Mai nở dưới Sao: Chương 30: Chia lìa đôi ngã - Phần 6
Việc chăm sóc Mai Lang Vương Ưu Liên không động vào nữa,
nàng giao hết cho Sao. Suốt một tuần liền em ở yên bên chàng, chăm chàng cẩn thận.
Sao không quay về phòng mình mà ngủ ở sập để tiện trông chừng chàng. Mai Lang Vương
thấy em chịu ở bên mình, cõi lòng tuyệt vọng thoáng qua chút hơi ấm, chàng chậm
rãi tận hưởng chút hạnh phúc mong manh này.
Sang tuần thứ hai, bệnh tình của chàng đã đỡ hơn, Mai
Lang Vương quyết định quay về với công việc. Sao và các vị Hoa tiên vốn muốn
ngăn chàng, nhưng không thể ngăn được, công việc này giờ đây chỉ có thể do
chàng gánh vác thôi.
Từ khi Tây Bắc chuẩn bị cho chiến tranh thì quyền lực của
chàng trở nên to lớn hơn và trách nhiệm cũng sẽ nặng nề hơn. Không ai có thể
thay thế vị trí quan trọng của chàng trong nội bộ Tây Bắc cả. Vì vậy chàng
không thể nghỉ ngơi quá lâu được.
Mai Lang Vương quay trở về làm việc với cơ thể hư nhược.
Lãm cố gắng đỡ đần công việc giúp chàng được chút nào hay chút ấy. Chàng không
nhắc nhỏm gì với Sao vụ ngưng hầu hạ cả, chàng để em tự quyết định. Sao thấy
chàng còn yếu mà vẫn phải làm việc, em đương nhiên không yên tâm, tự động đến hầu
hạ chàng.
Thời gian đó, là một khoảng thời gian hạnh phúc đầy tuyệt
vọng đối với Mai Lang Vương. Em vẫn gần chàng, vẫn ở trong tầm mắt, tầm tay
chàng thế nhưng lòng thì cách xa chàng rồi. Chàng biết em đối xử chân tình với
chàng là vì hàm ơn chàng thôi. Bởi vì chàng có ơn dưỡng dục với em nên em xem
chàng như cha, như chú, như anh. Em không nỡ bỏ chàng.
Đáng tiếc, chàng không muốn em chỉ dành cho chàng tình cảm
ấy. Chàng muốn em dành cho chàng tình yêu. Nhưng tình yêu của em thì đã trao
cho Quan Lang. Chàng không thể mơ mộng nhiều nữa. Mai Lang Vương đau khổ và cay
đắng, dẫu vậy, vẫn muốn ở bên em. Lòng vừa buồn, vừa đau nên bệnh tình của
chàng không thể dứt được.
Trong lúc chàng trải qua những tháng ngày khổ sở đó thì
Đào Hoa đã bình tĩnh trở lại. Từ khi Sao hồi tỉnh, nàng trở nên thấp thỏm không
yên, lòng chỉ lo rằng em sẽ đem chuyện nàng bán đứng Mai Viện tố cáo với mọi
người. Thế nhưng sự im lặng của em khiến nàng dần yên tâm. Đào Hoa nhớ lại bản
tính của em khi ấy. Phải rồi, con nhóc đó luôn rất ngoan ngoãn và yêu thương
Vương. Nó biết điều nàng làm sẽ gây ra đả kích đối với chàng cho nên hẳn là sẽ
giữ im lặng để bảo vệ tinh thần cho chàng.
Vì đã hiểu ra được như thế, Đào Hoa càng trở nên lộng
hành hơn. Nàng không còn sợ hãi nữa mà ngang nhiên lộ diện bên ngoài. Các vị Hoa
tiên thấy nàng đã tươi tỉnh trở lại, rất thoải mái tâm tình. Sự ân cần đối đãi
của các nàng càng khiến Đào Hoa chắc mẩm vào suy nghĩ của mình nhiều hơn.
Đào Hoa sống trong tâm trạng vững vàng đó vài tuần thì bản
tính cao ngạo ngông cuồng quay trở về. Khi nàng hay tin Sao vẫn luôn tới lui
chăm sóc cho Mai Lang Vương thì liền tìm cách hạch sách em. Giờ nàng đã biết em
sợ nàng, không dám tố cáo việc xấu của nàng nên càng được nước lấn tới. Cho dù
nàng có hành hạ em ra sao thì em cũng sẽ im lặng chịu đựng thôi, nàng chẳng có
gì phải sợ cả.
Hôm đó nhân lúc Mai Lang Vương bận làm việc ở thư phòng,
nàng đón đường Sao ở sân sau. Sao vừa nhác thấy nàng lộ diện, hai đầu mày liền
xô vào nhau. Đào Hoa đi đến gần em, sẵn tay định tát, miệng quát lên:
- Vẫn còn lẳng lơ quanh chàng ư?!
Sao né tránh cú tát của nàng, ánh mắt căm giận. Em vẫn
còn chưa nguôi những việc mà nàng làm ngày ấy đâu! Bởi vì em không muốn Vương bận
lòng nên mới chọn im lặng, nàng còn không biết điều? Vẫn muốn gây sự với em ư?
Trong lúc hai người họ giằng co với nhau, Mai Lang Vương
lặng lẽ xuất hiện. Chàng đi ra sau nhà là vì nghe tiểu đồng báo Đào Hoa phu
nhân lại đang dọa nạt chị Sao. Tiểu đồng không dám xen vào can ngăn nên mới báo
cho chàng. Mai Lang Vương gác việc sang một bên, đi ra đó, chàng không lộ mặt
ngay mà khoanh tay nép vào cửa sau, để xem Đào Hoa bắt nạt em thế nào.
- Ngươi là con nhỏ trơ tráo! Ngày đó ngươi đã hứa những
gì hả? Bảo rằng sẽ không xen vào mối duyên tình của chúng ta?!
Đào Hoa tức giận nhắc lại lời hứa năm đó của em, sỉ vả.
- Duyên tình?
Sao cười lạnh.
- Chị thì yêu thương gì ai? Nếu yêu thương Vương thì chị
đâu làm ra những chuyện đó?
- Ta làm ra những chuyện đó không phải đều do con nhỏ ti
tiện như ngươi ư?!
Đào Hoa trỏ vào mặt em, hằn học đay nghiến.
- Năm đó ngươi chấp nhận phận lẽ mọn, cam chịu cho ta sai
khiến. Ta vốn không định hành hạ ngươi, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn hầu hạ ta và
không quấn lấy chàng như ý ta thì ta đã không ra tay với ngươi! Ta mới lơ là
ngươi một chút, ngươi đã tự phá bỏ các quy tắc rồi còn nũng nịu bám lấy chàng!
Roi tre quất ngươi không tỉnh, bắt ngươi quỳ trên vỏ sầu riêng suốt đêm ngươi
cũng không hết xấc xược! Ngươi thậm chí còn tìm cách thoát khỏi sự kiểm soát của
ta, trước tiên là xui chàng đuổi ta về Khau Phạ sau đó núp dưới bóng Quan Lang
để tiện bề bám lấy chàng! Ngươi đâu vừa gì! Cũng là phường ranh ma giả đò ngây
thơ để giật chồng người khác thôi! Ngươi có thanh cao gì mà trách ta?!
Sao nhếch môi lên, tạo thành một nụ cười vô cảm xúc. Tay
em đang siết vào nhau và em giận đến run người. Nếu có thể, em thật sự rất muốn
mở đầu nàng ta ra rồi dùng khăn lau cho sạch để nàng ta tỉnh ra một chút. Thế
nhưng, vừa nghĩ đến đó, em đã phải nghĩ lại, sợ rằng mở ra cũng chẳng có gì, hoặc
giống hệt đầu của vợ chú Cuội[1]
thôi.
- Như những gì mà chị nói, người khiến chị khó chịu chỉ
có mình em thôi đúng không?
Đào Hoa im bặt.
Sao dấn từng bước đến, dồn nàng về phía sau, hỏi một cách
gay gắt và lấn át:
- Những hộ vệ của Mai Viện ngày đó có liên quan gì đến
chuyện này? Vương có liên quan gì đến chuyện này? Binh lính Khau Phạ có liên
quan gì đến chuyện này? Quan Lang có liên quan gì đến chuyện này?
Đào Hoa lùi dần, lùi dần, mặt tái bệch.
Em giữ vai nàng lại, nhìn trực diện vào mắt nàng, dữ tợn
thốt lên:
- Chị có biết chỉ vì những hành động thiếu suy nghĩ của
chị mà biết bao người bị liên lụy không?! Những thuộc hạ của Mai Viện ngày đó
suýt mất mạng. Binh lính Khau Phạ thương vong vô số, Quan Lang cũng suýt ra đi.
Và, giả như mọi chuyện không được ngăn chặn kịp thời, người bị khiển trách sau
cùng sẽ là ai, chị biết không?!
Em quát lên:
- Là Vương đấy! Là hôn phu của chị đấy! Người mà chị bảo
là yêu đấy! Nếu ngài ấy bị khiển trách hoặc tệ hơn là trừng phạt thì Mai Viện sẽ
do ai lo? Khau Phạ sẽ do ai lo? Thần giới
sẽ do ai lo?!
Em dừng lại một chút cho tâm trạng bình tĩnh rồi hạ giọng:
- Đó là tình yêu của chị ư? Thật lố bịch, dối trá!
Đào Hoa run lẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu. Sao
không buồn quan tâm đến nàng nữa, em đẩy nàng ra, đứng qua một bên, cách biệt với
nàng. Em cười thật lạnh lùng, ôm lấy tay, chậm rãi nói:
- Chuyện chị làm ra em không nói là vì nghĩ cho Vương,
nghĩ cho đại cuộc nhưng sự nhẫn nhịn của em cũng có giới hạn, chị đừng thấy em
nhường nhịn mà lấn tới. Nếu chị khiến em không vừa lòng, cho dù có làm Vương
đau khổ hay suy sụp thì em cũng sẽ vạch trần chị.
- Không…
Đào Hoa ôm đầu, lùi lại, người run lên dữ dội.
- Đừng đùa với em.
Sao đe dọa.
Dừng một chút, em thả lỏng cơ thể hơn, chờ cho tâm trạng
yên tĩnh lại rồi em mới nói tiếp, mắt nhìn mây trời xa xăm:
- Lời hứa năm đó em vẫn giữ. Em sẽ không xen vào mối
duyên tình của chị và Vương. Tình yêu em dành cho ngài ấy đã kết thúc rồi, hiện
giờ em chỉ xem ngài ấy là trưởng bối thôi. Em chăm sóc ngài ấy là vì ngài có ơn
với em, chỉ có loài cầm thú mới không nhớ ơn người đã dưỡng dục mình. Em luôn
ghi tạc ơn sâu của Vương trong lòng. Nhớ ơn và yêu là hai vấn đề khác nhau, chị
đừng nhập nhằng.
Đào Hoa không nói gì, vai nàng hơi động đậy như thể
đang chịu đả kích. Sao không buồn chú ý đến nàng nữa, em bỏ đi và thả lại một
câu:
- Đừng gây sự ngu ngốc nữa. Em không muốn nhìn thấy mặt
chị.
Khi Sao quay lưng đi, Đào Hoa chầm chậm rút một đóa
đào ra. Nàng không phủ định được những gì em nói, cũng không đối phó lại em.
Như những gì mà nàng nhận xét về em ngay từ ban đầu, em không dễ xơi chút nào.
Dù trông em có vẻ hiền lành yếu ớt nhưng khi động đến em, nàng sẽ ngay lập tức
cảm nhận được cơn buốt giá ngay.
Đào Hoa không đối phó em nữa, nàng sẽ trực tiếp giết
em. Hiện tại em và nàng đang ở riêng với nhau và các hộ vệ trong viện không còn
vây quanh em nữa. Đây đúng là một thời cơ tuyệt vời. Thay vì sống trong thấp thỏm,
không biết lúc nào em sẽ tố cáo nàng thì, nàng thà liều mạng kết liễu em còn
hơn. Khi xuống huyệt rồi thì dù em có muốn tố cáo nàng cũng không thể.
Đào Hoa nhân lúc Sao không đề phòng, phóng đóa hoa
trong tay về phía em. Đóa hoa vẽ một đường cung tuyệt mĩ, khi rơi lên người sẽ
tỏa ra độc chất khiến cơ thể nhũn ra thành bã. Đóa hoa rơi xuống đầu Sao, chuẩn
bị chạm lên tóc. Một hạt mai nhanh chóng lao vút ra, chuẩn xác va vào đóa hoa ấy,
đánh bật nó đi.
Đóa hoa rơi xuống sân nhà, khiến một phiến gạch sùi bọt,
thủng lỗ chỗ như tổ kiến.
Đào Hoa kinh ngạc nhìn về phía sau, Sao bấy giờ cũng
đã phát giác ra hành vi của nàng khi em nghe thấy tiếng gạch nung sủi bọt. Sao
quay lại và ngay lập tức rơi vào trạng thái kinh ngạc hệt như Đào Hoa. Mai Lang
Vương đang khoanh tay đứng ở cửa sau, trầm lặng rơi mắt lên hai người.
[1] Vợ chú Cuội bị ngã vỡ đầu,
chú Cuội nặn bộ óc bằng đất sét rồi rịt lá đa cứu vợ sống dậy. Ở đây ý của Sao
là đầu của Đào Hoa chỉ có đất sét thôi.

Nhận xét
Đăng nhận xét