Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 7
Đào Hoa co rúm lại, tránh mặt đi, không dám nhìn
chàng. Sao thì trân trân một lúc, nhưng rồi em nhanh chóng lấy lại bình tĩnh,
em cúi chào chàng tôn nghiêm, tỏ ý rằng em muốn lui và vội vàng quay gót.
- Đứng yên.
Mai Lang Vương ra lệnh cho em.
Sao giật thót, không dám di chuyển nữa. Chàng khoanh
tay chậm bước tiến đến gần hai người, khi đã đứng bên cạnh Sao, chàng chỉ lạnh
nhạt dời mắt sang Đào Hoa, thả ra mấy chữ:
- Quay về đi, ta sẽ nói chuyện với nàng sau.
Đào Hoa lập tức bò dậy, chạy mất hút.
Sân sau bấy giờ chỉ còn lại em và chàng, Sao cách xa
chàng một khoảng trong khi Mai Lang Vương đau đớn rơi mắt lên em. Chàng đã nghe
thấy hết mọi chuyện. Từ việc Đào Hoa hành hạ em như thế nào cho đến việc em từng
yêu chàng…
Giờ thì chàng đã hiểu tại sao, năm đó em lại đột ngột
cách xa chàng. Quả thật kể từ lúc Đào Hoa đến, hai người bắt đầu xa nhau dần,
chàng cũng ngờ ngợ là Đào Hoa đã tác động điều gì đó đến em nhưng hỏi mãi em chẳng
chịu nói, khiến chàng vô cùng bất lực.
Hóa ra nàng ta đã hành hạ em như vậy, dùng roi tre quất
em và còn bắt em quỳ trên vỏ sầu riêng? Chàng nhớ có một dạo sắc mặt em trông rất
kém và khi chàng hỏi tại sao em lại nhợt nhạt như vậy, em cứ cười bảo chàng rằng
là do em ngủ không đủ giấc…
Đào Hoa còn nói, em cam nguyện phận làm lẽ? Bởi vì cam
phận cho nên em ngoan ngoãn phục vụ Đào Hoa? Nói vậy là em và nàng ấy đã ngầm
thỏa thuận với nhau? Em từng vì chàng mà chấp nhận làm lẽ, chấp nhận cả việc bị
Đào Hoa hành hạ ư? Chàng nào biết những chuyện đó? Chàng cứ mãi trách em thay đổi
quá nhanh…
- Sao…
Mai Lang Vương nắm chặt lấy tay em, đáy mắt run lên dữ
dội.
Hóa ra chàng đã từng có được tình yêu của em ư?
- Năm ấy, tại sao không nói với ta?
Chàng truy vấn.
Sao im lặng một lúc rồi cười nhợt nhạt:
- Nói với ngài để làm gì? Có nghĩa lý gì chăng?
- Ta sẽ bảo vệ em, không để nàng ta hành hạ em như thế!
Sao rơi mắt lên nền sân, thật ư? Chàng sẽ bảo vệ em ư?
Năm đó, người bảo em phải 'kiên nhẫn' cũng là chàng. Chính chàng muốn có cả em lẫn
Đào Hoa, chính chàng muốn em chấp nhận thân phận lẽ mọn này. Là chàng bỏ em
cũng không được mà dứt khoát với Đào Hoa cũng không xong. Cho nên em với nàng ấy
mới phải chống trả nhau, gây ra biết bao oan trái. Nói cho chàng thì phỏng được
ích lợi gì?
Nhưng bây giờ, lật lại câu chuyện ấy rồi truy trách
nhiệm ra cũng đã muộn màng rồi. Bao nhiêu năm đã qua, những vết thương đã lành
và lòng người đều đã an yên trở lại. Không cần thiết phải khuấy đảo lớp bùn đã
lặng kia lên nữa, đủ rồi. Sao giằng tay ra khỏi chàng, lùi xa chàng năm bước,
chậm rãi nói:
- Chuyện đó cũng qua lâu rồi, ngài đừng lật lại nó nữa.
Dù sao em cũng đã tỉnh ra và không còn phải đau khổ vì ngài hay vì chị ấy nữa.
Em đã chôn vùi tình cảm ấy, ước mơ hão huyền ấy từ lâu. Sau khi rời khỏi Mai Viện
và bước ra thế giới bên ngoài, em đã hiểu được nhiều điều hơn, em, ngài và chị ấy,
tam giác rắc rối này đã bị phá vỡ rồi.
Mai Lang Vương rã rời, những điểm hội tụ năng lượng
trên người chàng lại đồng loạt nhói đau. Mặt chàng tái đi và tay thì siết dần lại.
Chàng đã đánh mất em như thế. Từng có được tình yêu của em rồi vì chút khờ khạo
mà đánh mất em. Giá mà khi ấy chàng nhận ra cảm xúc của mình sớm hơn, giá mà
khi ấy chàng thổ lộ với em sớm thì mọi chuyện đã không thành ra như thế này…
Hiện tại em đã quên mất chàng, em không còn yêu chàng
nữa, em yêu Quan Lang. Em chỉ còn xem chàng là trưởng bối thôi, ở bên cạnh
chàng vì hàm ơn chàng dưỡng dục. Mai Lang Vương lùi từng bước, từng bước, lảo đảo
suy sụp. Chàng đã không còn được ở bên em nữa rồi.
Sau khi nói xong những lời đó, Sao cũng không nán lại
bên chàng nữa mà cúi chào chàng rồi rời đi. Mai Lang Vương cũng không giữ em,
thật ra là do chàng không thốt nên lời nữa, người tả tơi và thất thần. Sao nhìn
chàng, ứa nước mắt nhưng em lau vội đi và bỏ chạy. Mai Lang Vương nghe tiếng guốc
xa dần, tim cứ thắt lặt, thắt lại, đến nỗi, chàng nghĩ là nó đã rúm lại như một
quả táo khô mất rồi.
Sao bỏ về nhà mình và ở yên đó đến suốt mấy ngày sau,
em không đến hầu chàng nữa. Mai Lang Vương đứng chôn chân ở sân sau một lúc thì
tiểu đồng đến báo có khách, chàng phải đeo chiếc mặt nạ nghiêm nghị lên, cố gắng
lê chân đi ra ngoài. Chàng làm việc suốt cả ngày hôm đó, đến tối thì sang khu Hoa
tiên gặp Đào Hoa. Chàng không vào phòng nàng mà gọi nàng ra bên hông nhà, hai
người đứng dưới tán mai trò chuyện.
- Tại sao nàng lại gây ra những chuyện đó?
Chàng khoanh tay, nhìn mấy đóa mai lả tả rơi, hỏi bằng
giọng băng lạnh.
Đào Hoa lặng im một lúc, sau đó thành thật nói hết, vả
chăng bây giờ che giấu cũng có ích gì đâu?
- Chàng tàn nhẫn với em, không tôn trọng cảm xúc của
em, không hề đặt em vào mắt!
Nàng chậm chạp thốt lên.
- Nó chỉ ở bên chàng có vài năm còn tình cảm của chúng
ta đã vun đắp được vài trăm năm rồi! Em có gì thua nó? Em có gì không bằng nó?
Tại sao chàng mãi hướng về nó mà không quan tâm đến em?!
- Nàng quá quắt lắm, chỉ vì những điều đó mà nàng gây
ra mọi chuyện ư?
Chàng quay lại nhìn nàng, giọng rét căm căm, mắt tóe lửa.
Đào Hoa run bắn lên, nàng sợ hãi khi phải đối diện với
ánh mắt ấy, nhưng nàng vẫn không cam tâm.
- Chàng chưa bao giờ yêu thương em cả!
Nàng hét lên.
Mai Lang Vương nghe ngực hầm hập hơi nóng, chàng vô
cùng bực tức vì sự bướng bỉnh của nàng. Chàng không muốn tranh cãi với nàng nữa,
lạnh lùng ra lệnh:
- Quay về Khau Phạ ngay lập tức!
- Chàng!
Đào Hoa rớt nước mắt.
- Từ nay, ta cấm nàng bước chân đến Mai Viện!
Chàng hạ một mệnh lệnh vô cùng dứt khoát.
Đào Hoa tức giận và đau khổ, nàng khóc òa lên. Mai
Lang Vương gọi thuộc hạ chuẩn bị thuyền, sau đó tống nàng lên và buộc nàng phải
quay về. Đào Hoa bị chàng ép, vừa đi vừa khóc. Mai Lang Vương không hề bận tâm,
chàng khoanh tay, đứng ở cổng viện giám sát nàng.
Khi thuyền của Đào Hoa khuất hẳn, chàng mới thở dài
quay vào trong. Bây giờ chàng có thể thả lỏng tâm trạng ra, có thể cởi bỏ mặt nạ
xuống được rồi. Mai Lang Vương bước chậm chạp trở về nhà, ngồi lên giường, thẫn
thờ cả đêm. Mỗi lần nhớ đến cuộc nói chuyện đó, nhớ đến ánh mắt lạnh nhạt của
em là chàng lại cảm thấy cơ thể dằng dặc đau đớn.
Mai Lang Vương suy sụp thì Đào Hoa cũng không khá khẩm
hơn. Nàng ở trên thuyền, nhìn xuống Mai Viện mà lòng vừa đau vừa giận. Nàng đi
ra mạn thuyền, ngửa mặt đón gió rồi gieo mình xuống. Các thuộc hạ mà Mai Lang
Vương cử theo tháp tùng nàng hoảng sợ, vội đuổi theo nhưng tà áo lấp lánh cánh
đào ấy đã chìm sâu vào trong mây rồi.
Các thuộc hạ túa ra tìm nàng, trong khi Đào Hoa rơi xuống
một khu rừng rậm rạp. Khi nàng rơi xuống một ngọn cây, lưng nàng không tiếp đất
hay tiếp lên cành cây mà lại rơi vào vòng tay của một người. Đào Hoa giật mình
mở mắt. Hiện ra trước mặt nàng là khuôn mặt lạnh lẽo của Phong Đông.
Chàng đã bị thương rất nặng bởi kiếm của Mai Lang
Vương nhưng sau thời gian hơn ba tháng, vết thương đã lành lại tương đối. Chàng
vẫn luôn theo dõi Mai Viện để tìm kiếm đóa hồng đầy gai mà chàng lưu luyến, và
rồi, hôm nay, chàng đã bắt được nàng.
Đào Hoa không vùng vẫy trong lòng chàng mà quay mặt
vào bờ ngực to lớn, lặng lẽ khóc. Phong Đông lặng im nghe tiếng nàng nức nở,
đôi mắt xếch lạnh lùng chợt dâng lên tia sáng hỗn loạn. Thuộc hạ của Mai Viện
đang tìm đến, tiếng bước chân đáp lên các nhành cây ngày càng gần. Phong Đông
rũ mắt suy nghĩ, cuối cùng chàng mang nàng lướt đi.
Hai người họ đi đến một hang đá nằm dưới chân núi, bên
trong đã chuẩn bị sẵn chiếu hoa. Đó là nơi ẩn nấp của Phong Đông. Chàng mang
nàng vào trong và đóng cửa hang lại, bày kết giới. Điều này là để đảm bảo thuộc
hạ của Mai Viện không phát giác ra vị trí của hai người.
Đào Hoa vẫn im lặng, mặc chàng bế bổng thế nào. Phong
Đông thả nàng lên chiếu, vừa đặt lưng xuống, nàng đã quay vào trong khóc tấm tức
rồi. Phong Đông ngồi bên đống lửa, vừa uống rượu vừa liếc mắt trông nàng. Khi
rượu đã ngà say, chàng đột nhiên đặt chén rượu sang bên, đi đến ngồi xuống bên
cạnh nàng.
Đào Hoa không quan tâm đến chàng, Phong Đông kéo nàng
qua, ép nàng nhìn chàng. Đào Hoa không nói một lời, giương mắt lên, đôi mắt
nhòa lệ. Phong Đông đè nàng xuống, hôn nàng điên loạn, tay lướt qua người nàng.
Đào Hoa vẫy vùng, chống đối, Phong Đông vẫn một mực tấn công.
Nụ hôn lẫn theo hơi rượu khiến tâm trí Đào Hoa hỗn loạn.
Người nàng dần ngây ra, nàng không còn sức để chống cự nữa. Phong Đông hôn lên
cổ nàng, dịch chuyển môi xuống, làn da đột nhiên bùng cháy những ngọn lửa, Đào
Hoa bấy giờ mới nhận ra trang phục của nàng đã bị cởi mất rồi.
Chẳng biết đã qua bao lâu, Đào Hoa chỉ thấy tâm trí
trôi bồng bềnh như một cánh hoa rơi trên mặt nước. Đến khi nàng sực tỉnh, nàng
đã bị Phong Đông kéo đến gần. Chàng ta nâng hông nàng lên chậm rãi dấn tới. Đào
Hoa lập tức cảm thấy một cơn chấn động. Nàng đờ đẫn, trần hang không ngừng đong
đưa, nước mắt đổ thành từng giọt, rơi xuống.
Vòng tay của gã đàn ông xa lạ ôm lấy nàng, thít chặt lấy
nàng. Hơi thở nặng nề thỏa mãn của hắn vang bên tai, kèm với những động chạm cuồng
loạn. Nàng bị hắn ôm rất lâu, nhưng nàng không ghét hắn… Khi những ngón tay lạ
lẫm ấy chạm lên người nàng, nàng không muốn đẩy ra.
Hình bóng của thiếu niên mắt nâu tan dần trong tâm
trí. Hương vị của những quả mận tam hoa từng chút từng chút lẩn khuất mất. Trên
đầu lưỡi nàng lúc này chỉ lưu lại hương rượu. Trước mắt nàng chỉ hiện lên đôi mắt
xếch lạnh lùng.
Hôm sau, Đào Hoa thức giấc và nhận ra mình đang nằm
trong vòng tay của hắn. Nàng vội vàng ngồi dậy, ôm lấy trang phục, căm hận ngồi
đó. Phong Đông hồi tỉnh và nhìn thấy nàng, chàng cười thỏa mãn, ôm nàng vào
lòng. Đào Hoa nghiến răng nghiến lợi, Phong Đông trêu chọc:
- Ta không phải là Mai Lang chính trực của nàng đâu.
Chàng hôn lên tóc nàng, tay lướt qua những nơi khác,
cười nhếch:
- Nàng đi cùng ta, ở một nơi hoang vắng như thế thì ta
sẽ không nhẫn nhịn đâu.
Đào Hoa đẩy chàng ra, mặc trang phục rồi chạy ào ra cửa.
Phong Đông chóng cằm nằm nghiêng, chàng không đuổi theo, chàng sẽ cho nàng thời
gian bình tĩnh. Đêm qua nàng đã tận hưởng giây phút ấy, nàng không chối từ.
Phong Đông cười hạnh phúc. Nàng đã thuộc về chàng rồi.

Nhận xét
Đăng nhận xét