Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 5

Mai nở dưới Sao - Dye1002


Khi chàng hồi tỉnh, chàng nhận ra mình đang nằm trên giường. Trong phòng tràn ngập mùi thuốc, Ưu Liên đang ngồi bên cạnh chàng, lo lắng xót xa. Chàng hướng về phía Ưu Liên, định hỏi rằng chuyện gì xảy ra vậy. Mới cựa người một chút, chàng đã cảm nhận được một cơn buốt nhói chạy ngang chạy dọc toàn thân. Thái dương cũng bắt đầu đau xiết.

- Chúng ta phát hiện Mai Lang ngất ngoài giường tre.

Ưu Liên lau nước mắt, khẽ nói.

Mai Lang Vương lặng người, kí ức cuối cùng mà chàng nhớ được chính là tiếng guốc.

Theo như những gì Ưu Liên kết luận sau khi thăm khám cho chàng thì, Mai Lang Vương do làm việc với cường độ nặng nề suốt một thời gian dài nên một số điểm lưu thông thần lực trong cơ thể bị ứ trệ, khiến thần lực không thể chảy vào các luân xa. Điều đó làm cho lượng thần lực lưu thông trong cơ thể bị giảm mạnh, không đủ năng lượng cung cấp cho các cơ quan khác và những cánh cổng năng lượng quan trọng, dần dà dẫn đến suy kiệt.

Quan trọng hơn, tinh thần của chàng đột ngột rơi vào trạng thái suy sụp cũng là nguyên nhân chính khiến chàng đổ bệnh. Đối với Hoa tiên, việc giữ cho tâm luôn tĩnh lặng rất là quan trọng. Tâm là nguồn sức mạnh quan trọng nhất của họ, vì để trụ tâm, họ phải từ bỏ rượu thịt. Điều tối kị nhất của một Hoa tiên đó là để tâm rơi vào tuyệt vọng. Khi tâm của Hoa tiên rơi vào tuyệt vọng, cơ thể họ sẽ bị tổn thương và kiệt quệ, nếu xử lý không khéo còn có thể dẫn đến tử vong.

- Nghỉ ngơi đi.

Ưu Liên đắp chăn cho chàng, nhẹ nhàng khuyên nhủ.

- Vâng.

Mai Lang Vương đáp, đôi mắt nâu mệt mỏi khép lại. Chàng cảm thấy cơ thể rã rời.

- Là vì Sao ư?

Im lặng hồi lâu, nàng quyết định hỏi.

Mai Lang Vương không trả lời, dù chàng nhắm mắt nhưng vẻ mặt vẫn thoáng hiện lên nét đau đớn khi vừa nghe qua tên em. Ưu Liên xót xa thở dài, nàng chợt hỏi chàng:

- Có muốn ta gọi Sao đến cho Mai Lang gặp mặt một chút không?

Hơi thở nghẹn lại ở ngực, chàng cảm thấy các điểm lưu thông năng lượng trên cơ thể đồng loạt nhói đau. Mai Lang Vương vừa cố gắng chịu đựng cơn đau đó, vừa cười khổ lắc đầu. Đã không còn gì để níu kéo nữa thì gặp em làm gì. Vả chăng có gặp thì cũng chỉ là làm khó nhau thôi.

Ưu Liên trông cái lắc đầu tràn ngập bi thương ấy, nàng rớt nước mắt.

- Ừ, vậy Mai Lang ngủ đi, ta đi chuẩn bị cháo và thuốc đây.

Nàng quệt vội nước mắt rồi đi ra ngoài, không gây phiền cho chàng nữa.

Ưu Liên ra đến sân sau thì gặp Sao, em đang ở cổng tròn bên nhà mình tưới mai. Vì ngửi thấy mùi thuốc thoảng ra từ bếp nhà chàng, em trở nên rất thắc mắc nên đi qua đó hỏi Ưu Liên. Hai người trò chuyện hồi lâu, Ưu Liên chỉ nói là Mai Lang đột nhiên ngất xỉu nhưng bệnh tình không có gì nghiêm trọng, em không cần lo lắng đâu.

- Vương bị ngất?! Là làm việc quá sức ạ?!

Em thốt lên, người bàng hoàng.

- Ừm.

Ưu Liên chỉ có thể gật đầu. Nàng hiển nhiên không thể nói cho em biết lý do sâu xa bên trong, rằng Mai Lang vì tuyệt vọng nên mới bệnh nặng như thế.

Sao lo lắng bồn chồn, em siết chặt tay và ngồi mãi trong bếp. Đợi Ưu Liên sắc thuốc và nấu cháo xong, em vội vàng đến xin nàng, mong nàng cho em chăm sóc Vương thay. Ưu Liên vốn định tuân theo ý của Mai Lang mà không để em vào gặp chàng nhưng vì quá thương chàng, nàng không thể kiên quyết được. Vì vậy nàng giao khay cháo cho em, nhờ em chăm sóc chàng hộ, Sao vâng lời, vội vàng bê khay gỗ đi vào nhà trong.

Lúc em bước vào phòng chàng, Mai Lang Vương đã ngủ say rồi. Chàng nằm yên trên giường, tay xếp lên bụng, đắp chăn cẩn thận. Mái tóc đen dài buông xõa, đổ bên gối. Sắc mặt chàng nhợt nhạt, trán còn lấm tấm mồ hôi, có vẻ chàng đau đớn lắm.

Sao đặt khay lên bàn và dùng khăn lau mồ hôi cho chàng. Em ngồi xuống ghế tre được bắt sẵn ở bên giường, âu lo nhìn chàng mãi không rời. Mấy ngày qua em không được sang đây hầu chàng. Tiểu đồng của chàng đã đến báo với em rằng Vương không cần em hầu nữa.

Sở dĩ Sao không thắc mắc gì về mệnh lệnh ấy là vì trước khi mọi chuyện xảy ra chàng đã luôn lạnh nhạt với em. Sao cho rằng chàng đã nghĩ thông suốt, không muốn ở gần em nữa nên dứt khoát cách ly. Em mừng cho chàng, vì vậy tuân lệnh chàng mà không đến gây phiền. Em đâu biết rằng chàng lại làm việc quay cuồng đến nỗi đổ bệnh thế này?

Sao nắm tay chàng than thở, đôi tay to lớn ấm áp này bấy giờ lạnh giá quá. Chàng chẳng bao giờ biết thương mình cả, chuyện gì cũng ôm vào người. Khi đã làm việc thì không chú ý đến sức khỏe của bản thân, cứ làm gắng làm gắng đến khi nào hết việc mới thôi. Chàng tham công tiếc việc như thế nên mới ngã bệnh đấy! Lại còn không chịu ăn uống đàng hoàng. Em trông bộ dạng mê man kém sắc của chàng mà nước mắt cứ rớt xuống. Trong sâu thẳm, em không ngừng cất gọi hai tiếng thân thuộc mà mình đã chôn vùi kia.

 

Sao ngồi bên giường chàng một chốc thì chàng tỉnh giấc. Khi cảm nhận được hơi ấm từ đôi tay bé nhỏ quen thuộc, chàng cứ ngỡ là mình lại nằm mơ lần nữa. Mai Lang Vương vô thức siết lấy tay em, cười khẽ. Chàng mơ màng gọi tên em, giọng thật vui mừng.

- Vâng, em đây.

Sao ghé lại, đáp.

Mai Lang Vương sực tỉnh, đôi mắt nâu mở ra gấp gáp. Khi nhận ra em thật sự đang hiện diện trước mặt chàng, tim chàng lại đập dồn dập. Thế nhưng, những nhịp đập hân hoan nhanh chóng bị thay thế bởi một cơn co thắt thật mạnh. Mai Lang Vương nghe ngực đau nhói, nỗi tuyệt vọng lại lan tràn.

Gặp em đây nhưng đã mất em rồi.

- Ngài ngồi dậy được không ạ?

Em đi đến tỏ ý muốn đỡ chàng dậy.

Mai Lang Vương cố gắng chuyển động cơ thể, mỗi cử động đều đau đớn như bị ngàn mũi dao nhọn đâm xuyên. Chật vật mãi chàng cũng tựa lưng được vào giường. Sao kéo ghế lại một chút, nâng cháo lên cẩn thận đút cho chàng.

Mai Lang Vương chậm chạp ăn cháo mà em đưa tới, tận hưởng từng thìa từng thìa một. Sao trông dáng vẻ ngoan ngoãn ấy, em cảm thấy rất buồn cười, tình thương dạt dào lan tỏa, em chăm sóc chàng dịu dàng và nâng niu vô cùng.

- Ngài không biết thương thân mình chút nào cả.

Em vừa nói vừa đưa thuốc tới.

Mai Lang Vương không nói gì, chỉ mở miệng uống thuốc.

- Đắng không?

Sao trông vẻ lặng im đó, em nghĩ rằng chàng đang cố chịu đựng vị đắng của thuốc nên quan tâm hỏi.

- Không đắng ở đầu lưỡi.

Mai Lang Vương trả lời.

- Đắng ở trong lòng.

- Ngài nói gì vậy?

Em không hiểu ý chàng.

Mai Lang Vương chẳng nói thêm gì nữa.

Ăn cháo và uống thuốc xong, em cẩn thận đỡ chàng nằm xuống giường. Lại thêm một màn chật vật đau đớn nữa nhưng sau cùng, chàng đã nằm xuống giường an ổn. Sao đắp chăn cẩn thận cho chàng và bảo chàng ngủ đi. Mai Lang Vương ậm ừ đồng ý nhưng chàng không ngủ, mắt cứ nhìn em.

- Em ở đây khiến ngài không ngủ được ư?

Sao vỡ lẽ, vội vàng lật đật đứng dậy.

- Không phải.

Mai Lang Vương giữ tay em thật gấp.

Vì chàng nhất thời cử động mạnh nên cơ thể lại đau đớn, mày kiếm nhíu lại, chàng thở dốc mệt nhọc. Sao sững sờ ngẩn ra nhìn chàng, em lập tức lao đến bên giường, nước mắt lại lấp kín khóe mi. Em vuốt ngực chàng, vừa vuốt vừa nghẹn giọng hỏi:

- Em truyền thần lực sang cho ngài nhé?

Mai Lang Vương nghe em nói thế, cố gắng điều hòa hơi thở để cơn đau giảm xuống. Khi cơ thể đã bình lặng tương đối, chàng cười khổ lắc đầu:

- Em và ta không cùng hệ, sao có thể truyền thần lực để cứu chữa được?

- Nhưng em đã cứu Quan Lang được đấy thôi?!

Sao khó hiểu.

- Đó là thuật pháp đặc biệt, chỉ xảy ra với người đặc biệt.

Chàng nhắm mắt lại, quay mặt vào trong, trả lời mà người lại đau lên từng cơn.

Sao thả người xuống ghế, bần thần. Mai Lang Vương vẫn giữ tay em, hơi thở dần an tĩnh. Chàng cảm thấy thần trí trở nên rất mông lung vì trong thuốc có thành phần an thần. Khi chàng sắp chìm vào giấc ngủ hẳn rồi, chàng bỗng đau nhói lòng hỏi em:

- Đợi ta ngủ rồi em sẽ đi sang chỗ Quan Lang đúng không?

Sao không trả lời chàng vì em đang sốc. Em không hiểu sao chàng lại nhắc đến Quan Lang vào lúc này. Ngài ấy đã khỏi bệnh và em không còn hầu hạ chăm sóc ngài ấy nữa.

Chàng thấy em không trả lời, đoán được mười mươi là em sẽ làm thế. Dù chàng biết là không nên níu kéo em nữa nhưng vẫn không muốn rời xa em. Chàng lưu luyến giữ tay em mãi, vừa mơ màng ngủ vừa thì thào:

- Đừng đi, hãy ở bên ta, chỉ chút thôi.

Sao nắm tay chàng, vỗ về:

- Vâng, ngài ngủ đi ạ. Em sẽ ở đây mà.

Mai Lang Vương nhận được lời hứa đó, chàng mới yên tâm say giấc.

Khi chàng tỉnh dậy thêm lần nữa, trời đã vào khuya. Mai Lang Vương không biết là mình đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy cơ thể dường như bớt đau đớn hơn một chút. Chàng lướt mắt nhìn xuống khi cảm nhận được hơi ấm choàng quanh tay. Sao đang gục đầu bên giường chàng, tay em vẫn bị chàng nắm lấy, rất chặt.

Mai Lang Vương giật mình, vội vàng bật dậy. Cử động mạnh trong lúc gấp gáp khiến chàng đau đớn nhăn mày. Dẫu vậy chàng vẫn cố chịu đựng cơn đau mà bước xuống giường, cẩn thận bế em lên. Chàng đặt em lên giường, sau đó đắp chân cẩn thận cho em rồi mới đi đến sập, đổ gục xuống đó.

Tờ mờ sáng hôm sau, Ưu Liên và các vị Hoa tiên khác đến để xem chàng thế nào. Vừa vào phòng, họ đã thấy Sao nằm chễm chệ trên giường còn chàng thì ngủ yên trên sập. Bạch Sứ và Xích Phượng sững sờ, trong khi Ưu Liên khổ sở cười méo. Thương con nhóc đến vậy, dù bệnh tật đầy mình nhưng vẫn cố gắng bế em ấy lên giường còn bản thân thì ra sập ngủ… Thế mà lúc nàng hỏi có muốn gặp con bé hay không thì lại lắc đầu, Mai Lang đúng là khó hiểu.

Xích Phượng lấy tấm chăn khác đưa cho Ưu Liên để nàng đắp cho chàng. Mai Lang Vương đang bệnh, không thể để chàng bị nhiễm lạnh được. Trong lúc các nàng chăm sóc bên sập thì Sao tỉnh giấc. Em mơ hồ ngồi dậy, khi thấy các chị ngồi đó, em ngạc nhiên:

- Trời sáng rồi ạ?

Tam vị Hoa tiên không đáp lời em, các nàng chỉ phì cười. Sao bấy giờ cũng nhận ra điều khác thường, em đang nằm trên giường chàng còn Vương thì ngủ ở sập. Mặt em lập tức đỏ bừng bừng, em tẽn tò gấp chăn lại rồi bước ra góc phòng, đứng tần ngần. Các vị Hoa tiên trông bộ dạng ngượng ngập đó, các nàng càng buồn cười hơn, Ưu Liên bảo em hãy đi chuẩn bị cá nhân rồi quay về đây chăm Mai Lang hộ các nàng.

Nhận xét