Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 5
Mai Lang Vương đưa Sao về nhà, trên đường, chàng cứ dùng
ánh mắt hờn lẫy nhìn em. Sao trông bộ dạng buồn cười đó, thật sự chỉ muốn trêu
ghẹo chàng. Mai Lang Vương dùng ánh mắt trách em hồi lâu, không thấy em có phản
ứng, chàng liền nói thẳng:
- Em hứa hẹn gì với Quan Lang đấy? Muốn bỏ chồng theo
trai hửm?
Sao giơ vòng bạc lên, ướm vòng bạc trên tay hai người vào
nhau, nhắc nhở:
- Thế này thì đi theo trai nào được nữa? Người ta đính ước
với ngài rồi còn gì?
Mai Lang Vương nhìn cặp vòng soi vào nhau, đẹp đẽ ngời
sáng, chàng chợt nghe lòng thật ấm áp. Chàng cười mỉm, bị em dỗ thành công.
Chàng bế em lên và định đưa em vào phòng. Thế nhưng trong lúc chàng bế bổng em
đó, Sao lại phát hiện ra vết rách trên vai áo chàng. Em xót xa chạm lên nó, sau
cùng bảo chàng cởi áo ra cho em khâu.
Mai Lang Vương hiển nhiên không dám cãi lệnh vợ, chàng thả
em lên giường tre và gọi tiểu đồng đi lấy kim chỉ. Trong lúc tiểu đồng làm việc,
chàng cởi áo đưa cho em, Sao xem xét vết rách của chàng, cẩn thận xỏ chỉ luồn
kim, khâu nó thật tỉ mỉ. Mai Lang Vương ngồi cạnh bên, vừa thưởng trà vừa thư
thái ngắm em khâu vá.
- Xong rồi đây ạ.
Sao vui mừng thốt lên, giơ chiếc áo lên soi kĩ xem có còn
chỗ rách nào nữa không. Thật may dù trận chiến ban nãy diễn ra rất quyết liệt
nhưng chỉ để lại một vết rách nhỏ mà thôi.
Em bỗng ôm áo vào lòng. Áo tỏa ra mùi hương quen thuộc
khiến em có chút mê mẩn. Sao ôm áo và vô thức vùi vào đấy. Mai Lang Vương trông
hành động của em, đỏ bừng ngượng ngập, chàng đưa tay đến ấn áo xuống, rề rà bảo:
- Áo đầy mồ hôi, em đừng ôm như vậy…
- Vâng, vì nó đầy mồ hôi nên em mới ôm đấy ạ.
Sao vẫn vùi vào áo và trả lời một cách vô tư.
- Thế nào hửm?
Mai Lang Vương nâng chén trà mà mắt đầy bối rối.
Em hướng sang chàng, cười ngọt ngào:
- Vì áo của chồng em, có mùi mồ hôi của chồng em nên em
thương đấy.
- …
Mai Lang Vương im bặt, mắt rũ xuống, trông thỏa mãn như
mèo vừa ngửi phải bạc hà.
Chàng đặt chén trà xuống, đẩy khay trà đi và nhích đến gần
em, ôm em vào lòng. Sao ngạc nhiên, Mai Lang Vương gục bên vai em, âu yếm nói:
- Vợ ta đáng yêu thế này, bảo sao ta cứ phải đi theo
trông chừng.
- Mai Lang…
Sao xấu hổ cúi đầu.
- À mà ban nãy em bảo định phạt ta ấy nhỉ?
Chàng sực nhớ đến lời cảnh báo của em.
Sao lắc đầu, nhẹ giọng:
- Vì ngài ngoan nên em không phạt nữa.
- Không được, đã bảo phạt thì phải phạt chứ?
Mai Lang Vương cố chấp nói.
Sao cau mày, chàng thật lạ kì, người ta đã tha cho rồi vẫn
cố bắt người ta phạt là thế nào? Sao không chịu phạt chàng, Mai Lang Vương kiên
quyết bắt em phạt cho bằng được. Sao chịu thua trước những lý lẽ mà chàng viện
ra, cho nên em đành phạt chàng.
- Thế chút nữa em ra nhà sau giặt giũ thì ngài phơi áo hộ
em nhé?
Em sà vào lòng chàng hỏi.
Mai Lang Vương vui mừng, chàng hôn lên trán em, cười đáp:
- Ừm.
Hôm sau, Mai Viện lại có khách. Họ là những vị khách mà
Mai Lang Vương và Sao không lường trước được. Lúc họ đến, chàng đang đọc sách
ngoài vườn còn em thì kéo khung dệt ở nhà trái. Hai người đang tận hưởng giây phút
yên bình thì bỗng nhiên tiểu đồng chạy vào báo và những vị khách xuất hiện.
Mai Lang Vương ngạc nhiên, ngẩng khỏi trang sách.
Từ cổng tròn, Bukjai và nữ thần Kon Chư Răng đang tiến
vào.
Đoàn người của Kon Chư Răng viếng thăm Mai Viện một cách
long trọng với sính lễ đầy ắp. Bukjai đi đầu, theo sau là nữ thần và Yang. Họ vẫn
nhớ lời hứa năm ấy giữa bốn người. Rằng khi Sao đủ tuổi kết hôn, Kon Chư Răng sẽ
đem sính lễ đến.
Đáng lẽ, trước khi mang lễ vật đến, Bukjai phải gửi thư hỏi
ý Sao cho rõ ràng. Thế nhưng kể từ khi Mai Lang Vương thay đổi hệ thống thư từ
trong viện thì Sao không còn liên lạc được với quá nhiều người nữa. Những người
có thể gửi thư đến em đều là những người mà Mai Lang Vương cảm thấy họ nằm
trong 'phạm vi an toàn'. Hiển nhiên Bukjai sẽ bị chàng loại ra khỏi phạm vi đó
rồi, vì vậy chàng ta không gửi thư cho em được.
Bukjai vừa nhìn thấy em, hai mắt lập tức sáng lên, nụ cười
nhớ thương bừng nở. Nữ thần Kon Chư Răng thì cứ nhìn Mai Lang Vương mãi. Đã rất
lâu, rất lâu rồi, nàng không được gặp chàng.
Mọi người tiến vào nhà chính trò chuyện. Sau vài lời hàn
huyên, Bukjai lập tức đặt vấn đề cưới hỏi. Mai Lang Vương cau mày còn Sao thì
ái ngại. Bukjai tha thiết ngắm Sao, em đã trưởng thành và trở nên xinh đẹp hệt
như tưởng tượng của chàng. Mai Lang Vương rất khó chịu vì Bukjai cứ nhìn em bằng
ánh mắt tình tứ đó. Chàng thẳng thắn nói rõ:
- Sao đã đính ước rồi.
Bukjai sững sờ, hóa đá, hỏi chàng một cách bần thần:
- Là ai? Em ấy đính ước với ai?
Mai Lang Vương nhìn thẳng vào mắt chàng ta, đáp dõng dạc:
- Với ta.
Chàng vừa dứt lời thì nữ thần Kon Chư Răng ngồi bên cạnh
Bukjai lập tức lảo đảo. Nàng trân trân nhìn hai người, ngay từ ban đầu Mai Lang
Vương và Sao đã ngồi rất gần nhau và ánh mắt thì âu yếm. Nàng đã thấy ngờ ngợ
nhưng tự trấn an rằng lúc em còn nhỏ thì chàng cũng gần gũi em như vậy. Cuối
cùng em và chàng đã đi xa như thế? Mới mấy năm không gặp mà hai người đã đính
hôn?
Nữ thần càng nghĩ càng nghe ngực thắt lại. Nàng đỡ trán và
thấy người xây xẩm, ngất lịm đi. Bukjai hốt hoảng ôm lấy chị trong khi Sao và
các tiểu đồng hớt hải di chuyển nàng sang khu lưu trú. Mọi người nháo nhào hồi
lâu thì mới an bài ổn thỏa cho nữ thần.
Trong lúc nữ thần nghỉ ngơi, Bukjai và vợ chồng Mai Lang
Vương tiếp tục bàn bạc mọi chuyện. Bukjai cảm thấy rất cay đắng vì sau cùng Sao
vẫn bị Vương cuỗm đi. Dù chàng đã ngăn chặn chuyện đó, cố ngăn chặn chuyện đó bằng
cách đặt vấn đề cưới xin từ khi em còn mười ba nhưng vẫn không giữ em được.
Bukjai trách móc Mai Thần:
- Năm đó ngài hứa thế nào? Một lời nói ra như đinh đóng cột,
tại sao ngài lại cư xử như vậy? Dù ngài có tình cảm với em ấy thì cũng phải đợi
ta mang sính lễ đến rồi cùng ta cạnh tranh công bằng chứ? Ngài làm thế là bội ước
đấy!
- Bội ước?
Mai Lang Vương nhàn nhạt phân định.
- Năm đó ta không hề hứa rằng sẽ cho Sao đính ước với
ngài.
Bukjai khựng người.
Mai Lang Vương nhắc lại lời nói năm ấy:
'Nếu bảy năm sau, Kon Chư Răng đem sính lễ đến và Sao vẫn
giữ nguyên quyết định thì ta sẽ làm chủ cho hôn sự này' đó là lời nói của ta.
Ta không hề nói đồng ý hôn sự hay đính ước gì giữa ngài và em, ta chỉ nói rằng
nếu em giữ nguyên quyết định, chịu lấy ngài thì ta sẽ làm chủ.
Bukjai bối rối.
Mai Lang Vương nói tiếp:
- Từ lúc ấy đến bây giờ đã hơn bảy năm rồi, Sao sắp tròn
hai mốt. Kon Chư Răng không đem sính lễ đến đúng thời hạn phải không? Thêm nữa
ngài đã hỏi lại em chưa? Được sự đồng ý của em rằng sẽ lấy ngài chưa? Nếu em
không chịu lấy ngài thì hôn ước không thể hình thành được.
Chàng lại choàng tay qua vai em, thể hiện sự sở hữu rõ
ràng:
- Chúng ta cũng chỉ mới đính ước gần đây, lúc em hơn hai
mươi vài tháng tuổi, vậy là ta đã chờ ngài rồi. Sao và ta yêu nhau thật lòng,
chúng ta đến với nhau là lẽ đương nhiên, ngài không thể vì sự ghen tức trong
lòng mà đổ cho ta tội bội ước được.
Bukjai không thể phản bác được lời nào của chàng cả, ngay
từ đầu, Mai Lang Vương đã an bài rạch ròi mọi chuyện. Năm đó, Bukjai đặt vấn đề
cưới xin với Sao khi em còn rất nhỏ, thậm chí lúc ấy em còn chưa hiểu thế nào
là tình yêu và hôn nhân. Khi em hỏi chàng rằng sự chung sống giữa hai người đã
kết hôn có phải giống như sự chung sống giữa em và Bạch Sứ hay không rồi đồng ý
với Bukjai, Mai Lang Vương đã hiểu rất rõ rằng em chỉ xem Bukjai như một vị trưởng
bối thôi.
Thế nhưng lúc đó, chàng không thể nói rõ với Bukjai và nữ
thần Kon Chư Răng. Chàng cũng không thể xen vào các mối quan hệ của em. Vì vậy
chàng đã nói ra lời ấy, rằng nếu Kon Chư Răng đem sính lễ đến và em vẫn giữ
nguyên quyết định thì chàng sẽ làm chủ. Khi ấy chàng chưa nảy sinh tình yêu với
Sao cho nên cố tình nói vậy để em được tự do định đoạt hạnh phúc của mình.
Chàng đã nghĩ rằng giả như bảy năm sau, Bukjai đến tìm và Sao thực sự vẫn muốn
kết hôn với ngài ấy thì chàng cũng sẽ rất vui vẻ mà tổ chức hôn sự cho em.
Đó cũng là lý do chàng yêu cầu Bukjai hỏi rõ ý em trước
khi mang sính lễ đến, bởi vì thời gian trôi qua, Sao sẽ dần trưởng thành và
nhìn nhận đúng đắn hơn về các mối quan hệ. Em có thể sẽ yêu Bukjai hoặc không,
vì vậy chàng mới bảo chàng ta hỏi em trước, kẻo khi mang sính lễ đến lại không
được như ý thì sẽ rất đáng tiếc.
Sau này, mọi chuyện phát triển theo những chiều hướng mà
Mai Lang Vương cũng không dự đoán được. Chẳng biết từ bao giờ giữa em và chàng
lại nảy sinh tình yêu. Bukjai thì vì ngại ngùng nên không viết thư hỏi em còn
Sao thì từ lâu đã quên mất vụ hôn ước ấy rồi. Khi Mai Lang Vương thay đổi hệ thống
thư từ, chàng không gửi công văn thông báo ngụ ngôn đến Kon Chư Răng nên Bukjai
không thể liên lạc với em được.
Khoảng thời gian đó, Kon Chư Răng đang tập trung phát triển
kinh tế xã hội nên nảy sinh rất nhiều vấn đề. Bukjai đang tập tành quản lý để
tiếp quản Kon Chư Răng thay chị, vì vậy tạm thời không có thời gian nghĩ đến
chuyện cá nhân. Khi mọi việc ổn thỏa hơn một chút, chàng liền muốn thành gia lập
thất để sớm có con có cái, bèn vội vàng mang sính lễ đến Mai Viện, cũng chẳng
nhớ rằng thời hạn mà năm ấy Mai Lang Vương đưa ra đã qua lâu rồi.
- Bukjai… Chuyện này… Xin ngài đừng buồn…
Sao an ủi chàng. Em cũng chẳng biết nói gì hơn.
Bukjai thở dài, chàng đỡ trán, tuy lòng khá cay đắng và
buồn bã nhưng chàng cũng không quá bất ngờ. Ngay từ khi em còn nhỏ, nhìn thấy mối
quan hệ bất thường giữa em và Vương là chàng đã mơ hồ đoán biết được kết cuộc
này. Đã vậy, chàng lại ở tận Kon Chư Răng còn em thì ở bên ngài ấy, xa mặt cách
lòng. Vả chăng chàng có đem sính lễ đến đúng hạn và em cùng ngài ấy chưa đính
hôn thì cũng không hẳn là em sẽ đồng ý lấy chàng.
- Được rồi, ta thừa nhận mình đã thua.
Bukjai chậm chạp nói.
- Bao nhiêu năm hi vọng như vậy rốt cuộc chẳng được gì,
dù ta rất hụt hẫng nhưng mà… Chúc mừng hai người. Mong hai người hạnh phúc.
Mai Lang Vương gật đầu, nhận lời chúc đó:
- Cảm ơn ngài.
Bukjai đứng lên, rời khỏi tràng kỷ và bảo rằng chàng muốn
đi thăm chị gái. Mai Lang Vương gọi tiểu đồng đến tháp tùng chàng. Khi ra đến cửa,
Bukjai hơi dừng lại mà nhìn Sao da diết, em cũng ngượng ngùng đối mắt với
chàng. Hai người nhìn nhau một lúc thì Mai Lang Vương xuất hiện chắn ngay trước
Sao. Bukjai u ám dời mắt đi, tiến thẳng ra cổng tròn.
Bukjai và nữ thần Kon Chư Răng nghỉ chân lại Mai Viện một
thời gian. Nguyên do là nữ thần rất yếu nhược, nàng cứ nằm lì trên giường không
ăn không uống gì, với tình hình sức khỏe như vậy Bukjai không thể đưa nàng về.
Mai Lang Vương và Sao thường xuyên đến thăm hai người, mỗi khi Mai Lang Vương đến
để kiểm tra bệnh tình cho nàng và có Sao đi cùng thì nữ thần lại sầu khổ rơi lệ.
Nỗi bi thương đó khiến sắc mặt nàng nhợt nhạt và bệnh tình không thể khá khẩm
lên được, Sao thấy vậy, đành chịu, em không đi cùng Mai Lang Vương nữa mà bảo
chàng chăm nàng ấy một mình.
Mai Lang Vương không còn cách nào khác, chàng không thể bỏ
mặc nữ thần. Chàng khám bệnh riêng cho nàng và dùng thần lực bổ trợ để giúp
nàng chóng khỏe. Hai người cùng hệ mộc với nhau, hơn nữa nữ thần cũng từng tiếp
nhận thần lực của chàng trước đây, vì vậy, Mai Lang Vương có thể dễ dàng truyền
thần lực để chữa trị cho nàng.
Bấy giờ chàng không đi cùng Sao nữa, hai người có thời
gian riêng tư bên nhau. Nữ thần không còn khóc hay bi thương, nàng lặng lẽ tận
hưởng những giờ phút ít ỏi được kề cận bên chàng. Trong suốt quá trình truyền
thần lực, nữ thần cứ nhìn chàng mãi, ánh mắt si ngốc. Mai Lang Vương tránh ánh
mắt nàng, lòng chàng cũng phiền muộn nhưng không thể nói gì mà chỉ đành lặng
im.
Khi Mai Lang Vương và nữ thần ở bên nhau, Sao trở về nhà
mình dọn dẹp sân trước. Em quét sân rồi lại ngồi trước sập may áo, cố tìm việc
để làm, tránh nghĩ ngợi lung tung. Lúc em may sắp xong chiếc áo thì Bukjai xuất
hiện ở cổng tròn. Chàng mỉm cười đi vào, Sao nhích sang một bên để chàng cùng
ngồi.
Em chuẩn bị khay trà và những đĩa bánh ngọt thú vị mời
chàng dùng. Đó đều là bánh do em tự tay làm, kể từ khi quyết định sẽ lập gia
đình, Sao đã chăm chỉ học thêm rất nhiều công thức làm bánh mới. Bukjai thưởng
thức những chiếc bánh đó và cười khen rằng rất hợp khẩu vị của chàng. Sao thấy
lòng nhẹ nhõm, em cứ sợ là bánh mình làm vụng về, không vừa ý Bukjai.
Hai người có thời gian riêng tư để cùng hàn huyên về những
chuyện xưa cũ. Thời gian mà Sao ngao du cùng Nùng Tậu, em và Bukjai vẫn thường
giữ liên lạc và tâm sự khá nhiều chuyện. Họ đang bàn về những chuyện ấy, về những
vấn đề mà đôi bên mắc phải và quá trình vượt qua chúng. Sau cùng, dù trải qua
nhiều khó khăn nhưng công việc của chàng và em đều suôn sẻ cả, họ cùng mừng cho
nhau.
Khi chuyện đã lặng, Bukjai chợt hỏi em rằng có muốn nghe
lại tiếng Ting Ning không? Sao hơi ngây người, kỉ niệm thoáng chốc ùa về, ôi những
thơ dại đầu tiên. Em rớm nước mắt gật đầu, Bukjai liền gọi đàn của mình ra. Vẫn
là cây đàn ấy, vẫn là đôi tay và dáng vẻ anh tuấn ấy, chàng ngồi trên sập, miên
man gảy đàn, những nốt nhạc bay múa trong không trung, tình tang, tang tình.
Sao ngồi nghe mà lòng bồi hồi vô cùng, em chẳng hiểu sao
mà nước mắt cứ chảy xuống. Bukjai thấy em khóc, chàng cảm thấy rất kiêu hãnh.
Dù không có được tình yêu của em nhưng tiếng đàn của chàng đã chạm vào tim em.
Âm nhạc lắng dần, Bukjai gác đàn sang một bên, cười cười
ngắm em. Sao lau nước mắt, khen ngợi tấm tắc rằng dù có trải qua bao thời gian
thì tiếng Ting Ning vẫn mê hoặc như vậy. Bukjai lặng đi một chút rồi hỏi em:
- Em sẽ không quên tiếng đàn này chứ?
Sao lắc đầu, sâu lắng đáp:
- Không đâu ạ, mãi sau này, cho đến khi trút hơi thở, em
cũng không thể quên.
Tiếng đàn đầu tiên và tiếng đàn bây giờ, em đều không thể
quên.
- Ừ, vậy là được rồi.
Bukjai mỉm cười, xoa đầu em.
- Hãy sống thật hạnh phúc nhé.
- Vâng, ngài cũng thế ạ! Cầu mong những điều tốt đẹp sẽ
luôn đến với ngài.
Hai người nhìn nhau và cười khẽ. Nắng chiều rũ xuống nền
sân màu đỏ cam, dù không đẹp như rừng Kon Chư Răng nở đầy những đóa lộng hiệp
năm ấy nhưng vẫn khiến người ta bâng khuâng u hoài.

Nhận xét
Đăng nhận xét