Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 3
Giải quyết xong hôn ước với Đào Hoa, Mai Lang Vương tức
tốc quay về Mai Viện. Tổng thời gian đi đi về về của chàng đúng là không quá một
tuần thật. Chiều ngày thứ bảy, Lâu thuyền của chàng đã hạ xuống núi Sam. Lúc
còn ở trên thuyền, các vị Hoa tiên đã bàn bạc cùng chàng về vấn đề hôn nhân của
chàng sau này.
- Ngài đã nói với Sao chuyện đó chưa?
Ưu Liên hỏi.
Mai Lang Vương im lặng. Hiển nhiên là chưa. Chàng sợ rằng
em sẽ không chịu lấy chàng cho nên chẳng biết mở lời với em thế nào. Ưu Liên
trông sắc mặt chàng, đoán rằng chàng vẫn chưa nói gì với em. Nàng đột nhiên muốn
trêu chọc chàng nên lửng lơ nói:
- Xem ra… Vẫn chưa hoàn toàn nắm được lòng của Sao nhỉ?
Lo lắng như vậy, hẳn là chưa thể khiến em ấy toàn tâm toàn ý ở bên cạnh rồi.
Mai Lang Vương chột dạ, lòng rối bời bời. Thần Tình liền chêm
thêm lời, nàng cũng đi cùng chàng và các vị Hoa tiên đến Khau Phạ để rong chơi
một chuyến:
- Sao yêu thích phiêu lưu như vậy thì làm sao mà chịu lấy
cái gã gia trưởng, suốt ngày bận việc tối mặt chứ? Em ấy chắc chắn sẽ không chịu
cưới đâu, cuộc sống còn nhiều điều thú vị để khám phá, ai lại chui vào lồng sớm
làm gì?
Mai Lang Vương nghe các nàng nói xong, nỗi lo trong lòng
vốn đã chất chồng, nay càng chất chồng hơn.
Khi thuyền hạ xuống cổng viện, họ nhìn thấy Sao và Lãm
cùng các tiểu tiên đồng đang đứng đợi sẵn. Vừa nhìn thấy em là Mai Lang Vương lập
tức tươi cười, gọi lớn:
- Sao.
Em vui mừng chạy đến đón chàng, Mai Lang Vương đi vội xuống
cầu thang, hai người ôm chầm lấy nhau.
- Công việc ổn thỏa cả chứ?
Em hỏi.
- Ừm, xong cả rồi.
Chàng cười đáp.
Mọi người cùng nhau thu dọn hành lý và đem thuyền đi cất.
Sao hăng hái làm việc cùng các tiểu đồng. Mai Lang Vương thì cứ đi bên em. Hễ
Sao bê món nào là chàng lại cướp món ấy, rốt cuộc em chẳng làm được gì, toàn bị
chàng tranh việc thôi.
- Mai Lang! Ngài đi nghỉ đi!
Em bực mình thốt.
Mai Lang Vương không đáp, vẫn cười tủm tỉm bám theo em.
Khi việc dọn dẹp đã xong cả, mọi người bắt đầu cùng nhau
trở vào nhà. Lúc đi xuống cầu thang, Sao nhận ra ống quần của chàng lấm tấm bẩn.
Đó là do chàng quỳ lâu nên quần mới bẩn như thế, Mai Lang Vương chưa kịp thay
trang phục khác đã tức tốc trở về rồi. Sao cau mày nhìn vết bẩn ấy, rốt cuộc hỏi
rõ xem chàng đã làm gì mà bị bẩn như vậy.
- Đừng lo, giặt là sạch mà.
Chàng chưa muốn nhắc đến vụ từ hôn kia nên nói lảng đi.
- Vâng, vì giặt sẽ sạch cho nên em mới hỏi đấy.
Sao khó đăm đăm nói.
- Ngài có biết vết bẩn đó giặt mệt như thế nào không?
Ngài phải giữ gìn trang phục chứ? Đó là lễ phục đấy.
- Em không cần lo lắng, tiểu đồng sẽ làm sạch nó mà.
- Tiểu đồng nào làm sạch? Là em giặt đấy.
Sao cau có.
Mai Lang Vương nghe đến đây thì sững người, chàng chợt nhớ
đến những lần em ngồi giặt giũ ở nhà sau… Ra là trang phục của chàng đều do em
giặt. Chàng cứ nghĩ là… Em chỉ giặt một số trang phục do các vị trưởng bối nhờ
thôi chứ?
Lòng đột nhiên dâng lên ấm áp, thì ra những bộ áo mà
chàng mặc đều được giặt bởi đôi tay của em. Điều đó khiến chàng cảm tưởng như rằng
em đã trở thành vợ của chàng vậy. Nỗi lo về vụ hôn sự lại trỗi lên, chàng bối rối
nắm tay em, chợt nói:
- Hãy mãi mãi giặt áo cho ta nhé?
Lãm, Thần Tình và các vị Hoa tiên đang cười cười nói nói,
nghe chàng bảo xong, ai cũng đứng sững lại, kì dị rơi mắt lên người chàng.
- Trời, chưa cưới về mà đã bắt người ta giặt giũ cho rồi,
ai lại đi lấy cái gã xem mình là con sen thế kia?
Thần Tình xòe quạt ngang mặt, bĩu môi chê trách.
- Vương, ngài làm tôi mất mặt quá, không còn câu nào văn
nhã lịch thiệp hơn ư?
Lãm trêu chọc.
Các vị Hoa tiên cười thầm, cũng góp vui, lắc đầu nhìn
chàng ra chiều ái ngại.
Mai Lang Vương ngượng chín mặt, đứng trơ ra đó. Không phải
ý chàng là như vậy, ý chàng là… Chàng muốn em làm vợ chàng…
- Phì.
Sao cúi mặt, bật cười.
Mai Lang Vương nghe tiếng em cười, chàng càng bối rối
hơn. Sao tiếp tục dời gót, không nán lại bên chàng nữa, Mai Lang Vương liền vội
vã đuổi theo em. Sao thấy chàng đã đến kịp, em cười khẽ, gật đầu:
- Vâng, em sẽ giặt áo cho ngài mãi mãi mà.
- Sao…
Mai Lang Vương vui mừng, đôi mắt nâu dâng tràn tia sáng.
Chiều hôm ấy, nhân lúc các vị trưởng bối đều bận việc cả
và Sao thì đang đứng tưới mai ngoài vườn, Mai Lang Vương âm thầm cho các tiểu đồng
lui hết rồi nhẹ nhàng đi đến, tóm lấy em từ phía sau. Sao hơi bất ngờ khi bị
chàng ôm, nhưng em không còn đẩy chàng ra như thuở trước nữa mà mặc nhiên ở yên
trong lòng chàng.
Hai người âu âu yếm yếm, Mai Lang Vương thơm lên má em
sau đó nâng cằm em lên. Những nụ mai che khuất khuôn mặt họ, chỉ có tiếng thở gấp
gáp đầy nhung nhớ lan tỏa trong không trung.
Mãi lâu sau Mai Lang Vương mới rời ra, Sao đỏ mặt bừng bừng,
chẳng còn sức để làm việc nữa. Mai Lang Vương đón lấy gáo nước của em giúp em tưới
nốt những chậu mai còn lại, trong khi tay kia thì đỡ lấy em.
- Sao.
Quấn quýt quanh em một chút, chàng mới mở lời:
- Ta đem lễ đến hỏi em nhé?
- Gì cơ ạ?
Sao sững người, vội vùng khỏi tay chàng.
Mai Lang Vương gác gáo nước lên vại và giữ chặt lấy em, chân
thành nói:
- Xin em hãy lấy ta.
Sao ái ngại dời mắt xuống, tay vẫn chạm vào chàng nhưng
em không trả lời. Mai Lang Vương thấy em im lặng, lòng vô cùng lo âu. Nỗi sợ
kia lại trở về, chàng sợ rằng em lại bỏ đi, lại khước từ chàng.
- Ta đã hôn em rồi, chẳng phải em nói nụ hôn chỉ dành cho
chồng em thôi ư? Ở Thần giới, nam nữ một khi đã chạm môi thì chàng trai phải cưới
cô gái đấy. Cô gái mà bị chàng trai chạm môi vào thì cũng không thể lấy chồng
khác được đâu.
- Em không bị mấy quy tắc đó trói buộc đâu.
Sao lắc đầu, kiên quyết nói.
- Chỉ vì một nụ hôn mà phải vội vàng lấy một người đàn
ông… Điều đó thật sai trái. Hơn nữa nếu đã yêu em thật lòng thì sẽ không vì
chuyện em từng hôn người khác mà khinh khi em. Nếu có khinh khi em đi nữa, thì
cũng tốt thôi, em sẽ bỏ đi, em không cần người nhỏ mọn như thế làm chồng.
- Sao…
Mai Lang Vương bất lực. Chàng biết là không thể dùng lễ
nghi để thuyết phục em được. Chàng lại trở nên buồn rầu, u uẩn hỏi:
- Chẳng lẽ em không muốn lấy ta ư?
Sao nghe ra nỗi buồn trong câu nói ấy, em thấy xót xa lắm.
Em nắm tay chàng, chậm rãi đan hai đôi tay vào nhau, nói hết những gì trong
lòng cho chàng nghe:
- Không phải em không muốn lấy ngài, em sẽ không rời xa
ngài nữa, em đã quyết định ở mãi bên ngài rồi. Nhưng bảo em lấy ngài thì… Em vẫn
còn rất nhiều nỗi lo. Một là ngài vẫn còn hôn ước với chị Đào Hoa, hai là em vướng
phải thân 'Vì sao lõi' này, chẳng biết bao giờ phải quay về Phan Xi Păng. Lúc
trước em mơ mộng đến việc lấy chồng là vì lòng không nghĩ ngợi gì chuyện ấy,
nhưng giờ, sau khi chứng kiến âm mưu thâm độc của bọn người Đông Bắc, em phải
suy nghĩ lại. Chừng nào chuyện 'Vì sao lõi' chưa được giải quyết thì chừng ấy
em không dám hứa hẹn với ngài.
- Em đừng lo.
Chàng tựa lên vai em, lòng nhẹ bẫng đi trông thấy, cười vỗ
về.
- Hôn ước với Đào Hoa ta xử lý xong rồi.
Sao kinh ngạc. Chàng tiếp tục nói:
- Chuyến đi về Khau Phạ vừa rồi là để kết thúc hôn ước ấy
đấy. Ta đã quỳ trước nhà nàng ta để xin nàng từ bỏ hôn ước. Ta nhận hết mọi
trách nhiệm về phía mình, như vậy thì Đào Hoa sẽ không phải chịu điều tiếng khi
bị từ hôn. Ta đã giải quyết gọn gàng mọi chuyện rồi.
Bấy giờ em mới hiểu vì sao ống quần của chàng lại bẩn.
Lòng em dâng lên nỗi xót xa. Em vuốt ve khuôn mặt chàng, tình yêu lan tỏa. Thì
ra chàng đã sớm giải quyết chuyện ấy. Sau khi hoàn thành xong mọi việc mới đặt
vấn đề cưới xin với em. Chàng không để em và Đào Hoa nhập nhằng.
- Còn chuyện 'Vì sao lõi' em đừng lo nữa. Ta sẽ không để
em quay về Phan Xi Păng đâu.
Chàng trấn an.
- Hiện tại xung quanh cách thức 'cảm động' em nảy sinh ra
rất nhiều vấn đề, hành động của bọn Đông Bắc càng lúc càng khó đoán. Ta đang điều
tra chuyện ấy.
Dừng một chút, chàng lại hôn lên má em.
- Trong thời gian đợi ta điều tra, chúng ta hãy đính ước
cùng nhau. Khi nào ta tìm ra chân tướng và giải quyết xong chuyện 'Vì sao lõi'
thì mới cử hành lễ cưới, chịu không?
- Mai Lang…
Em vẫn còn đắn đo.
- Đính ước cùng ta đi nào, để ta còn yên tâm làm việc. Ta
không thể sống thiếu em được.
Chàng cầu khẩn thêm lần nữa.
- Vâng.
Sao mềm lòng trước những lời tha thiết của chàng.
Mai Lang Vương mừng như mở hội trong lòng. Chàng ôm em chặt
hơn và lại cúi xuống tìm đến đôi môi mềm mại. Sao bị chàng giữ, không thể thoát
được nữa, chỉ có thể ở yên trong vòng tay chàng.
Mai Lang Vương nhờ Thần Tình làm chủ hôn, xem ngày lành
tháng tốt và nhanh chóng giục các vị Hoa tiên đem lễ đến nhà em. Buổi đính ước
được diễn ra vào lúc chiều, ở nhà chính của Sao, ngoài tràng kỷ. Thần Tình đại
diện cho bề trên của Sao và các vị Hoa tiên đại diện cho bề trên của chàng cùng
thương thảo sính lễ. Sao ngồi bên cạnh Thần Tình, ngại ngùng nhìn chằm chằm xuống
đất trong khi Mai Lang Vương ngồi đối diện, đôi mắt nâu nhìn em không rời.
Hôm nay Sao ăn mặc kĩ càng hơn mọi ngày, dung trang cũng
được tô điểm đằm thắm. Em đẹp đến xao xuyến. Chàng vừa vào đến nhà đã nhanh
chóng bị em hút hồn, đến khi ngồi xuống ghế vẫn không thể rời mắt khỏi em. Sao
bị chàng nhìn đến ngượng nghịu, em chẳng dám dời mắt lên nữa, chỉ biết cúi đầu
mà thôi.
Thần Tình lấy ra một danh sách lễ vật thật dài, thả xuống
chạm đất, cao giọng thách cưới với Ưu Liên. Những lễ vật mà nàng đòi không những
nhiều mà còn đắt đỏ, trân quý. Đã vậy, Thần Tình còn lắm điều nữa, khắt khe đủ
kiểu. Từ số lượng đến cách thức chuẩn bị lễ vật đều được nàng ta quy định chi
tiết, cầu kì.
Ưu Liên ngồi nghe nàng đọc mà hoa mắt chóng mặt, Bạch Sứ
cười khúc khích trong khi Xích Phượng nhăn nhó bực bội. Yêu cầu của Thần Tình
thật là quá đáng, Xích Phượng không chấp nhận nỗi sự thách cưới quá quắt ấy.
Chuyện này suy cho cùng cũng chỉ là để tác thành cho đôi trẻ, lễ vật có quan trọng
ư? Tại sao lại đòi hỏi quá lố như vậy?
- Này, Cổ Loa có quy định là không được đòi lễ vật kiểu
buôn con bán cái như vậy đấy. Cưới xin là việc tác thành đôi lứa, tại sao lại
thách lễ trên trời như vậy?
Ưu Liên ý kiến.
Thần Tình liếc sang Mai Lang Vương, cười gian. Ưu Liên và
hai vị Hoa tiên kia cũng theo ánh mắt nàng mà hướng sang chàng. Mai Lang Vương
không hề ý kiến chút gì, có vẻ chàng không chú tâm vào cuộc thương thảo của các
nàng. Đôi mắt nâu chỉ đặt vào Sao, nhìn em đến ngây ngốc.
Ưu Liên đỡ trán, lấy giấy viết lại những gì mà Thần Tình
yêu cầu. Xích Phượng và Bạch Sứ thì nhìn nhau, một người cười khúc khích còn một
người thì méo mặt.
Trông thái độ của chàng, các nàng biết rằng bản thân
không thể ý kiến gì được rồi, Mai Lang nhất quyết cưới Sao bằng được thôi, thế
nên Thần Tình mới lợi dụng chuyện này mà đòi hỏi lắm điều như vậy. Giả như nàng
ta có đòi lễ vật là Khau Phạ hay Mai Viện thì hẳn là Mai Lang cũng gật đầu đồng
ý.
Thần Tình trêu chọc các nàng đủ, không đùa nữa, gấp danh
sách đó lại rồi bỏ vào tay áo, sau đó chỉ yêu cầu Ưu Liên những lễ vật thông
thường như bao lễ cưới khác, bao gồm trầu cau, bánh chưng, bánh giày… Thần Tình
còn bảo rằng lễ vật theo phong tục của Hoa giới thế nào thì cứ tuân theo thế ấy,
không cần rườm rà làm gì. Các vị Hoa tiên nghe nàng nói thế, sững ra. Giờ các
nàng mới biết mình đã bị Thần Tình đùa cợt.
Kết thúc buổi lễ, đôi trai gái sẽ trao cho nhau vòng bạc
tượng trưng cho hôn ước. Đây là nghi lễ đính ước của Thần giới. Mai Lang Vương
cầm tay Sao, đeo vòng bạc vào tay em và không chịu buông ra nữa. Sao ngượng
chín người, lúng túng đeo vòng cho chàng, không dám ngẩng mặt lên.


Nhận xét
Đăng nhận xét