy. Sao ngã bịch xuống một khu rừng hoang vắng, chẳng biết là nơi nào. Em nghiến
răng nghiến lợi, bật dậy, vừa mới cử động một chút ngực liền nhói đau và em
phun ra một bãi máu lớn. Thuật dịch chuyển chưa bao giờ là thứ thần thuật dành
cho em.
Cơ thể nhói đau từng cơn nhưng Sao vẫn cố chấp sử dụng
thuật thêm một lần nữa. Em rơi xuống suối, rơi xuống cát, thậm chí là rơi lên
ngọn cây. Em rơi xuống giữa chợ rồi rơi lên mái nhà, mỗi cú rơi đều khiến máu
huyết trong người cuộn trào. Vậy mà sau hơn hàng chục lần khởi động thuật ấy,
em vẫn không thể đến bên người.
Chẳng biết là lần khởi động thứ bao nhiêu, khi mở mắt
ra, em vẫn thấy mình nằm ở tàu đao của một quán trọ lớn. Sao không còn cử động
nổi cơ thể nữa, em đã sử dụng thần lực vượt ngưỡng quá nhiều. Cơ thể em bây giờ
đau nhức như bị hàng trăm mũi dùi nhọn chích trúng. Chẳng còn máu để thổ ra nữa
rồi. Em nằm bất động.

Nhận xét
Đăng nhận xét