Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 2
Sao vừa đi được một chốc thì Ưu Liên mang cháo và thuốc bước vào. Trông sắc mặt nàng không được tốt lắm, Mai Lang Vương cho rằng nàng vẫn còn giận vì chàng đi làm nhiệm vụ mà không chuẩn bị gì, thế nên chàng không dám ho he lời nào. Ưu Liên ngồi xuống ghế tre, trao bát cháo cho chàng, Mai Lang Vương ngoan ngoãn ăn. Sau đó nàng lại trao thuốc, chàng ngoan ngoãn uống.
Khi chàng vừa uống thuốc xong, vẫn còn cầm bát trên
tay thì nghe thấy giọng Ưu Liên ngân lên, rất nặng nề:
- Ta vừa thấy Sao ngồi trong lòng ngài và hai người có
những cử chỉ quá chừng mực đấy. Ngài giải thích thế nào?
Mai Lang Vương trầm xuống, đôi mắt nâu thoáng bối rối.
Nhưng rồi chàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, chàng đặt bát thuốc lên khay và
trả lời kiên định:
- Ta sẽ cưới Sao.
- Còn hôn ước với Đào Hoa thì sao?
Ưu Liên cau mày.
Mai Lang Vương lạnh nhạt:
- Đó là do các ngài tự ý định đoạt, không hề hỏi qua ý
kiến ta, ta đương nhiên không chấp nhận. Bây giờ ta đã tìm thấy tình yêu của
mình, ta chỉ cưới em ấy thôi, không phải em ấy thì ta sẽ không cưới đâu.
Ưu Liên nghe chàng nói một cách kiên quyết như thế,
nàng chỉ đành chóng cằm thở dài. Nàng cũng đoán là chàng sẽ nói vậy mà. Mai
Lang còn vì Sao mà ngã bệnh, nếu không sống cùng con bé, thằng nhóc sẽ không thể
sống cùng ai được nữa. Một khi Hoa tiên đã xác định được bạn đời thì suốt kiếp
họ chỉ hướng về người đó thôi. Những đóa hoa luôn chỉ có thể nở một lần.
- Được rồi, vậy chúng ta sẽ trở về Khau Phạ hủy hôn ước.
Mai Lang Vương vui mừng ra mặt.
Ưu Liên phì cười:
- Ngài đã hôn Sao rồi, không thể để em ấy chịu thiệt thòi
được, phải đem lễ đến hỏi em ấy đường hoàng về cho ngài thôi. Nhưng chuyện cưới
xin thì ngài hãy trao đổi với Sao đi nhé, hãy hỏi em ấy một tiếng xem em có chịu
lấy ngài hay không.
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Phải tôn trọng quyết định của Sao trước tiên.
Mai Lang Vương thoáng âu lo.
Liệu em có chịu lấy chàng hay không?
Ưu Liên ngồi lại bên giường chàng hồi lâu rồi rời đi để
giải quyết các công việc khác. Mai Lang Vương đợi mãi không thấy Sao quay lại,
chàng đi tìm. Vết thương trên ngực chàng cũng sắp lành rồi, chàng có thể di
chuyển bình thường được. Mai Lang Vương đi ra nhà chính, chàng thấy Sao đang đứng
ngoài vườn quét cánh mai.
Vừa nghe thấy tiếng guốc của chàng, em đã quay lại, tươi
cười:
- Mai Lang.
Mai Lang Vương chững lại, lòng gợn sóng lăn tăn. Chàng đi
đến ôm em từ phía sau, khiến em lọt thỏm vào lòng chàng. Sao ngạc nhiên, em vẫn
còn ôm chổi. Vì chàng ôm em như vậy nên em không thể làm việc được nữa, mấy
cánh hoa em vừa gom đang bay đi.
- Gì thế ạ? Không cho em làm việc ư?
- Gọi lại xem nào.
Chàng chợt nói.
Sao ngẩn người một lúc rồi cũng hiểu được ý chàng, em thẹn
thùng:
- Mai Lang.
Mai Lang Vương vùi vào vai em, vòng tay choàng qua eo khẽ
siết. Sao đứng yên cho chàng ôm, ngoan ngoãn vô cùng.
- Đừng bao giờ thay đổi cách gọi nữa nhé.
- Dạ?
- Hãy vĩnh viễn gọi ta là Mai Lang.
Sao mỉm cười mà nước mắt lại ân ẩn gợn lên. Em gật đầu, hứa
với chàng. Mai Lang Vương hạnh phúc âu yếm em mãi, môi lướt qua vành tai, lướt
qua đôi má mềm mại rồi rơi lên đôi môi đỏ hồng.
- Này, ngài ra giường tre ngồi đi, đừng cản trở em làm việc.
Em nói khi chàng rời ra một chút.
- Ừm.
Mai Lang Vương tha cho em, chàng đi đến giường ngồi xuống,
rót trà.
Khung cảnh thật yên bình, chàng thưởng trà và em thì quét
cánh mai, cảm giác như đã được trở về thời xa xưa, thuở em còn nhỏ. Mà không,
không phải là thời khắc ấy nữa, bởi vì bây giờ tình cảm giữa hai người đã nâng
lên một bậc. Mai Lang Vương nâng chén trà, nhìn em không rời. Chàng và em đã trở
thành cặp đôi.
Chuyện xảy ra ở hồ Năm Chèo và lần cảm động mới nhất của
em được chàng viết vào báo cáo gửi về Cổ Loa. Vua Hùng khiển trách chàng vì tội
liều lĩnh xong lại hạ chỉ cho phép 'Vì sao lõi' tiếp tục ở bên cạnh chàng. Dường
như ngài ấy đã nhìn ra tình cảm ngầm giữa hai người, những tin đồn trước đó nảy
sinh trong Thần giới cũng khiến ngài ấy nắm được nhiều điều. Vua chỉ răn chàng
rằng hãy biết bảo toàn tính mạng của mình, vị trí của chàng trong nội bộ Tây Bắc
bây giờ rất quan trọng, ngài không muốn mất cánh tay đắc lực như chàng.
Mai Lang Vương cảm kích lòng yêu mến của bệ hạ, hối lỗi khẩn
khoản. Vua Hùng cười trêu chàng, bảo rằng giờ thì 'bạn vàng' đã quay về rồi, sẽ
không nông nổi nữa phải không. Mai Lang Vương ngượng chín mặt, đáp vâng. Hùng
Duệ Vương cười bảo năm nay ngài thất thu lớn, đã hụt mất rể giờ còn hụt mất
dâu, khiến chàng chẳng biết đáp thế nào cho phải.
Mai Lang Vương quay trở về làm việc vào ngày thứ hai sau
khi hồi tỉnh, chàng muốn làm việc ráo riết để chuẩn bị cho chuyến đi trở về Khau
Phạ. Sao không ngăn chàng, em tận tình hầu hạ chàng. Thời gian đó hai người lúc
nào cũng quấn quýt nhau, vì không phải hờn ghen nhớ thương nữa nên tinh thần Mai
Lang Vương rất phấn chấn, bệnh tình hay thương thế đều thuyên giảm rất nhanh.
Một tháng sau chàng cũng làm xong mọi việc, Mai Viện chuẩn
bị Lâu Thuyền đưa Hoa Thần và các vị Hoa tiên trở về cố hương. Sao không đi
theo chàng lần này vì Mai Lang Vương muốn tạm thời giữ bí mật chuyện hôn sự với
em. Chàng chỉ cử Lãm và những thuộc hạ thân cận nhất ở lại Mai Viện cùng em
thôi.
Ngày chàng đi, Sao và Lãm đứng ở cổng tiễn đưa chàng. Mai
Lang Vương không nỡ rời bước, cứ nắm tay em lưu luyến mãi. Sao dù rất nhớ chàng
nhưng vẫn nén lòng khuyên chàng hãy tập trung làm việc. Mai Lang Vương ôm em và
hôn lên trán, bảo rằng sẽ về sớm, chắc chắn không quá một tuần.
Sao lưu giữ lời hứa của chàng và nhìn chàng quay gót. Khi
chàng đã lên thuyền, hai người vẫn dùng ánh mắt ngóng trông nhau. Cho đến khi
thuyền khuất hẳn, Sao vẫn còn đứng yên ở đó. Lãm thấy em buồn thương, chàng
khuyên nhủ rằng Vương sẽ về sớm thôi, em đừng lo lắng nhiều.
Thời gian đó Lãm không xuống núi mà ở lại khu lưu trú để
tiện bề giải quyết công việc trong viện. Vì Mai Lang Vương và các vị Hoa tiên đều
đi nên viện trở nên trống trải vô cùng. Mỗi buổi sớm, Lãm thường sang giường
tre uống trà trò chuyện cùng em, chàng kể cho em nghe nỗi lòng của Vương khi ấy,
rằng tại sao ngài không thể đến thăm em ngay khi Mai Viện bị đột nhập.
Những chuyện xưa dần lật lại, khiến Sao cảm thấy tội lỗi
vô cùng. Hóa ra em đã hiểu lầm chàng nhiều như thế, em đã làm khổ chàng rồi.
Chàng có sai gì đâu? Vậy mà em lại nỡ bỏ chàng đi, còn hành hạ chàng, xa cách
chàng. Mỗi lần nhớ đến dáng vẻ đau khổ của chàng khi bị em nhẫn tâm từ bỏ là em
lại thấy mình thật có lỗi.
Sao cảm thấy bản thân thật đáng trách nên quyết định sẽ
yêu thương chàng nhiều hơn. Em tập dệt lụa trở lại và may cho chàng một bộ áo mới.
Mỗi đường kim mũi chỉ đều chất chứa nhớ thương chàng. Từ nay em sẽ chỉ may áo
cho chàng mà thôi.
Kể từ lần tiếp xúc với Phong Đông ấy, Đào Hoa trở nên rất
kì lạ. Nàng cứ ngồi thẫn thờ trước khung thêu, không sao tập trung được. Mỗi
khi nhắm mắt lại, sự việc đêm đó lại trở về. Đào Hoa bưng lấy mặt, vậy là nàng
đã thất thân rồi.
Thất thân? Nàng đã mất đi sự trinh trắng. Nàng không còn
xứng đáng với Vương nữa, làm sao có thể về nhà chàng, làm vợ chàng với tấm thân
vẩn đục này? Đào Hoa ngồi thừ trước khung thêu mà rơi nước mắt. Nàng chẳng biết
tương lai sau này sẽ thế nào nữa.
Trong lúc nàng đang buồn khổ thì một bóng đen bất ngờ xuất
hiện phía sau nàng. Đào Hoa quay lại nhìn, kinh ngạc sững sờ, Phong Đông. Cổng
thông hành ở Khau Phạ kiểm soát rất chặt chẽ, chỉ có nội bộ mới vào ra được, hắn
làm sao có thể đi vào Hoa giới?
Trông Phong Đông không có vẻ tuấn lãng như thường ngày, nguyên
nhân là vì đầu tóc hắn tả tơi và quấn áo đôi chỗ bị rách. Đào Hoa không biết tại
sao hắn lại thành ra bộ dạng như vậy. Phong Đông chẳng nói chẳng rằng, ngồi xuống
bên cạnh nàng, nhìn nàng cười nhẹ.
- Làm cách nào ngươi vào được đây?
Đào Hoa tức thì hỏi.
Phong Đông chòng cằm, không giấu giếm:
- Ở đây có lối thông bí mật do chủ nhân ta mở ra. Năm đó
vợ ngài bỏ đi, ngài thương nhớ vợ con vô cùng nên cố tình đổ biết bao thần lực
để mở một cánh cổng vào Hoa giới, chỉ để ngày ngày được nhìn ngắm vợ con của
mình. Sau này khi ngài sắp tham gia vào một trận chiến sinh tử, ngài sợ người
ta sẽ lợi dụng cánh cửa ấy để gây nguy hại đến vợ con cho nên đã ẩn nó đi và
còn cài biết bao bẫy rập. Ta vất vả lắm mới mở được một lối nhỏ mà vào đấy.
- Lố bịch.
Đào Hoa không tin.
Phong Đông cười cười, không nói gì nữa.
Hai người im lặng một lúc thì Phong Đông chú ý đến chuỗi
hoa văn mà nàng đang thêu. Trông chúng rất quen mắt, giống như là hoa văn trên
áo của Mai Lang Vương vậy. Chàng liền hỏi nàng, Đào Hoa bảo đúng là nàng đang
thêu lễ phục cho hôn phu của mình đấy, thế nào? Phong Đông không ghen tức, chỉ
lướt mắt ra xa, ngắm trời mây.
Đào Hoa thấy chàng không ý kiến, đột nhiên lòng lại rất
khó chịu. Nàng dằn dỗi tay thêu, khiến những hoa văn bị lệch. Đào Hoa không bận
tâm, vẫn tiếp tục thêu thêm những đường lệch lạc ấy, Phong Đông trông thái độ của
nàng, môi lặng lẽ nhếch lên.
Thêu thùa một lúc, nàng bắt đầu cắt xén số chỉ mà mình
dùng để may áo cho Mai Lang Vương đi. Nàng xỏ chỉ vào kim, bảo Phong Đông cởi
áo ra cho nàng khâu những vết rách. Phong Đông đưa áo cho nàng, Đào Hoa cẩn thận
khâu lại từng vết rách một. Khi nàng trao trả lại áo, Phong Đông cũng không nán
lại bên nàng nữa, chàng mặc áo vào và ngỏ ý sẽ đi. Trước khi đi, chàng đột
nhiên hỏi nàng:
- Lễ phục của Hoa Thần chuẩn bị rất cầu kì, tại sao nàng
lại thêu lệch? Đã vậy còn dùng chỉ ấy mà khâu áo cho ta?
Đào Hoa ngẩn người, Phong Đông cười cười, từ biệt nàng và
hứa sẽ quay lại.
Phong Đông đi được ba ngày thì Mai Lang Vương trở về, Đào
Hoa đang ngồi thêu ở nhà, chợt nghe xôn xao bên ngoài. Hoa tiên từ khắp nơi háo
hức ùa ra cổng thông hành đón chào Vương. Đào Hoa vừa nghe thấy Vương về, nàng
lập tức run lên bần bật. Nàng không dám ra gặp chàng mà trốn biệt trong phòng.
Cha mẹ nàng gọi mãi, hỏi tại sao không ra đón chàng? Thủy Tiên và Ngọc Lan cũng
đến tìm, bảo rằng Vương về rồi kìa, chị mau ra gặp ngài đi.
Nhưng Đào Hoa mặc kệ, nàng bỏ ngoài tai. Mỗi lần có ai nhắc
đến chàng hay giục nàng đi gặp chàng là nàng lại trốn miết trong chăn, tay ôm lấy
người, thân run rẩy dữ dội. Buổi tối, Đào Hoa đi ra đám vại nước tắm đi tắm lại
hàng chục lần. Dù nàng làm việc đó mỗi ngày, lặp đi lặp lại nhưng vẫn không có
can đảm ra gặp chàng.
Mai Lang Vương cũng không cho nàng lẩn tránh bao lâu,
ngày thứ hai sau khi trở về chàng lập tức đến nhà nàng. Thoạt tiên, chàng và
các vị trưởng bối đặt vấn đề từ bỏ hôn ước với cha mẹ nàng trước. Hai vợ chồng
sững ra, không hiểu tại sao Vương lại từ hôn con bé nhà mình. Đối với ông bà mà
nói, việc con gái bị Vương từ chối là một việc không thể chấp nhận được. Chắc
chắn là do con gái nhà mình công dung ngôn hạnh không đủ nên mới khiến Vương
chán ghét. Hai ông bà định trong lòng rằng khi chàng về, sẽ đem Đào Hoa ra giáo
huấn một trận.
Mai Lang Vương biết suy nghĩ của họ cho nên chàng nói
ngay:
- Chuyện từ bỏ hôn ước này là lỗi ở phía ta. Vì ta cảm thấy
mình không xứng đáng với nàng nên mới từ bỏ hôn ước, tránh gây khổ đau cho
nàng. Ta có lỗi với nàng rất nhiều.
- Vương…
Cha mẹ Đào Hoa sững sờ, ngập ngừng.
Mai Lang Vương nói thêm:
- Ta sẽ quỳ trước nhà cho đến khi nào Đào Hoa tha thứ cho
ta, chịu từ bỏ hôn ước mới thôi.
Cha mẹ Đào Hoa im thin thít.
Ngay ngày hôm đó, Mai Lang Vương trải chiếu cói, quỳ
trước cửa nhà Đào Hoa. Tin chàng quỳ ở đó để xin Đào Hoa từ bỏ hôn ước cũng được
lan rộng. Khắp Hoa giới đều biết người có lỗi trong cuộc chia ly này là chàng.
Đào Hoa chẳng có lỗi gì cả, là do Vương cảm thấy bản thân không xứng đáng với
nàng nên mới từ hôn.
Mai Lang Vương quỳ ở đó ba ngày thì Đào Hoa cũng chịu
xuất hiện. Nàng đứng bên cạnh chàng, mặt tràn đầy nước mắt, bảo chàng rằng hãy
đứng lên đi. Mai Lang Vương hỏi nàng có chịu từ bỏ hôn ước hay không? Đào Hoa
cúi gằm mặt. Nước mắt cứ rơi xuống, nàng gật đầu liên hồi.
Mai Lang Vương nhận được cái gật đầu của nàng, thở
phào, đứng lên. Hai người chưa từ biệt nhau ngay mà đứng đó trò chuyện thêm một
chốc. Mai Lang Vương vẫn như cũ, hỏi thăm tình hình sức khỏe của nàng, Đào Hoa
nghe những lời quan tâm ấy, lòng như bị ai giày xéo.
Nàng thật có lỗi với Vương quá, khi lúc nào cũng nghĩ
chàng không thương yêu nàng. Thật ra Vương rất thương nàng đấy chứ, dù nàng làm
ra những chuyện như vậy nhưng không hề trách móc nàng tiếng nào. Thậm chí khi từ
hôn, chàng cũng bảo toàn danh tiết cho nàng, sẵn sàng nhận bao điều tiếng về
phía mình. Thân là Vương, là Hoa Thần lại đi quỳ trước nhà nàng như vậy, còn cố
tình lan truyền tin đồn… Nếu là một gã tàn nhẫn, chàng chỉ việc phủi tay từ hôn
rồi bỏ đi mà thôi. Đã vậy, chàng còn thăm hỏi nàng chân tình, thái độ đối xử với
nàng trăm năm như một.
Đào Hoa lau nước mắt. Trước giờ nàng vẫn luôn được
Vương yêu thương đấy chứ? Chỉ là tình thương ấy không phải là tình yêu mà thôi.
- Vương, em đã trải qua tình yêu, em cảm thấy nó rất
khác biệt với tình cảm của chúng ta.
Nàng thổn thức nói.
Mai Lang Vương nghe nàng bảo thế, chàng nhẹ nhõm cười:
- Thế à? Chúc mừng nàng.
Đào Hoa nghe lòng nhói lên, lại hỏi:
- Sau này Vương có còn hái mận cho em ăn nữa không?
Chàng phì cười, lại trẻ con rồi, chàng gật đầu:
- Đương nhiên là có.
Đào Hoa nhoẻn môi, sau đó cố chấp vặn hỏi:
- Thế Sao ghen tuông thì thế nào?
Mai Lang Vương khựng lại, mặt tràn đầy lo ngại. Chàng
suy nghĩ mãi, cuối cùng đành đáp:
- Ta chịu vậy, ta sẽ bảo Sử Quân hái cho nàng.
Đào Hoa không nhịn được, cười khúc khích.
Hai người hàn huyên thêm một lúc thì Đào Hoa đột nhiên
quỳ xuống, thành thật khai báo hết mọi tội lỗi với chàng. Thoạt tiên, nàng kể lại
cuộc gặp gỡ giữa nàng và tên áo đỏ. Hắn muốn nàng đánh lạc hướng các thị vệ
trong viện, để họ không phát giác ra hành tung của hắn và tên áo xanh. Khi
chúng tiếp cận được Sao và Quan Lang, một tên dẫn dụ Quan Lang sang nơi khác
còn một tên thì bắt Sao đưa đến nơi quang đãng đã được chuẩn bị trước đó.
Lúc các hộ vệ trong viện vây quanh tên áo đỏ, chính
nàng đã ra tay đánh lén họ, để tên áo đỏ không phải chịu nhiều gánh nặng trước
khi chàng đến. Theo kế hoạch, tên áo đỏ sẽ dẫn chàng sang nơi khác để bọn lính
trang bị nỏ bố trí sẵn ở đấy tấn công Sao. Mục đích của chúng là muốn kiểm tra
xem thần lực trong người em mạnh như thế nào. Vì vậy chúng yêu cầu nàng chắn
tên giúp em để kích động tâm trí em.
Sau đó, nàng kể về cuộc gặp gỡ với Phong Đông. Khi
quân Đông Bắc bị chàng đánh thua và chàng truy đuổi theo Phong Đông, Phong Hạ,
nàng đã bí mật báo tin cho nhóm quân Đông Bắc gần đó để chúng tấn công bất ngờ
vào quân lính Khau Phạ và Mai Viện. Chính nàng đánh cắp chìa khóa cổng kết giới
phía đông từ các vị Hoa tiên rồi chuyền cho chúng để chúng đột nhập vào viện.
Và cũng chính nàng đánh thuốc các hộ vệ trong viện cùng các tiên đồng để quân
Đông Bắc không gặp cản trở. Khi quân Đông Bắc gây áp lực lên Thần Tình và các vị
trưởng bối, nàng đã giả vờ đưa Sao đi trốn sau đó mang em đến khu rừng ấy. Mục
đích của bọn Đông Bắc là muốn kích thích em, muốn em sử dụng sức mạnh 'Vì sao
lõi' của mình. Nàng cũng không biết vì sao chúng lại làm vậy nhưng trong quá
trình bàn bạc với Phong Đông thì nàng chỉ biết có thế.
Mai Lang Vương nghe nàng nói, đôi mắt nâu sẫm dần lại.
Đào Hoa lại kể rõ những gì mà nàng gây ra với Sao, từ việc nàng hành hạ em như
thế nào cho đến việc nàng lợi dụng hành động cứu em ngày ấy để xin em rời xa
chàng. Đào Hoa khóc nức nở dập đầu xuống đất, bảo rằng nàng sẽ chịu mọi tội lỗi.
Xin chàng hãy trừng phạt nàng.
- Đúng là ta không thể tha thứ cho nàng được.
Mai Lang Vương lặng người.
Đào Hoa cúi đầu khóc, nàng đợi chờ phán quyết của
Vương. Mai Lang Vương điểm một nụ mai lên trán nàng, phong bế toàn bộ thần lực
của nàng. Chàng hạ lệnh:
- Từ nay nàng không còn là Hoa tiên của Khau Phạ nữa,
nàng đã bị trục xuất khỏi Hoa tộc.
Đào Hoa giật thót người, môi run lập cập. Mai Lang
Vương tiếp tục nói:
- Chuyện này ta sẽ thông báo riêng cho cha mẹ nàng và
sẽ giữ kín. Nàng nên chọn thời cơ thích hợp mà lặng lẽ rời khỏi đây. Ta đã khóa
kín thần lực của nàng, nàng sẽ không thể trở thành con cờ cho phe khác lợi dụng
được nữa. Nàng hãy đi tìm một nơi hẻo lánh mà sống im lặng hết phần đời còn lại
đi.
- Vâng, đội ơn Vương.
Nàng cúi đầu, rạp mình trên chiếu.

Nhận xét
Đăng nhận xét