Mai nở dưới Sao: Chương 31: Tàn cuộc - Phần 1

Mai nở dưới Sao - Dye1002



- Không có tô tem mà dám đi ru ngủ Năm Chèo, liều mạng thật đấy!

- Còn con nhóc kia nữa, khởi động thuật dịch chuyển quá mức như thế, muốn chết hay sao?

- Đúng là một đôi liều lĩnh mà, hợp nhau thật!

- Chịu thôi, con bé là do một tay thằng nhóc nuôi dạy.

Bên ngoài nhà chính, những lời trách móc thở than của Thần Tình và Tam vị Hoa tiên vọng vào tai chàng. Mai Lang Vương chậm rãi mở mắt, chàng đang nằm trên giường. Cơ thể đã không còn đau đớn nữa, dường như các điểm bị nghẽn trong cơ thể đã trở nên thông suốt trở lại.

Chàng ngồi dậy, tựa lưng vào giường, ngực chàng bị quấn băng.

Mai Lang Vương sờ tay lên vết thương, cảm nhận sự tái tạo. Xương sườn đã tái cấu trúc hoàn chỉnh rồi, chỉ còn các lớp cơ và da thôi. Lúc đó mảnh vảy của Năm Chèo đã ghim vào ngực chàng và không thể lấy nó ra được. Muốn lấy ra thì phải khoét xương khoét thịt, tách chân của mảnh vảy ra khỏi cơ thể hoàn toàn. Đó là lý do mà chàng có vết thương này.

Chàng ngồi yên ở đó sắp xếp các mảnh kí ức. Thứ duy nhất mà chàng nhớ được cũng chỉ là nụ cười và ánh mắt của em. Dường như chàng đã hôn mê rất lâu rồi thì phải? Ai đã cứu chàng thế? Phải chăng các vị Hoa tiên đã đến kịp lúc để cứu chàng?

- May mà Sao đến kịp, nếu không thì Mai Lang xong rồi.

Tiếng Ưu Liên vang lên, nghẹn ngào nức nở.

Mai Lang Vương lặng người, chàng nghe tim đập thình thịch.

Nhờ có cuộc trò chuyện giữa những người bên ngoài mà chàng đã biết được tình hình lúc đó. Thì ra… Em đã đến cứu chàng…

Theo lời kể của Ưu Liên, sau khi chàng bị vảy của Năm Chèo ghim trúng trong tình trạng suy kiệt cực độ, chàng gần như sắp lìa đời. Sức mạnh của chàng mong manh dần và linh hồn đang tan biến. Sao lúc ấy còn đang ở phủ của Quan Lang, khi cảm nhận được thần lực ẩn trong các món trang sức và dấu ấn trên xương quai xanh biến mất dần, em biết là chàng đã xảy ra chuyện rồi. Em nhanh chóng khởi động thuật dịch chuyển để đi đến chỗ chàng nhưng không được, em không biết chàng đang ở đâu.

Khi Sao bị thuật dịch chuyển ngốn hết sức mạnh, chỉ còn có thể nằm thoi thóp trên tàu đao của một quán trọ thì sức mạnh của 'Vì sao lõi' bừng nở. Dường như 'Vì sao lõi' cảm ứng với nguyện cầu của em, trao trả cho em sức mạnh để em đi tìm chàng. Sao đến được hồ Năm Chèo - Trong trạng thái của 'Vì sao lõi'. Khi em hạ xuống bên chàng, Mai Lang Vương sắp hóa thành kết tinh hồn phách đến nơi.

- Vương!

Em chạm tay lên khuôn mặt nhợt nhạt, máu đỏ bám đầy người chàng khiến em run lẩy bẩy.

Mai Lang Vương ngất lịm, chàng chẳng biết gì nữa rồi. Sao lau nước mắt, nhanh chóng lướt tay qua luân xa của chàng. Sức mạnh của em lan tỏa, khiến cho các điểm nghẽn trên cơ thể chàng được thông suốt. Thần lực của chàng không còn suy yếu nữa.

Dù cứu được chàng nhưng em không thể xử lý mảnh vảy trên ngực chàng. Để chữa trị nó thì cần phải có dụng cụ đặc biệt và phương thức đặc biệt. Sao ôm chàng vào lòng, truyền thần lực vào người chàng để giữ cho máu không chảy. Chỉ cần em duy trì thần lực như vậy mãi thì mảnh vảy của Năm Chèo sẽ không thể gây hại cho chàng nữa.

- Vương…

Sao nắm tay chàng, đan những ngón tay nhỏ nhắn vào những ngón tay to lớn thon dài.

Em đã nghĩ rằng, nếu chàng mãi mãi không tỉnh dậy thì em cũng sẽ ngủ vùi cùng chàng. Sao ôm lấy chàng và nắm chặt tay chàng như thế, suốt mấy canh giờ liền. Cho đến khi Ưu Liên phát giác ra việc chàng đi ru ngủ Năm Chèo rồi cùng Thần Tình và các vị Hoa tiên khác tìm đến, em vẫn ở trong hình dạng 'Vì sao lõi' ấy mà ôm chàng trong lòng.

- Sao đã hóa thành 'Vì sao lõi' rất lâu, so với lần trước lâu hơn hẳn.

Thần Tình lên tiếng.

- Điều này có nghĩa là…

Bạch Sứ thốt lên.

Thần Tình xòe quạt cười mỉm:

- Ta cũng ngờ ngợ từ lâu rồi. Quả nhiên là thế…

Cuộc trò chuyện bên ngoài đến đây thì im bặt, khiến Mai Lang Vương bối rối, bồi hồi. Chàng ngồi yên trên giường và im lặng. Đôi mắt nâu dâng lên những xao động còn cõi lòng thì đập bời bời như trống. Chàng cũng có thể cảm động được em ư? Em đã hóa thành 'Vì sao lõi' để cứu chàng?

Nói thế thì… Trong lòng em chàng cũng có một vị trí nào đó?

Trong lúc Mai Lang Vương bối rối suy nghĩ thì ở ngoài nhà chính chợt vang lên tiếng guốc. Âm thanh ồn ã và náo loạn, kèm theo tiếng thở hổn hển. Sao vừa tỉnh dậy là tức tốc chạy qua nhà chàng. Thần Tình và các vị Hoa tiên trông thấy em, các nàng hơi kinh ngạc.

- Vương tỉnh chưa ạ?!

Sao hỏi ngay lập tức.

Ưu Liên sững ra hồi lâu rồi mới bình tĩnh đáp:

- Ban nãy chị xem qua thì chưa.

Sao đi vào phòng chàng, vừa đi vừa run giọng:

- Việc chăm sóc Vương hãy giao cho em ạ!

Ưu Liên nhìn theo bóng em, nàng dặn lại:

- Ừ, vậy chị đi nấu cháo.

Ưu Liên rời ra nhà sau chuẩn bị cháo và thuốc trong khi những người còn lại cười tủm tỉm rời đi. Họ không nên ở đây làm phiền nữa, hãy để đôi tình nhân số khổ được ở riêng với nhau nào. Sao chạy vào phòng chàng, đứng ở khung cửa nhìn vào. Mai Lang Vương đang ngồi trên giường, ngượng ngùng ngẩng mặt lên. Ánh mắt bối rối chạm vào ánh mắt tràn đầy lo âu sợ hãi.

- Ngài!

Sao nghiến răng, nện guốc tiến vào khi thấy chàng đã hồi tỉnh. Trông em rất hung hãn, hệt như cái lần chàng ngồi ở thư phòng và bị em xông đến bứt áo. Mai Lang Vương căng thẳng, trân trân nhìn em. Sao đi đến gần chàng, vừa đi vừa lau nước mắt, Mai Lang Vương thấy lòng xót xa tột độ.

- Không muốn sống nữa hả?!

Em quát lên rồi lao đến ôm chàng.

Mai Lang Vương sững ra, chàng im lặng mặc em ôm, không nghĩ rằng em lại chủ động sà vào lòng chàng như thế. Sao vùi vào người chàng khóc nức nở. Em rất muốn đấm chàng nhưng nhớ đến bộ dạng đầy máu me của chàng lúc đó thì không đấm nỗi. Em chỉ biết ôm chặt lấy chàng, than trách:

- Ngài quá quắt lắm! Phải nói bao nhiêu lần thì ngài mới chịu nghe lời hả? Không biết thương thân gì cả! Nhỡ ngài có mệnh hệ gì thì em biết làm sao?!

Em nắm lấy tay áo chàng, rưng rức khóc:

- Đi ru ngủ Năm Chèo trong tình trạng đó? Ngài có còn tỉnh táo nữa hay không? Tại sao không báo với các chị hay các thuộc hạ để mọi người yểm trợ cho ngài? Đã vậy còn không thèm vẽ tô tem nữa, muốn dâng mạng cho Năm Chèo ư? Ngài hành động chẳng suy nghĩ gì hết!

Mai Lang Vương nghe em nói một thôi một hồi, cuối cùng cõi lòng đang dậy sóng cũng lặng lại. Tâm trí chàng không còn phiêu bồng nữa, chàng đã nhận ra rằng đây là thực tại, không phải chàng đang mơ. Mai Lang Vương dang tay ra và ôm em, vỗ về. Chàng trầm ấm cam kết:

- Ta biết rồi, từ nay sẽ không làm chuyện nguy hiểm như vậy nữa, sẽ không khiến Sao của ta phải lo lắng nữa.

Sao nằm yên trong vòng tay chàng, nghe chàng hứa, em mới nguôi ngoai đi một chút. Mai Lang Vương dỗ được em, chàng rất vui, tay lướt qua khuôn mặt bé nhỏ lau sạch nước mắt cho em, tủm tỉm cười, chàng bảo:

- Tuy nhiên, nếu cho ta chọn lại một lần nữa, ta vẫn quyết định liều mạng.

- Gì ạ?!

Sao nổi đóa.

Mai Lang Vương tựa cằm lên trán em, cười hạnh phúc:

- Bởi vì liều mạng nên ta mới giữ được em.

 

 

Sao nghe chàng nói, im bặt. Mặt em đỏ bừng bừng, em xấu hổ khi nhớ về những hành động mà mình đã làm cùng chàng khi đó. Mai Lang Vương ôm em chặt hơn, Sao có thể cảm nhận hơi ấm và tình yêu của chàng. Giọng chàng ngân lên thật vui sướng và êm ái:

- Sao, em yêu ta. Cho dù em có chối bỏ như thế nào thì em vẫn yêu ta.

Em không thể phủ nhận những gì mà chàng nói, hơn nữa có phủ nhận thì cũng chẳng được gì nữa, chàng đã nhìn thấy chân tướng rồi.

- Vâng, ngài nói đúng, em yêu ngài.

Dừng một chút, em lại rời chàng ra, quay mặt đi, lặng lẽ nói:

- Nhưng em sẽ chôn vùi tình yêu đó ngay. Em sẽ xóa bỏ cảm xúc này ngay. Em sẽ không cho tình yêu ấy thấy ánh mặt trời đâu.

Mai Lang Vương nhíu mày, ngực như bị đá đè lên. Bao nhiêu cảm xúc đều bùng nổ, khiến chàng không thể kiềm chế được nữa. Chàng bế em và ôm em vào lòng. Sao bất ngờ không phản ứng kịp. Mai Lang Vương đã nâng cằm em lên rồi.

Chàng hôn em, nụ hôn thật mãnh liệt. Môi hai người chạm vào nhau và đầu lưỡi quấn quýt. Sao có chút kinh ngạc vì đây là lần đầu em tiếp xúc với chuyện này. Mai Lang Vương nhẹ nhàng dẫn dắt em, từng chút từng chút một. Sao cảm giác như bản thân vừa đi vào một áng mây lớn, tâm trí bị bao trùm trong mùi hương quen thuộc. Em bấy giờ chỉ cảm nhận được mỗi hương vị của chàng.

Nụ hôn càng lúc càng sâu và quyến luyến. Tay chàng choàng qua vai em khảm em vào lòng. Sao vô thức siết lấy ngực chàng. Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, khi em không còn theo kịp chàng nữa thì Mai Lang Vương mới buông em ra. Hơi thở hổn hển va chạm vào nhau, nóng bỏng và ướt át.

Mai Lang Vương hôn lên trán em, tha thiết:

- Sao, ta yêu em.

Em ngẩn người. Chàng lặp lại một lần nữa:

- Ta yêu em hơn bất kì điều gì, yêu em ngây dại.

Lời thổ lộ ấy, sau bao nhiêu năm cuối cùng em cũng được nghe. Sao rơi nước mắt, che kín môi, hạnh phúc và nỗi đau đang cùng lúc lan tỏa.

Tuy vậy, em không thể ở bên chàng.

Sao đẩy chàng ra và lắc đầu:

- Xin ngài hãy quên em đi.

- Tại sao?

Chàng truy vấn.

Sao thở dài, cuối cùng cũng nói ra những gì mà em luôn cất giấu:

- Em không dây vào ngài để rồi phải lâm vào mối tình tay ba đau khổ nữa. Ngài hãy yên ổn sống bên chị Đào Hoa đi còn em thì sẽ tìm kiếm hạnh phúc mới cho mình. Dù em yêu ngài nhưng em sẽ không ở bên ngài đâu. Em muốn tìm một người đàn ông chỉ dành cho riêng em, không muốn ở bên một người đàn ông đã có gia đình, còn nhập nhằng vợ lớn vợ bé.

Mai Lang Vương bấy giờ đã hiểu ra nguyên do tại sao em cứ khước từ chàng hết lần này đến lần khác. Chàng nắm lấy tay em mà giải thích rõ ràng:

- Ta chỉ xem Đào Hoa như em gái, không hề có tình cảm với nàng. Hôn ước của chúng ta sẽ bị hủy bỏ vào một ngày không xa và ta không bao giờ đồng thuận hôn ước ấy.

Sao sững ra. Chàng tiếp tục nói:

- Các vị Hoa tiên dạm ngõ nàng ấy cho ta khi chúng ta còn rất trẻ. Lúc đó ta không ở quê nhà nên không biết chuyện. Khi biết chuyện, ta lập tức đến xin Đào Hoa, mong nàng hủy hôn ước nhưng Đào Hoa không chịu. Ta lại không thể hủy hôn ước từ phía mình vì điều đó sẽ khiến Đào Hoa chịu điều tiếng và làm cho con đường hôn nhân sau này của nàng trắc trở. Vì vậy ta mới để yên cho hôn ước đó tồn tại đến giờ. Ta không bao giờ đồng ý nó, ta luôn chờ Đào Hoa tìm thấy người mà nàng ấy yêu thương để rồi hủy hôn ước cùng ta. Ta luôn kiên nhẫn chờ đợi nàng ấy, suốt bốn trăm năm rồi. Bởi vì Đào Hoa cứ mãi bướng bỉnh cho nên hôn ước mới kéo dài.

Sao giật thót người.

'Ta luôn kiên nhẫn chờ đợi nàng ấy, suốt bốn trăm năm rồi'?

Nói vậy là hai từ 'kiên nhẫn' mà lúc ấy chàng nói với em là ý này ư? Sao nắm tay áo chàng, hỏi gấp gáp:

- Khi đó, ở nhà bếp, ngài bảo em 'kiên nhẫn' cùng ngài là thế nào?

Mai Lang Vương nhìn em trầm lặng, nhẹ nhàng nói:

- Ta muốn em cùng ta chờ đợi Đào Hoa. Khi đó em ghen với Đào Hoa nên cứ khóc suốt, ta biết em khó chịu trong lòng, ta thương em lắm nhưng ta không thể chiều lòng em mà hủy hôn ước được, vì vậy chỉ có thể xin em hãy kiên nhẫn chờ đợi Đào Hoa cùng ta. Chờ khi nào nàng ấy nghĩ thông suốt ta sẽ hủy hôn ước ngay, không chần chừ khiến em phải buồn lòng nữa.

Sao nghe tâm trí vỡ òa, hệt như vừa bị một cơn mưa lớn đổ ào lên người, mọi mắc mứu đều bị cuốn trôi hết, cõi lòng trở nên quang đãng. Hóa ra là vậy! Thế mà em cứ nghĩ là chàng muốn em kiên nhẫn chấp nhận phận làm lẽ, rằng chàng muốn cả em lẫn Đào Hoa! Thế nên em mới phục tùng Đào Hoa, nhường nhịn Đào Hoa, rồi khi chàng ôm lấy nàng ấy, chăm sóc nàng ấy, em đã ghen tuông tuyệt vọng mà quyết định từ bỏ tình cảm với chàng.

Thì ra em đã hiểu lầm chàng! Sao run run hướng mắt lên, nhìn khuôn mặt tuấn mĩ đến ngây người. Em đã hành hạ chàng suốt thời gian qua, gây biết bao tổn thương cho chàng.

Mai Lang Vương nhìn em da diết, sau đó quay đi, chàng chậm chạp nói:

- Nếu em không muốn ở bên ta thì ta cũng không ép em. Ta cũng đã sống xa em quen rồi, ta chịu đựng được. Em muốn rong ruổi nơi nào cũng được cả, còn ta thì sẽ mãi yêu em. Cả đời cả kiếp này ta sẽ yêu em, chờ em. Nếu không phải là em thì ta cũng không muốn lấy ai nữa, ta sẽ ở vậy và chờ em suốt đời.

Sao bật khóc rồi òa đến ôm lấy chàng. Mai Lang Vương hơi bất ngờ, Sao đang chủ động? Em choàng tay qua cổ chàng và hôn chàng. Nụ hôn của em thật vụng về nhưng đáng yêu tột độ. Chàng ôm chặt em, hôn đáp lại em.

Trên giường, giữa những tia nắng chiều xuyên qua ô cửa sổ, hai người ôm lấy nhau, môi kề môi quấn quýt.

- Sao.

Chàng tựa vào tóc em sau khi kết thúc nụ hôn.

Sao nằm ngoan trong lòng chàng, vùi vào ngực chàng. Giờ đây em đã hiểu tất cả rồi, em đã hiểu người yêu em nhiều như thế nào rồi. Biết đi đâu để tìm được một người yêu em nhiều như thế? Vả chăng có đi tìm thì cũng chẳng ai thay thế được người trong lòng em.

Hai người âu yếm một lúc thì Sao chợt rời chàng ra. Mai Lang Vương đang tận hưởng ngọt ngào thì sực tỉnh, Sao đã rời xuống giường rồi. Chàng nắm tay em, hỏi bằng giọng khó chịu:

- Đi đâu thế? Không ở lại đây với ta ư?

Em phì cười trước vẻ mặt hờn dỗi đó, trả lời:

- Đi làm việc, còn khối việc đợi em đấy ạ. Hơn nữa chị Ưu Liên đang nấu cháo và thuốc cho ngài, chị sẽ quay trở lại đây ngay thôi. Ngài muốn chị nhìn thấy cảnh tượng vừa nãy ư?

Mai Lang Vương nghe đến đây, thỏa hiệp một chút. Chàng lại hỏi:

- Thế làm xong việc có quay về đây với ta không?

Sao tủm tỉm, em cúi xuống thơm lên má chàng, khiến Mai Lang Vương bối rối rạo rực, thì thầm:

- Vâng, em sẽ chăm sóc ngài cả buổi tối.

- Này…

Chàng bị em kích thích, muốn tóm em lại.

Nhưng Sao đã chạy đi mất rồi, khi ra đến cửa em còn dừng lại lêu lêu chàng nữa. Mai Lang Vương ngẩn người trông theo bóng em, chàng chạm tay lên má. Nhóc lùn tinh nghịch này… Dám khiêu khích chàng xong rồi bỏ chạy…

Chàng hạnh phúc tựa vào giường, an hòa tận hưởng giây phút êm đềm. Vậy là kể từ nay, chàng không còn phải khổ sở vì thương nhớ em nữa, chàng đã được em chấp nhận rồi.

Nhận xét