Mai nở dưới Sao: Chương 11: Vướng tương tư - Phần 5.

- Chuyện ở phủ Thần sông này… Xem ra đã chuyển sang hướng điều tra mới rồi. - Mai Lang Vương xòe cánh quạt màu liễu ra, ưu nhã lay động, cười mỉm thâm trầm.

- Chuyển hướng? - Sao đung đưa chân, mắt đặt lên những ngón chân đỏ hồng mũm mĩm, ngơ ngẩn lặp lại.

- Chắc chắn ai đó trong phủ Thần sông đã móc nối với tên áo đen, kẻ đó chính là tay sai của hắn và nghe lệnh hắn hãm hại chúng ta.

- A…

- Lưỡi câu mà Thần sông nuốt phải chắc chắn cũng từ tay hắn mà ra. Hắn thoạt tiên cài người vào phủ, khéo léo dẫn dụ em vào bẫy rồi giết chết Thần sông và đổ tội cho em, mục đích cuối cùng là để kích động Vĩnh Nghiêm, khiến tên đó điên tiết mà ra tay với em.

- Nhưng Mai Lang đã ngăn anh ấy.

- Ừm. Và Vĩnh Nghiêm đã giam em lại, tách em khỏi sự bảo vệ của ta.

- Và… - Sao sững sờ.

Khi em rời khỏi sự bảo hộ của chàng thì tên áo đen kia lập tức xuất hiện và tấn công em.

- Sau chuyện này ta tuyệt đối sẽ không rời khỏi em nửa bước. - Mai Lang Vương kiên định nói.

- Mai Lang… - Sao chẳng biết mình nên buồn hay vui. Dù bản thân em giờ đây đã trở thành mục tiêu diệt trừ của kẻ khác, dù mạng sống lúc nào cũng bị uy hiếp nhưng nhờ đó, em sẽ được ở cạnh Mai Lang nhiều hơn.

Sao mỉm cười, tựa vào người chàng mà nghỉ ngơi một chốc.

Mai Lang Vương thoáng nghe lồng ngực đánh thịch một tiếng, chàng dời mắt sang Sao, hơi ấm của em thật dễ chịu.

- Sao… - Chàng hơi ngượng ngùng.

- Giờ ngài sẽ điều tra các mối quan hệ của những người trong phủ ư? - Nhưng Sao không chú ý đến sự bối rối của chàng, em vẫn thản nhiên như vậy, e ngại hỏi.

Mai Lang Vương lấy lại sự bình tĩnh, chàng phe phẩy quạt, giọng trở nên bất lực - Đã điều tra rồi nhưng không thấy gì đáng ngờ.

- Còn những người khác?

- Cũng vậy.

Đêm qua chàng đã xem hết sổ sách quản lý của vùng Vàm Thuật, thực sự chàng không tìm thấy điều bất thường nào. Kể cả khi chàng đi tuần cùng Vĩnh Nghiêm vào ban sáng cũng không nhận thấy sự khả nghi nào cả. Cuộc sống ở đây vẫn diễn ra tấp nập và bình yên, không có tin đồn kì quái hay nhóm côn đồ ngông cuồng cộm cáng.

- Nếu vậy… - Sao suy nghĩ hồi lâu, kể lại diễn biến của ngày hôm ấy - Trước đó một ngày, khi ngài vẫn còn ngủ quên ở võng thì chị Thủy Cơ có đến tìm em và muốn em cùng chị ấy nấu ăn. Chị đã hẹn em ngày mai sẽ cùng tiếp tục, em rất vui vẻ nhận lời, sau đó thì sự việc đau buồn diễn ra.

- Vậy ra Thủy Cơ đã đến gặp em? - Ngữ điệu của chàng dần chậm lại. Đúng là trong lúc chàng ngủ quên ở võng, chàng không hề biết chuyện đó đã xảy ra.

Thủy Cơ không tự nhiên mà tiếp cận tiểu đồng của chàng. Với tính cách của nàng ấy, nàng ấy không việc gì phải làm thân với một cô nhóc ngây thơ như Sao cả.

- Vâng. - Sao nhỏ giọng nói thêm - Khi chị ấy bị bỏng và ra khỏi bếp thì nhóm thị nữ của chị ấy đều rời theo. Những người đó cũng là những người đã vu oan cho em. Mặc dù họ đã chứng kiến toàn bộ sự việc. Nghe rõ những lời mà Thần sông nói vào phút cuối cùng…

- Em nghi ngờ Thủy Cơ ư? - Mai Lang Vương nhẹ nhàng hỏi.

Sao không đáp, em nhắm mắt lại, gật gật đầu, cảm thấy cõi lòng thật cay đắng.

Mai Lang Vương thở hắt ra một hơi, bộc bạch cho em suy nghĩ của chàng - Ta cũng nghi ngờ nàng ấy.

Sao đặt hai tay lên nhau, vô thức siết lại, ngón tay em lạnh ngắt. Mai Lang Vương biết em đang nghĩ gì, chàng nắm lấy tay em, ân cần làm ấm những ngón tay lạnh lẽo ấy như an ủi.

- Hoành thánh mà Thần sông ăn hoàn toàn do Thủy Cơ chuẩn bị. - Mai Lang Vương phân tích - Ta biết rõ em, quy tắc của Hoa tiên chúng ta là không được ăn hay chế biến những món liên quan đến thịt. Nếu em có đến giúp Thủy Cơ thì chắc chắn em cũng chỉ thái rau củ là cùng, trong khi để cho lưỡi câu vào hoành thánh thì bắt buộc em phải tự tay gói chúng.

- Vâng ạ. - Sao buồn bã đáp - Hôm đó em chỉ tỉa củ cải đỏ thôi.

- Trong thời gian hai người chuẩn bị món ăn, em cũng không hề rời khỏi bếp, chắc chắn không có ai khác tiếp xúc với những viên hoành thánh ngoài nàng ta đâu đúng không?

- Đúng vậy ạ.

- Hành động của những tỳ nữ rất kì quái. Ta nhớ khi em hỏi một thị nữ tên là Thị Hoa về việc nàng ta có quay lại bếp hay không, Thủy Cơ đã ngay lập tức phản ứng, các tỳ nữ kia cũng lấp liếm nhanh chóng, giống như đang che giấu chuyện gì vậy.

Nhắc đến Thị Hoa, Sao lập tức nhăn mày, mặt tràn đầy hoài nghi - Chị Thị Hoa nói dối, chị ấy có quay lại bếp.

- Nói rõ xem nào. - Mai Lang Vương hơi hướng quạt về phía em, thái độ trở nên nghiêm nghị.

Sao thấy chàng thay đổi sắc mặt, biết rằng chàng đã nắm được điều đáng ngờ gì, em lập tức kể lại một cách chi tiết và rõ ràng - Chị Thủy Cơ đi chẳng bao lâu thì chị Thị Hoa có quay lại bếp ạ. Chị ấy đem dọn đôi găng tay mà chị Thủy Cơ đã đeo. Rõ ràng chị ấy có quay lại nhưng khi em hỏi thì chị ấy lại chối, còn chị Thủy Cơ cũng bao che… Tại sao họ lại nói dối?

- Đôi găng tay? - Mai Lang Vương tức thì chú ý đến chi tiết nhỏ nhặt đó.

- Vâng ạ. - Sao hồn nhiên kể - Đó là đôi găng tay sử dụng trong bếp bình thường thôi ạ, khi chị Thủy Cơ bị bỏng nó cũng thủng một lỗ. Lúc chị Thị Hoa dọn dẹp nó em còn thấp thoáng nhìn thấy một lớp găng tay khác ẩn bên trong.

- Vậy là có hai lớp găng tay hửm? - Đáy mắt nâu lóe sáng.

- Vâng.

- Thủy Cơ có phải bị bỏng do lửa bếp liếm trúng hay không?

Sao hồi tưởng về ngày hôm ấy, lắc lắc đầu - Không ạ, chị ấy bị bỏng do bất cẩn chạm tay vào nồi nước đang sôi.

Em nhớ rõ rằng khi ấy Thủy Cơ đang gói hoành thánh, sau khi nàng cho hoành thánh vào nước luộc thì bị bỏng. Lửa trong bếp lúc đó đã được điều chỉnh rồi, nồi nước lại to hơn bếp, không có chuyện lửa liếm ra ngoài được.

Ánh mắt Mai Thần trở nên xa xôi - Thủy Cơ bị bỏng ở vị trí nào em có thấy không?

- Hình như là… Ở lòng bàn tay… - Sao ngẫm nghĩ - Mặc dù chị ấy cố giấu cổ tay đi nhưng em đã nhìn thấy vết bỏng đó, da tay chị ấy loét ra sâu hoắm.

Mai Lang Vương nhìn sang em, Sao nói ra mọi thông tin với vẻ mặt vô cùng ngây thơ trong sáng, điều đó khiến chàng không khỏi buồn cười. Nếu ngay từ đầu chàng đến gặp em thì có lẽ đã không phải ngồi đọc đống sổ sách chất cao như núi kia rồi.

- Nếu bị bỏng do chạm tay vào nồi nước dùng thì găng tay sẽ không bị thủng đâu. - Mai Thần chợt nói.

Sao giật sững người, cảm giác như thể vừa bị sét đánh trúng.

- Và nếu đã đeo găng tay thì sao lại bị bỏng vì chạm vào nồi nước dùng?

Sao tiếp tục trơ ra như phỗng.

- Cuối cùng, vết bỏng - Đặc biệt là bỏng do chạm vào vật nóng như nồi nước dùng thì sẽ không gây loét da ngay lập tức, thoạt tiên phần da thịt sẽ tấy đỏ, sau đó mới tụ nước và khi mụn nước ấy vỡ ra thì vết thương mới thực sự lộ diện.

Vẻ mặt Sao lúc này đã khó mà dùng lời diễn tả.

 

- Ngay từ đầu ta đã nghi ngờ Thủy Cơ, nhưng dẫu ta nghi ngờ nàng ta thì vẫn có hai nghi vấn khác khiến ta rất thắc mắc. - Mai Lang Vương chậm rãi mở từng nan quạt ra, mắt rơi lên lớp giấy điệp[1] mỏng tan phủ trên cánh quạt. Chiếc quạt mà chàng vẫn dùng là loại quạt giấy Chàng Sơn[2], bên trên không trang trí những bức tranh thủy mặc cầu kì hay những dòng chữ thư pháp. Chàng thích những làn vân thuần túy tự nhiên của loại giấy điệp được tạo ra từ làng Đông Hồ[3].

- Đó là gì ạ? - Sao bấy giờ đã lấy lại bình tĩnh. Những lời phân tích của chàng khiến em thông suốt được nhiều điều. Sao cảm thấy tâm trí tỉnh táo quang đãng như áng sương vừa được tia nắng sớm soi chiếu, ngữ điệu của em vì vậy cũng trở nên chậm rãi hơn.

- Một là, động cơ thật sự khiến Thủy Cơ ra tay với anh rể của mình là gì? - Mai Lang Vương từ tốn nói - Hai là, với một cư dân thuộc vùng Vàm Thuật như nàng ta, việc chạm vào lưỡi câu là bất khả thi.

Chính hai nghi vấn này khiến chàng không thể vội vàng kết luận hung thủ được. Thủy Cơ từ nhỏ đã sống bên cạnh Thần sông, mối quan hệ giữa hai người đó rất tốt đẹp. Thần sông là một người hòa nhã lịch thiệp và có tầm nhìn xa trông rộng, ngài ấy hết lòng yêu thương gia đình mình, đối đãi với người ngoài cũng vô cùng đức độ. Chàng không hiểu vì sao Thủy Cơ lại đang tâm ra tay với ngài.

Thêm nữa, như Vĩnh Nghiêm nói, lưỡi câu là thứ kịch độc chí mạng đối với cư dân vùng Vàm Thuật. Chỉ cần họ chạm vào nó thì thịt da sẽ lập tức bị ăn mòn. Thủy Cơ nếu đã cho được lưỡi câu vào hoành thánh thì nàng ấy hẳn cũng sẽ chịu tác động từ nó ít nhiều. Dù hôm đó nàng ấy đột nhiên bị bỏng, chàng cũng chú ý đến sự trùng hợp đó, nhưng một vết bỏng thì không thể nói lên điều gì, bởi tác động của móc câu lên cư dân vùng Vàm Thuật sẽ không dừng lại cho đến khi phần da thịt chạm vào nó bị mục rữa hoàn toàn.

Nói cách khác, nếu đã chạm vào lưỡi câu thì Thủy Cơ chỉ có thể mất đi một bàn tay thôi, không thể chỉ bị bỏng ngoài da được.

Tất cả những chi tiết đó khiến chàng phải ngừng ngay các kết luận của mình lại và buộc lòng điều tra thêm thông tin cùng Vĩnh Nghiêm.

- Nhưng sau khi nói chuyện cùng em, ta đã có thể phần nào giải quyết được nghi vấn thứ hai rồi. - Mai Lang Vương cười mỉm êm dịu.

- Là chiếc găng tay ạ? - Sao rụt rè đoán.

- Ừm. - Chàng khẽ gật đầu.

Về chiếc găng tay của Thủy Cơ mà Sao nói đến, chàng cảm thấy vật đó thật khả nghi, quanh nó có quá nhiều điểm bất thường. Đầu tiên là vết thủng trên chiếc găng tay, ngoại trừ bị lửa liếm phải trực tiếp ra thì một chiếc găng tay với chất liệu như vậy không thể bị thủng được. Thủy Cơ đã đeo găng tay nhưng vẫn bị bỏng, đây đúng là điểm khôi hài, chẳng lẽ nàng ta bị nước sôi đổ lên tay? Cứ cho rằng chiếc găng tay đó bị thủng trước khi Thủy Cơ sử dụng và nàng ta thực sự bị bỏng do nước dùng chứ không phải do chạm tay vào thành nồi thì một chiếc găng tay bị hỏng cũng đâu quan trọng gì, đến mức Thủy Cơ phải vội vàng sai người hầu của mình đến thu dọn?

Chắc chắn chiếc găng tay ấy chính là mấu chốt giải quyết mọi vấn đề.

- Em nói bên trong chiếc găng tay bị thủng của Thủy Cơ còn có một lớp găng tay khác, trông nó như thế nào, em còn nhớ không?

Sao đương nhiên không quên được thứ chất liệu kì lạ đó, em vẫn nhớ rõ như in sự kinh ngạc của mình khi lần đầu nhìn thấy nó.

- Chiếc găng tay bên trong rất lạ, loại vải dùng để may nên nó rất kì quái, nhất là hoa văn trên thớ vải, trông giống như là lớp da cá của anh Vĩnh Nghiêm vậy!

Mai Lang Vương nâng quạt lên, cánh quạt xếp một cách hờ hững, che lấy nửa khuôn mặt chàng, chỉ còn lại ánh mắt nâu đầy hoài nghi và đôi mày kiếm nhíu chặt.

Trong lúc chàng chìm trong suy tư thì Sao chợt nhớ ra một chi tiết quan trọng khác, em thận trọng thốt ra từng lời từng lời - Em nhớ trước khi chị Thị Hoa rời đi, chị ấy có nói với em rằng: 'Thứ này sẽ được thả xuống hầm rùa ở miếu Nổi.'

Mai Lang Vương gõ quạt lên tay một cái, khiến cánh quạt chưa xếp hết nhanh chóng đóng lại và nằm im lìm trên lòng bàn tay to lớn của chàng.

Vậy là đã rõ, chàng đã tìm thấy manh mối điều tra.

- Sao. - Mai Lang Vương hướng về phía em. Ngón tay chàng lướt qua đôi má hồng hào, chạm lên mớ tóc mai đen nhánh đang rũ xuống và khẽ khàng vén nó ra sau vành tai. Cử chỉ thật dịu dàng, thật nhu tình, đó là lần đầu tiên Sao thấy chàng trở nên như vậy.

- Mai Lang? - Em mơ hồ nghi vấn.

- Hiện tại ta chỉ muốn mang em rời khỏi đây thôi. - Mai Lang Vương ôm lấy vai em, khiến em tựa vào người chàng, giọng chàng như than thở - Ta chỉ muốn mang em về Mai Viện, khi về nhà rồi thì sẽ không còn ai gây hại cho em nữa, không ai có thể gây sự khi ta đến gặp em nữa.

- Em biết… - Sao nằm im trong lòng chàng, mắt khẽ nhìn xuống, tay hai người đang đặt lên nhau, điều đó khiến em cảm thấy ấm áp và được che chở.

- Ta không muốn để em ở lại căn nhà tàn tạ này thêm một giây một phút nào. - Chàng tiếp tục nói, ngữ điệu ẩn chứa sắc giận.

Sao mỉm cười nhẹ nhàng, lắc lắc đầu, nói một cách dịu dàng chậm rãi - Mai Lang không thể làm thế đâu.

- Sao. - Chàng cảm thấy ngực mình thắt lại.

Em nhẹ giọng nói thêm - Mai Lang là một người rất xem trọng uy tín. Ngài đã nói lời thì sẽ giữ lời. Đó là một trong những quy tắc làm người của ngài, ngài đã luôn gìn giữ nó, ngài không nên phá vỡ nó vì em.

Em tựa đầu lên bờ vai rộng lớn, khe khẽ thì thầm - Em cũng không muốn ngài làm vậy.

Mai Lang Vương không biết nói gì hơn, chàng chỉ cảm thấy lòng nhói lên, có thứ gì đó cứ kéo tuột trái tim chàng xuống.

Từ trước đến nay, chàng làm việc gì cũng đều dựa vào lý trí và nguyên tắc, chưa từng để cảm xúc lấn át. Vì chàng luôn tuân thủ những nguyên tắc đó nên mọi chuyện đối với chàng đều rất dễ dàng. Mọi khó khăn, mọi điều nan giải, uất ức chàng đều có thể chịu đựng và vượt qua.

Mai Lang Vương chưa từng bị làm khó bởi bất kì điều gì, cho đến khi gặp em. Chỉ riêng với em là chàng không thể điều khiển nổi cảm xúc. Bất kì chuyện gì liên quan đến em đều có thể dễ dàng khiến chàng kích động.

Sao thấy chàng im lặng mãi không đáp, em lại sợ chàng chẳng chịu nghe mình khuyên. Sao nắm lấy tay áo chàng lay lay, vừa khuyên can vừa van nài - Mai Lang, hứa với em là ngài sẽ giải quyết rốt ráo việc này và đường đường chính chính cứu em ra ngoài!

Mai Lang Vương tiếp tục im lặng.

Sao càng mềm giọng hơn - Mai Lang, hứa đi mà.

- Ừm.

Mãi một lúc sau chàng mới đồng ý, ánh mắt nhìn em xót xa.

Sao thấy chàng đã chịu ngoan ngoãn, lòng vui khấp khởi, em liền nhoẻn miệng cười.

Mai Lang Vương ngây người nhìn nụ cười của em...

Nó đã in sâu vào lòng chàng.

Kể từ ấy, có một cảm xúc vô cùng đặc biệt đã len lỏi vào trái tim chàng và thay đổi chàng mãi mãi.

 

Hai người đang lưu luyến trò chuyện thì Vĩnh Nghiêm xuất hiện. Khi em trai Thần sông bước chân vào ở cổng tròn, hai mắt chàng lập tức bắn vào nhà chính. Liền thấy cửa ở ba gian nhà đầu tiên đã mở rộng tự lúc nào. Mai Thần và Sao thì ngồi trên sập ung dung nhìn ra. Ánh mắt của tên Mai Thần đó thậm chí còn lóe lên tia lửa giận khi phát hiện ra chàng.

Khó lòng mà diễn tả cảm xúc của Vĩnh Nghiêm lúc ấy, chàng tựa hồ như muốn gầm ra lửa vì tức.

- Tên chết tiệt! Chết bằm! Chết giẫm! Chết gí! Chết không có chỗ chôn! Chết bờ chết bụi! - Vĩnh Nghiêm vừa xăm xăm xông đến chỗ hai người vừa moi hết bao nhiêu từ chết ra mà rủa xả Mai Lang Vương.

Đến lúc này thì chàng cũng nhận ra, những tên đầy tớ mà mình bố trí trong Biệt khu đã bị tên Mai Thần kia đuổi đi đâu mất rồi. Vĩnh Nghiêm hùng hổ lao vào sập, không nể nang mà tuốt kiếm chém thẳng vào người Mai Thần. Mai Lang Vương liếc mắt lạnh nhạt, hàn quang trong ánh mắt chợt lóe, tiếng lục lạc tức thì reo lên, kiếm của Vĩnh Nghiêm đã bị bảo kiếm bằng đồng cản lại.

Sao rụt rè trốn sau vạt áo chàng, Mai Lang Vương dang tay chắn qua người em, bảo vệ em cẩn mật.

- Lời ta nói với ngươi tại sao cứ như nước đổ lá khoai[4] vậy hả?!

Vĩnh Nghiêm nghiến răng hét lên, rụt kiếm lại, chân nhún về sau hai bước rồi lại lấy đà lao đến mà tung chiêu khác mạnh mẽ hơn về phía chàng.

- Ta mới là người có tư cách nói câu đó.

Mai Lang Vương không buồn di chuyển, trực tiếp vung kiếm hất văng chàng ta ra xa bằng một lực cực mạnh. Lực cản bất ngờ từ chiêu thức của chàng khiến cho đà lao của Vĩnh Nghiêm bị chuyển hướng đột ngột. Chàng ta phải lăn không hai lần liên tiếp thì mới có thể giữ cho thanh kiếm trong trong tay không bị cú chém ngang vừa rồi tước đi.

Vĩnh Nghiêm đáp xuống sàn nhà, tay chống lên lớp gạch bông với hoa văn xanh trắng, mắt trừng trừng nhìn về phía Mai Lang Vương và Sao.

Mai Lang Vương vẫn giữ chặt kiếm trong tay, tay còn lại vươn ra bảo vệ Sao. Hai người đứng bên cạnh chiếc sập gỗ trắc đen tuyền. Quang cảnh phía sau họ là một khu vực vừa trống trải vừa hỗn loạn.

Vĩnh Nghiêm nhìn các gian nhà chỉ còn trơ ra cột và vô số đồ nội thất tan tành bị cuốn vào các góc nhà, chợt khựng lại.

Giờ mới để ý… Nơi này… Sao lại thành ra như vậy rồi???

- Tối qua có kẻ ám sát Sao. - Mai Lang Vương cất kiếm, chậm rãi nói ra từng lời từng lời như cố tình truyền tải một ý ngầm nào đó đến Vĩnh Nghiêm.

Sắc mặt chàng ta lập tức dịu lại, không còn bực tức nữa, thay vào đó hai mắt thấp thoáng tia sáng như vừa thông tỏ điều gì.

Vĩnh Nghiêm tiến đến chỗ hai người, khoanh tay nhìn Sao hồi lâu. Ánh nhìn của chàng ta rơi lên người em vẫn còn nguyên sự hoài nghi và khó chịu. Tuy vậy, chàng ta không còn lồng lộn như thời gian đầu nữa.

Sao không dám đứng gần chàng ta, em trốn tịt sau lưng Mai Lang Vương.

- Xem bọn đầy tớ của ngươi giở trò gì kìa. - Mai Lang Vương liếc sang khay cơm bên bậc cửa, tức giận chê trách Vĩnh Nghiêm - Sao không ăn mặn, bọn chúng lại mang thức ăn như thế này đến cho em. Sao phải nhịn đói hai ngày liên tiếp, bọn đầy tớ của ngươi hẳn cũng bắt nạt em ấy đòi phen[5] rồi. Mặc dù Sao không nói cho ta nghe nhưng ta thừa biết. Trước đó ngươi hứa với ta thế nào? 'Không bắt nạt một đứa trẻ'? Lời nói của ngươi có giá trị hay không?

- Bọn hạ nhân khốn khiếp này! - Vĩnh Nghiêm đấm tay lên cột nhà, rít qua kẽ răng, bộ dạng giận dữ.

Hành động của bọn đầy tớ thật sự đã bôi tro trát trấu lên mặt chàng. Vĩnh Nghiêm dù không ưa gì Sao nhưng em ấy hiện tại vẫn được bảo hộ bởi giao ước giữa chàng và Mai Lang Vương, chàng cũng hứa sẽ đảm bảo an toàn cho em ấy, không để em ấy bị bắt nạt, lời hứa đó là lời hứa danh dự.

Đã là một lời hứa danh dự thì chàng sẽ giữ nó đến cùng, cho đến khi Sao bị buộc tội, chàng sẽ không để em gặp chuyện.

Thế mà giờ đây, Sao không những gặp chuyện do bị ám sát mà bọn đầy tớ của chàng còn hiển nhiên bắt nạt em, khiến em không được ăn cơm.

Phút chốc, cơn giận của chàng dành cho Mai Thần và Sao bay biến sạch, toàn bộ sự giận dữ đều chuyển hết sang đám đầy tớ.

- Vĩnh Nghiêm, ngươi thấy đấy, Sao luôn cần người bảo vệ.

Mai Lang Vương ngồi xuống sập, chàng không quên kéo tay Sao, ý bảo rằng em cũng nên ngồi xuống. Sao nghe lời chàng, em khúm núm ngồi bên cạnh chàng. Riêng Vĩnh Nghiêm thì đứng lặng bên cây cột gần đó, quay lưng về phía hai người.

- Sự việc tối qua chỉ là một trong vô số những nguy hiểm mà em ấy phải đối mặt, những kẻ đang nhắm đến em sẽ còn quay lại.

- Vậy thì sao? - Vĩnh Nghiêm không thèm quay đầu sang, giọng vút cao - Ta không rảnh quan tâm an nguy của nó như ngươi đâu! Giờ nó liên quan đến cái chết của anh trai ta thì phải tự mà chịu! Ta vẫn sẽ giữ nguyên quyết định ban đầu, giam nó năm ngày, ngươi không tìm ra hung thủ thì bọn kia cũng chẳng cần tốn sức truy đuổi nó nữa, ta sẽ giúp chúng kết liễu nó ngay!

Sao xanh mặt, nắm lấy tay áo Mai Lang Vương mà run lên từng chập. Mai Thần lập tức đánh ánh nhìn bực tức về phía Vĩnh Nghiêm, tiếc là chàng ta đang hướng lưng về phía hai người nên không thấy.

Hồi lâu sau, Mai Lang Vương chỉ đành nén luồng hơi nóng đang dồn dập đổ lên lồng ngực của mình xuống, bình tĩnh nói với Vĩnh Nghiêm - Ta sẽ giữ lời hứa đó nhưng từ nay các bữa ăn của Sao sẽ do tiểu đồng của ta phụ trách, ta cũng sẽ cử vài tiểu đồng ở lại bầu bạn cùng em ấy.

- Được thôi. - Vĩnh Nghiêm đương nhiên phải thỏa hiệp, chuyện bọn đầy tớ của chàng gây ra vẫn còn rành rành ở đó, nếu chàng không đồng ý với tên Mai Lang Vương kia thì danh dự của chàng sẽ chẳng còn biết để đâu.

- Khi ta đến thăm em, ta được phép mở các khóa cửa và vào trong.

- Chết tiệt! Được thì được! - Vĩnh Nghiêm gào lên.

Mai Lang Vương trông bộ dạng bị bức ép đó, bỗng dưng buồn cười. Chàng đưa tay xoa đầu Sao, ánh mắt dịu dàng, vậy là chàng có thể tự tay lo toan chuyện sinh hoạt cho em rồi.

Sao cảm động ôm lấy chàng, em không nghĩ chàng lại thẳng thừng nói với Vĩnh Nghiêm như vậy, đã thế còn buộc chàng ta phải hứa những điều kiện khác. Chàng làm vậy chỉ vì lo cho em. Sao cảm thấy lòng vỡ òa trong hạnh phúc.

Vĩnh Nghiêm bấy giờ liền quay lại, hai tay khoanh trước ngực, mũi cơ hồ xì khói - Hai ngươi diễn đủ chưa?!

Chàng ta tiến đến túm lấy áo Mai Lang Vương, thô bạo xách lên, vừa kéo chàng ra ngoài vừa gầm gừ - Mau đi điều tra cho ta! Ban nãy ta nói hai ngươi chỉ có thời gian diễn tuồng trong lúc ta ngủ cơ mà? Kéo dài lâu quá rồi! Vở Hán Đế biệt Chiêu Quân[6] sến sẩm này kết thúc ngay tại đây!

Mai Lang Vương cau mày khi thấy vai áo của mình trở nên nhăn nhúm, chàng sầm mặt - Tay ngươi lấy lại khớp rồi à?

- … - Vĩnh Nghiêm toát mồ hôi trán, chàng ta liền vô thức buông chàng ra.

Mai Thần đứng ngoài thềm nhà nhìn Sao, em vẫn còn tần ngần đứng cạnh sập gỗ. Ban nãy chàng bị Vĩnh Nghiêm kéo ra ngoài còn Sao thì không dám đuổi theo. Em vẫn xem bậc cửa kia là làn phân cách. Trong thời gian chàng phá án, em đã mặc định rằng sẽ không tự ý bước qua đó.

- Sao, đợi ta, sẽ sớm thôi. - Chàng kiên định nói.

- Vâng ạ. - Sao siết hai tay lại và đặt trước ngực, mỉm cười gật đầu, khóe mắt em nhòa lệ.

Ánh mắt chàng rơi lên mâu quang to tròn đen láy ấy, như thể muốn chạm vào những hạt châu trong suốt sắp tuôn rơi kia. Nhưng rồi chàng nhận ra, bản thân không thể nữa, không được chần chừ nữa.

Mai Lang Vương nắm lấy quạt, thõng tay xuống, chậm rãi quay đầu.

Mỗi bước chân của chàng đều như đang đi trên những sợi tơ đỏ. Từng sợi tơ, từng sợi tơ đều là nỗi sầu, sự lưu luyến, những cảm xúc xao động trong lòng chàng.

Mai Lang Vương bước trên những sợ tơ đó, rời khỏi Biệt khu.

Dù chàng không còn ở đây nhưng tâm trí chàng đã ở lại, nó bị mắc trong sợi tơ đỏ thẫm nào đấy, chẳng chịu trở về với chàng nữa.

Nó chỉ muốn ở lại chốn này.


[1] Một loại giấy cổ truyền của Việt Nam, được sử dụng để tạo ra quạt Chàng Sơn và những bức tranh Đông Hồ. Giấy điệp được làm bằng cách dùng vỏ của con điệp nghiền nát rồi trộn vào hồ và phết lên giấy dó.

[2] Làng nghề làm quạt nổi tiếng, có từ lâu đời của Việt Nam.

[3] Làng tranh nổi tiếng, có từ lâu đời của Việt Nam.

[4] Lá khoai khi bị nước đổ vào thì trơn láng không thấm nước, ý nói rằng những gì dặn dò bảo ban đều hoài công, không có tác dụng gì, không thấm vào nhận thức được.

[5] Từ cổ, có nghĩa là 'nhiều phen'. Lấy ý từ Truyện Kiều của đại thi hào Nguyền Du:'Đòi phen gió tựa hoa kề,/Nửa rèm tuyết ngậm bốn bề trăng thâu.'

[6] Tên một vở cải lương. Kể về tình yêu và sự chia ly giữa Hán Nguyên Đế và Vương Chiêu Quân.

Nhận xét