Mai nở dưới Sao: Chương 7: Dạy Dỗ - Phần 5.

Những tháng ngày tiếp theo, Sao tiếp tục được học cùng Mai Thần. Khi Lãm đến Mai Viện và nhìn thấy bàn học của em được đặt ở chỗ cũ, chàng liền nhẹ nhõm cười.

Trải qua nhiều chuyện như vậy, suy nghĩ của Sao về việc học tập trở nên nghiêm túc hơn. Em không còn dễ dàng chịu thua trước những kiến thức khó nữa. Thay vào đó, luôn nỗ lực hai trăm phần trăm để tiếp thu chúng thật tốt.

Thời gian không ngừng trôi qua và Sao cuối cùng cũng làm chủ được ngôn ngữ. Mai Lang Vương không còn dạy cho em nữa, chàng đưa cho Sao quyển từ điển và dặn dò - Từ nay em phải tự học rồi.

- Tự học ạ? - Sao ngơ ngẩn.

- Ừm, tự học. - Mai Lang Vương xoa đầu em, đôi mắt nâu dịu êm - Ta sẽ không dạy em nữa, mọi kiến thức giờ đây đều sẽ do em tự mình khai phá. Tự học là cách tốt nhất để tiếp thu kiến thức, tốt hơn cả việc tiếp nhận kiến thức từ người khác. Dù ban đầu, tự học có thể sẽ khó khăn hơn học dưới sự hướng dẫn nhưng lâu dài khi em đã quen, em sẽ thấy tự học mang đến rất nhiều lợi ích.

- Em hiểu rồi ạ. - Sao vui vẻ đáp.

- Từ điển này sẽ lý giải cho em nghĩa của những từ mới và cách sử dụng chúng. - Mai Thần mở từ điển ra, hướng dẫn em cách tra từ. Dù sao em cũng chỉ mới biết chữ, có nhiều từ Sao chưa hiểu rõ ý nghĩa, thế nên em cần từ điển làm kim chỉ nam. - Trong thư phòng của ta có rất nhiều sách, em cứ từ từ đọc hết chúng. Đừng gò ép bản thân quá, ban đầu cứ làm quen với những quyển sách có nội dung đơn giản trước. Khi đọc sách em cũng đừng cố ghi nhớ kiến thức hay bắt mình phải đạt được sự hiểu biết nào đó. Hãy cứ tự do thả hồn theo sách, tưởng tượng những gì được nói đến trong trang giấy, dần dà em sẽ tìm thấy hướng đi thôi.

- Vâng. - Sao ôm quyển từ điển vào lòng, hạnh phúc gật đầu.

 

Mai Lang Vương cho phép em tự do ra vào khu của chàng, bao gồm thư phòng và cả phòng riêng. Mai Thần có một thư phòng lớn chứa rất nhiều sách. Các loại sách mà chàng có chia thành hai nhóm chính là sách chữ Hán, chữ Nôm và sách viết bằng chữ Quốc ngữ.

Trong phòng riêng của chàng cũng có một kệ sách. Sách trong phòng đặc biệt hơn sách ở thư phòng vì đó đều là những quyển sách mà Mai Thần thích nhất. Vì thích nên chàng để chúng trong phòng riêng để tiện đọc. Sao biết thế, cho nên em bắt đầu đọc từ những quyển sách lấy ở phòng chàng.

Thế nhưng, khó khăn đã đến với Sao.

Những quyển sách mà Mai Thần thích thường có kiến thức và cách diễn giải khá cao siêu, Sao thì không đủ hiểu biết để đọc chúng, có khi em mở một trang sách rồi phải ngồi tra từ điển cả ngày mà vẫn chẳng hiểu trang sách ấy đang nói gì.

Dù thế, Sao rất kiên trì.

Em mất đến một tháng để đọc hết quyển sách, nhưng vẫn không bỏ cuộc.

 

Dạo gần đây công việc ở Cổ Loa đổ xuống hơi dồn dập, Mai Lang Vương thường ở lại khu làm việc đến chiều muộn. Lại thêm kể từ lúc cho phép Sao tự do ra vào thư phòng và phòng riêng của mình để học tập thì Mai Thần không còn giữ lịch sinh hoạt cũ nữa. Chàng muốn tạo không gian riêng cho Sao, không muốn quấy rầy sự tự học của em nên dứt khoát ở lại khu làm việc vào buổi trưa.

Hôm ấy, cũng tối mịt rồi, Mai Lang Vương mới trở về.

Ban sáng Lãm mang đến một chồng báo cáo cho chàng, Mai Lang Vương phải xem gấp nên chẳng còn cách nào khác ngoài ngồi lì trên bàn làm việc đến muộn.

Khi chàng trở về, thật bất ngờ, chàng thấy Sao đang ngủ gục trên giường tre. Bên cạnh em là quyển từ điển mở toang, dưới quyển từ điển chính là quyển sách lấy từ phòng chàng mà Sao phải đọc suốt mấy tuần qua.

- Ngủ rồi hửm? - Mai Thần tiến đến, nhìn Sao chăm chú.

- Chị ấy không biết ngài về muộn thế này. Thường chị luôn đợi ngài trở về rồi tự quay về khu của mình. - Tiểu đồng đứng bên cạnh khẽ nói.

- Ừm, vì hôm nay ta về muộn nên Sao ngủ quên nhỉ? - Mai Thần nhặt quyển từ điển lên, lướt đọc.

Bên trong, những từ khó hiểu đều được Sao gạch chân làm dấu, đôi khi còn vẽ cả thỏ ở bên cạnh nữa.

Mai Lang Vương cười mỉm.

Em dùng thỏ để làm dấu những từ mà mình khó hiểu nhất. Xem ra Sao đã cố gắng rất nhiều, em ấy thật sự ngoan ngoãn, chăm chỉ.

Mai Lang Vương lại nhìn sang quyển sách mà Sao đang đọc. Đó là sách nói về sự thay đổi hành chính của nước Việt qua các triều đại. Đây là quyển sách khá khó đọc, bởi nó chủ yếu liệt kê các quận, huyện, châu đã từng được quy định trong lịch sử mà thôi.

Mai Thần suy tư…

Đúng là sách của chàng không phù hợp với độ tuổi của Sao lắm. Nghĩ lại thì… Kể cả những quyển sách trong thư phòng cũng không thích hợp với hiểu biết của em. Gu đọc sách của chàng trưởng thành và hàn lâm, trong khi Sao thì chỉ là một cô nhóc non nớt, mới chập chững bước chân vào thế giới tri thức.

Xem ra… Chàng phải làm gì đó…

Mai Lang Vương nhẹ nhàng gấp quyển sách lại rồi bế Sao lên. Em ngủ ngoan trong lòng chàng, dù được chàng bế bổng vẫn không tỉnh giấc. Mai Lang Vương ngắm Sao dịu dàng. Em ấy hẳn là rất mệt, phải căng não đọc quyển sách khó nuốt ấy hẳn là đầu óc hoa cả rồi.

- Khờ thật. - Chàng cười trêu.

Mai Thần bế Sao trở về khu của em.

Khi đi qua cổng tròn nối giữa hai khu, hàng mai trồng bên cổng không ngừng đổ hoa. Những cánh hoa vàng ươm phủ lên người cả hai, hương thơm thanh khiết lan tỏa.

Mai Lang Vương lấy những cánh hoa bám trên tóc Sao xuống. Khuôn mặt bụ bẫm vô tư say ngủ trong vòng tay chàng, khiến chàng không thể rời mắt.

- Ưm… - Khi đi gần đến cửa nhà, Sao bỗng cựa mình, lẩm bẩm - Nam đạo, Bắc đạo, Đông đạo, Tây đạo… Còn… Cả… Hải Tây đạo…

Mai Lang Vương ngạc nhiên. Những gì mà em vừa đọc chẳng phải là các khu vực hành chính của nước Việt dưới thời Lê Lợi hay sao?

Chàng ôm Sao chặt hơn.

- Nhớ được từng này là giỏi rồi… Em ngốc ạ.

 

Một tuần sau, Thần Tình ghé thăm Mai Viện. Nàng vừa kết thúc đợt tĩnh tu cách đây mấy ngày. Sau khi nhận được thư của Mai Thần thì lập tức đến.

Chuyện Mai Thần bình định Kon Chư Răng cũng đã đến tai nàng. Chiến công của chàng lúc nào cũng được bàn luận rôm rả ở Ba Vì.

Thần Tình mang theo một tay nải lớn, hăm hở đi vào khu của Mai Thần. Bấy giờ bình minh vừa lên chưa lâu, trên giường tre trước hiên nhà, Mai Thần và Lãm đang dùng bữa sáng còn Sao thì cặm cụi đọc sách bên bàn học.

Thần Tình phẩy quạt thật mạnh, gây sự chú ý.

Lãm đưa mắt sang nàng, tiên khí chờn vờn quanh người Thần Tình khiến chàng ta hiểu ý, vội vàng đứng dậy hành lễ.

Mai Lang Vương gật đầu chào nàng. Thần Tình trông vẻ mặt lạnh nhạt của Mai Thần, đôi mắt to tròn cụt hứng thấy rõ.

Tiểu đồng chuẩn bị ghế cho Lãm còn vị trí trên giường tre thì nhường cho nàng. Sao thấy nàng, đôi má phúng phính đượm hồng, em reo lên - Lâu rồi em mới gặp chị!

- Ôi bé con đáng yêu chưa kìa. - Thần Tình mãn nguyện xoa đầu Sao. Tiếng chị ngân lên từ đôi môi nhỏ bé ấy mới thật dễ thương làm sao. Nàng có cảm giác bản thân như trẻ lại hơn nghìn tuổi, tâm trạng lập tức khởi sắc.

- Cho em nè. - Thần Tình lấy từ tay nải ra một hộp gỗ.

Sao đón lấy chiếc hộp, tò mò mở ra, bên trong là những chiếc bánh pía[1] nhân đậu xanh, nhân khoai môn, nhân sầu riêng thơm lừng.

- Oa… - Sao hạnh phúc reo cười.

Thần Tình thấy em thích thú như vậy, lòng nở hoa xuân, nàng không kìm được, đưa tay véo véo đôi má mũm mĩm.

 

Sao mang hộp bánh đi ra nhà sau, vừa bày chúng ra đĩa vừa chuẩn bị bữa sáng cho Thần Tình. Ưu Liên, Bạch Sứ và Xích Phượng biết nàng đến, ba người cũng không lấy làm ngạc nhiên. Thần Tình qua lại Mai Viện nhiều lần như vậy, mọi người đều đã quen với sự có mặt của nàng.

Một vài tiểu đồng cùng Sao mang điểm tâm và thức ăn lên.

Trong lúc đó, Lãm và Thần Tình đã có một cuộc trò chuyện thú vị.

- Ngài chính là Thần Tình của Tản Viên Sơn ư? - Lãm lịch thiệp chào hỏi.

- Ừm. - Thần Tình xòe quạt, mỉm cười nhu hòa. Bộ dạng trông rất ra dáng Thần gốc, không giống cái vẻ dở dở ương ương mà nàng thể hiện trước mặt Mai Lang Vương.

- Ngài đúng là một trang tuyệt sắc giai nhân. Những lời đồn đại về ngài có vẻ chỉ là thêu dệt. - Lãm xiêu lòng.

- Hazzz… Ta có làm gì đâu… - Thần Tình u hoài nói, đôi mắt thu ba buồn miên man - Miệng đời thật ác độc, ta đã làm gì như họ nói? Một cô gái chân yếu tay mềm như ta đây một thân một mình ngao du Thần giới, làm sao có đủ khả năng để mà trêu chọc các vị Thần lớn? Chẳng hiểu tại sao họ lại tung tin đồn ác ý như vậy.

- Thật tội nghiệp. - Lãm xót xa gõ gõ quạt, chàng ta hoàn toàn bị vẻ cừu non của Thần Tình phỉnh phờ.

Mai Lang Vương im lặng xem hết vở kịch đó, khuôn mặt nghiêm nghị không bộc lộ chút cảm xúc gì.

- Chị, chị đói rồi chứ? - Sao chen ngang cuộc trò chuyện, trao bữa sáng cho Thần Tình.

- Ừm, chị đói lắm, lúc đi chưa kịp ăn gì cả. - Thần Tình không hề khách khí, nhận lấy khay gỗ.

Sao lại đặt những đĩa bánh được bài trí đẹp đẽ xuống cho Lãm và Mai Thần, còn bản thân thì ôm một đĩa bánh khác, ngồi xuống bàn học tiếp tục đọc sách.

- Ôi chà, chăm chỉ thật đấy. - Thần Tình kinh ngạc nhìn Sao.

Sao ngại ngùng, dùng sách che ngang mặt, ấp úng - Dạ không có đâu…

- Gì chứ? Còn nhỏ mà chịu khó đọc sách như vậy là tốt lắm đấy.

- Mai Lang nói rằng em phải tự học. - Sao đáp lời - Em không biết bắt đầu từ đâu cả, chỉ biết cố gắng đọc được chút nào hay chút đó.

- Này. - Thần Tình quay phắt sang Mai Thần - Ngươi để em ấy tự học như vậy hả?

Mai Lang Vương đang uống trà, nghe nàng hỏi, chỉ dịu dàng cười, nhìn Sao chăm chú.

Thần Tình sầm mặt trước thái độ của chàng…

Hê, tên Mai Thần này… Ánh mắt mà hắn dùng để nhìn em dường như đã thay đổi…

- Thật là, ta nghĩ mình đã nắm được tình hình qua thư. - Thần Tình lầm bầm nói - Cho đến khi ta tới đây, ta mới thấy tình hình còn phức tạp hơn ta nghĩ.

Lời nói của nàng khiến những người xung quanh khó hiểu. Ngày cả Lãm và Mai Thần cũng chẳng biết nàng đang nói đến vấn đề gì.

Thần Tình mở tay nải của mình ra cho họ xem. Bên trong là rất nhiều sách.

- Đây, ta mang đến cho em thứ này.

- Dạ? - Sao không thể tin được.

Thần Tình nâng một quyển sách lên, đó là loại sách viết về thiên nhiên, con người với lượng chữ ít kèm theo tranh ảnh minh họa, mỉm cười - Thứ này chắc chắn sẽ khiến em thích.

Sao đón lấy quyển sách từ tay nàng. Em lật giở vài trang, những hình ảnh sống động, đẹp đẽ bên trong ngay lập tức thu hút em. Sao chăm chú đọc quyển sách đó, quên cả không gian, thời gian. Đôi mắt thơ ngây tràn ngập háo hức.

Mai Lang Vương chú ý đến trang sách mà Sao đang đọc. Đó là trang có hình hai chú thỏ xám đáng yêu đang tựa vào nhau, đôi mắt nâu mở to, hai cái tai lớn cụp xuống, bộ lông xù mềm mại hệt như cục bông, đã vậy chúng còn béo tròn nữa.

Sao như bị thôi miên vào bức tranh ấy. Cho đến khi em đọc những chú thích bên cạnh bức tranh và biết loài vật ấy là thỏ, em càng chăm chú hơn.

Mai Thần âm thầm mỉm cười.

Chàng muốn ngắm Sao như vậy, mãi mãi.

- Còn đây là văn học thiếu nhi. - Thần Tình lần lượt giơ những quyển sách lên, giới thiệu - Có truyện cổ tích, truyện phiêu lưu trinh thám, thơ, cả sách tranh được tạo tác kì công cũng có. - Nàng giở một quyển sách ra, một ngôi nhà lớn liền xuất hiện. Người ta xếp đặt trang sách sao cho giống hình ảnh một ngôi nhà, đó là loại sách mà cư dân hiện đại dưới trần thường gọi là 'Sách 3D'.

- Đẹp quá! - Sao bị thu hút triệt để.

Em chạm tay vào ngôi nhà hiện hữu trên trang sách, ngơ ngẩn hồi lâu. Đẹp quá, em chưa từng thấy thứ gì kì diệu như vậy.

- Còn nữa, đây là truyện tranh. Ta nghe một số tiên nữ nói rằng thứ này thịnh hành dưới trần lắm. Ngay cả bọn họ cũng thỉnh thoảng xuống dưới ấy tìm đọc. Nghe đâu khởi nguồn của nó là từ những vị thần của Phù Tang. Chà, nghệ thuật của họ đúng là kì lạ nhỉ?

- Vẽ từng trang như vậy mất thời gian thật đấy. - Lãm giở một quyển truyện lên, lướt đọc.

- Ừ, họ đúng là kiên trì và tỉ mỉ. - Thần Tình nhận xét.

- Còn đây là gì? - Lãm chỉ vào quyển sách cuối cùng nằm dưới đáy của tay nải.

- À. - Thần Tình cười bí hiểm, nâng nó lên, hào hứng giới thiệu với Sao - Đây là cổ tích công chúa.

- Cổ tích công chúa? - Lãm và Sao cùng lặp lại.

- Phải phải. - Thần Tình hào hứng, đây đúng là nghề nghiệp của nàng - Những câu chuyện trong đây đều là những chuyện tình tuyệt đẹp. Về nàng Bạch Tuyết và bảy chú lùn, về nàng công chúa tóc mây xinh đẹp bị nhốt trên tháp canh. Về nàng công chúa say ngủ trong rừng sâu… A, còn gì nữa nhỉ? Đúng rồi, nàng tiên cá - Công chúa thủy tề xinh đẹp vướng phải mối tình đau khổ với hoàng tử loài người.

- … - Chân mày Lãm giật giật.

Sao cũng ngớ ra.

Mai Lang Vương đỡ trán.

Chỉ có Thần Tình là thích thú đến phát điên với quyển truyện trên tay.

- Tôi đã từng nghe nói đến những câu chuyện này. - Lãm chóng cằm - Chúng là thứ đến từ bên ngoài đúng không?

- Đúng vậy, những vị thần đến từ phương Tây đã tặng quyển sách cho ta. - Thần Tình phe phẩy quạt, tít mắt đáp.

- Ngài quen biết cả họ? - Lãm giật mình.

- Phải đó, 'English' của ta tốt lắm, thời đại nào rồi? Ở đâu cũng có sự giao lưu hội nhập vậy thôi. - Thần Tình tự hào.

- Tại sao ngài không mang đến cho Sao những quyển sách đượm hồn dân tộc chứ? - Lãm cau mày - Ví dụ như Truyện Kiều hay Lục Vân Tiên chẳng hạn. Chí ít thì cũng phải có tuyển tập ca dao tục ngữ… Mấy quyển truyện đến từ bên ngoài ấy có thích hợp với em hay không?

- Thích hợp chứ. Ta lại thấy Truyện Kiều hay mấy cái điển tích điển cố mới không thích hợp đó. - Thần Tình cong môi phản bác.

- Sao còn nhỏ như vậy, em hiểu gì về tình yêu chứ?

- Còn Truyện Kiều? Đó sau cùng cũng là tình yêu mà thôi.

Lãm và Thần Tình từ đó đã xảy ra một cuộc tranh luận. Thần Tình là người không dễ dàng chịu thua còn Lãm thì là nhà nho khá bảo thủ. Vở kịch yếu mềm trước đó mà Thần Tình diễn cuối cùng sụp đổ. Lãm cũng chẳng còn giữ thái độ nho nhã nữa, hai người biết tổng nhau.

Mai Lang Vương day trán khó chịu. Bình thường chàng chịu đựng một tên Lãm lắm lời đã đủ rồi, nay còn gặp thêm một Thần Tình. Hai người này hợp lại với nhau liền trở thành cái chợ. Ồn ào khiến chàng đinh tai nhức óc.

Chàng lại đưa mắt nhìn Sao. Em lúc này đang chăm chú xem qua số sách mà Thần Tình mang đến. Sau khi nghiêm túc đọc hết một lượt, Sao chỉ ôm lấy những quyển sách tranh, những quyển truyện phiêu lưu trinh thám và thơ mà không đả động gì đến quyển cổ tích công chúa. Điều này khiến chàng rất ngạc nhiên.

- Em không thích à? - Mai Thần đặt tay lên quyển cổ tích, từ tốn hỏi.

Câu hỏi của chàng khiến Lãm và Thần Tình đang cãi vã lập tức im lặng, quay sang nghe ngóng.

- Vâng. - Sao cười ngây thơ, ôm lấy quyển sách tranh có hình thỏ - Em không thích công chúa đâu.

Mai Thần sững người, em lại tiếp tục nói - Em thích những chuyến phiêu lưu hơn. Giống như những gì mà em và ngài đã trải qua ở Kon Chư Răng vậy. Ước gì sắp tới chúng ta sẽ được tham gia một chuyến hành trình giống như thế nữa.

- Oh… - Lãm thích thú cười.

- Kon Chư Răng? - Thần Tình không tin nổi - Ngươi mang cả em đến Kon Chư Răng ư?

Mai Lang Vương không trả lời nàng, đôi mắt nâu chỉ hiện lên khuôn mặt đáng yêu của Sao.

Cô nhóc này thật kì lạ…

 

Thần Tình lưu trú lại Mai Viện một thời gian. Căn phòng mà nàng sử dụng lúc trước vẫn được giữ nguyên hiện trạng. Ưu Liên đoán rằng nàng hẳn là sẽ còn tới lui Mai Viện nhiều, vì vậy trong thâm tâm đã mặc định rằng sẽ dành căn phòng đó cho riêng nàng.

Từ lúc Thần Tình đem sách mới đến, Sao dành hết thời gian để đọc sách của nàng. Những quyển sách đó có nội dung đơn giản, nhiều ảnh minh họa nên phù hợp với Sao hơn. Em đọc chúng rất dễ dàng, không gặp khó khăn nhiều như khi đọc sách của Mai Lang Vương.

Thời gian thấm thoát trôi qua, tuần mới lại đến. Đầu tuần, tiểu đồng đột nhiên gửi đến cho Sao một phong thư. Em rưng rưng nhận lấy nó, trên bìa thư đề người gửi là Yang.

- Anh Yang! - Sao mừng rỡ.

Em ôm lá thư, tung tăng chạy vào sân nhà và ngồi trên bộ bàn ghế bằng đá dưới mái hiên, đung đưa chân. Sao mở vội lá thư ra xem, miệng ngâm nga hát. Vừa nhìn thấy những con chữ bên trong, em không nhịn được, bật cười.

- He he, anh Yang viết chữ xấu hơn mình! - Sao vui vẻ - Sau này khi gặp lại anh, mình sẽ nói cho anh nghe bí quyết để viết chữ đẹp hơn!

 

- Vương, Kon Chư Răng vừa gửi khá nhiều quà đến. - Thuộc hạ trong viện bẩm báo.

Mai Lang Vương đang đứng tưới mai bên vườn, nghe vậy, khá bất ngờ.

- Họ gửi gì thế? - Chàng hỏi.

- Nữ thần gửi cho ngài một lá thư và còn kèm theo những sản vật của Kon Chư Răng. Quà đã được đưa vào nhà sau rồi ạ, còn thư, xin Vương xem qua.

Mai Lang Vương nhìn lá thư trên tay người hầu cận, im lặng một chốc rồi phẩy tay hạ lệnh - Mang vào thư phòng đi.

- Vâng.

Người hầu cận đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì, liền báo - A, cô Sao cũng nhận được thư đấy ạ!

- Sao? Là ai gửi cho em ấy vậy? - Mai Lang Vương đang tưới cây liền dừng lại, thả gáo nước xuống vại.

- Bìa thư đề là Yang. - Người hầu cận nói - Thuộc hạ chuyển đến cho cô rồi ạ.

- Yang à? - Mai Lang Vương gật đầu. Không hiểu sao chàng lại thấy nhẹ lòng. Nếu là Bukjai gửi thì có lẽ đã khác.

- Sao đang ở đâu vậy? - Chàng chỉnh lại tay áo.

- Ở khu của cô ạ. - Thuộc hạ đáp.

- Ừm. Ngươi lui đi.

- Vâng.

 

Mai Lang Vương đi qua cổng tròn, vừa rời khỏi bậc cửa, chàng đã nhìn thấy Sao đang ngồi dưới mái hiên chăm chú đọc thư. Mai Thần đi đến, ngồi xuống bàn. Sao thấy chàng, liền tươi cười khoe bức thư trên tay - Anh Yang gửi cho em đấy ạ!

- Ừm. - Mai Thần cười mỉm, khẽ hỏi - Em ấy viết gì thế?

Sao hít sâu, lấy hơi, bắt đầu đọc cho chàng:

'Chào Sao, hẳn em bất ngờ lắm khi nhận được thư của anh. Trước khi Vương rời đi, anh đã hỏi qua ngài Lãm về cách để gửi thư đến Mai Viện và nhận được sự hướng dẫn kĩ lưỡng. Anh đã định viết thư cho em sớm hơn nhưng Kon Chư Răng dạo này nhiều việc quá. Mọi người đang kiến thiết lại khu rừng, anh cũng vậy, bọn anh sẽ xây dựng Kon Chư Răng trở thành một nơi xinh đẹp còn hơn cả trước kia.

Mà nè, biết gì không? Đàn gia súc nhà anh lại đẻ lứa mới rồi. Anh định sẽ gây dựng chúng thành một đàn gia súc thật lớn, khi nào em đến anh sẽ đãi em ăn, à quên… Em chỉ ăn rau củ thôi nhỉ? Chán thật…

Nhắc đến rau củ, vườn rau anh trồng thu hoạch được rồi. Cái vườn mà anh cho em xem ấy. Anh sẽ xuống giống rau mới, lại tiếp tục trồng. Em thích ăn rau gì nhỉ? Nói đi, anh sẽ trồng cho em ăn.

Dạo này Bukjai lạ lắm. Từ khi gặp em ngài ấy đã thay đổi hoàn toàn. Trước đây ngài ấy có thói quen trốn biệt dưới đáy suối, sống một mình một kiểu còn bây giờ thì ngài ấy trở nên hòa nhập hơn, không còn quanh quẩn bên suối nữa mà đã chịu về làng cùng nữ thần gánh vác Kon Chư Răng.

Bukjai nói rằng ngài ấy phải lao động thật chăm chỉ. Ngài ấy muốn xây một ngôi nhà thật đẹp, làm những vật dụng sẵn để sau này em và ngài sống bên nhau thật đủ đầy. Ngài ấy cũng định nuôi gia súc và làm rẫy, xem chừng nếu em mà nói cho anh biết em thích ăn loại rau gì thì chắc là ngài ấy cũng sẽ trồng theo anh đấy!

Khi biết anh viết thư cho em, Bukjai rất bối rối. Ngài ấy cũng muốn viết cho em một lá thư nhưng ngồi mãi mà chẳng biết viết gì. Bukjai đúng là yếu đuối mà, ngài ấy luôn dễ xấu hổ như vậy, vì thế anh đã chuyển thay lời của ngài đến em. Sao, Bukjai nói rằng ngài mong em sẽ giữ gìn sức khỏe thật tốt, hãy luôn vui cười, ngài nhớ em rất nhiều.

Giá mà bảy năm sau em và Bukjai về chung một nhà thì hay quá, khi em đến Kon Chư Răng làm dâu anh nhất định sẽ đưa em đi chơi, có nhiều chỗ hay ho mà anh muốn đưa em đi lắm.

Sớm gửi hồi âm cho anh nhé, vườn rẫy không đợi được lâu, anh phải gieo hạt, nhớ đấy!'

- Hết rồi ạ. - Sao nói.

- Ừm. - Mai Lang Vương chóng cằm ngồi nghe, đáy mắt khi tĩnh lặng lúc lại dập dờn.

Những lời mà Bukjai gửi đến Sao… Nghe thật quyến luyến.

- Em sẽ viết hồi âm chứ? - Chàng hỏi em.

- Vâng ạ! Em viết ngay bây giờ đây! - Sao ôm lấy lá thư, nhớ đến mấy dòng cuối của Yang, lòng liền không chần chừ nữa.

- Ừm, khi viết xong thì mang đến chỗ ta, ta cũng có vài thứ muốn gửi đến Kon Chư Răng. - Mai Lang Vương nói.

- Vâng ạ! - Sao reo lên, em nhảy chân sáo vào nhà, háo hức chuẩn bị giấy viết.

 

Sao viết lá thư của mình rất cẩn thận. Thoạt tiên em viết trên giấy nháp rồi sau đó mới viết lại trên giấy hoa ướp hương. Lúc viết trên giấy nháp thì em kiểm tra chính tả đến năm bảy bận, sau khi thấy không còn vấn đề gì nữa mới cố gắng nắn nót thật đẹp, viết lại trên giấy mới.

Sao bỏ lá thư vào bì, đề tên Yang bên ngoài rồi gấp bì thư lại thật tỉ mỉ. Em chưa vội phong kín thư, Sao mang thành quả của mình đến chỗ Mai Lang Vương nhờ chàng xem qua thêm lần cuối.

Mai Lang Vương đang làm việc trong thư phòng. Sao không hề có sự e dè nào, tự nhiên bước chân vào không gian làm việc của chàng.

- Mai Lang. - Sao đi đến bên bàn làm việc.

- Đến rồi hửm? - Mai Lang Vương đang xem báo cáo, nghe tiếng em gọi, hơi đưa mắt sang.

- Đây ạ. - Sao chìa lá thư ra, đỏ mặt - Nhờ ngài xem qua hộ em.

- Em không tự tin về cách hành văn của mình hửm? - Mai Lang Vương buồn cười quan sát bộ dạng xấu hổ của Sao. Chỉ liếc mắt qua một cái, chàng đã đoán được hết mọi tâm tư của em.

Sao kéo ghế nhỏ đến, ngồi xuống bên cạnh chàng, gật gật đầu.

Mai Lang Vương chỉ chờ có thế, mở lá thư ra, lướt đọc.

Chữ của Sao giờ đã tiến bộ nhiều, nhìn vào, có lẽ chẳng ai nghĩ đó là nét chữ của một cô nhóc. Sao cũng kiểm tra chính tả kĩ lưỡng, về hình thức thì không có gì để bàn, riêng về cách hành văn, văn phong của em vẫn còn trẻ con lắm. Mà cũng đúng thôi, Sao còn nhỏ, vì vậy em chỉ biết viết ra những gì hiện hữu trong lòng mình. Từng từ từng câu đều ngây thơ trong sáng, chàng cũng không muốn làm mất đi sự ngây thơ trong sáng này bằng việc chỉnh sửa câu cú cho chuẩn mực lại.

- Được rồi, không sao đâu. - Mai Lang Vương đáp.

- Thật ạ?! - Sao thốt lên, vui mừng.

- Em không viết nhiều lời cho Bukjai nhỉ? - Chàng suy ngẫm. Trong thư, Sao chủ yếu trò chuyện với Yang. Em chỉ nhắc đến Bukjai một lần duy nhất, đó là câu hỏi thăm sức khỏe dành cho chàng ta và cả nữ thần.

- Vâng… Em cũng không biết viết gì cho ngài ấy nữa. - Sao hồn nhiên nói - Vì ngài ấy bảo em phải giữ gìn sức khỏe và rất nhớ em nên em cũng viết những lời tương tự. Mà nghĩ lại, nếu em chỉ nói riêng với Bukjai về vụ sức khỏe thì không đúng lắm, nên nói với cả nữ thần nữa, đúng không ạ?

- Ừm. - Mai Lang Vương gật đầu.

Xem ra sau khi nhận được lá thư này Bukjai sẽ thất vọng lắm đây. Ý tứ trong lời của ngài ấy Sao không thể hiểu. Thậm chí em còn chẳng biết gì về việc đính ước hay tình yêu.

Sao vẫn còn rất nhỏ.

Mai Thần xoa tóc Sao.

Em ấy ngây thơ và non nớt.

- Được rồi, ta sẽ gửi lá thư này cho em. - Mai Thần nhận lấy thư và đặt nó sang xấp giấy tờ bên cạnh.

- Em cảm ơn ạ. - Sao mỉm cười, cúi chào chàng rồi lui đi.

Mai Lang Vương gửi thư hồi âm của Sao đến Kon Chư Răng cùng một vài món quà từ Mai Viện. Chàng dành tặng riêng cho nữ thần một chậu mai, đó là cây mai do chàng tự tay uốn nắn, tạo dáng thanh tao.

Riêng thư của nữ thần, chàng không hồi âm…

Mai Lang Vương rất ít khi trao đổi thư với người khác, đặc biệt là phái nữ.

 

Tháng giêng trôi qua thật nhanh, thời gian dừng lại ở giữa tháng hai - Vào lúc tiết trời tràn ngập những cơn gió xuân ríu rít.

Chớp mắt, Sao đã đến Thần giới hơn một năm. Em giờ đây đã tròn mười lăm rồi.

Sự trưởng thành khiến Sao trở nên nền nã hơn. Em không còn lăng xăng vui cười như hồi mới đến Mai Viện nữa. Sao trở nên dịu dàng và nhu mì, giống như những thiếu nữ đoan trang sinh trưởng trong các gia đình quý tộc xưa. Vì được rèn giũa dưới sự nghiêm khắc của tam vị Hoa tiên và Mai Thần nên Sao càng lúc càng toát lên cốt cách cao quý, lễ nghĩa.

Giờ thì em không còn phụ thuộc vào những quyển sách có tranh minh họa của Thần Tình nữa. Sao có thể tiếp cận được sách của Mai Lang Vương trong thư phòng. Kiến thức của em càng lúc càng uyên bác, ngay cả Lãm, đôi khi cũng thích bàn luận cùng Sao. Chàng ta rất ngạc nhiên vì sự tiến bộ thần tốc của em, Lãm thường nói đùa với Mai Thần rằng, cứ đà này, không chừng Sao còn có thể thay thế vị trí của chàng ta trong tương lai.

Mai Lang Vương thì vẫn thế, luôn lao vào công việc. Kể từ sau vụ Kon Chư Răng, chàng không có dịp nào đi xa nữa, mọi sinh hoạt trở về với lẽ bình thường.

Mai Lang Vương giữ lịch sinh hoạt cũ, sáng ở khu làm việc, trưa ở khu của chàng. Sao từ khi hiểu biết hơn một chút thì cũng không đến làm phiền chàng nữa, em thường đem sách mượn ở chỗ chàng về phòng riêng đọc.

Một nửa việc quản lý Mai Viện bây giờ Ưu Liên đều trông cậy vào Sao. Nàng cho rằng, sau này, em sẽ gánh vác tốt việc coi sóc Mai Viện thay nàng. Ưu Liên rất hài lòng với Sao, cả Xích Phượng và Bạch Sứ cũng thế. Các nàng thật sự mong rằng Sao có thể thay thế mình chăm lo Mai Viện, phò trợ cho Mai Lang Vương.

Vì sự kì vọng của các chị, Sao cũng bắt đầu tập tành quản lý những việc nhỏ. Ưu Liên giao quyền giám sát những tiểu đồng cho Sao, khiến em trở thành người chịu trách nhiệm về các tiểu đồng.

Ngoài thời gian tự học, Sao phải làm quen với việc giám sát và đốc thúc mọi việc trong Mai Viện. Đặc biệt là khu của Mai Lang Vương, Sao chú trọng đến nơi đó rất nhiều, như trang phục, trà bánh, việc vệ sinh lau dọn, đều được em chú ý kĩ lưỡng.

Qua tháng ba, Hùng Duệ Vương truyền một sắc lệnh xuống. Ngài nói rằng muốn gặp Sao. Ngài muốn xem xem Mai Lang Vương đã cảm động 'Vì sao lõi' đến đâu rồi.

Mai Lang Vương không thể khước từ mệnh lệnh của vua, vì vậy chàng ra lệnh cho mọi người chuẩn bị thuyền.

Lần này chàng và Sao sẽ đến Cổ Loa yết kiến vua Hùng.



x

[1] Một loại bánh ngọt nhiều lớp có nhân được làm từ bột mì, xuất xứ từ Triều Châu, Trung Quốc.

Nhận xét