Mai nở dưới Sao: Chương 8: Đến Cổ Loa Thành - Phần 2.
Đi khoảng bốn ngày, lâu thuyền của Mai Lang Vương mới đến được Cổ Loa Thành. Nhìn từ trên cao, tòa thành kì vĩ với ba lớp tường thành trông như một hình xoáy ốc, kết hợp với hệ thống hào nước chạy dọc theo chân thành và mạng lưới thủy lợi chằng chịt, thật là một bức tranh hùng vĩ.
Loa Thành được An Dương Vương xây dựng sau khi chiến thắng
được Hùng Duệ Vương và hợp nhất hai bộ lạc Lạc Việt, Âu Việt. An Dương Vương
xây dựng Loa Thành trên vùng đất Phong Sơn, Phong Khê - Một vị trí màu mỡ, đắc
địa. Phía tây nam có thể kiểm soát được nhóm Lạc Việt do Hùng Duệ Vương thống
lĩnh, phía đông bắc có thể quản lý được lực lượng Âu Việt do An Dương Vương là
tù trưởng, lại có hệ thống sông thuận lợi, phù hợp với việc điều động chiến
thuyền, thông thương… Loa Thành quả là chốn kinh đô lý tưởng.
Về sau, Triệu Đà thôn tính được nước Âu Lạc và Loa Thành
bị chiếm cứ. Mãi đến sau năm 938, Ngô Quyền giành lại độc lập dân tộc thì Loa
Thành mới được lấy về. Ngô Quyền trùng tu Loa Thành, tiếp tục sử dụng tòa thành
này làm kinh đô. Trải qua bao thăng trầm của lịch sử, Loa Thành được nhiều người
đời sau bảo vệ, trùng tu, cho đến bây giờ dáng dấp đã khác xưa rất nhiều.
Duy ở Thần giới, Loa Thành vẫn là Loa Thành rực rỡ vàng
son mang trọn hình hài ban sơ nhất. Sau khi Hùng Duệ Vương và An Dương Vương
cùng trở về đây, dưới sự hòa giải của Lạc Long Quân, Loa Thành hiện tại do Hùng
Duệ Vương cai quản.
- Lớn quá!
Sao đứng trên mạn thuyền, nhìn xuống kinh đô rực rỡ hoa lệ,
reo lên.
Mai Lang Vương đứng bên cạnh Sao, cười nhẹ. Chàng trỏ tay
xuống hệ thống sông bao bọc quanh thành, cười nói:
- Nếu có thời gian ta sẽ đưa em đi du ngoạn trên dòng
sông ấy.
- Thật ạ?!
Sao phấn khởi.
- Ừm.
Mai Lang Vương gật đầu.
- Nhưng phải chờ xem đã, nếu không có nhiều việc thì ta sẽ
đưa em đi.
- Vâng!
Sao ôm lấy chàng, vui mừng phấn chấn.
Mai Lang Vương thoáng khựng lại trước cái ôm của Sao. Cô
nhóc này đã mười lăm rồi mà vẫn chưa hiểu chuyện gì cả…
Chàng trầm tư…
Em ấy cứ vô tư lao vào lòng chàng như thế thật khiến
chàng khó xử. Lúc trước Sao còn nhỏ, hành động này của em sẽ không quá gây chú
ý nhưng giờ Sao đã lớn, khi em mười lăm, em đã trở thành thiếu nữ rồi. Nếu
chàng vẫn không giữ khoảng cách với em thì sẽ không hay mất.
Chính vì điều này mà Mai Lang Vương mới luôn phiền muộn…
Tuy vậy, chàng lại không thể giải thích với Sao, có lẽ chàng chỉ trông chờ vào
Ưu Liên, Xích Phượng và Bạch Sứ mà thôi.
- Sao.
Mai Lang Vương ý tứ đỡ Sao ra.
- Vâng ạ?
Sao ngẩng nhìn chàng, vẻ mặt ngây thơ non nớt.
Mai Lang Vương không nhắc nhỏm gì đến chuyện đó nữa,
chàng chuyển chủ đề:
- Cũng sắp đến rồi, chúng ta chuẩn bị tiến vào thành
thôi.
- Yeah!
Sao nghe vậy, lập tức vui vẻ đi vào khoang thuyền, chuẩn
bị những thứ cần thiết.
Thuyền của Mai Thần neo đậu trên khu vực dành riêng cho
những vị thần đặc biệt. Tại đây còn có rất nhiều lâu thuyền khác, tất cả đều rất
lộng lẫy, hào nhoáng. Loa Thành là kinh đô của Hùng Duệ Vương, đương nhiên có
nhiều thần thánh lui tới. Khu vực neo đậu thuyền phải chia thành ba vùng khác
nhau, nơi dành cho thuyền của Thần gốc, nơi dành cho thuyền của những vị ái thần
và nơi khác dành cho thuyền của những vị thần có địa vị trung bình trở xuống.
Bên dưới khu neo thuyền trên không là một khu bến bãi
khác. Trên dòng sông uốn quanh thành, hàng trăm chiếc thuyền lớn nhỏ neo đậu tấp
nập. Cảnh sắc Loa Thành thì thật là phù hoa rực rỡ, bao nhiêu mỡ màng của lãnh
địa Tây Bắc đều quy tụ về đây cả. Nhìn từ trên cao, kinh đô tựa như một viên đá
quý lấp loá dưới ánh mắt trời. Hào quang của hoàng ân phản chiếu khắp nơi, ấm
áp, dày rộng, khiến người ta bất giác phải thu liễm hết những sự ngờ nghệch của
mình mà trở nên nghiêm chỉnh, cung kính.
Mai Lang Vương dắt tay Sao đưa xuống thuyền. Các vị thần quản
lý của cung điện lập tức bước đến chào đón chàng. Họ dùng thuyền đưa Mai Thần
và Sao đi sâu vào thành. Đến cửa phía nam bên cạnh giếng Ngọc, thuyền dừng lại
và đoàn người đi bộ để tiến vào trong.
Vị quan quản lý xếp đặt chỗ nghỉ ngơi cho Mai Thần, vì
lúc chàng đến thì trời cũng ngả hoàng hôn rồi, hơn nữa Hùng Duệ Vương cũng chưa
có lệnh triệu kiến chàng.
Nơi mà Mai Thần được xếp cho nằm trong khu lưu nghỉ của
khách. Đó là một khu tương đối lớn với một khoảng sân rộng được bao bọc bởi các
ngôi nhà năm gian. Trong sân trồng nhiều cây xanh, những cây đại thụ rũ bóng
mát rượi, che kín các mái nhà.
Mai Lang Vương được dành riêng cho một căn nhà. Phòng của
chàng và phòng của Sao tương đối gần nhau, nói cho cụ thể thì hai căn phòng gần
như đối diện.
Trước khi trở về báo cáo với vua Hùng, vị quan quản lý có
dặn dò thêm. Ngài ấy lưu ý với Mai Lang Vương rằng có lẽ ngày mai bệ hạ sẽ triệu
chàng vào điện.
Mai Lang Vương tiễn đưa vị quan quản lý. Chàng luôn giữ mối
quan hệ hòa nhã với những vị thần khác. Sao không có việc gì để làm khi chàng
đi, vì vậy em chỉ biết nằm dài trong phòng đọc sách.
Đến khi trời tối hẳn, Mai Lang Vương mới quay về. Trông
chàng khá mệt mỏi bởi cả ngày phải khoác bộ trang phục rườm rà.
- Sao.
Mai Lang Vương đứng trước cửa phòng, nhìn vào.
- Dạ?
Sao quay ngoắt lại, em đang nằm sấp trên giường, chân
đung đưa.
- Chuẩn bị ăn tối đấy.
Chàng nhắc nhở.
Sao nghe vậy, hốt hoảng, em vội vàng bật dậy, lao đi tắm
rửa.
Trong lúc Sao quay cuồng với việc chuẩn bị cá nhân thì
Mai Thần cũng đi tắm. Chàng cuối cùng cũng có thể cởi bỏ bộ trang phục kia ra,
khoác lại lên người tà áo dài thanh thoát.
Khi Sao trở lại gian ngoài một lần nữa, Mai Lang Vương đã
ngồi sẵn trên bàn ăn đợi rồi. Em lập cập bước đến, kéo ghế ngồi xuống, Mai Thần
không nói gì thêm, chỉ im lặng dùng bữa.
Đến tối, ai về phòng nấy. Sao nằm trên chiếc giường xa lạ
mà không tài nào ngủ được. Em trở người nhiều lần, cuối cùng bèn ngồi dậy. Sao
mò ra gian ngoài, đi ra hiên nhà. Trước sân có trồng một cây xoan[1] lớn.
Hoa tím li ti rơi đầy trên nền sân đỏ cam, đẹp thi vị.
Đột nhiên Sao nảy ra một ý. Em nhờ người hầu trong viện
mang một tấm chiếu hoa trải dưới bóng xoan, chuẩn bị thêm vài món đồ ngọt cùng
một cây đèn dầu. Bản Thân thì mang quyển sách đang đọc dở ra, ngồi trên chiếu
mà hóng gió.
- Nơi này cũng dễ chịu thật đấy.
Sao thích thú tựa người vào gối xếp năm lá, vừa lật giở
vài trang sách vừa nhặt hoa xoan rơi rụng lên, ngắm nghía.
- Biết hưởng thụ đấy nhỉ?
Tiếng Mai Thần cất lên.
Sao đưa mắt nhìn, liền thấy chàng đang tựa bên hiên nhà
nhìn ra, trên tay còn cầm theo chén trà.
- Mai Lang!
- Ta cũng không ngủ được.
Chàng giải thích.
- À…
Sao hiểu chuyện, cũng không hỏi gì nữa. Em êm đềm ngả người
lên gối, miệng ngâm nga giai điệu quen thuộc.
Gió khẽ lay nhành xoan, khiến hoa tím rơi rụng nhiều hơn.
Sao ngồi dưới bóng cây, bất chợt phải đón nhận một cơn mưa hoa lất phất. Khung
cảnh ấy thật sự đẹp đến mê hoặc.
Mai Lang Vương lặng lẽ thưởng trà, đưa mắt nhìn Sao.
Chàng vẫn đứng bên hiên, không đến gần em nữa. Từ nay chàng phải chú ý giữ khoảng
cách với Sao rồi.
Thời gian sẽ trôi qua rất nhanh thôi, ngày Sao trưởng
thành rồi sẽ tới… Đến lúc đó em sẽ trở thành 'Vì sao lõi' như thế nào? Chàng
cũng chẳng biết bản thân đang mong chờ hay nuối tiếc.
Hôm sau, Mai Thần đưa Sao lên điện diện kiến vua Hùng.
Hai người phải đi thêm một đoạn đường khá dài và hoa lệ nữa thì mới đến được
cung vua. Nơi gặp mặt là đại điện lớn trang nghiêm cổ kính. Từ ngoài vào trong
đều có quân lính canh gác, vẻ mặt ai cũng nghiêm lãnh.
Mai Lang Vương vẫn như cũ, phong thái điềm tĩnh đĩnh đạc.
Sao đi theo chàng, dù đầu cúi thấp nhưng đôi mắt to tròn cứ không ngừng dáo dát
xung quanh. Em thật sự cảm thấy rất sợ hãi và áp lực. Sao chưa bao giờ phải đối
diện với bầu không nghẹt thở như thế này.
Khi vào trong điện, Sao lại hứng chịu phải ánh mắt của
các vị thần.
Trong điện bấy giờ hội tụ đủ mặt các vị thần lớn. Tứ bất
tử cũng đã đến. Tản Viên Sơn Thánh và Thánh Gióng ngồi ở hàng ghế đầu tiên cùng
chiếu ánh nhìn nghiêm nghị về phía Sao.
Dưới Tứ bất tử là những vị Thần gốc. Họ trầm ngâm, nặng nề
soi xét hai người, đặc biệt là Mai Lang Vương. Dù chàng không rõ về nguồn gốc của
mình nhưng các vị thần khác thì rất rõ.
Mai Lang Vương luôn không biết rằng, chàng lúc nào cũng bị
họ đề phòng. Với một nửa dòng máu của Phong Thần cuồng loạn trong người, chàng
luôn là cái gai trong mắt của những vị thần bảo thủ.
- Mai Lang, đứa trẻ này đã lớn thế rồi ư?
Hùng Duệ Vương ngồi trên bảo tọa, khoan thai mỉm cười.
Gương mặt của Mai Lang Vương sớm đã phai nhòa trong tâm trí ngài. Kể từ khi
ngài triệu kiến đứa trẻ của Ban Cơ và trực tiếp giao nhiệm vụ cho nó đến nay
cũng đã hơn ba trăm năm trôi qua. Đứa trẻ ấy thay ngài bình định khắp nơi, gánh
thay ngài bao nhiêu phiền muộn, ấy thế mà ngài lại chẳng thể gặp nó thường
xuyên.
- Bệ hạ.
Mai Lang Vương hành đại lễ, quỳ xuống.
Sao cũng hành lễ theo chàng. Trước đó em đã được các chị
dạy cho nghi thức.
- Cô nhóc này là 'Vì sao lõi' ư?
Hùng Duệ Vương quan sát Sao.
- Vâng.
Mai Lang Vương cung kính tâu.
- Ngẩng lên cho ta xem.
Hùng Duệ Vương ra lệnh.
Sao nuốt nước bọt, tay run lập cập, sau khi trấn tĩnh hồi
lâu mới dám làm theo lời ngài.
- Đáng yêu lắm.
Hùng Duệ Vương cao hứng ngợi khen.
Đó là lần đầu tiên Sao nhìn thấy vua Hùng. Ngài ấy vừa
oai nghiêm vừa hiền từ. Khuôn mặt hồng hào và tràn đầy phúc hậu khiến em liên
tưởng đến những ông bụt trong truyện cổ tích.
- Mai Lang, làm rất tốt.
Ngài nói.
- Mai Lang vẫn còn nhiều thiếu sót thưa bệ hạ.
Chàng cúi rạp người, e ngại.
- Thiếu sót ư? Thiếu sót ở đâu nào?
Vua Hùng bật cười:
- Thật là đứa trẻ khờ khạo, được rồi, lui về đi. Bắt đầu
từ ngày mai hãy lên chầu.
- Tuân lệnh.
Buổi yết kiến diễn ra như vậy, trong bầu không khí nghiêm
cẩn đến nỗi Sao không dám thở mạnh. Cho đến khi trở về phòng, em vẫn chưa thôi
sợ sệt, Sao trốn trong chăn, nằm im lìm suy nghĩ. Em thật sự chẳng muốn quay lại
đại điện thêm lần nào.
Mai Lang Vương dường như hiểu được cảm giác của Sao,
chàng thỉnh thoảng lại lướt qua phòng em, nhìn vào trong. Khi thấy Sao nằm im
trong chăn mãi chẳng chịu ra ngoài, chàng không khỏi thở dài, phiền muộn.
Rất may cho Sao là những ngày sau đó em không cần phải đi
cùng Mai Lang Vương lên triều. Bệ hạ dường như đã cảm thấy rất yên lòng khi Sao
khỏe mạnh bình an. Hơn nữa, em hiện tại đang được bảo vệ trong vòng tay của Mai
Lang Vương - Thanh bảo kiếm mà ngài tin cậy nhất, ngài đương nhiên rất an tâm,
chính vì vậy, không gọi Sao đến gặp nữa.
Duy có Mai Lang Vương thì phải bận bịu làm việc. Từ trước
đến nay chàng rất ít khi đến Loa Thành, những sự vụ cần bàn bạc Hùng Duệ Vương
chỉ có thể gửi đến chàng thông qua sắc lệnh, tấu sớ. Ngài vẫn luôn mong có thể
nghe ý kiến của chàng trên triều, cùng chàng bàn bạc kĩ hơn về những chuyện trọng
đại, vì thế Hùng Duệ Vương lệnh cho Mai Thần lên chầu trong suốt những ngày
chàng lưu lại đây.
Trước đó, Mai Lang Vương cũng bày tỏ với vua về việc
chàng sẽ quay về Tây Nam sớm. Vua Hùng muốn giữ chàng lại nhưng thiết nghĩ,
vùng Tây Nam là nơi trọng yếu, có chàng ở đó trông coi vẫn tốt hơn. Ngài đồng ý
với chàng, chỉ giữ hai người lại ba ngày. Dù vậy trong ba ngày đó, Mai Lang
Vương phải cùng các thần làm việc, bận đến nỗi chẳng có thời gian đưa Sao đi
đâu.
Mai Lang Vương lúc nào cũng đi từ lúc trời còn tờ mờ sáng
cho đến khi chiều muộn mới trở về. Khi về, chàng cũng chẳng có thì giờ dành cho
Sao mà lại phải lao vào thư phòng làm việc. Thậm chí có khi ngay cả bữa tối
chàng cũng bỏ. Sao mấy lần muốn khuyên can chàng hoặc giả giúp đỡ để chàng bớt
mệt hơn nhưng nhác thấy khuôn mặt nghiêm nghị tập trung vào đống giấy tờ trên
bàn kia, em lại chẳng dám mở lời.
Tất cả những lý do đó khiến Sao bị bỏ lại trong khu nhà một
mình. Em dù rất buồn nhưng có thể hiểu được gánh nặng của chàng. Vì vậy Sao rất
ngoan ngoãn, luôn chăm sóc bản thân thật tốt. Em còn hỏi vị quan quản lý của
khu lưu trú, nhờ ông ta mang đến cho mình những quyển sách mới. Vị quan ấy đối
xử với Sao rất ân cần. Ông ấy không những mang sách mà còn mang thêm một số món
đồ chơi thú vị để em giải trí.
Buổi trưa, như thường lệ, sau khi dùng bữa xong thì Sao sẽ
mang sách ra sân vườn ngồi đọc. Hôm nay em không ngồi dưới tán xoan gần khu nhà
của mình nữa, Sao mang sách đến khu nhà phía trên, nơi cách chỗ em ba tòa nhà
liên tiếp.
Nơi này so với chỗ mà Sao ở hiện tại rộng hơn. Chủ yếu do
sân của nó có hình chữ nhật còn sân trong nơi Sao lưu trú lại là hình vuông.
Ở gốc sân có một cây sưa[2] lớn,
quanh gốc cây được xây bục bằng gạch nung để ngồi hóng mát. Sao đi đến đó, ngồi
xuống, em định sẽ ở đây cho đến giờ cơm chiều mới về.
Những đóa hoa sưa bé tẹo rơi lả tả. Một nhúm hoa rơi vào
trang sách của Sao, em liền thích thú nghiêng quyển sách qua một bên, đám hoa
bé tí ti lại lăn lăn trượt xuống đất, cứ có hoa rơi vào sách là Sao lại làm vậy,
làm được hai ba lượt, tâm trạng trở nên vui vẻ trông thấy, Sao mỉm miệng cười.
Đang tiêu khiển một mình thì trên thềm nhà phía sau bỗng vang
lên tiếng bước chân thình thịch. Sao quay lại, tò mò dõi nhìn. Dưới hiên nhà, một
chàng trai cao to khoác trang phục bằng lông chim đang xăm xăm đi đến.
- …
Sao phủi sạch hoa trên trang giấy, nép mặt vào sau sách.
Chàng trai kia không chú ý đến sự hiện diện của Sao.
Chàng ta chẳng chú ý đến ai cả, chỉ một mực đi về phía trước, vẻ mặt hầm hầm tức
giận.
Sao lẳng lặng đánh giá trang phục của chàng ta. Nếu nói
cho công bằng, cách ăn mặc của chàng trai này thậm chí còn lộng lẫy hơn cả Mai
Lang Vương. Trang phục của chàng ta rất đặc biệt, hoa văn và màu sắc quý phái,
dường như chàng ta có xuất thân không tầm thường. Trang sức trên người chàng rất
nhiều, những chiếc vòng đeo ở cổ tay cổ chân cũng được chế tác xảo diệu. Mũ
lông chim của chàng lớn và có đính lông của những loài chim quý. Quanh mũ gắn kết
nhiều đá quý, so với mũ ngắn của Mai Lang Vương thật sự cao quý hơn vài phần.
Đặc biệt nhất là những hình tô tem trên người chàng. Đó
là những hình tô tem lạ lẫm. Sao nhìn lại tô tem trên cánh tay mình, nó không
giống với cái của chàng ấy. Tô tem của em và của Mai Thần không được tinh xảo
như thế.
Sao dời mắt xuống một chút…
Trên tay chàng ta đang cầm một cây rìu. Đó là loại rìu rất
kì lạ, bề mặt lưỡi to và bên trên khắc đầy những họa tiết kỷ hà. Thân rìu cũng
được chế tác kì công, từ trước đến nay, ngoại trừ thanh kiếm đồng của Mai Lang
Vương ra, Sao chưa từng thấy loại vũ khí nào được chế tác đẹp đẽ nhường ấy…
Lưỡi rìu tinh xảo này… Chắc hẳn không phải dùng đến đốn
cây hay chặt củi rồi…
Chẳng lẽ đó là rìu chiến mà em vẫn đọc được trong sách đấy
ư?
Vừa nghĩ đến hai chữ 'rìu chiến', cõi lòng Sao liền trở nên
hoang mang. Em không dám nhìn chàng trai đó nữa bởi vì bất chợt nhận ra, cả
khuôn mặt tức giận của chàng ta và lưỡi rìu mà chàng cầm trên tay đều đang toát
lên sát khí chết chóc.
Sao ôm sách vào lòng, quay phắt đi, vai run lập cập. Dù mắt
không nhìn nhưng đôi tai vẫn cố dỏng lên, nghe xem chuyện gì đang xảy ra.
- Nùng Tậu!
Có tiếng người khác vang lên. Tiếp sau đó là một tràng âm
thanh 'thịch thịch' vang động. Dường như lại có một toán người mới xuất hiện.
- Anh!
Một giọng nói ngông nghênh đập vào tai Sao. Chất giọng thật
rắn rỏi, kiên định. Có lẽ đây là giọng của chàng trai ấy. Nó bướng bỉnh hệt như
vẻ mặt của chàng ta vậy.
- Nùng Tậu, quay về đi.
Người mới đến nói.
- Không! Lần này em sẽ cho hắn một trận!
- Thôi đi, lần trước bị cha mắng chưa đủ sao?!
Người mới đến nghiêm nghị.
- Mặc kệ! Hắn thật đáng ghét! Dám xiên xỏ em! Lần này em
sẽ cho hắn biết tay!
Chàng trai đó tung rìu lên. Lưỡi rìu sáng lóe xoay một
vòng điêu luyện trên không trung. Chàng ta chuẩn xác bắt lấy cán rìu, giữ chặt
nó trong tay, khí thế bừng bừng.
Trông dáng vẻ ấy thật khó mà lay chuyển.
Sao lén đưa mắt nhìn… Thật đáng sợ, có thể thực hiện động
tác nguy hiểm như thế với lưỡi rìu sắc lẹm ấy ư?
- Này thì lì lợm!
Ngay lúc đó, một cú đấm trời giáng bất ngờ rơi xuống đầu
chàng ta.
- Oái!
Chàng trai đang hào hùng uy dũng, bị ăn phải một cú bất
ngờ như vậy, nước mắt tung tóe.
- Anh!
Chàng ta khuỵu xuống, ôm đầu run rẩy.
- Này thì cho một trận!
Người từ nãy đến giờ luôn khuyên can chàng ta sau khi
khuyên nhủ bất thành, nhất thời trở nên tức giận, liền không khoan nhượng giáng
thêm vào mông chàng ta vài cú sút, khiến cho chàng ta chống đỡ không kịp, ăn
đòn túi bụi.
Sao trợn tròn mắt, sững sờ…
Sau cùng, chàng trai ngang ngược hùng dũng đó đã bị anh
trai đánh một trận ra trò ngay trước mắt em.
- Quan Lang! Quan Lang! Người đừng đánh Quan Lang Nùng Tậu
nữa!
Những người hầu phía sau vội vàng can ngăn.
- Đánh cho nó tỉnh! Chỉ vì vài câu bâng quơ của người ta
mà nổi điên đi gây chuyện như vậy thật không ra thể thống!
- Anh trai!
Chàng ta tiu nghỉu gầm lên, vừa ấm ức vừa sợ sệt.
Sao thấy bộ dạng đó, bỗng dưng buồn cười, em liền 'ha ha'
lên vài tiếng.
- Ôi…
Những người trong hiên nhà lập tức chú ý đến Sao.
Người anh trai đang đánh mắng em thấy vậy, khuôn mặt
nghiêm nghị lập tức se lại. Chàng ta hắng giọng vài tiếng rồi túm lấy em trai
mình kéo đi.
Nùng Tậu bị anh kéo, không thể phản kháng được nhưng mắt
lại dán chặt vào Sao. Em vẫn đang nhìn chàng ta, Nùng Tậu giận dữ đưa tay lên
phủi phủi một cách khinh mạn, ý bảo rằng: 'quay đi ngay cho ta!'.
Sao giấu mặt vào sách, quay một trăm tám mươi độ sang hướng
khác.
[1] Còn gọi là xoan ta, sầu đông, thầu dầu… Một loại cây thân gỗ có hoa
màu tím xen kẽ sắc trắng. Cây xoan có độc tính, lá và hoa thường được người xưa
dùng trải dưới chiếu để chống rệp.
[2] Còn gọi là trắc thối, một loại cây thân gỗ có hoa màu trắng. Gỗ sưa
thường được các bậc vua chúa, quý tộc ngày xưa sử dụng để đóng các đồ nội thất
sang trọng.
Nhận xét
Đăng nhận xét