Mai nở dưới Sao: Chương 11: Vướng tương tư - Phần 3.

Sao thoát nạn thành công nhưng nơi ở tạm thời của em đã hoàn toàn bị đảo lộn, mọi thứ đều ngổn ngang và hỗn loạn, ngay cả chiếc giường mà em nghỉ ngơi mỗi tối cũng tan tành.

Sao kiểm tra hai căn phòng còn lại trong nhà chính, may là chúng vẫn nguyên vẹn, em nghĩ thầm, có lẽ sau hôm nay em sẽ chuyển sang đó nghỉ.

Dù giữ được mạng nhưng người Sao bấy giờ chằng chịt vết thương, nặng nề nhất là vết chém trên lưng. Sao cởi áo, đứng trước gương xem thử, tuy không phải là vết chém sâu vì kiếm của hắn chỉ sượt qua thấp thoáng nhưng máu đã rịn ra, rát buốt, vết thương này e rằng sẽ gây khó khăn trong sinh hoạt một thời gian.

Đến khi trời sáng hẳn, bọn tôi tớ bên ngoài lại tất bật thức dậy. Bọn chúng lướt qua lướt lại trước cửa nhà, có một kẻ đã ghé mắt qua song cửa và nhìn thấy nội thất xô lệch bên trong. Dù sự hỗn loạn đó hoàn toàn không có vẻ gì là do một cô nhóc chân yếu tay mềm gây ra, bọn chúng vẫn không hề nghi ngờ về sự đột nhập của kẻ khác mà ngay lập tức quy trách nhiệm cho Sao.

Tên đầy tớ đạp mạnh vào cửa nhà, mắng chửi - Con bé khốn khiếp! Mày muốn gì? Có biết những thứ mày vừa phá hỏng đáng giá bao nhiêu không hả? Mày thừa dịp tối qua bọn này đi ngủ mà phá phách đấy à?!

Sao đang đau khắp người, nghe hắn chửi cũng chẳng thèm động đậy, em mặc kệ, cuộn chăn và quay đi.

- Con khốn! - Bọn đầy tớ khác lúc này cũng đã biết chuyện và cùng nhau đứng ngoài cửa đay nghiến. Những lời chửi bới của chúng ồn ã đến mức làm kinh động đến Thủy Cơ, nàng gọi người hầu đi nghe ngóng, đến khi nắm được mọi chuyện, nàng chỉ bảo người hầu dặn bọn tôi tớ tản đi.

Nhóm đầy tớ nhận được lệnh của nàng, không kẻ nào dám hé môi nói gì nữa, chúng bực dọc để yên cho Sao. Sao nằm trong chăn, thấy tiếng chửi rủa đã tắt, em cũng chẳng buồn quan tâm, nhắm mắt lại suy nghĩ.

Bụng Sao đang đói lã. Cả ngày hôm qua em không ăn gì. Tối qua đã tiêu hao rất nhiều năng lượng để tự vệ, cơ thể lại bị tổn thương, Sao biết mình cần bổ sung dinh dưỡng gấp.

Đáng tiếc, chưa được cho ăn gì đã phải chịu thóa mạ rồi…

Sao không thể hiểu nổi, những nội thất ngoài kia to hơn em gấp mấy lần, làm sao bọn họ lại nghĩ ra được việc em phá hủy chúng nhỉ?

Đôi mắt to tròn mở ra, Sao cười nhạt.

Có lẽ họ chẳng bao giờ nghĩ đến việc có kẻ đột nhập, bởi ai cũng cho rằng bản thân đã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi. Cho dù có chuyện gì xảy ra thì phần lỗi cũng sẽ không thuộc về họ mà luôn thuộc về 'kẻ nào đấy'.

 

Cửa nhà lại được mở ra vào lúc gần trưa, Sao dù đang đau ê ẩm vẫn cố gắng ngồi dậy, lê bước ra ngoài. Cánh cửa kia như cũ đã đóng ìm lìm, dưới bậc thềm là khay cơm. Ngay sau khi nhìn thấy bát cơm ấy, Sao bỗng khuỵu lên sàn nhà, mệt mỏi chống hai tay xuống đất, nước mắt lã chã rơi ra.

Nước mắt của em rơi lên những miếng thịt mỡ trên bát cơm, khiến lớp mỡ kia dường như cũng bị trôi đi.

Sao không quay về phòng, em tựa lưng vào tường, thẫn thờ nhìn tia sáng len lỏi qua song cửa. Khuôn mặt em giờ đã trở nên nhợt nhạt, đôi mắt to tròn không còn linh hoạt, cơn đói và sự mỏi mệt đã khiến tâm trí em trở nên mông lung.

Khay cơm kia nằm im dưới cánh cửa, nó bị bóng tối trong nhà che khuất. Sao liếc mắt qua nó rồi dời mắt đi, đột nhiên chợt nhớ đến khuôn mặt ấy, lòng em bỗng nhói lên, Sao gục đầu lên gối khóc nức nở.

Em không ngừng gọi tên một người.

Nụ cười và ánh mắt của người đó trở đi trở lại trong tâm trí em, hóa thành điểm tựa duy nhất.

Sao muốn gặp người đó. Em muốn nằm yên trong lòng ngài như trước đây. Giá mà có ngài bên cạnh thì những vết thương này đã được xử lý rồi? Không, cho dù nó có không được xử lý thì chỉ cần được nhìn thấy ngài thôi là em đã không còn cảm thấy đau đớn nữa.

Sao nâng sợi dây chuyền lên, khẽ đặt vào mặt dây cẩm thạch một nụ hôn.

Nỗi nhớ hóa thành những cánh điệp vàng, bị gió cuốn mà tản mác khắp trời, lả lướt rơi lên vạt áo ai.

 

- Ôi mệt quá! - Vĩnh Nghiêm kêu dài uể oải, đứng lên vươn vai, ưỡn người sang trái rồi lại ưỡn người sang phải. Quyển sổ mà chàng cầm hôm qua cuối cùng cũng xem xong, Vĩnh Nghiêm đáp nó lên bàn trà, cười hớn hở như thể bản thân vừa làm xong một nhiệm vụ trọng đại.

Mai Lang Vương bấy giờ cũng rời khỏi bàn làm việc, sổ sách mà chàng cần xem đều đã xem qua. Mai Thần rót một chén trà, tiến đến khung cửa sổ bằng sắt được trang trí những họa tiết đồng tiền, dõi mắt ra ngoài mà nhìn tán roi[1] quả đỏ rụng đầy sân.

Gió sớm lướt qua ô cửa, nhè nhẹ đung đưa những sợi tóc mai buông rũ. Tà áo dài thêu hoa vẫn thanh thoát như thế. Những đóa hoa thêu tay tỉ mỉ trên vạt áo lấp lóa rực rỡ dưới bầu không thanh lạnh của buổi sớm.

Chàng và Vĩnh Nghiêm đã làm việc thâu đêm suốt sáng, để đọc hết đống sổ sách đó, chàng đã làm việc liên tục không hề ngơi nghỉ. Vĩnh Nghiêm chỉ ôm một quyển sổ, đợi chàng ta đọc xong nó thì chàng cũng vừa vặn kết thúc hết phần lớn sổ sách còn lại rồi. Mai Lang Vương ban đầu cũng chẳng trông mong gì ở Vĩnh Nghiêm, chàng biết là việc này chủ yếu phụ thuộc vào bản thân mình thôi.

- Chúng ta đi xem xét xung quanh đi. - Uống xong chén trà, cảm thấy tâm trí trở nên tỉnh táo hẳn rồi, Mai Lang Vương liền nói.

- Ừm. - Vĩnh Nghiêm đang xoay xoay khớp vai, nghe chàng nói thế lập tức hăng hái xông ra ngoài.

Mai Lang Vương và Vĩnh Nghiêm rời trụ sở quản lý của vùng Vàm Thuật và dạo bước trên đường. Khu vực này đông đúc hơn ở miền Tây Nam của chàng. Người qua kẻ lại nườm nượp vội vã, không có sự thanh nhàn thư thả như những cư dân ngụ ở chân núi Sam.

- Thế nào? Lần trước ngươi đến đây vẫn chưa đi dạo qua phố phường, giờ có dịp rồi, thấy chỗ ta có phồn vinh không hả? - Vĩnh Nghiêm cười nói, chàng ta cảm thấy rất tự hào về sự trù phú của vùng đất mà mình quản lý.

- Không tệ. Ta hi vọng sự giàu có thanh bình này sẽ kéo dài dù người quản lý sắp được thay thế. - Mai Lang Vương đáp.

- Ngươi! - Vĩnh Nghiêm sôi máu gầm lên.

Mai Lang Vương không để tâm, lướt lên phía trước, dạo quanh những sạp hàng bán đồ vặt.

Bao quanh Vĩnh Nghiêm và Mai Thần bấy giờ là cơ số hàng quán đa dạng. Từ những món ăn đậm đà bản sắc dân tộc đến những món du nhập từ bên ngoài đều có đủ. Vĩnh Nghiêm liếc mắt qua chúng, vẻ mặt không cảm xúc. Tuy trông những món ăn này thật quyến rũ nhưng một vị công tử như chàng, ngay từ nhỏ đã được dạy dỗ rất nghiêm khắc rằng không được dùng thức ăn lạ bên ngoài.

Mai Lang Vương cũng đi qua các sạp hàng với vẻ mặt tương tự Vĩnh Nghiêm, tuy nhiên, khác với chàng ta, chàng không phải vì được dạy dỗ mà không quan tâm đến chúng, chàng chỉ là không có thói quen để ý đến những điều như thế này.

Bước chân Mai Thần chợt chậm lại, Vĩnh Nghiêm ngạc nhiên nhìn sang chàng. Mai Lang Vương đang dừng lại trước một sạp hàng vặt, ánh mắt chàng khi ấy trông rất đăm chiêu. Vĩnh Nghiêm chưa từng thấy tên Mai Thần kia dùng biểu cảm đó mà nhìn một món ăn vặt bao giờ.

- Gì vậy? - Vĩnh Nghiêm sấn tới, gác tay lên vai Mai Thần và nhìn xuống sạp hàng. Khi biết được nơi đó bán thứ gì, em trai Thần sông càng khó hiểu hơn. Mặt chàng ta nghệt ra, như kiểu không phân biệt được bản thân đang nằm mơ hay đã tỉnh.

Bất chấp sự kinh ngạc đến không thể tin đó của Vĩnh Nghiêm, Mai Lang Vương hướng về phía chủ sạp hàng và bày tỏ ý định mua hàng. Vĩnh Nghiêm lại thêm một phen kinh hoảng. Chàng thực sự rất muốn đấm Mai Thần một cái, để xem hắn có phải là ảo ảnh hay không.

- Ta muốn mua bánh khoai mì nướng. - Mai Lang Vương nhìn những chiếc bánh khoai mì thơm lừng nằm yên trên vỉ, chàng chợt nghĩ đến nụ cười của em, lòng liền trở nên ấm áp lạ kì.

- Có ngay đây! - Chủ sạp hàng thoăn thoắt chuẩn bị.

Suy nghĩ một chút, Mai Lang Vương lại nói - Hay là… Bán mỗi thứ một ít đi.

Trên vỉ nướng không chỉ có bánh khoai mì mà còn có bánh nếp nướng và chuối nếp nướng.

Người chủ sạp hàng nghe vậy, cười tươi rạng rỡ, xắn tay áo gắp bánh vào lá chuối nhanh như gió, gói lại cẩn thận và nhanh chóng trao cho chàng. Mai Lang Vương trả tiền, nhận lấy bánh rồi thận trọng cất vào tay áo. Chàng làm tất cả những hành động đó một cách tự nhiên, mắt ánh lên sự dịu êm và niềm vui sướng.

Vĩnh Nghiêm vẫn còn đang tự tát vào mặt mình sau khi chứng kiến hết mọi chuyện, cho đến khi chàng thấy Mai Thần giấu số quà vặt ấy đi, chàng lập tức hiểu ra vấn đề. Vĩnh Nghiêm cau có tiến đến gần chàng, cố tình va vào tay áo chứa bánh, giọng hầm hầm - Từ lúc nào ngươi có cái thói ăn vặt này hả?!

Mai Lang Vương tránh né chàng ta, bảo vệ tay áo nghiêm cẩn. Chàng cũng không giải thích gì với em trai Thần sông cả, dứt khoát quay lưng.

- Xem xét chán rồi thì quay về phủ thôi. - Mai Lang Vương lạnh nhạt nói.

- Hừ hừ hừ! - Vĩnh Nghiêm gầm gừ, biết chắc tên Mai Thần kia có kế hoạch trong đầu nhưng chàng lại không thể ngăn cản được, vì vậy càng trở nên điên tiết hơn.

 

Hai người quay về phủ Thần sông, vừa vào đến sân trong, Mai Lang Vương đã thẳng tiến đến Biệt khu. Vĩnh Nghiêm đuổi theo chàng, giữ vai chàng lại, hậm hực - Biết ngay mà! Ai cho ngươi đi thăm con bé đó hả?!

- Sao là tiểu đồng của ta, ta muốn đi thăm em ấy lúc nào thì đi. - Mai Lang Vương nắm cổ tay Vĩnh Nghiêm kéo ra, xương cổ tay chàng ta lập tức kêu lên răng rắc, một cơn nhói buốt dồn dập truyền đến.

- Chết tiệt. - Vĩnh Nghiêm lùi lại, nắm lấy cổ tay vừa bị bẻ trật, chửi rủa.

Mai Lang Vương liếc chàng, hờ hững nói - Ta chỉ hứa để ngươi giam giữ Sao, chưa từng hứa không gặp em trong thời gian em bị giam giữ.

Lời nói của Mai Thần khiến Vĩnh Nghiêm cứng miệng, quả thật, Mai Lang Vương chưa từng nói sẽ cách ly với con bé đó. Hơn nữa, con bé ấy còn là 'Vì sao lõi' - Người mà hắn có nhiệm vụ bảo hộ và giám sát… Nếu chàng cấm hắn đến gặp con bé thì cũng chẳng khác nào chàng đang cản trở nhiệm vụ của hắn.

Suy xét hồi lâu, Vĩnh Nghiêm ấm ức cau mày, phẩy tay - Ừ, ta không can thiệp nữa!

Chàng chấp tay sau lưng một cách bực bội, hậm hực dấn bước quay về khu của mình, đi được vài mét lại không quên trừng mắt đe dọa - Ta ngủ một giấc rồi quay lại, ngươi liệu mà kết thúc vở tuồng trước khi ta tới. Dù ta mắt nhắm mắt mở cho hai ngươi gặp mặt nhưng ngươi nên nhớ thời hạn phá án đang trôi qua dần, các ngươi đừng có lúc nào cũng quấn lấy nhau!

Mai Lang Vương phớt lờ chàng ta mà lướt đi luôn. Vĩnh Nghiêm tức đến tím mặt, đứng tại đó giậm chân chửi bới chàng hồi lâu. Cho đến khi bóng Mai Thần mất hút, ngoài sân vẫn còn vang lên tiếng chửi bực tức của Vĩnh Nghiêm.

 

Mai Lang Vương tiến vào Biệt khu, nơi này vẫn vậy, luôn nằm dưới sự canh gác cẩn mật của bọn đầy tớ trong phủ. Bọn chúng có bốn mươi người, hai mươi tên chia nhau gác bên ngoài còn hai mươi tên thì giữ bên trong. Những tên đầy tớ bên ngoài lại chia thành hai nhóm nhỏ, mỗi nhóm có mười tên cùng đứng trấn một bên cổng.

Những tên đầy tớ gác ngoài có hơi khựng lại khi thấy chàng. Cây gậy dài trong tay chúng lập cập va vào mặt sân lát đá làm vang lên những tiếng động run rẩy. Khí thế lấn át của chàng vào cái ngày con rể Thần sông đến gây chuyện vẫn còn ám ảnh tâm trí chúng, lại thêm việc chúng vừa xúc phạm tiểu đồng của chàng ban sáng, tất cả những việc đó khiến chúng không thể ngăn được nỗi sợ trong lòng.

Bọn đầy tớ này làm sao biết được Vĩnh Nghiêm lại cho phép Mai Thần vào đây? Bọn chúng cứ nghĩ tiểu đồng kia sẽ bị cách ly hoàn toàn với thế giới bên ngoài nên mới ngang nhiên ngược đãi. Nào ngờ Mai Thần ấy lại quay lại một nữa… Bọn chúng không dám cản chàng. Phen này… Bọn chúng chắc chắn sẽ bị khiển trách một trận.

Mai Lang Vương đi vào cổng tròn mà bọn đầy tớ bên ngoài không dám hé môi nói gì. Khi bóng áo dài thanh thoát hiện diện ở sân trong của Biệt khu, bọn đầy tớ đang trấn giữ xung quanh nhà chính và cả ở những nơi khác lập tức sửng sốt.

Bọn chúng đứng bật dậy, run sợ di chuyển hết sang một bên. Đôi mắt nâu chậm rãi lướt qua mặt từng tên từng tên. Dù chàng chỉ lặng lẽ nhìn chúng, chưa hề nói gì nhưng mỗi khi ánh mắt chàng chiếu qua, bọn chúng đều cảm nhận được một luồng hơi lạnh lẽo vờn quanh gáy.

Bọn đầy tớ tức khắc đổ mồ hôi ròng ròng.

Mai Lang Vương đưa tay ra hiệu cho chúng lui, tên trưởng đầy tớ ú ớ, muốn từ chối nhưng nhác thấy sắc mặt chàng, chân hắn lại run lên một trận dữ dội. Hắn cúi đầu rời đi trước, những tên khác cũng cun cút đi theo, trả lại Biệt khu không gian yên tịnh cho em và chàng.

Mai Thần chậm rãi tiến đến cửa, mặc dù tiếng guốc quen thuộc của chàng đã vang lên đều đặn trên thềm nhà nhưng không như mọi khi, nó không thể gọi được bóng dáng nhỏ nhắn kia xuất hiện nữa. Mai Lang Vương vừa lo lắng lại thoáng chút thất vọng, chàng tựa tay lên song cửa, nhìn vào trong, liền phát hiện nội thất bên trong đã trở nên hỗn loạn đến mức không còn nhận ra.

- Sao! - Chàng gọi lớn.

Không có tiếng trả lời cũng không có tiếng guốc reo vang mừng rỡ ấy nữa. Mai Lang Vương nắm lấy chiếc khóa, vận lực, chàng muốn phá bỏ nó ngay bây giờ!

- Mai… Lang…

Khi thần kinh chàng đã căng đến mức tưởng chừng như suýt đứt, thì bên cánh cửa ở gian thứ hai chợt vang lên giọng nói yếu ớt thân thương. Mai Lang Vương lập tức ngồi xuống. Cách một làn cửa, chàng có thể cảm nhận được hơi thở mong manh của em.

- Sao! - Mai Lang Vương đặt tay lên thớ gỗ láng mịn, giọng chàng vô cùng lo lắng và bất an.

Tiếng thì thầm bên kia ngưng bặt. Hơi thở nhẹ tựa khói cũng trở nên rõ ràng hơn một chút. Có vẻ Sao vừa thiếp đi, giờ em đã nghe thấy chàng, em đang tỉnh dậy.

Ở không gian bên kia, đôi mắt to tròn nhắm nghiền mơ màng mở ra. Sao vừa nghe thấy tiếng chàng trong cơn mơ. Tiếng gọi mà em vô cùng nhung nhớ.

Sao vẫn chưa biết chàng ở bên ngoài. Em vốn nghĩ chàng đang bận điều tra vụ án. Tiếng gọi ban nãy chẳng qua là do em nghe nhầm thôi. Sao co người lại, tựa lưng vào cửa. Em vừa lịm đi một chút, ngủ trong tư thế không thoải mái khiến người em mỏi mệt cực độ.

- Sao! - Thấy không có ai lên tiếng, Mai Lang Vương gọi lại một lần nữa.

Bấy giờ tâm trí Sao mới vỡ òa, hai mắt em mở to. Sao sững sờ ngẩng lên. Tia sáng vẫn chiếu xuống từ song cửa trên cao. Không có dấu hiệu bị cản sáng. Điều đó chứng tỏ rằng không có ai đứng ở đó cả.

Nhưng em biết em đã nghe thấy tiếng chàng!

Sao lao đến, bám tay vào cánh cửa, thốt lên - Mai Lang! Là Mai Lang đúng không? Có phải ngài vừa gọi em?!

Mai Lang Vương nghe tim đập cuồng loạn. Đôi mắt nâu xao động dập dờn. Hơi thở đang tắt ở giữa ngực cuối cùng có thể thoát đi. Mai Thần lập tức đứng lên, dáng người cao to khiến ánh sáng bị chắn lại hoàn toàn. Một chiếc bóng to lớn đổ ập xuống nền nhà nơi Sao đang ngồi. Chiếc bóng thật ấm áp.

- Ta đây.

- Mai Lang! - Sao bật dậy, hai tay run rẩy nắm lấy song cửa, cố gắng nhìn ra. Những ngón tay trắng bệch, run run luồn qua song cửa khiến chàng đau xót. Mai Lang Vương xoa lên ngón tay em, hơi ấm của chàng lập tức truyền sang, trong phút chốc, luồng hơi ấm ấy như thể đã chạy trực tiếp vào tim Sao, khiến cõi lòng u uất tức thì bừng sáng.

Nước mắt thi nhau rơi trên khuôn mặt em.

Mai Lang Vương chết lặng, chàng trân trân nhìn em khóc, cơn đau ở ngực trái lại bắt đầu.

- Đừng khóc nữa. - Lần đầu tiên trong cuộc đời mình, chàng năn nỉ một cô gái.

Trước đây chàng luôn cho rằng bản thân không giỏi việc dỗ dành con gái. Đó là lý do chàng không thích đến gần họ. Phụ nữ đối với chàng là cả một bầu trời khó hiểu và xa lạ, chàng thật sự không muốn gặp rắc rối với một nửa thế giới đầy khó hiểu và xa lạ đó chút nào.

Vì vậy, chàng đã rất nhiều lần hờ hững bỏ qua tâm tư của những cô gái vây quanh mình. Đối với những vị tiên nữ từng theo đuổi chàng trước đây là thế, đối với vị hôn thê của chàng - Đào Hoa là thế và đối với nữ thần Kon Chư Răng cũng là thế…

Kể cả khi họ có dùng ánh mắt si tình nhìn chàng hay nói những lời đầy thổn thức, kể cả khi họ có rơi lệ trước mặt chàng thì Mai Lang Vương cũng không thể hiểu được tâm tư của họ.

Với chàng, mọi mối quan hệ đều bình đẳng và rạch ròi, chàng không hiểu được tình yêu nam nữ.

Thế nhưng giờ đây… Chàng đang từng chút từng chút hiểu được điều gì đó…

Khi những giọt nước mắt của Sao rơi, chàng cảm giác như chúng không rơi xuống nền nhà mà là rơi vào cõi lòng chàng. Tại sao chàng lại buồn bã như vậy, lại đau nhói như vậy khi em khóc? Rõ ràng đó là nước mắt của em… Tại sao chàng lại xót xa như vậy?

Vì thế, chàng cầu mong em đừng khóc nữa.


[1] Còn gọi là đào (theo miền Trung) hoặc mận (theo miền Nam), loại cây ăn quả dân dã mọc ở khắp các miền quê Việt.

Nhận xét