Mai nở dưới Sao: Chương 7: Dạy dỗ - Phần 4.

Trong phòng, Sao đang ngồi trên bàn học, chậm rãi viết chữ.

Nét chữ của em cho đến lúc này đã trở nên mềm mại hơn, trong sáng, tinh tươm. Mặc dù nói với Mai Thần rằng bản thân sẽ không đi học nữa nhưng Sao vẫn luyện chữ mỗi ngày. Em cũng luyện cả việc phát âm 'tr', 'ch', luyện một cách bí mật mà không để ai biết.

Kể từ khi Sao không đến chỗ Mai Thần học, em cũng từ chối luôn việc đến khu của chàng. Sao vẫn phụ giúp các chị làm việc nhà như cũ, tuy nhiên hễ các chị nhờ em đi đến khu của Mai Thần làm gì là Sao lại từ chối ngay.

Dần dà, Ưu Liên cũng không để Sao phải va chạm với Mai Lang Vương nữa.

Em vì vậy không còn phải giáp mặt với chàng.

Mai Lang Vương dường như cũng không muốn gặp Sao. Nhẩm tính thì cũng hơn năm ngày rồi em không gặp chàng, chàng cũng chẳng hỏi han gì, có lẽ đã chán ghét em đến cực điểm rồi.

Sao thoáng khựng lại.

Một giọt nước mắt rỏ xuống trang giấy, khiến mực loang ra.

Mai Lang… Không còn cần em nữa…

Sao bưng mặt, òa khóc.

Tính cách của Sao rất kì lạ. Rõ ràng không muốn bị Mai Thần ghét bỏ nhưng lại chẳng dám đối mặt với chàng. Rõ ràng khi gặp chàng, chỉ cần thành tâm nói một câu 'Em biết sai rồi, em sẽ cố gắng phát âm thật tốt, xin ngài đừng ghét bỏ em' thì chàng sẽ nguôi giận, nhưng lại chẳng nói.

Những lời yếu đuối đó thật khó bộc bạch…

Cuối cùng nó cứ đọng lại trong lòng, cùng với lỗi lầm, khiến chuyện càng lúc càng tệ hại.

Sao nằm dài ra bàn, vẽ trong vô thức…

Lần này em không vẽ thỏ nữa, Sao vẽ một đóa hoa mai.

- Chị Sao! - Tiểu đồng bất ngờ chạy vào gọi.

- Chị đây? - Sao ngẩng lên, ngạc nhiên. Lần đầu tiên em thấy tiểu đồng gọi mình vào lúc muộn thế này.

- Vương đang đợi chị ở gian ngoài. - Tiểu đồng nói.

- Gì… Chứ? - Sao kinh ngạc. Mai Lang đích thân đến đây ư? Vào lúc tối muộn thế này???

 

Sao lau nước mắt, chỉnh trang lại quần áo đầu tóc rồi rụt rè ra gặp chàng. Từ trong cửa buồng lén đưa mắt nhìn, Sao có thể thấy rõ, Mai Thần đang ngồi ngoài tràng kỷ, chờ đợi.

Vì giờ này cũng khuya rồi nên Mai Lang Vương không ăn mặc chỉnh chu như ban ngày. Chàng mặc một bộ áo dài màu trắng với chất vải trơn, nhẹ và rộng hơn bình thường. Đầu cũng không đội khăn. Mái tóc đen dài tuyệt đẹp vì vậy thoải mái buông lơi. Trông chàng tuấn tú đến mị hoặc.

Sao nghe tim đánh thình thịch.

Em trốn vào cửa buồng, nắm lấy một dải màn bằng sợi gỗ, bồi hồi.

Đây là lần đầu em thấy Mai Lang Vương ăn mặc như vậy. Sao vốn quen với hình ảnh chỉnh chu của chàng khi đội khăn đóng, mặc áo dài cầu kì. Em chưa từng thấy chàng xõa tóc, cũng không nghĩ tóc của chàng lại dài và đẹp như thế.

Mái tóc đen huyền đổ xuống vai, khiến đôi mắt nâu và chiếc mũi cao càng trở nên nổi bật. Bình thường trông chàng nghiêm trang là thế, ai mà nghĩ khi xõa tóc chàng lại trở nên phong trần, tuấn lãng nhường này.

Những sợi gỗ bị Sao kéo khẽ đung đưa. Chúng tạo nên âm thanh khe khẽ. Mai Lang Vương nghe động, đôi mắt nâu chậm rãi liếc nhìn. Sao trốn sau cửa buồng biết chàng đang nhìn về phía mình, tim càng đập như trống.

- Sao. - Chàng lên tiếng.

- … - Em không bước ra, tay chỉ buông dải màn gỗ xuống, khiến chúng va đập làm vang lên tiếng tinh tang.

- Ta muốn gặp em. - Chàng tiếp tục nói.

Đến lúc này thì Sao có muốn trốn cũng không được nữa. Lời nói của chàng đã vỗ về tâm hồn em. Sao bước ra, đứng nép một bên, không nhìn chàng. Mai Lang Vương tựa vào ghế, nhìn em chăm chú, đáy mắt dập dờn như sóng.

Cuối cùng cũng gặp được em…

Lòng chàng nhẹ hẳn đi.

Năm ngày qua chàng chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn bức tranh với những chú thỏ đơn điệu ấy, càng nhìn càng thấy lòng trống trải, hệt như lúc ở Kon Chư Răng khi em đi cùng Bukjai vậy… Thế rồi chàng nhận ra, chàng muốn gặp Sao. Chàng muốn nhìn thấy Sao, không phải bức tranh này.

- Đến đây.

Mai Lang Vương theo thói quen, vẫy tay gọi. Sao tiến lại, cũng theo thói quen, ngồi xuống bên cạnh chàng. Mọi hành động của cả hai đều quen thuộc. Họ đã luôn gần nhau như thế, đã luôn hiểu nhau đến thế…

- Em có vẻ gầy đi. - Mai Lang Vương quan sát Sao hồi lâu, đột nhiên nói.

- Không có, em vẫn vậy thôi. - Sao lắc đầu.

- Em vừa khóc? - Chàng nâng mặt em lên, truy hỏi.

Sao tránh ánh mắt chàng, nhìn sang bên trái, mặt đỏ lựng - Do em buồn ngủ nên mắt đỏ đấy.

Mai Lang Vương không nói gì thêm. Chàng vốn hiểu rõ Sao, em lúc nào cũng không nói thật lòng mình. Có lẽ Sao đã quen với việc chịu đựng một mình… Đôi mắt nâu sầm xuống… Cũng giống như chàng vậy… Vì chỉ có thể chịu đựng một mình mà thôi…

Đối với những người từng có nỗi tổn thương sâu sắc trong lòng thì việc cởi mở với người khác cũng là một cực hình.

- Ta hiểu rồi. - Chàng ôm lấy em từ phía sau, mái tóc đen dài rũ lên vai Sao, lay động nhè nhẹ. Sao không hiểu ý chàng. Đợi một chút, Mai Lang Vương tiếp tục nói - Ta sẽ không bắt em học nữa, nếu em không thích thì thôi.

- Ngài không bắt em học?

- Ừm.

- Không bắt em rèn chữ?

- Ừm.

- Ngài đến đây để nói với em điều đó thôi ư?

- Ừm.

Tâm tư Sao vỡ vụn… Thì ra Mai Lang thật sự không muốn gò ép em. Sao nhìn xuống vai, nhẹ nhàng chạm vào một lọn tóc của chàng. Ngài ấy đi đến đây vào lúc tối mịt như thế này chỉ để nói rằng sẽ không bắt em học nữa… Có lẽ với ngài ấy em thật sự hết thuốc chữa… Có lẽ ngài ấy không còn hi vọng gì ở em. Cảm thấy rằng dù em có học hay không thì cũng không quan trọng.

- Được rồi, ta chỉ muốn nói điều này thôi.

Một chốc sau, Mai Thần rời em ra, nhẹ nhõm nói. Lòng chàng hiện tại rất êm đềm, khi được nhìn thấy Sao, chàng cảm thấy tâm trạng trở nên thư thái hẳn, đêm nay chắc chắn chàng sẽ ngủ rất an giấc.

Mai Lang Vương chúc Sao ngủ ngon và trở về khu của mình. Sao đứng ngoài cửa tiễn chàng, chỉ thấy bóng dáng cao lớn ấy cứ thế, dần xa dần xa nơi hiên nhà bàng bạc ánh trăng.

Chàng đi như vậy, không biết đã để lại phía sau một nỗi lưu luyến.

Sao mang theo hình bóng chàng mà chìm vào cơn mơ, giọng nói và dáng vẻ anh tuấn ấy cứ lặp đi lặp lại trong giấc mộng.

 

Từ lúc Mai Lang Vương đến tìm Sao và nói rõ quyết định của chàng với em, Sao cũng không còn tránh mặt chàng nữa. Em quay về lịch sinh hoạt cũ, mỗi ngày đều thay các chị đem bữa sáng đến cho chàng. Ưu Liên vì vậy cũng cảm thấy thoái mái hơn. Nàng có thể tự do sai bảo Sao, không cần phải chú ý như trước. Duy chỉ có việc học hành là không còn được ai nhắc đến nữa. Kể cả Lãm - Người lắm mồm nhất Mai Viện cũng im thin thít.

- Mai Lang, đây là cháo trắng. - Sao đặt khay gỗ xuống, bên trên có bát cháo nóng hổi và dưa muối. Mai Lang Vương gật đầu nhận lấy bữa sáng từ em, chàng tập trung dùng bữa, không nói gì thêm.

- Anh Lãm. - Sao trao cho Lãm bữa ăn tương tự.

- Cảm ơn em. - Lãm mỉm cười, khuôn mặt bừng sáng sắc xuân. Dạo này tinh thần của chàng ta rất phấn chấn bởi vì đang đạt được nhiều tâm đắc trong công việc.

- Em xin lui ạ. - Sao khẽ nói với Mai Lang Vương.

- Ừm. - Mai Thần đáp.

Có được sự cho phép của chàng, Sao liền lập tức rời đi. Kể từ lúc kết thúc chuyện học hành, Sao đâm ra không còn muốn nán lại khu vực của Mai Thần lâu nữa. Em sợ rằng bản thân sẽ yếu lòng, mỗi khi nhìn vào khoảng không trống trải bên cạnh giường tre - Nơi mà lúc trước đặt bàn học của em - Sao lại thấy lòng rối bời…

Em cũng chẳng hiểu nỗi bản thân mình nữa. Người không muốn học là em, người không có khả năng học tiếp cũng là em. Mai Lang thành toàn cho tâm nguyện của em rồi, chính em lại cảm thấy không vui.

Thì ra… Em vẫn luyến tiếc chuyện học đến vậy…

Sao tựa vào bờ tường, mắt dõi nhìn trời mây trên cao.

Những con chữ rung rinh trên áng mây bồng bềnh… Những con chữ mơ mộng.

Biết làm sao đây? Cho dù có luyến tiếc thì cũng đã rồi… Em đã thẳng thừng như vậy, đã kiên quyết như vậy, Mai Lang có lẽ rất thất vọng về em, chàng sẽ không tiếp tục dạy bảo em nữa đâu.

Sao thầm mặc định trong lòng.

- Này, ngài định để vậy luôn à?

Phía sau bờ tường vang lên tiếng Lãm. Sao chớp mắt, định thần lắng nghe. Em lúc này đang đứng ngoài bờ tường của khu Mai Thần, vẫn chưa trở về khu nhà sau.

Mai Lang Vương hờ hững đặt bát cháo đã hết sang khay gỗ, nhẹ nhàng lau tay, ừ hử - Ừm.

- Tại sao chứ? Hai âm 'tr' và 'ch' đó vốn đâu quan trọng gì. Sao sinh ra ở miền tây, việc em gặp rắc rối với hai âm ấy cũng dễ hiểu thôi. - Lãm cuống quýt.

- Ta biết. - Mai Lang Vương mở sách.

- Đã biết sao còn nghiêm khắc như vậy? Lúc nào ngài cũng khó khăn như thế cả! Sao còn nhỏ, chuyện gì du di được thì du di cho em ấy đi. Em ấy cũng đâu phải tiểu đồng của ngài? Sao ngài có thể yêu cầu quá nhiều ở em ấy được?

- Ta không hề yêu cầu nhiều. - Mai Lang Vương nói - Vì em ấy là trẻ con nên ta mới nghiêm khắc như vậy. Khi em ấy còn non nớt không chịu uốn nắn thì đợi em ấy lớn lên sao có thể uốn nắn được nữa? Tính cẩn thận, kiên trì, siêng năng, nghiêm chỉnh là những đức tính quan trọng, để nuôi dưỡng và rèn luyện chúng thì phải có thời gian. Ta khó khăn với Sao cũng chỉ vì muốn em học được những đức tính ấy. Nếu chuyện gì cũng du di, dễ dãi thì sau cùng, Sao sẽ không thể trưởng thành được.

- Ngài nói vậy nhưng rốt cuộc ngài lại là người chấm dứt việc học của Sao. - Lãm đanh mặt lại.

- Bởi vì Sao muốn như vậy. - Mai Lang Vương đáp.

- Em ấy muốn thì ngài đồng ý ư? Thế những lời mà ngài vừa nói, những lời rao giảng về đức tính cẩn thận, kiên trì, siêng năng, nghiêm chỉnh là gì? Thật nực cười. - Lãm không chấp nhận nổi, liên tục công kích - Sao đã chạm tay được vào ngôn ngữ, em chỉ gặp chút vấn đề với hai âm nhỏ thôi. Vấn đề đó có thể điều chỉnh được khi em trưởng thành. Nếu Sao học tiếp, em sẽ nắm được hoàn toàn cách đọc, cách viết. Từ đó có thể tiếp cận với tri thức rộng lớn trong sách, có thể kết nối với bạn bè qua thư, có thể nghiên cứu, học tập, tìm tòi và tạo ra thư tịch. Ngài đã bắt cầu cho em như thế, chỉ còn vài nhịp cầu nữa là đến nơi rồi, tại sao ngài lại phá bỏ cây cầu đó? Ngay cả ngài cũng cảm thấy việc làm ấy thật vô lý cơ mà?!

Mai Lang Vương im lặng.

Lãm nói một hồi dài như vậy, khí nóng dồn nén ở ngực, khiến chàng ta phải thở mạnh liên tục.

Mai Lang Vương đợi chàng ta bình tĩnh trở lại.

Lãm lúc này cũng đã nhận ra mình vừa kích động thái quá, vì vậy dần kiềm chế bản thân, rót ra một chén trà, dùng hương trà để tịnh tâm.

- Ngươi nói đúng. - Mai Lang Vương u sầu thừa nhận - Mong ước lớn nhất của ta khi dạy cho Sao học chính là muốn em tiếp cận được với tri thức.

- …

Mai Lang Vương nhìn quyển sách trên tay đến mất hồn, tiếp tục nói với giọng buồn rầu - Sao chưa từng được đi học. Em ấy bị gia đình bắt ở nhà, bòn rút sức lao động. Họ thà để em ấy dốt nát chứ không chịu cho Sao đến trường. Sao vì vậy luôn bị bủa vây trong bóng tối. Bên ngoài là bóng tối của sự nghèo đói, bạo hành. Bên trong là bóng tối của vô minh, ngu dốt.

Chàng đặt quyển sách xuống một cách cẩn thận - Ta muốn mang đến ánh sáng cho Sao. Dù là ánh sáng của sự che chở hay ánh sáng của tri thức, ta đều muốn mang đến cho em.

- Vương… - Lãm ngập ngừng.

- Ta muốn Sao học tiếp lắm chứ. Bởi còn nhiều thứ mà em ấy cần phải biết. Về sự rộng lớn của thế giới, về vẻ đẹp của thơ ca, nghệ thuật. Về đạo đức, về lịch sử, về những giai thoại xưa cũ. Khi em ấy biết chữ, tự em ấy sẽ khai phá thế giới rộng lớn ấy một mình. Ta luôn mong chờ ở em ấy rất nhiều, một khi em ấy tiếp cận được với tri thức, em ấy chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn hiện tại.

- Có kiến thức thì sẽ hiểu được bản thân mình hơn. - Lãm chậm rãi nói - Có hiểu biết thì sẽ không bị người khác ức hiếp, bắt nạt.

- Phải. - Mai Lang Vương cười mỉm - Ngươi hiểu rõ về điều đó nhất, đúng không?

Lãm nhăn mày, nhìn chàng chằm chằm. Mai Lang Vương như thể đang cố tính đá xéo qua chàng ta vậy.

- Vậy thì tại sao ngài lại dừng chuyện học của em? - Cuối cùng Lãm vẫn không thể hiểu được.

- Bởi vì ta thuận theo ý Sao. - Mai Lang Vương bất lực nói.

- Sao không muốn học nữa ư?

- Ừ.

- Em từ bỏ?

- Ừm.

- Thật là… Tại sao em lại ngốc nghếch như vậy chứ!

- Ta nghĩ mình đủ hiểu Sao, nếu em ấy muốn sống hồn nhiên ngây thơ như trước đây thì ta cũng không gò ép nữa. Kì vọng của ta chưa hẳn đã phù hợp với em. Ở vị trí của ta, ta cảm thấy học thật tốt nhưng biết đâu ở vị trí của Sao, việc học lại không tốt thì sao?

- Ngài nói giỡn đấy à? - Lãm sầm mặt xuống, không thể tin được là mình vừa nghe Mai Lang Vương nói ra những lời đó.

Mai Thần không nói gì nữa, chàng cười trừ, từ tốn uống trà.

 

Sau một ngày làm việc mệt mỏi, Mai Lang Vương trở về khu của mình. Mấy hôm nay công việc ít một chút nên chàng có thể quay về vào buổi trưa. Mai Thần vừa bước vào cổng tròn vừa xoa xoa vai. Sổ sách mà Lãm mang đến hơi nhiều, chàng ngồi xem đến đau cả lưng, có lẽ đến tối lại phải xem tiếp.

Nắng trưa bao phủ khắp sân nhà, hoa mai nở bất chấp sắc trời, vàng lóa dưới nắng. Giường tre nằm trước mái hiên nhà trái, đối diện nó là khung cửa sổ tròn hình chữ thọ, gió đang lùa vào mát rượi. Mai Lang Vương theo thói quen bước về phía đó. Chàng đang mệt mỏi, hoàn toàn không chú ý đến xung quanh, ngay cả chân cũng bước đi trong vô thức, mọi hành động chỉ dựa vào kí ức của cơ thể.

- Mai Lang. - Tiếng Sao cất lên, khiến chàng sực tỉnh.

Mai Lang Vương sững người, mở choàng mắt ra, nhìn về hướng phát ra tiếng nói. Sao đang đứng bên hiên nhà, chỗ gần giường tre nhất. Em rụt rè nhìn chàng, dường như đã đợi sẵn ở đó từ lâu.

- Em vẫn còn ở đây hửm? - Chàng ngạc nhiên.

Sao ngại ngùng cúi đầu xuống.

Không gian lặng lại một khoảng, Mai Thần và Sao đều không lên tiếng. Chàng ngồi vào giường tre, gác tay lên gối xếp năm lá[1] và hướng về phía em, đôi mắt nâu đầy chờ đợi.

Sao hít một hơi thật sâu lấy can đảm. Hai má đỏ ửng. Trông em thật căng thẳng. Mai Lang Vương thấy thế, thật sự rất muốn phì cười. Nhưng Sao có vẻ nghiêm túc vậy, khiến chàng phải kìm nén. Sao nắm chặt hai tay, hùng dũng bước đến chỗ chàng. Mai Lang Vương không rời mắt khỏi em, chàng muốn xem xem, Sao định làm gì.

Sao nắm lấy một góc vạt áo của chàng, chân thành ngẩng lên, lấy tất cả dũng khí mà nói - Xin hãy tiếp tục dạy em học!

Khung cảnh ấy thật kì lạ. Mai Thần ngồi trên giường tre, tay gác lên gối xếp năm lá, chiếu ánh mắt xuống Sao. Em thì đứng trước mặt chàng, tay cầm lấy một góc vạt áo thêu hoa cầu kì, đôi mắt to tròn sáng bừng, cầu khẩn.

Gió lay nhành mai rung rung. Nắng trưa vừa nhạt màu một chút. Lớp gạch Bát Tràng đỏ cam đang chói lóa thoắt dịu lại. Tất cả là vì một áng mây lớn vừa vắt qua mặt trời.

Mai Lang Vương ngẩn ra hồi lâu.

Chàng không nghĩ, Sao lại đề nghị điều ấy.

- Mai Lang! - Sao vẫn tiếp tục nắm vạt áo chàng, giọng bất ngờ ngân vang, tràn đầy nhiệt thành - Em biết mình rất ngu ngốc, em không làm việc gì nên hồn cả. Em cũng không có sự tinh tế hay kiên nhẫn. Em chỉ làm phiền ngài là giỏi thôi. Nhưng em vẫn muốn học. Em muốn học lắm! Dù em dở tệ nhưng em vẫn muốn được nhận sự dạy dỗ của ngài!

- … - Mai Lang Vương vẫn còn sững sờ.

- Em đã tập phát âm 'tr' suốt thời gian qua. Giờ em không còn phạm sai lầm nữa! Em đã tập uốn lưỡi và cảm thấy âm 'tr' quả thật khác biệt rất nhiều so với âm 'ch'. Em cũng đã cố gắng rèn viết, em sẽ viết đẹp hơn trong tương lai… Vì vậy… - Em nhìn chàng, ứa nước mắt, dẫu vậy, giọng vẫn rất chân thành, không hề run rẩy hay yếu ớt - Xin ngài hãy tiếp tục dạy dỗ em!

Mai Lang Vương mỉm cười.

Chàng không nói gì cả, chỉ có nụ cười vừa bừng nở trên môi.

Mai Thần tách vạt áo của mình ra khỏi tay Sao và kéo em đến gần một chút. Chàng ôm chầm lấy em.

- Ừm. - Chàng gật đầu.

Sao nghe tiếng đáp của chàng mà lòng vui đến vỡ òa.

- Mai Lang… - Sao choàng tay qua người chàng, nức nở.

- Ngày mai hãy đến sớm. Lần này không được từ bỏ nữa đấy. - Chàng dịu dàng nói.

- Vâng ạ! - Sao hứa.

- Ta rất vui. - Mai Lang Vương thì thầm. Bao nhiêu mệt mỏi của chàng đều tiêu tan cả.

Từ nay chàng sẽ dạy dỗ cho Sao, chắc chắn sẽ có ngày em chạm vào được thế giới rộng lớn ấy, thế giới của tri thức. Chàng sẽ dõi theo em từng ngày từng ngày, dõi theo em cho đến khi em trưởng thành.






[1] Còn gọi là gối trái dựa, một loại gối dành cho cung đình, quý tộc xưa.

Nhận xét